Từ Cái Bang góp nhặt một chút tin tức, Đường Ninh chuẩn bị đi Thiên Nhiên Cư nhìn lại.
Hôm nay là tết nguyên tiêu, các cửa hàng lớ trong kinh buốn bán đều rất tốt, lượng khách tới Thiên Nhiên Cư càng lớn, ngay cả cửa ra vào đều có rất nhiều người bán hàng rong, muốn thừa cơ cọ chút lửa.
Mấy ngày nay sự vụ bận rộn, không có thời gian Thiên Nhiên Cư, Đường yêu tinh biến thành Tam phu nhân của hắn còn chưa kịp nói cho các nàng biết.
Lần trước đã đưa nàng một cái vòng tay, lần này cũng không cần đưa nữa, Đường Ninh thỉnh thoảng sẽ ngẫm lại, vòng tay kia có phải có ma lực gì hay không, Đường yêu tinh đeo lên không bao lâu, đã biến thành phu nhân của hắn. . .
Ngẫm lại khả năng này cũng là trùng hợp, dù sao vòng tay kia Đường Thủy cùng Tô Mị cũng có, luôn không khả năng các nàng cũng sẽ ------ hắn giật giật khóe miệng, đây tự nhiên là chuyện không thể nào.
Hắn lắc đầu, chuẩn bị đi vào Thiên Nhiên Cư.
Vừa mới đi tới cửa, còn chưa kịp bước vào đã bị người kéo lại ống tay áo.
Đường Ninh nhìn tên lão giả ảo xanh giữ chặt hắn kia, hỏi: "Có việc?"
Lão giả chỉ chỉ một chiêu bài bên cạnh có viết "Thiết khẩu trực đoạn", nói ra: "Lão phu Lưu Bán Tiên, người xưng là "Tái Thần Tiên", ta thấy giữa trán công tử đầy đặn, ấn đường ẩn hiện hồng quang, gần đây tất có hoa đào. . ."
Lão gia hỏa này mặc trang phục chuyên nghiệp hơn Tiêu Giác nhiều, Đường Ninh nhịn cười không được, nhìn ông ta hỏi: "Ngươi có thể nhìn ra đến?"
Trong lòng lão giả vui mừng, sắc mặt lại nghiêm túc lên, nói ra: "Công tử không nên cao hứng quá sớm, hoa đào ứng tốt chính là số đào hoa, ứng không tốt chính là đào hoa kiếp, nơi này lão già có một kế, có thể trợ giúp công tử. . ."
"Đi. . ." Đường Ninh phất phất tay, tiện tay ném một thỏi bạc cho ông ta, hắn còn có chính sự cần làm, không rảnh nghe lão giả này bịa chuyện ở chỗ này, nếu như cưới Đường Yêu Yêu chính là đào hoa kiếp, như vậy thì xem như ứng cả một đời đào hoa kiếp, hắn cũng nguyện ý a. . .
Loại người này đơn giản chính là muốn nói lời may mắn nói, lấy cái tặng thưởng, đúng lúc tâm tình của hắn không tệ, tiện tay thưởng cho ông ta mấy lượng bạc cũng không sao.
Nhìn Đường Ninh đi vào, một người trẻ tuổi bên cạnh lão giả đi tới, nhìn bạc trong tay lão giả, trong mắt tràn đầy sùng bái.
"Nhìn thấy không?" Lão giả thu bạc lại, nhìn đồ nhi mà ông ta vừa thu, nói ra: "Những quý công tử này, đơn giản chính là muốn nghe lời may mắn nói, nếu ngươi thấy bọn hắn mặt đầy xuân quang, thì khen bọn họ tràn lan hoa đào, tiền đồ như gấm, những người này rất thích nghe lời hữu ích, nếu là thấy bọn hắn tâm sự nặng nề, thì nói bọn hắn thời vận không đủ, khó thoát huyết quang, những người này thường thường nguyện ý tốn tiền tiêu tai. . . , nhớ kỹ sao?"
Người trẻ tuổi cái hiểu cái không nhẹ gật đầu, nói ra: "Nhớ kỹ!"
Đường Ninh đi vào Thiên Nhiên Cư, chậm rãi đi qua bên hồ, đang muốn đi tới tiểu viện Tô Mị, thì phía trước Đường Cảnh ngẩng đầu nhìn một cái, trên mặt hiện ra vẻ tươi cười, cất bước đi tới.
Hắn đi đến trước người Đường Ninh, bước chân dừng lại, nhìn hắn, trêu tức mà hỏi: "Thế nào, tâm tình thế nào?"
Đường Ninh nhìn ra, Đường Cảnh có vẻ rất vui, so với lần trước gặp hắn thì hoàn toàn khác biệt.
Không đợi Đường Ninh trả lời, hắn đã cười lạnh một tiếng, tiếp tục nói: "Ngươi không cần ra vẻ bình tĩnh ở trước mặt ta, đừng cho là ta không biết gian tình của các ngươi, cảm giác nữ nhân yêu mến mình lại gả cho người khác, không dễ chịu a?"
Vẻ mặt Đường Cảnh có chút dữ tợn, giống như trong lòng vốn kiềm chế thật lâu đến lúc này mới rốt cục phát tiết ra, giễu cợt nói: "Những lời truyền ngôn kia, cũng là ngươi thả ra a, ngươi cho rằng bằng vào những chuyện kia, bệ hạ sẽ thu hồi mệnh lệnh đã ban ra, ngươi coi trọng chính ngươi, cũng xem thường Đường gia , chờ đi, thống khổ của ngươi vừa mới bắt đầu!"
Đường Ninh không phản ứng Đường Cảnh, ngược lại cảm thấy dáng vẻ điên cuồng của hắn ta rất đáng thương, xóa sổ Đường gia khỏi kinh sư không phải một chuyện dễ dàng, nhưng xóa sổ hắn ta đi lại dễ như trở bàn tay.
Hắn chỉ muốn nhìn xem, Trần Hoàng đối với Triệu Mạn, còn có chút thương tiếc cùng yêu thương của môt người làm phụ thân hay không.
Nếu như không có, về sau hắn phải trân quý nàng gấp bội, bảo vệ nàng, tận lực đi đền bù thiếu thốn trong nội tâm nàng.
Đường Ninh nhìn Đường Cảnh nắm chặt hai tay, trên trán nổi gân xanh, tiến lên một bước, trên mặt lộ ra vẻ tươi cười, thấp giọng nói: "Nàng là của ta, ngươi nghĩ cùng đừng nghĩ."
Nói xong, hắn dứt khoát quay người rời đi, Đường Cảnh đứng tại chỗ, hô hấp dồn dập, ngực chập trùng, chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng. . .
Hắn ta không nhìn thấy vẻ mặt Đường Ninh đau khổ mà hắn ta muốn nhìn thấy, từ đầu đến cuối Đường Ninh đều vô cùng lạnh nhạt, tất cả mọi việc đã tính trước, giống như tất cả mọi chuỵen đều nắm chắc trong ta, chính mình lại giống như là một tôm tép nhãi nhép. . . , thế nhưng hắn dựa vào cái gì?
Đây là bệ hạ tứ hôn, chẳng lẽ hắn dám trực tiếp chống lại thánh chỉ!
Mặc dù Đường Cảnh rất chờ mong Đường Ninh làm như vậy, nhưng hắn ta cũng rõ ràng, Đường Ninh sẽ không có ngu xuẩn như vậy, vậy tự tin của Đường Ninh rốt cuộc là đến từ chỗ nào?
Vui sướng nói ra tất cả lời trong lòng xong, Đường Cảnh không chỉ không có cảm nhận được chút khoái hoạt nào, ngược lại càng thêm đè nén khó chịu, lửa giận không chỗ biểu đạt, Đường Ninh lạnh nhạt và lời nói như tuyên thệ kia, không ngừng quanh quẩn trong đầu hắn ta.
Hắn ta cắn chặt răng, vẻ mặt âm trầm đi ra ngoài.
Mới vừa đi ra Thiên Nhiên Cư, ống tay áo đã bị người giữ chặt, một lão giả ảo xanh nhìn hắn ta, nói ra: "Công tử, lão phu thấy ấn đường ngươi biến thành màu đen, huyết quang tràn ngập, gần đây tất có đại họa, nếu nghiêm trọng thậm chí nguy hiểm đến tính mạng, lão phu Lưu Bán Tiên, công tử không ngại. . ."
Đường Cảnh vốn trong lòng tràn đầy phẫn nộ, nghe được lời này, bỗng nhiên hất ra tay áo của lão giả áo xanh ra, nhìn về hộ vệ phía sau, nói ra: "Đánh cho ta!"
Lão giả còn không kịp phản ứng, đã bị hộ vệ của Đường Cảnh gạt ngã trên mặt đất, chỉ có thể ôm đầu hô to.
"Lão phu Lưu Bán Tiên, ngoại hiệu Tái Thần Tiên, các ngươi đánh Thần Tiên sẽ gặp báo ứng!"
"Các ngươi lại đánh lão phu thì lão phu sẽ niệm chú, Thái Thượng Lão Quân lập tức tuân lệnh. . ."
"Lão phu thật niệm, Cửu Thiên Huyền Sát, hóa thành thần lôi. . . , đừng đánh nữa, đừng đánh nữa a!"
. . .
Hộ vệ cuae Đường Cảnh quyền đấm cước đá lão giả này một trận, đạo sĩ tuổi trẻ bên cạnh hắn đứng từ nhìn xem, không dám bước lên trước, mọi người chung quanh cũng đứng xa xa, nghị luận ầm ĩ.
"Ngay cả người Đường gia cũng dám lừa gạt, lần này Tái Thần Tiên sợ là muốn biến thành Chân Thần Tiên. . ."
"Có mắt không tròng a, vị kia chính là Đường gia đại công tử, phò mã tương lai, đáng đời ôngta gặp không may!"
"Nhưng phò mã ra tay cũng quá hung ác, bộ xương già này không biết có thể qua được hay không, nếu là đánh chết người thì sẽ không tốt. . ."
Hồi lâu sau, Đường Cảnh lạnh lùng nhìn lão giả trên đất một chút, quay người rời đi.
Mấy tên hộ vệ cũng đi theo, lão giả kia nằm trên mặt đất, mặc dù không rên rỉ, nhưng cũng vẫn còn có tinh thần, chờ Đường Cảnh đi xa, mới chỉ vào bóng lưng của hắn, lớn tiếng nói: "Ngay cả lão nhân đều đánh, chết không yên lành, chết không yên lành a. . ."
. . .
Vừa rồi nghe Đường Cảnh cuồng loạn, Đường Ninh lạnh nhạt, nhưng kỳ thật trong lòng cũng cuộn sóng, đã ghm lại tên của hắn ta.
Chỉ có ngàn ngày làm trộm, không có ngàn ngày phòng trộm, trước hôm nay, Đường Ninh cũng không biết, hận ý của Đường Cảnh đối với hắn đã đến tình trạng như thế.
Hiện tại không giải quyết dứt điểm phiền toái này, về sau có lẽ sẽ ủ thành đại họa, làm người cầm lái đời tiếp theo Đường gia kinh sư, Đường Ninh sớm muộn sẽ đối đầu cùng hắn, giải quyết phiền toái này, nên sớm không nên muộn.
Khi hắn đi đến tiểu viện Tô Mị, ánh mắt lơ đãng cong lên, bước chân đột nhiên ngừng lại.
Cách đó không xa, một bóng người chống gậy còng xuống khập khễnh đi trên đường, không cẩn thận dẫm lên một chỗ lõm xuống, thân thể nhoáng một cái, lập tức mất đi cân bằng, ngã nhào trên đất.
Đường Ninh bước nhanh về phía trước, đỡ Võ Liệt Hầu, hỏi: "Hầu gia, ngài không có sao chứ?"
"Là Đường tướng quân à, đa tạ." Võ Liệt Hầu đứng người lên, vỗ vỗ bụi đất trên người, nói ra: "Không có việc gì, bộ xương già này còn chịu đựng được."
Ông ta nhìn chung quanh một chút, nếp nhăn trên mặt chất đống, nhìn Đường Ninh, hỏi: "Hôm nay người nơi này làm sao lại nhiều như vậy, trước đó tới hình như còn không có nhiều người như vậy. . ."
Đường Ninh nhìn hắn, hỏi: "Hầu gia quên sao, hôm nay là thượng nguyên, người nơi này nhiều chút cũng bình thường."
Võ Liệt Hầu giật mình, lúc này mới chợt hiểu nói: "Hóa ra đã tới thượng nguyên a, ngươi nhìn ta, thời gian đều qua hồ đồ rồi. . ."
Ông ta chống gậy, chậm rãi đi về phía trước xê, lẩm bẩm nói: "Thượng nguyên là ngày tháng tốt, ngày tốt lành a. . ."
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com