Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 467: CHƯƠNG 466: GHI HẬN

Thập Lục Vệ thi đấu, trận tỷ thí thứ hai để chọn ra đội vào bốn đội, khi Đường Ninh vừa tới Kiêu Kỵ doanh đã nghe thấy chuyện hôm qua Tiêu Giác cùng bọn người Lăng Phong ước đấu.

Tục truyền rằng, hôm qua Lăng Phon kéo theo hơn mười tên con cháu tướng môn tới, trong đó có mấy người có thân thủ rất khá, nhưng tuy trận thế của bọn hắn mạnh, cuối cùng vẫn phải tan tác mà chạy.

Tiêu Giác chỉ mời một người, chính là cha của Lăng Phong.

Theo người có mặt lộ ra, hôm qua Lăng tướng quân đánh Lăng Phong, đám người còn lại đầu tiên là lui mấy chục bước, thấy Lăng tướng quân đánh Lăng Phong lại chạy tứ tán, trận ước đấu này, Tiêu Giác nhẹ nhõm đã lấy được thắng lợi.

Chuyện sau đó thì không có người nào biết, chỉ nghe nói Lăng Phong bị nhốt cấm túc một tháng, sợ là phải chờ tới năm sau mới có thể được thả ra.

Khi Đường Ninh nghe được tin tức này, cũng suýt nữa không kịp phản ứng.

Đến lúc này hắn mới hiểu được, Tiêu Giác nói dùng trí, thật ra chính là đánh nhau gọi phụ huynh, với bối phận của hắn, bây giờ tướng môn trung kiên một đời, trừ Lục Đỉnh ra, tất cả đều sẽ cho hắn mặt mũi.

Nhưng phương pháp này hữu hiệu thì hữu hiệu, nhưng đúng là có chút không biết xấu hổ, cũng không biết hắn học được chiêu này từ ai, đánh nhau gọi phụ huynh mà cũng có thể làm đi ra, đúng là độc nhất vô nhị trong đám con cháu tướng môn.

Thường nói gần mực thì đen, nhưng Đường Ninh cũng tin tưởng gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn, mặc dù Tiêu Giác vô sỉ không biết xấu hổ, nhưng làm bằng hữu của hắn ta, hắn nhất định sẽ không bị hắn ta ảnh hưởng.

Ba trận tỷ thí phía sau, cũng không có chuyện gì nằm ngoài dự liệu.

Trước hai trận, Hữu Vũ vệ và Tả Kim Vũ vệ đều nhẹ nhõm chiến thắng đối thủ của mình, trận đáng xem duy nhất chính là Hữu Kim Vũ vệ tỷ thí cùng Tả Vũ vệ trận kia.

Dựa theo quy tắc mà Binh bộ quyết định, trong thi đấu sẽ cố gắng tránh để hai đội mạnh gặp nhau, nhưng điểm tích lũy của Tả Vũ vệ trong Giáp tổ xếp thứ hai, thì đây là "Đội yếu", đối đầu cùng Hữu Kim Vũ vệ thứ nhất Đinh tổ là chuyện thuận lý thành chương.

Lết quả của trận tỷ thí này là Tả Vũ vệ lực ép Hữu Kim Vũ vệ, láy được thắng lợi một trận mấu chốt này.

Từ đó, tứ cường của thi đấu Thập Lục Vệ cũng đã ra lò.

Tả Hữu Vũ Lâm vệ cùng kiên trì tới cuối cùng, trong Tả Hữu Kim Vũ vệ, Hữu Kim Vũ vệ bị đào thải, thay vào đó là Tả Kiêu Kỵ vệ.

Sau đó trong vòng bán kết, đối thủ của Tả Kiêu vệ chính là Hữu Vũ Lâm vệ, trong Tả Kim Vũ vệ và Tả Vũ Lâm vệ cũng chỉ có thể đấu với một đội còn lại.

Dựa theo quán tính tư duy, Tả Kiêu vệ đương nhiên sẽ không thể là đối thủ của Hữu Vũ vệ, nhưng đoạn đường này bọn hắn đã sáng tạo ra quá nhiều kỳ tích, không ai dám cam đoan sẽ không có lần tiếp theo.

Ngay cả Hữu Vũ vệ thực lực mạnh mẽ trong một vòng tranh tài cuối cùng kết thúc cũng lập tức trở về tiến hành phong bế đặc huấn trong vòng ba ngày, hiển nhiên là bọn họ đã coi Tả Kiêu vệ thành đối thủ chân chính.

Tả Kiêu vệ cũng là tình thế bắt buộc đối với trận tranh tài tiếp theo, trăm người dự thi do một tên đô úy dẫn vào trong núi đặc huấn, đây là cơ hội để bọn hắn xoay người, cũng là cơ hội rửa sạch sỉ nhục tuột hạng trong Thập Lục Vệ.

Thời gian đã tới trung tuần tháng chạp, bên ngoài đã bắt đầu có không khí năm mới, Tiểu Như và Tiểu Ý cũng bắt đầu thu xếp sắm đồ tết, Đường Ninh vẫn đang bận bịu chuyện Thập Lục Vệ thi đấu, đối với ngày tết vẫn tạm thời không có cảm giác.

Nữ nhân trong nhà đều đi ra, hắn ngồi trong đình giữa san, có chút mất hứng, luôn cảm thấy lần này hồi kinh, hình như bên người đã thiếu đi thứ gì.

Suy nghĩ kỹ một chút, mới phát hiện quả thật là thiếu, đám người trước kia thích tìm phiền toái cho hắn hình như đã trở nên yên tĩnh.

"Ngươi nghĩ đám người Đường gia kia là đồ đần sao?" Tiêu Giác ngồi đối diện với hắn, liếc mắt nhìn hắn, nói ra: "Bọn hắn đối nghịch cùng ngươi, mỗi một lần đều bị hít khói đất, chật vật không chịu nổi, xui xẻo vĩnh viễn là bọn hắn, trừ phi bọn hắn thật sự là đồ đần, mới có thể luôn luôn tìm ngươi gây chuyện."

Tiêu Giác thoáng dừng một chút, lại nói: "Huống chi, bây giờ ngươi chính là đại hồng nhân trong mắt bệ hạ, không nói tới chuyện đi khắp lục bộ, đầu tiên là đi sứ Sở quốc, bây giờ lại cho ngươi chuẩn bị Thập Lục Vệ thi đấu, heo cũng có thể nhìn ra bệ hạ đang cố ý rèn luyện ngươi, bọn hắn sẽ không dễ dàng trêu chọc ngươi."

Tiêu Giác nói cũng có mấy phần đạo lý, mới tới kinh sư, ra ngoài ăn một bữa cơm đều sẽ gặp được phiền phức, khi thời gian ở kinh sư dần nhiều lên, chức quan lại tăng lê thì những phiền toái nhỏ này đúng là đã ít đi.

Nhưng chuyện này cũng không loại trừ khả năng một số người đang dồn lực, muốn đợi tới ngày nào đó hắn không chú ý thì sẽ đánh ra một đại chiêu, một kích tất trúng, đánh hắntrở tay không kịp.

Thật ra cách phòng thủ tốt nhất chính là tiến công, tiếc là muốn lật đổ một đại gia tộc có gốc rễ lâu đời là một chuyện cực khó khăn, trừ phi là Đường gia thật sự khiến Trần Hoàng không thể nhịn được nữa, bằng không ông ta cũng sẽ không đứng nhìn chính mình làm như vậy, Đường Ninh vốn còn một cửa khẩu để đột phá, nhưng bây giờ ngay cả con cá ngốc Đường Chiêu cũng bỏ chạy rồi, trong lúc nhất thời, hắn cũng không có biện pháp gì khác.

Đường gia.

Trong bàn cơm, bầu không khí vô cùng ngột ngạt.

Nguyên nhân chuyện này có một phần là do gia giáo Đường gia, nhưng nhiều hơn chính là do Đường Chiêu đắc tội với gần một nửa con em tướng môn trong kinh, khiến Đường gia cũng có chút khó xử với việc này, cho dù bị người chặn ở cửa lớn giương oai thì bọn hắn cũng chỉ có thể nuốt xuống khẩu khí này.

Tướng môn vẫn luôn muốn giao hảo với Đường gia cùng Đoan Vương, mặc dù không dám để cho bọn hắn về phe mình, nhưng thành lập một chút liên hệ mặt ngoài cũng có ích mà vô hại.

Sau lưng Khang Vương chính là rất nhiều quyền quý, quan hệ với một số tướng môn, tự nhiên Đoan Vương sẽ có lợi hơn một chút, nhiều năm qua, Đường gia vẫn luôn cố gắng, nhưng vẫn không thể san bằng sự chênh lệch này, bây giờ lại lập tức đắc tội với nhiều nhà như vậy. . .

Đường Kỳ nhìn chỗ trống đối diện rồi âm trầm nói: "Tên nghịch tử này!"

Đường Cảnh ngồi ở phía dưới, ngẩng đầu, nói ra: "Chuyện này cũng không thể chỉ trách hắn, hắn cũng bị Đường Ninh liên thủ với Tiêu Giác thiết kế, Lăng Phong và Điền Vương thế tử trải qua chuyện này sợ là cũng cùng ghi hận bọn hắn."

Nhắc tới cái tên đó, lông mày Đường Kỳ lại nhíu lại.

Mặc dù ông ta không muốn thừa nhận, nhưng lại không thể không thừa nhận, Đường Ninh hiện tại đã sớm không phải là Đường Ninh lúc vừa mới vào kinh, hắn của hiện tại đã là Binh bộ lang trung, sủng thần của Thiên Tử, Đường gia đã bỏ lỡ cơ hội tốt nhất, cây gai vốn chỉ đâm vào da thịt này, bây giờ đã chọc sâu vào tận xương tủy.

"Nghe nói một ngày Thập Lục Vệ thi đấu cuối cùng, hắn muốn ở trước mặt của mọi người, chọn ra hai người may mắn để tặng hai phần đại lễ. . ." Đường Cảnh nghĩ nghĩ, nói ra: "Nếu khi đó có thể. . ."

Đường Hoài nhìn hắn một cái, nói ra: "Ngươi không cần làm gì cả."

Đường Cảnh vốn định động tay chân vào việc rút thưởng, để Đường Ninh bị mất mặt ở trước mặt mọi người, không ngờ hắn còn chưa nói ra suy nghĩ đã bị phụ thân phủ định, hắn nhịn không được lên tiếng hỏi: "Vì sao?"

Đường Hoài không tiếp tục nhìn hắn, thản nhiên nói: "Về sau những tâm tư thế này đều thu lại, Hộ bộ tả lang trung sắp cáo lão rồi, tốt nhất ngươi nên tranh thủ vị trí này."

Đường Cảnh nhìn ông ta một chút rồi gật đầu: "Con đã biết."

Sau bữa tôi, Đường Cảnh đi đến trong viện, trên mặt lộ vẻ không vui, một giọng nói từ phía sau hắn truyền đến.

"Có phải không hiểu vì sao cha con lại không muốn con hao tâm tổn trí vì những chuyện này?"

"Nhị thúc." Đường Cảnh quay đầu nhìn Đường Kỳ, nói ra: "Ta không rõ, đây rõ ràng là một cơ hội rất tốt. . ."

Đường Kỳ đưa tay hạ thấp xuống, ra hiệu cho Đường Cảnh không cần nói nữa, sau đó mới nói: "Đây chính là điểm khác nhau giữa ngươi và Đường Ninh, chờ đến chừng nào ngươi nghĩ thông suốt, vì sao hắn muốn đổi người được trời chọn từ một người biến thành hai người thì sẽ không cần hỏi vấn đề này nữa."

Đường Kỳ đi lên trước, vỗ vỗ bờ vai của hắn, nói ra: "Mực nước ở kinh sư rất sâu, ngươi còn trẻ, có một số việc không hiểu cũng không sao, về sau hiểu là được, hiện tại chỉ cần làm tốt mọi chuyện của ngươi ở Hộ bộ là được."

Nhìn theo Đường Kỳ chắp tay sau lưng rời đi, vẻ mặt Đường Cảnh đầy nghi ngờ, lẩm bẩm nói: "Rốt cuộc là ý gì. . ."

Điền Vương phủ thế tử.

Điền Vương thế tử đi vào gian phòng nơi nào đó, hỏi: "Tính toán rõ ràng chưa?"

Một văn sĩ đứng lên, nói ra: "Hồi thế tử, đã tính toán rõ ràng, lần này chúng ta đã tổn thất ít nhất 20 vạn lượng. . ."

"20 vạn lượng. . ." Thân thể Điền Vương thế tử khẽ lung lay, nhắm mắt lại, hai tay nắm chặt, cắn răng nói: "Đường Ninh, Tiêu Giác. . ."

Hồi lâu sau, ánh mắt hắn mới mở ra, hỏi: " Một trận thi đấu Thập Lục Vệ cuối cùng, bọn họ có phải muốn rút ra hai người, tặng hai phần đại lễ hay không?"

Vị văn sĩ kia nhẹ gật đầu, nói ra: "Hồi thế tử, việc này mọi người ở kinh sư đều biết."

Điền Vương thế tử lại nói: "Nghe nói, những quà tặng, phần lớn đều là "Đường Nhân" tài trợ ra, nếu như ta không nhớ lầm, chủ sự phía sau Đường Nhân trai kia chính là Đường Ninh a?"

Vị văn sĩ kia lại gật đầu, nói ra: "Đúng thế."

"Ngươi đoán xem, hắn có thể động tay chân gì hay không?" Điền Vương thế tử nheo mắt lại, lẩm bẩm nói: "Đến lúc đó bệ hạ cũng sẽ tới, nếu hắn ở trước mặt bệ hạ làm trò gì, có phải sẽ là khi quân không?"

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!