Trận chung kết tranh cúp Đường Nhân Thập Lục Vệ thi đấu độc nhất vô nhị do "Đường Nhân trai" tài trợ sẽ diễn ra vào hai ngày sau.
Cho dù đến bây giờ vẫn có rất nhiều người không biết tranh giải thi đấu độc nhất vô nhị có ý gì, nhưng cũng không ảnh hưởng đến chuyện bọn họ hiểu rằng cuộc tỷ thí này sẽ vô cùng gay cấn.
Mục đích thi đấu Thập Lục Vệ không chỉ là tỷ thí, mà còn muốn biểu hiện ra thực lực của Trần quốc với Sở quốc và các nước Tây Vực, có tác dụng uy hiếp ngoại bang.
Đây là một việc lớn hiếm có, ngoại trừ quan viên trong triều, quyền quý trong kinh, còn có sứ giả nước khác, thậm chí ngay cả bệ hạ cũng sẽ tới góp mặt.
Sau khi cuộc tỷ thí này kết thúc, dưới ánh mắt chăm chú của vô số bách tính, nhà tài trợ trận đấu sẽ tiến hành rút ra hai người may mắn nhất, tặng cho họ một phần thưởng có giá trị vạn lượng bạc, thương nhân vốn trục lợi, đây là lần đầu tiên bách tính gặp được thương gia hào phóng như thế này.
Khoảng cách tới trận chung kết còn hai ngày nữa, trên dưới Kiêu Kỵ doanh đều bận tối mày tối mặt.
Hai ngày sau, những người xuất hiện ở nơi này ngoại trừ quan viên trong triều, còn có bệ hạ cùng sứ giả ngoại bang, bọn hắn nhất định phải chuẩn bị tất cả mọi chuyện đến mức thập toàn thập mỹ, không thể để bệ hạ bất mãn, cũng không thể xấu mặt trước mặt người ngoài.
Kiêu Kỵ doanh quét dọn mọi ngõ ngách một lần, công tác bảo an hai ngày sau cũng rất quan trọng, ở cửa Kiêu Kỵ doanh cần sắp xếp đầy đủ người xoát vé, người có vé mới được vào, còn phải làm đường riêng cho Trần Hoàng và những người có thân phận tôn quý, Đường Ninh đã từng làm việc ở Lễ bộ, cũng đã nghiên cứu qua lễ chế Trần quốc, đối với công việc này vốn cực kỳ quen thuộc.
Vé xem trận đấu này đã được bán hết ra, trên chợ đen trong kinh cũng không có vé để bán, hơn nữa giá cả cũng tăng gấp mấy lần, vô số người cầu mà không được.
Thi đấu Thập Lục Vệ những năm trước chưa từng thu hút sự chú ý nhiều như vậy, nhưng năm nay lại khác, Đường Ninh phải tốn rất nhiều tâm sức và bạc vào việc tuyên truyền, thi đấu Thập Lục Vệ đã hoàn toàn biến thành một trận đấu được toàn dân chú ý.
Sau khi ăn xong rất nhiều lần thua thiệt, tất cả mọi người đã bắt đầu ý thức được rằng bọn hắn vẫn luôn đánh giá thấp thực lực của Tả Kiêu vệ, bọn hắn đánh bại tất cả đối thủ, trong đó không thiếu những cường địch có thể tranh đoạt vị trí đệ nhất trong thi đấu, cũng không phải chỉ dựa vào may mắn.
Thực lực của Tả Kiêu vệ được công nhận, điều này khiến tỉ lệ đặt cược một trận cuối cùng cũng không bình thường, đương nhiên, xét về tổng thể thì vẫn có hơn một nửa người cho rằng thần thoại của Tả Kiêu vệ sẽ kết thúc trong tay Tả Vũ vệ.
Đường Ninh đi lòng vòng một lần cuối cùng ở đây, nhìn thấy Trần trung lang tướng ngồi trên bậc thang nào đó, dáng vẻ thất hồn lạc phách, hắn đi qua lên tiếng hỏi: "Trần tướng quân, ngài sao thế?"
Trần trung lang tướng ngẩng đầu, lúng túng chắp tay với hắn, nói ra: "Mấy ngày nữa là phải gọi Đường đại nhân là Đường tướng quân rồi, về sau Trần mỗ còn phải dựa vào Đường tướng quân nhiều hơn. . ."
"Trần tướng quân nói gì vậy." Đường Ninh phất phất tay, nói ra: "Nghe nói trung lang tướng Hữu Vũ vệ sắp bị điều đi phương bắc, bệ hạ cố ý điều nhiệm Trần tướng quân tạm thời đảm nhiệm chức vụ trung lang tướng của Hữu Vũ vệ. . ."
Trần trung lang tướng giật mình, lập tức đứng người lên, hỏi: "Có việc này?"
"Trong cung đã truyền đến tin tức, sao có thể là giả." Đường Ninh chắp tay với hắn, nói ra: "Chúc mừng Trần tướng quân trước."
Trần trung lang tướng cũng đứng người lên, chắp tay nói: "Cùng vui, cùng vui. . ."
Trong Thập Lục Vệ, tướng lãnh cao cấp lên chức rất khó , bình thường chỉ cần là bị điều tới chiến trường, chỉ cần tích lũy đủ chiến công, trở về là có thể lại tăng cấp một, lần này trung lang tướng Hữu Vũ vệ bị chuyển đi, đến khi trở về sợ là sẽ đảm nhiệm chức tướng quân trong một vệ nào đó, điều hắn đi qua đó tạm đảm nhiệm, tuy là bình điều, nhưng Kiêu Kỵ vệ làm sao có thể so sánh cùng Vũ Lâm vệ, ở vị trí này mấy năm, nói không chừng hắn cũng có tiến thêm một bước.
Khói mù trong lòng Trần trung lang tướng đã được quét sạch, lại chắp tay với Đường Ninh, nói ra: "Ta đi xem đám người kia một chút, một trận tỷ thí cuối cùng chỉ có thể thắng không thể thua!"
. . .
Thời gian hai ngày nháy mắt đã trôi qua.
Trường hợp có mặt hoàng đế tham gia, an toàn luôn luôn là chuyện quan trọng thứ nhất, ngày trận chung kết diễn ra, ngoại trừ một số người thì phần lớn người vào xem đều cần vào sân sớm nửa canh giờ.
Vị trí của hoàng đế đương nhiên cũng không thể bình thường, ở trung tâm khán đài, tầm mắt rõ ràng nhất, ngăn cách với hai bên khán đài, không gian đài chủ tịch không nhỏ, Trần Hoàng ngồi ở phía trước nhất, bên người theo thứ tự là Khang Vương và Đoan Vương, sau đó chính là Hoài Vương và Nhuận Vương, vị trí mấy trọng thần trong triều và sứ giả nước khác càng ngồi về sau, về phần những người còn lại, cũng chỉ có phần ở bên ngoài.
Hôm nay chỉ có một trận tranh tài, thời gian cũng không dài lắm, trước khi tỷ thí bắt đầu, còn có mấy tiết mục ca múa trợ hứng.
Ở trong đó, có một nửa tiết mục đều là mấy tiểu quốc Tây Vực kia mang tới.
Đây là lệ cũ từ những năm trước, đối với Trần quốc, Tây Vực và thảo nguyên có ý nghĩa khác biệt, mặc dù người Túc Thận cũng có rất nhiều bộ tộc, nhưng tất cả bộ tộc đều là một dân tộc, Tây Vực lại khác, bọn hắn có quốc gia riêng biệt, ở giữa những tiểu quốc vốn không ngừng tranh đấu, không có khả năng liên hợp lại để xâm lược Trần quốc, cũng không bị Trần quốc xem như địch nhân.
Vũ đạo của Tây Vực mạnh dạn hơn Trung Nguyên nhiều, vũ nữ lộ rốn và đùi, Đường Ninh liếc mắt nhìn một chút, phát hiện có không ít triều thần đều đang nhịn không được nuốt nước miếng.
Nữ tử Tây Vực và nữ tử Trần quốc có đãi ngộ khác biệt, nếu lúc này ở trên trận chính là nữ tử Trần quốc, sợ là bọn hắn sẽ lập tức nhảy ra, gàm lên mắng các nàng là đồi phong bại tục.
Một tiết mục múa đã diễn xong, mấy mỹ nữ Tây Vực quỳ xuống đất, đối mặt với Trần Hoàng, hai tay nâng một vật, một sứ giả Tây Vực đi lên trước, huyên thuyên nói vài câu.
Trần Hoàng nhìn về phía phía dưới, hỏi: "Hắn nói cái gì?"
Một vị quan viên Hồng Lư tự đi lên trước, nói ra: "Hồi bệ hạ, đây là sứ giả Ô Tử quốc, hắn nói đây là một khối tuyệt thế mỹ ngọc mà bọn hắn phát hiện ở Tây Vực, đặc biệt mượn cơ hội này để dâng tặng bệ hạ."
Trần Hoàng nhẹ gật đầu, nói ra: "Trình lên."
Lập tức có người đi lên trước, dâng vật kia tới trước mặt Trần Hoàng.
Chỉ thấy khối ngọc này toàn thân xanh biếc trong suốt, lại chưa được tạo hình, vẫn là một khối ngọc thô.
Đoan Vương thấy vậy, lập tức chắp tay nói: "Phụ hoàng, cả khối ngọc này trong suốt, màu sắc thuần khiết, cả khối không chút tì vết, đúng là cực phẩm trong ngọc, nhi thần chúc mừng phụ hoàng đạt được bảo vật này!"
Khang Vương vừa mới hé miệng, lời muốn nói đã bị Đoan Vương đoạt trước, nhưng cũng nói không nhiều lời, chỉ có thể không vui ngậm miệng lại.
Trần Hoàng hiển nhiên rất hài lòng về món lễ vật này, nhìn về phía phía dưới, nói ra: "Các ngươi có lòng rồi, trẫm nhận món lễ vật này."
Trần Hoàng vẫn không có dừng lại, tiếp tục nói: "Nếu các ngươi đã tặng hậu lễ như vậy, trẫm cũng không thể hẹp hòi, vậy tặng các ngươi trăm cân trà, ngàn thớt tơ lụa thượng đẳng, trăm cái đồ sứ quan diêu. . ."
Hồng Lư tự quan viên phiên dịch lại lờiTrần Hoàng cho mấy người, tên sứ giả Tây Vực vẫn không đứng lên, tiếp tục quỳ gối dồn dập nói vài câu.
Ánh mắt Trần Hoàng lại nhìn về phía vị quan viên Hồng Lư tự.
Vị quan viên Hồng Lư tự nhìn sứ giả Tây Vực kia một chút, quay đầu lại nói: "Hồi bệ hạ, sứ giả Ô Tử quốc nói, bọn hắn không cần ban thưởng, chỉ cầu bệ hạ có thể xuất binh trợ giúp bọn hắn, chống lại Tiểu Uyển quốc. . ."
Ô Tử sứ giả vừa bô bô nói, vị quan viên Hồng Lư tự đứng bên giải thích, đám người cũng đều nghe rõ ràng.
Tiểu Uyển cũng là quốc gia ở Tây Vực, thực lực mạnh hơn Ô Tử quốc, mười mấy năm qua, đã chiếm đoạt mấy tiểu quốc Tây Vực, Ô Tử quốc chính là mục tiêu kế tiếp của bọn hắn, lần này sứ giả Ô Tử đột nhiên dâng vật quý, lại đánh chủ ý mượn viện binh.
Nhưng chuyện này hiển nhiên không hợp với thái độ của Trần quốc đối với Tây Vực, từ trước đến nay hai nước vốn không xâm phạm lẫn nhau, Trần quốc cũng không có tiền lệ can thiệp vào quốc sự tiểu quốc Tây Vực.
Hơn nữa, sứ giả Tiểu Uyển quốc cũng có mặt trong đám sứ giả Tây Vực, mà từ trước đến nay Tiểu Uyển cùng Trần quốc đều không có mâu thuẫn gì, Trần quốc không có lý do gì bởi vì một khối ngọc mà đi đắc tội với một cường quốc Tây Vực.
Trần Hoàng không suy nghĩ bao lâu, đã nhìn bọn họ một chút rồi nói ra: "Đây là việc nhà Tây Vực, Trần quốc ta không tiện nhúng tay, hôm nay chính là thi đấu Thập Lục Vệ, những chuyện này để bàn luận sau."
Trần Hoàng đã tỏ thái độ, sứ giả Ô Tử quốc tự nhiên không có biện pháp gì, chỉ có thể bất đắc dĩ lui ra.
Đường Ninh nhìn mấy vị kia sứ giả một chút, đánh trận là muốn người đòi tiền, chuyện không có lợi, triều đình làm sao có thể làm, trừ phi Tiểu Uyển muốn thống nhất chư quốc Tây Vực, tạo thành uy hiếp lớn tới Trần quốc, nếu không chỉ dựa vào một khối ngọc thì không thể thu mua được hoàng đế. . .
Sau khi sứ giả Ô Tử lui ra, Ngô lang trung mới đi lên trước, cung kính nói: "Bệ hạ, đã đến giờ tỷ thí. . ."
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com