Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 466: CHƯƠNG 465: GIÚP ĐỠ

Đường Yêu Yêu đứng ở bên người Đường Ninh, nhìn Tiêu Giác bị Lục Nhã chà đạp, kinh ngạc nói: "Thắng tiền còn bị đánh, bọn hắn sao thế?"

Đường Ninh nhìn nàng hỏi: "Ngươi vừa đưa cho Tiêu Giác cái gì?"

"Không có gì." Đường Yêu Yêu nhìn hắn, nói ra: "Hắn để cho ta giúp hắn cược hai vạn lượng bạc, vừa rồi ta đưa tiền thắng cho hắn."

"Không sao." Đường Ninh liếc Tiêu Giác một chút, nói ra: "Dù sao bọn hắn cũng không phải lần đầu như thế, Lục Nhã biết phân tấc, lần trước Tiêu Giác cũng nói, hắn thật sự thích Lục Nhã đánh hắn."

Một khắc đồng hồ sau, Tiêu Giác ngồi trên ghế, ánh mắt vô thần, vô cùng hối hận nói ra: "Ta thật ngốc, thật sự, ta đã biết An Dương quận chúa không thể tin tưởng, nhưng ta không biết Đường cô nương cũng không thể tin tưởng. . ."

Về sau Tiêu Giác sẽ biết, kiểu lật xe thường ngày này, sẽ bình thường vô cùng.

Hiện tại Lục Nhã vẫn chỉ là bạn gái, chờ nàng thường tới chơi Tiểu Ý, học được từ nàng những điều mà nhạc mẫu đại nhân dạy, Tiêu Giác sẽ hiều rõ, "Bạn gái" vốn là một loại sinh vật khủng bố.

Đường Ninh nhìn hắn chỉ dám dùng nửa bên mông ngồi xuống, hỏi: "Ngươi thế này không ảnh hưởng tới ước đấu buổi tối chứ?"

Tiêu Giác chỉ chỉ đầu của hắn, nói ra: "Đánh nhau không nhất định phải dựa vào thân thể, chủ yếu là phải dựa vào đầu óc."

Đường Ninh lắc đầu, nếu Tiêu Giác có đầu óc, thì hẳn là sẽ không để Đường Yêu Yêu đặt cược hộ.

"Ước đấu, cái gì ước đấu?" Giọng nói của Lục Nhã từ phía sau truyền đến.

Đường Ninh đứng lên, nhường lại không gian cho hai người, liên quan tới mấy trận tỷ thí phía sau phải làm như thế nào, hắn còn phải thương lượng một chút với Đường Yêu Yêu.

Hôm nay tỷ thí, Tả Kiêu vệ đã thành công lọt vào top tứ cường, sau đó còn có ba trận tranh tài, sẽ tỷ thí trong ba ngày tiếp theo.

Ba trận này theo thứ tự là Hữu Vũ vệ đấu với Tả Tây Môn vệ, Tả Kim Vũ vệ đấu với Hữu Bắc Môn vệ, Tả Vũ vệ đấu với Hữu Kim Vũ vệ.

Ba trận này kỳ thật cũng không có gì để cược, thực lực hai đội hai trận trước cách xa nhau, gần như không có khả năng xảy ra chuyện lội ngược dòng, tỉ lệ đặt cược thấ đến đáng thương, một trận cuối cùng thì thế lực hai đội ngang nhau, nếu cược thì quá nhiều nguy hiểm.

Cá cược vốn không phải là một thói quen tốt, cho nên xưa nay Đường Ninh không tham dự vào chuyện không có nắm chắc.

Trận đấu của Kiêu Kỵ vệ trận này đã giúp bọn hắn kiếm được đầy bồn đầy bát, đủ để tổ chức tỷ thí rất nhiều lần, ba trận tranh tài còn sót lại, không cần lại cược.

Trận này thu hoạch được đương nhiên không chỉ là bạc, nếu như Trần Hoàng nói lời giữ lời, như vậy hiện tại hắn đã là lang tướng của Tả Kiêu vệ, nếu như lại thắng hai trận, năm ngàn người Tả Kiêu vệ sẽ do trung lang tướng là hắn quản lý, bao gồm cả Tiêu Giác, cũng chỉ là tiểu đệ dưới tay hắn.

Có người vui tất nhiên là có người sầu, ở cửa lớn Đường gia đã bị rất nhiều con cháu tướng môn làm cho chật vật không chịu nổi, đến tận khi có hạ nhân Đường gia từ cửa bên chạy ra ngoài gọi Kim Vũ vệ tới thì mọi người mới tan tác như chim muông.

Đường Cảnh phái người dùng nước giội sạch trước cửa Đường phủ, mùi thối trong không khí mới tan đi một chút.

Những người này đi tiểu vào cửa chính Đường phủ, đã trực tiếp lấn lên cửa.

Nhưng Đường gia lại không có một chút biện pháp nào với chuyện này, nếu chỉ là một nhà hai nhà còn tốt, thượng tấu vạch tội bọn hắn cũng có thể khiến đám công tử này chịu không nổi, nhưng vấn đề ở chỗ, trong kinh tướng môn có danh tiếng lại có đến bảy tám nhà, triều đình căn bản không có khả năng trừng phạt tất cả bọn hắn. Ngậm bồ hòn này, Đường gia ăn chắc rồi.

Khiến bọn hắn uất ức nhất chính là, cho tới bây giờ bọn hắn cũng không biết Đường Chiêu ở bên ngoài lại gây ra họa gì, một lần sao lại đắc tội với nhiều con cháu tướng môn như vậy?

Cũng may mắn hắn chạy nhanh, nếu để cho Nhị thúc biết, hắn khiến Đường gia trở mặt cùng nhiều tướng môn như vậy, sợ là hôm nay sẽ bị đánh gãy chân. . .

Nghĩ đến ngày đó hắn cam đoan tuyệt đối sẽ không gây chuyện, trong lòng Đường Cảnh lại tràn đầy hối hận.

Trong phủ Điền Vương, Điền Vương nhìn mấy người trước mặt đang tính toán, sắc mặt đen như đáy nồi.

Cuộc tỷ thí Kiêu Kỵ vệ này khiến hắn thua mất gần như non nửa gia tài, tích góp nhiều năm qua và cố gắng bị hủy hoại chỉ trong chốc lát.

"Đường Chiêu, Tiêu Giác. . ." Nghĩ đến nội tình mà Đường Chiêu nói là biết kia, hắn lại hận đến nghiến răng, mà nếu Kiêu Kỵ vệ không đại thắng, hắn cũng sẽ không thua nhiều bạc như vậy, thế nên hắn thuận tiện ghi hận cả Tiêu Giác luôn.

. . .

Kinh sư, Phong Lâm lộ.

Vị trí Phong Lâm lộ vắng vẻ, hơn mười năm trước đã rơi vào trạng thái tàn phế vứt bỏ, cho tới bây giờ đã gần như không có ai biết.

Nhưng đối với đám con cháu tướng môn thì con đường này lại không có gì lạ lẫm.

Bởi vì từ nhỏ nơi này chính là chỗ bọn hắn ước đấu đánh nhau, có thể là một chọi một, có thể là đấu nhiều người, vị trí nơi này vắng vẻ, sẽ không có người phát hiện, càng sẽ không bị trưởng bối trong nhà nhìn thấy.

Chưa tới giờ Tuất, nơi này đã có hơn mười bóng người tụ tập.

Một người đứng ở bên người Lăng Phong nói: "Tiêu Giác đâu, làm sao còn chưa tới, hắn không phải là sẽ không tới chứ?"

"Không đến cũng được." Lăng Phong cười lạnh một tiếng, nói ra: "Nếu hắn không đến, ngày mai toàn kinh sư liền đều biết Tiêu Giác hắn là một tên nhát gan. . ."

Đối với tướng môn, có đánh hay không là một chuyện, có dám đánh hay không lại là chuyện liên quan đến tôn nghiêm, lâm trận bỏ chạy còn xấu hổ hơn bị người đánh cho nhừ đòn nhiều.

"Các ngươi nói, Tiêu Giác sẽ kêu ai tới, Lưu Tuấn, Mục Vũ, hay là Lục Đằng?"

"Lục Đằng không cùng phe với Tiêu Giác, tại sao hắn phải đến?"

"Ngươi quên à, hiện tại Tiêu Giác đã thành đôi cùng với Lục Nhã, Lục Đằng không cùng hắn một nhóm?"

"Chúng ta có mười mấy người, chẳng lẽ sợ hãi Lục Đằng hay sao?"

"Vậy Lục Nhã thì sao?"

. . .

Đám người đang nghị luận ầm ĩ, đến khi trò chuyện đến một chủ đề nào đó lại đồng thời ngậm miệng lại.

Lục Đằng không đáng sợ, đáng sợ là Lục Nhã, nữ nhân kia có bao nhiêu lợi hại, rất nhiều con em tướng môn đều có trải nghiệm, nếu như không phải Tiêu Giác là giáo úy Kiêu Kỵ vệ hại bọn hắn thua bạc, Tiêu Giác lại quá đắc ý, kỳ thật bọn hắn vẫn rất cảm kích hắn thu yêu nghiệ Lục Nhã t kia. . .

Một người liếc qua phía trước, bỗng nhiên mở miệng nói: "Có người đến."

Chỉ thấy một chiếc xe ngựa chậm rãi từ phía trước đi tới, đi đến gần, mới có người thấy dấu hiệu trên xe ngựa, nói ra: "Là xe ngựa Tiêu phủ, Tiêu Giác đến rồi!"

Nhìn xe ngựa chậm rãi đến gần, trên mặt Lăng Phong lộ ra một tia nghi hoặc, lẩm bẩm nói: "Làm cái quỷ gì, một mình hắn tới?"

Để phòng Tiêu Giác có viện binh, sau khi hắn trở về còn đặc biệt tìm thêm mấy người đến, trong đó có mấy người có thân thủ khá lợi hại, trừ phi Tiêu Giác có thể mang lượng người gấp đôi bọn hắn đến, nếu không chỉ có phần bị đánh.

Tiêu Giác ở kinh sư không có mấy người bằng hữu, Lăng Phong cũng không tin trong một chiếc xe ngựa kia có thể chứa được ba mươi người.

Tiêu Giác mặc dù ngu xuẩn, nhưng cũng không phải là người đi tìm cái chết, chẳng biết tại sao, nhìn thấy chiếc xe ngựa lẻ loi trơ trọi này, tâm lý Lăng Phong lại có chút không nỡ.

Màn xe bị người xốc lên, Tiêu Giác xuống xe ngựa, nhìn xem đối diện, kinh ngạc nói: "Thế trận không nhỏ đâu. . ."

Ánh mắt của hắn nhìn về phía Lăng Phong, hỏi: "Ngươi mang nhiều người như vậy đến đánh nhau, cha ngươi có biết không?"

Nếu để cho phụ thân biết hắn ở bên ngoài gây chuyện, sợ là hắn không thể trốn được một trận đánh, nhưng ở trước mặt nhiều người như vậy, hắn tự nhiên không thể rụt rè, Lăng Phong nhìn hắn, nói ra: "Ngươi quan tam chuyện cha ta có biết hay không làm gì, họ Tiêu kia, có viện binh thì nhanh kêu đi ra, đừng mong lát nữa chúng ta thủ hạ lưu tình!"

Ý trong lời nói này của Lăng Phong rất rõ ràng, nếu như Tiêu Giác thật sự không có ai tới giúp đỡ, như vậy một hồi chính là đám người bọn hắn quần ẩu một mình hắn.

Tiêu Giác xốc màn xe xe ngựa, hỏi: "Lăng tướng quân, ngài đã nghe rõ chứ?"

Khi hắn vừa dứt lời, một nam tử trung niên sắc mặt âm trầm từ trên xe ngựa nhảy xuống.

Nhìn thấy nam tử trung niên kia, thân thể Lăng Phong run lên, cả người ngây ra tại chỗ, thất thanh nói: "Cha!"

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!