Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 468: CHƯƠNG 467: KHUYÊN CAN

Trong nội viện Đường gia,Triệu Mạn dựa sát vào bên người Đường Ninh, hỏi: "Ngươi thật sự muốn tặng một phần thưởng lớn cho phụ hoàng?"

Đường Ninh thở dài một hơi, hỏi: "Không thế thì sao?"

Hắn đã tới thế giới này một khoảng thời gian không ngắn, tư duy và quan niệm cũng thay đổi rất nhiều, nhưng dù thay đổi như thế nào thì có một số quan niệm đã ăn sâu trong tiềm thức nên không thể sửa đổi.

Điều này dẫn đến lúc đầu khi hắn có suy nghĩ quay thưởng cá chép này đã không cân nhắc đến Trần Hoàng, cũng không cân nhắc đến danh hiệu "Người được trời chọn" này, cũng không phải là người nào cũng có thể dùng.

Không thể không thừa nhận, so sánh với những lão hồ ly ở kinh sư kia, khứu giác của hắn ở phương diện nào đó vẫn có khiếm khuyết.

Triệu Mạn lắc lắc cánh tay của hắn, nói ra: "Phụ hoàng ngoại trừ thích bạc ra, chính là thích sĩ diện, ngươi để người cao hứng một chút nha. . ."

Đường Ninh cúi đầu nhìn nàng, hỏi: "Vậy thì có gì ban thưởng sao?"

Triệu Mạn ôm cổ hắn, sắc mặt đỏ bừng nói ra: "Ngươi nhắm mắt lại. . ."

Hồi lâu sau, Đường Ninh từ trong viện đi tới, nhìn thấy Tiêu Giác đã chờ ở bên ngoài lấy.

Tiêu Giác nhìn hắn, chỉ chỉ môi của hắn.

Đường Ninh lau lau miệng, hỏi: "Đội nào thắng?"

Tiêu Giác nói: "Tả Vũ vệ."

Tả Vũ vệ thắng, thi đấu Thập Lục Vệ năm nay cũng chỉ còn một trận thi đấu tranh đoạt quý quân và một trận chung kết.

Ở trong trận đấu diễn ra hôm qua, Tả Kiêu vệ lại một lần nữa thu hút sự chú ý, lấy ưu thế yếu ớt, đào thải Hữu Vũ vệ thực lực mạnh mẽ, dành được một vé vào trận chung kết.

Cho dù là tiến hành theo tranh tài, tất cả mọi người đều cho rằng Tả Kiêu vệ đã thay đổi, nhưng vẫn không ngờ được, bọn hắn có thể đánh bại được cả Hữu Vũ vệ, bọn hắn đã hoàn toàn xứng đáng là hắc mã lớn nhất của lần tranh tài này, Tả Kiêu vệ đã khiến cho đám người coi trọng.

Hôm nay trong trận đấu giữa Tả Vũ vệ và Tả Kim Vũ vệ do Tả Vũ vệ thắng lợi mà kết thúc, điều này mang ý nghĩ là trận chung kết sẽ do Tả Kiêu vệ và Tả Vũ vệ quyết đấu.

Tiêu Giác nghĩ đến một chuyện, nhìn Đường Ninh hỏi: "Hai ngày nữa là đến lúc rút thưởng, ngươi xác định không cho ta sao, đến lúc đó quy ra thành bạc, chúng ta một người một nửa thế nào. . ."

Đường Ninh liếc mắt nhìn hắn, hỏi: "Ngươi xác định ngươi dám lấy?"

Tiêu Giác nghĩ nghĩ, lắc đầu nói: "Thôi được rồi, ta cũng không muốn tranh đoạt cùng bệ hạ."

Hắn nghĩ lại, lại nói: "Nhưng đây là gian lận đấy, ngươi xác định sẽ không bị Ngự Sử đài phát hiện sao?"

Dự định cho Trần Hoàng đúng là gian lận, nhưng đay lại là chuyện mà người công nhận, không có vị ngự sử hoặc quan viên nào lại ngu đến mức hủy đài của hoàng đế, hắn nâng phần thưởng thêm một phần như thế đã rõ ràng nói cho bọn hắn, ngự sử là nghề nghiệp đầy nguy hiểm, nếu ngay cả điểm này mà bọn hắn cũng không nhìn thấu thì nên sớm trở thành vật hy sinh ở chốn triều đình.

Khi đó, sẽ không có người không có ánh mắt xuất hiện nữa.

Tới gần cuối năm, thi đấu Thập Lục Vệ cũng đã tiến tới hồi cuối, trong Tả Hữu Vũ Lâm vệ, Tả Vũ vệ thuận lợi tiến vào trận chung kết, Hữu Vũ vệ đã sớm bị loại, trong đây đương nhiên có yếu tố thực lực, nhưng vận khí cũng chiếm cứ rất lớn một bộ phận.

Giờ phút này, trên giáo trường nào đó.

Hơn trăm binh lính thuộc Hữu Vũ vệ đứng ở trên trận, đối diện với bọn họ, chỉ có hơn mười người.

Khi một tên tướng lĩnh vung xuống tiểu kỳ trong tay, hơn trăm người kia lập tức phóng về phía đối diện.

Hơn mười người đứng đối diện lại không chút hoang mang, chờ khi trăm người kia tới gần, không biết bọn hắn vung ra thứ gì từ trong tay áo, trên giáo trường lập tức xuất hiện khói đặc.

Khói đặc qua đi, hơn trăm tên Hữu Vũ vệ đã có hơn một nửa ngã xuống đất không dậy nổi.

Tướng lĩnh cấm vệ vây xem thấy vậy vô cùng kinh hãi, những người may mắn không trúng cũng lập tức lui lại, không dám lên trước.

Công Tôn Ảnh ném một bọc giấy cho một tên tướng lĩnh Hữu Vũ vệ, nói ra: "Đây là giải dược, đun một nồi nước, để bọn hắn ăn vào là được."

Tên tướng lĩnh kia nhận lấy giải dược, có chút kinh hãi nhìn mấy tên Hữu Vũ vệ nằm dưới đất, chắp tay với Công Tôn Ảnh rồi nhanh chân bước rời đi.

Trần Hoàng đứng ở đằng xa, nhìn một màn này, nói ra: "Nếu Thập Lục Vệ thi đấu cũng có thủ đoạn như thế, cho dù là một vệ yếu nhất cũng có thể tuỳ tiện thắng được Vũ Lâm vệ của trẫm."

Lăng Vân đứng bên cạnh ông ta, chắp tay nói: "Hồi bệ hạ, thủ đoạn như thế mặc dù lợi hại, nhưng cũng hạn chế rất nhiều, chỉ có thể dùng để đánh lén, khi hai quân giao chiến, địch ta đều ở cùng một chỗ, dùng độc cũng vô dụng."

"Chọn một trăm người trong Tả Vũ vệ giao cho nàng." Trần Hoàng nhìn về phía Lăng Vân, dặn dò: "Những thứ này tuy là bàng môn tả đạo, nhưng cũng có tác dụng lớn, luôn có thời điểm dùng được."

Khóe môi Lăng Vân giật giật, cuối cùng nói: "Tuân chỉ."

Trần Hoàng nghĩ đến một chuyện, lại hỏi: "Một trận thi đấu cuối cùng, là Tả Vũ vệ đấu với Tả Kiêu vệ?"

Lăng Vân chắp tay nói: "Vâng."

Trần Hoàng hỏi: "Đối đầu với bọn hắn, Tả Vũ vệ các ngươi có bao nhiêu phần trăm chắc chắn chiến thắng?"

Lăng Vân nghĩ nghĩ, nói ra: "Đường đại nhân luyện binh không thể coi thường, Tả Kiêu vệ đã thay đổi rất nhiều, thần sẽ cố hết sức."

Ý tứ của những lời này chính là Tả Vũ vệ cũng không có lòng tin nhất định có thể thắng Tả Kiêu vệ, rõ ràng một tháng trước, thực lực hai đội còn khác nhau một trời một vực, trên mặt Trần Hoàng lộ ra một tia kỳ quái, lắc đầu nói: "Xem ra chức vị trung lang tướng này, sợ trẫm là không thể không cho hắn."

Những binh lính trong Hữu Vũ vệ bị trúng độc được người tới đỡ đi, Trần Hoàng nhìn về phía một người sau lưng, hỏi: "Ngươi cảm thấy độc thuật này như thế nào?"

Đứng ở phía sau ông ta, một vị nam tử trung niên đứng song song với Ngụy Gian ngẩng đầu lên, nói ra: "Hồi bệ hạ, độc thuật trong truyền thuyết đúng là không thể tầm thường."

Ánh mắt Trần Hoàng nhìn về phía phía trước, nói ra: "Không biết lúc nào nàng ta mới có thể luyện cho trẫm một quân đội tinh thông độc thuật ra."

Nam tử trung niên nhìn ông ta, nói ra: "Bệ hạ, độc thuật lợi hại hơn nữa, cũng chỉ là tà môn ma đạo, không so được với đại đạo trị quốc an thiên hạ, nếu tinh thông độc cổ mà có thể đánh đâu thắng đó, thì năm đó Lương quốc cũng sẽ không vong."

"Lương quốc vong vì nội loạn, cũng không phải vì ngoạ xâm." Trần Hoàng phất phất tay, nói ra: "Trẫm có nắm chắc, ngươi không cần nhiều lời."

Trần Hoàng phất tay áo rời đi, nam tử trung niên đứng thẳng tại chỗ im lặng.

Ngụy Gian nhìn hắn một chút, cười nói: "Bệ hạ làm việc từ trước đến nay luôn có chừng mực, Hàn đại nhân lo lắng làm gì?"

Nam tử trung niên nhìn về phía phía trước, thản nhiên nói: "Chuyện thế gian, khó khăn nhất chính là bước đầu tiên, bước ra bước đầu tiên, bước chân phía sau sẽ càng ngày càng nhẹ nhàng, đến lúc đó, còn muốn quay đầu sẽ rất khó khăn."

Ông nhìn Ngụy Gian, nói ra: "Không có người nào hiểu đạo lý này hơn ta."

Ngụy Gian lắc đầu, nói ra: "Ngươi cũng nên hiểu ra, bệ hạ. . . Chính là đạo lý."

. . .

Thập Lục Vệ thi đấu trận thứ hai vừa mới kết thúc, thực lực Hữu Vũ vệ vẫn cao hơn một chút, chiến thắng Tả Kim Vũ vệ, dành được vị trí quý quân lần thi đấu này.

Xếp hạng 13 vệ không tiến vào ba vị trí đầu kia cũng không quan trọng, cũng không cần đấu nữa, căn cứ vào điểm tích lũy và tỷ số thắng để xếp hạng là được rồi.

Ngày mai sẽ là một trận thi đấu cuối cùng, khi bọn hắn thắng Hữu Vũ vệ, còn có mấy phần giữ lại, đánh thắng Tả Vũ vệ hẳn là không phải việc khó, dường như Đường Ninh đã thấy vị trí quán quân đang giơ tay chào bọn hắn.

Đường Ninh dạo qua Kiêu Kỵ doanh một vòng, phát hiện tâm tình của tất cả mọi người đều tăng cao.

Tả Kiêu vệ có thể đi đến một bước này, lúc trước không có người nào nghĩ tới, trực tiếp thay đổi ấn tượng của đám người đối với bọn hắn, cho dù người không có ra sân cũng cùng có mặt mũi, duy chỉ có Trần trung lang tướng là có chút rầu rĩ không vui, giống như không mừng thay cho Tả Kiêu vệ.

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!