Trần Hoàng quyết định cũng không nằm ngoài dự đoán của Đường Ninh, chỉ là so với dự đoán của hắn thì sớm hơn một chút.
Trần Hoàng bất mãn với Đường gia, đã là chuyện hai năm trước, hai năm này, Đường gia bị ông ta chèn ép, lực ảnh hưởng trong triều không lớn bằng lúc trước, y theo tính cách Trần Hoàng, đối với mấy đại gia tộc này hết sức quan trọng này, sẽ không khen thưởng quá nhiều, cũng sẽ không quá chèn ép, đánh một gậy cho một quả táo ngọt, Đường gia bị đánh nhiều như vậy, cũng đến lúc nên cho quả táo để trấn an.
Rất không may chính là, Triệu Mạn lại một lần nữa trở thành quả táo ngọt này.
Mặc dù nàng đúng là rất ngọt, nhưng lại là táo đã có chủ, người khác không thể ăn, nhìn một chút đều không được.
Sau khi ăn cơm xong, Đường Ninh ôm vai nàng, hỏi: "Có phải rất khó chịu hay không?"
"Ngươi nói phụ hoàng sao?" Triệu Mạn ngẩng đầu hắn, sau đó liền lắc đầu, nói ra: "Không có, trong mắt phụ hoàng, ta đầu tiên là công chúa, sau đó mới là nữ nhi của ông, xưa nay hoàng đế không phải đều là như vậy sao?"
Câu nói này có chút vơ đũa cả nắm, thật ra trong hoàng đế, cũng có một số người trọng tình trọng nghĩa, nhưng Trần Hoàng hiển nhiên thuộc về đại đa số, với hiểu biết của Đường Ninh về ông ta, ông ta quan tâm nhất, cũng không phải vị hoàng tử hoặc là công chúa nào, ông ta quan tâm nhất chỉ có chính ông ta mà thôi.
Vì đạt tới mục đích của ông ta, không có gì là không thể hi sinh.
Đường Ninh nhẹ nhàng vỗ vỗ bả vai Triệu Mạn, nói ra: "Đừng lo lắng, chuyện này ta sẽ xử lý tốt."
"Ta không lo lắng." Triệu Mạn ngẩng đầu nhìn hắn, cười tủm tỉm nói ra: "Bởi vì ta biết, ta còn có ngươi."
Nam nhân không thể bảo vệ lão bà của mình không tính là nam nhân, nhưng lần này không giống với trước kia, việc hôn sự này là Trần Hoàng vui vẻ đẩy mạnh, giống như trước kia đưa nàng đi Sở quốc hòa thân, chí ít là không thể vi phạm ý tứ Trần Hoàng trên mặt nổi.
Phải chăng thuận ý Trần Hoàng, là việc này trên căn bản khác biệt với chuyện của Lưu Phong, phương pháp chọn lựa tự nhiên cũng không giống với.
Hôm nay chính là thượng nguyên, bắt đầu từ sáng sớm, trên đường phố kinh sư đã kín người chật chỗ.
Một ngày trước, tin tức Bình Dương công chúa sắp gả cho Đường gia đại công tử, đã truyền ra ngoài, trước tiên nghe được tự nhiên là vòng tròn quyền quý, những gia tộc này mặc dù không cọi chuyện cưới công chúa làm vinh, nhưng bệ hạ tứ hôn cũng sẽ không phải là nhất thời nóng não, trên triều đình Đường gia uể oải yên lặng hai năm, lần này có lẽ chính là dấu hiệu bọn hắn quật khởi một lần nữa.
Kinh sư nói nhỏ không nhỏ, nói lớn cũng không lớn, một ngày thời gian, đủ để cho tin tức này truyền ra kinh sư.
Lúc trước Bình Dương công chúa lấy chồng ở Sở quốc, khiến kinh sư vô cùng chú ý, về sau Sở quốc gặp chính biến, tống thân sứ đoàn không công mà lui, dân chúng thỉnh thoảng vẫn sẽ nói về vị công chúa số khổ này, lúc đầu cũng đều là ôm tâm tính chúc phúc.
Đường Ninh ra khỏi nhà từ buổi trưa, đi tới nơi phố xá sầm uất nhất, một tên tên ăn mày ngồi xổm ở góc đường lập tức đứng lên.
Đường Ninh ném một khối bạc vụn vào trong bát của hắn, từ trong tay hắn tiếp nhận một phong thư.
Tất cả con đường ở kinh sư, tửu lâu kỹ viện, cửa ra vào một số quan viên gia tộc quyền thế cần trọng điểm chú ý, đều có đệ tử Cái Bang thường ngày theo dõi.
Từ Tô Mị nơi đó đạt được trợ giúp nhiều lần, hắn càng hiểu rõ tầm quan trọng của tình báo.
Có lẽ hắn không có thần thông quảng đại như Tô Mị như vậy, có nhãn tuyến ở phủ đệ của các quan viên quyền quý trong kinh thành, nhưng thuộc hạ của Tô Mị khẳng định không rảnh rỗi như người trong tay hắn, có thể từ sáng sớm đến tối mịt ngồi xổm ở chân tường nhà khác rồi nhìn chằm chằm mà không để người khác chú ý.
Đường gia tự nhiên là đối tượng hắn trọng điểm chú ý, mấy vị trong Đường gia giờ nào đi nơi nào, dừng lại bao lâu, mỗi ngày Cái Bang đều có ghi chép kỹ càng, đệ tử hạch tâm trong bang, từ hai năm trước đã bắt đầu, bị Nhậm Bình Sinh buộc đọc sách nhận chữ, không tích cực tăng lên bản lĩnh của chính mình cũng chỉ có thể ở tận tầng dưới chót lăn lộn kiếm ấm no.
Vàng không dễ kiếm, chẳng ai hoàn mỹ, sớm muộn đều theo dõi hắn, cho dù là hắn rất tốt, cũng có thể phát hiện ra chuyện mà người khác không biết.
Ví dụ như khi tâm tình Đường Cảnh không tốt, hắn sẽ đi thanh lâu phát tiết, tục truyền hắn còn có một số yêu thích đặc thù, các đại thanh lâu trong kinh, không có mấy kỹ nữ có thể chịu được.
Những tin tức ngầm này tự nhiên không thể đường hoàng xuất hiện trên báo chí, nhưng bách tính từ trước đến nay đều là một truyền mười mười truyền trăm, Đường Ninh cũng không để cho người ta gióng trống khua chiêng tuyên dương chuyện này, đây chỉ là một lần hắn dò xét Trần Hoàng, thử một chút xem ông ta có còn một chút lương tri của người làm phụ thân hay không.
Trong ngự thư phòng.
Trần Hoàng lật xem vài phong tấu chương, vuốt vuốt cổ tay, hỏi: "Hôm nay là nguyên tiêu à?"
Ngụy Gian đứng phía sau ông ta, lên tiếng nói: "Hồi bệ hạ, hôm nay chính là nguyên tiêu."
" Ngày nay hàng năm kinh sư đều rất náo nhiệt, đáng tiếc, trẫm không thấy được." Đêm nguyên tiêu, trong cung còn có tế điển, Trần Hoàng lắc đầu, một lần nữa cầm lấy một phong tấu chương, nhìn một chút, mày nhăn lại đến, lẩm bẩm nói: "Đường Cảnh. . . , hắn lại có một mặt không chịu nổi như thế. . ."
Ông ta trầm tư một lát, không biết suy nghĩ cái gì, sau một lát, mới khép lại tấu chương trong tay, ném qua một bên, cũng không đề cập tới nữa.
Bên ngoài Ngự Thư phòng, trên quảng trường, một vị quan vội vã đi tới Ngự Thư phòng, đến nửa đường bị người ngăn lại.
Hắn ngẩng đầu nhìn mấy người phía trước, ánh mắt nhìn tới trên người một người phía trước, lập tức khom người nói: "Thái Sử lệnh tham kiến Huệ phi nương nương."
Đường huệ phi nhìn hắn, hỏi: "Bệ hạ vừa mới nghỉ ngơi, ngươi tìm bệ hạ chuyện gì?"
Thái Sử lệnh cung kính nói: "Hồi nương nương, hôm qua bệ hạ sai người đưa bát tự Bình Dương công chúa và Đường Cảnh tới, Thái Sử cục đã suy tính qua, đang muốn báo cáo với bệ hạ."
Đường huệ phi nhìn hắn, hỏi: "Hai người bọn họ từ nhỏ đã là thanh mai trúc mã, bát tự nhất định rất hợp?"
Thái Sử lệnh há to miệng, lúng túng nói: "Hồi nương nương, Thái Sử cục tính toán mấy lần, phát hiện bát tự của công chúa cùng Đường công tử không hợp, mệnh cách tương xung. . ."
Đường huệ phi lạnh nhạt nhìn hắn một cái, nói ra: "Bản cung đã sớm để cho người ta tính qua, bát tự của Bình Dương công chúa cùng Đường Cảnh cực hợp, chính là lương phối khó được, Thái Sử cục các ngươi có phải tính sai rồi hay không?"
"Nương nương nói đùa, Thái Sử cục làm sao có thể. . ." Thái Sử lệnh nhìn xem Đường huệ phi, thấy vẻ mặt bà ta lạnh nhạt, trong lòng hơi hồi hộp một chút, lập tức hiểu được.
Hôn sự giữa Bình Dương công chúa cùng Đường Cảnh không đơn giản như bề ngoài vậy, ở trong đó có liên lụy đến Đường gia, liên lụy đến Đường huệ phi, liên lụy đến Đoan Vương, vô số người đều ngóng trông việc hôn nhân này có thể thành, nếu Thái Sử cục là ăn ngay nói thật, chẳng phải là đều đắc tội chết với những người này rồi?
Bất luận một vị nào ở trong đó, đều không phải là một chức nho nhỏ Thái Sử lệnh là hắn có thể đắc tội.
Hắn vuốt mồ hôi lạnh trên trán, nói ra: "Có lẽ, có lẽ thật sự là Thái Sử cục tính sai."
Đường huệ phi nhìn về phía hắn, mở miệng nói: "Nếu tính sai, thì mang trở về một lần nữa tính lại đi, lúc nào đoán chắc, tính đúng, lại đến giao cho bệ hạ."
Thái Sử lệnh cung kính khom người, nói ra: "Hạ quan tuân mệnh."
Đường huệ phi nhìn hắn một cái, quay người rời đi.
Thái Sử lệnh đứng trên quảng trường, trên mặt lộ ra vẻ do dự, trong lòng càng là do dự.
Thái Sử cục không tính sai kết quả, không thành thật, bẩm báo chi tiết chính là khi quân, đến lúc đó dù có dùng lý do tính toán lầm để qua loa tắc trách, cũng khó thoát trừng phạt.
Nhưng nếu bẩm báo chi tiết, sợ là trừng phạt sẽ đến sớm hơn, dù sao Đường gia yên lặng đã hai năm, lần này là cơ hội lại một lần nữa đi vào tầm mắt mọi người, bọn hắn có thể buông tha?
Nếu như bởi vì Thái Sử cục quấy rối, bọn hắn sao có thể buông tha mình?
Thái Sử lệnh cân nhắc một lát, rốt cục cắn răng, quay người lại phương hướng lúc trước, vừa đi, vừa thấp giọng thì thào: "Bát tự tương xung, mệnh lý không hợp, rất không may mắn . . ."
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com