"Ngươi nói là Khang Vương cùng Đường Ninh?"
Trần Hoàng nhíu mày, nói: "Khang Vương còn ở trong thời gian cấm túc, tất cả người của Khang Vương phủ đều không thể ra ngoài, người khác cũng không thể tiến vào, hắn làm như thế nào sắp xếp người giết Đường Cảnh?"
"Về phần Đường Ninh. . ." Trần Hoàng dừng lại một chút, nhìn hắn, nói: "Lấy bản lãnh của hắn, nếu như thật sự muốn báo thù cho phụ mẫu của hắn, ám sát người Đường gia, Đường gia các ngươi sớm đã chết hết cả rồi."
Đường Hoài gục đầu xuống, nói: "Trừ ra, thần không tưởng tượng ra được, còn có người nào có thâm cừu đại hận với Đường gia nữa."
Trần Hoàng nhìn hắn, trong mắt lộ ra vẻ suy tư.
Mặc dù Khang Vương tạm thời bị u cấm ở nhà, nhưng nếu như hữu tâm, cũng chưa chắc đã không thể vụng trộm truyền tin đi ra, hắn cùng Đoan Vương đảng tranh thì đảng tranh, nếu như thật sự bởi vậy mà ám sát Đường Cảnh, nhờ vào đó đả kích Đường gia, cũng đã chạm đến ranh giới cuối cùng trong lòng ông ta.
Về phần Đường Ninh, mặc dù hắn cho rằng chuyện đó không có khả năng là do Đường Ninh làm, nhưng án này bây giờ đã trở thành án chưa giải quyết, nếu như nói còn có người nào có năng lực phá án, trừ hắn ra không còn có thể là ai khác.
Lúc trước hắn ở Hình bộ, đã chứng minh tất cả mọi chuyện.
Trần Hoàng nhìn về phía Ngụy Gian, nói: "Tuyên Khang Vương cùng Đường Ninh tiến điện."
. . .
Đường Ninh là bị hoạn quan truyền chỉ từ Kiêu Kỵ doanh gọi tới, lúc hắn đi vào Ngự Thư phòng, nhìn thấy Khang Vương đứng trong điện, giống như là nghe được chuyện gì đó không thể tin nổi, đầu tiên là biểu lộ khó có thể tin, sau đó liền biến thành kinh hỉ, hỏi: "Phụ hoàng nói cái gì, Đường Cảnh chết rồi?"
Khang Vương cũng thật sự là đáng thương, trong khoảng thời gian này bị nhốt cấm túc, ngăn cách, cửa vương phủ có cấm vệ trông coi mười hai canh giờ, người ở bên trong không thể ra, người bên ngoài không thể vào, Đường Cảnh đều đã chết ba ngày, chuyện lớn như vậy, thế mà hắn đến bây giờ mới biết được.
Đường Hoài đứng ở trong điện, ánh mắt nhìn chằm chặp vào Khang Vương, thấy dáng vẻ hưng phấn của hắn, nắm đấm nắm chặt, tơ máu trong mắt ẩn hiện.
"Đường Cảnh ngộ hại, ngươi thật sự là cao hứng như vậy?" Trần Hoàng bỗng nhiên vỗ bàn, đứng lên, lớn tiếng nói: "Nói, chuyện này, có phải là ngươi âm thầm sai sử hay không!"
Khang Vương giật mình, sau đó liền lập tức nói: "Phụ hoàng, nhi thần oan uổng a, những ngày này nhi thần nghe lời của phụ hoàng, ở trong phủ tĩnh tư ngẫm lại lỗi lầm, mỗi ngày đều là đọc sách tập viết, ngay cả cửa phủ đều không đi ra, vương phủ cũng không có người nào khác ra vào, phụ hoàng sao có thể hoài nghi cho nhi thần được?"
Trần Hoàng theo dõi mặt hắn, thấy dáng vẻ của hắn không có một chút nói láo nào, vừa rồi lúc biết được tin Đường Cảnh chết làm ra biểu lộ cũng không giống như là làm bộ, ánh mắt cuối cùng từ trên mặt của hắn dời đi, nhìn về phía Đường Ninh.
Đường Ninh nhìn Trần Hoàng một cái, chắp tay nói: "Bệ hạ, thần lấy lương tâm ra thề, vụ án này, cũng không phải là thần làm, cũng không phải thần sai sử, còn xin bệ hạ minh xét. . ."
"Trẫm không hoài nghi ngươi." Trần Hoàng nhìn hắn một chút, nói: "Vụ án này, Hình bộ cùng Đại Lý Tự đều không tra ra cái gì, bây giờ trẫm giao nó cho ngươi, ngươi có lòng tin hay không?"
"Không có." Đường Ninh lắc đầu, nói: "Bệ hạ, bản án mà Hình bộ cùng Đại Lý Tự đều không điều tra ra, một mình thần làm sao tra được ra, huống hồ, mặc dù Đường Cảnh chết không có quan hệ gì tới thần, nhưng thần cùng Đường gia bọn họ rất có thù hận, cũng hẳn là một trong những người hoài nghi, án này thần hẳn là nên tránh hiềm nghi. . ."
Trần Hoàng nói: "Trẫm để cho ngươi tra ngươi liền tra, trẫm biết thù hận giữa ngươi và Đường gia, nhưng vụ án này mạng người quan trọng, ngươi nhất định phải tra ra cho trẫm kết quả!"
Trong lòng Đường Ninh thầm mắng một câu, lão tiểu tử Trần Hoàng này rõ ràng là không nói đạo lý, vụ án Đường Cảnh này đầu mối gì đều không có, đổi lại bình thường sớm đã bị xem như là án giết người cướp của bình thường, hắn còn nhất định phải tra ra kết quả, vạn nhất đây quả thật là có người thấy hơi tiền nổi máu tham, vừa lúc đụng phải Đường Cảnh thì sao?
Kinh sư lớn như vậy, hắn đi chỗ nào tìm hung thủ đây?
Nhưng mà chuyện này cũng không có biện pháp nào để nói rõ lí lẽ, sắc mặt Đường Ninh có chút không cam lòng nhẹ gật đầu, nói: "Thần hết sức. . ."
Nếu như Trần Hoàng đã để cho hắn tra, vậy thì liền tùy tiện điều tra, tra được hung thủ cố nhiên là có thể giao nộp, tra không được, hắn cũng sẽ không thể làm gì mình.
Hoặc là dứt khoát tìm một người cõng nồi cũng được, Đường Ninh cảm thấy Khang Vương liền rất thích hợp, có động cơ cũng có thực lực, trên thực tế trong lòng hắn cũng đang hoài nghi chuyện này có phải là Khang Vương làm hay không.
Hai người cùng nhau đi ra ngoài Ngự Thư phòng, Khang Vương phát giác được có ánh mắt nhìn tới từ bên cạnh, trong lòng hơi hồi hộp một chút, hỏi: "Ngươi nhìn bản vương làm gì?"
Đường Ninh lắc đầu: "Không có gì. . ."
Khang Vương bị ánh mắt vừa rồi của hắn nhìn cho chột dạ, cả giận nói: "Ngươi rõ ràng chính là nhìn!"
Đường Ninh nhìn hắn, hỏi: "Đường Cảnh thật không phải là do điện hạ giết?"
"Đều nói không phải rồi, bản vương bị giam cầm trong phủ, giết hắn như thế nào?" Khang Vương nhìn Đường Ninh, lạnh lùng nói: "Bản vương ngược lại là hoài nghi, Đường Cảnh có phải là ngươi giết hay không, dù sao ngươi có thù lớn như vậy với Đường phủ. . ."
Đường Ninh cười nói: "Đúng dịp, ta cũng hoài nghi là do điện hạ làm, không biết bệ hạ thấy thế nào. . ."
Khang Vương rốt cuộc biết cảm giác không ổn vừa rồi đến từ nơi nào, phụ hoàng để cho Đường Ninh tra án này, nếu như hắn đem cái nồi đen này nhét lên trên người hắn, lấy tính cách của phụ hoàng, khả năng thật sự sẽ tin hắn!
Sắc mặt của Khang Vương đại biến, chỉ vào hắn, phẫn nộ nói: "Bản vương cảnh cáo ngươi, không có chứng cứ, ngươi tốt nhất đừng nói lung tung với phụ hoàng. . ."
"Không có chứng cứ thì có thể chế tạo chứng cứ a. . ." Đường Ninh liếc mắt nhìn hắn, sau khi nhàn nhạt nói một câu, trực tiếp đi ra, Khang Vương tức giận mang theo kinh hoảng nhìn hắn, đang muốn đuổi theo, sau lưng có một tên hoạn quan tiến lên phía trước nói: "Khang Vương điện hạ, bệ hạ nói, để ngài lập tức hồi phủ."
Mới vừa hít thở được mấy ngụm không khí mới mẻ, liền lại phải trở lại lồng giam kia, Khang Vương nắm chặt nắm đấm, trong lòng thấp thỏm không thôi, cuối cùng chỉ có thể trầm thấp mở miệng, nói: "Bản vương biết."
. . .
Chuyện trên đời này cũng thật sự là thần kỳ, vài ngày trước, Đường Cảnh đối với hắn còn vừa là trào phúng vừa là uy hiếp, bây giờ lại muốn hắn đến điều tra chân tướng cái chết của hắn, thời gian qua đi hồi lâu, Đường Ninh lại một lần nữa bước vào Đường gia.
Cùng hắn cùng đi đến, còn có Tiêu Giác vốn hiếu kỳ đối với chuyện này, cùng lão Trịnh được sung làm hộ vệ.
Đường Hoài cùng Đường Kỳ đều không xuất hiện, chỉ có một gã hộ vệ mang theo bọn họ, đi chưa được mấy bước, hộ vệ kia liền cúi đầu xuống, nói với một người phía trước: "Hàn tổng quản!"
Đường Ninh ngẩng đầu, nhìn qua một lão giả ở phía trước, một cái tay áo của lão giả kia trống rỗng, chỉ còn có một cánh tay.
Đường Ninh nhìn Tiêu Giác, hỏi: "Xế chiều hôm nay tới nhà của ta ăn cơm không, có thịt kho tàu chân giò heo, ngũ vị hương phượng trảo. . ."
"Tốt." Tiêu Giác theo bản năng nuốt một ngụm nước miếng, nói: "Buổi tối ta dẫn theo Lục Nhã. . ."
Nắm đấm ở cánh tay còn lại của lão giả cụt một tay nắm chặt, nhìn Đường Ninh, sát cơ trong mắt bỗng nhiên hiện lên.
Nhưng mà, khi hắn nhìn thấy Trịnh đồ tể sau lưng Đường Ninh, sắc mặt bỗng nhiên trắng nhợt, cả người lùi lại mấy bước, phía sau lưng trong nháy mắt bị mồ hôi lạnh làm cho ướt đẫm.
Đường Ninh không tiếp tục nhìn lão giả kia nữa, trực tiếp từ bên cạnh hắn đi qua, Tiêu Giác đi theo ở phía sau hắn, nói: "Phượng trảo không cần ngũ vị hương có được hay không, ta cảm thấy hầm lên ăn cũng không tệ. . ."
Lão giả cụt một tay đứng trong sân nhỏ, nhìn bóng lưng kia, trong đầu không khỏi hiện ra một đao trong màn mưa kia, thân thể không nhịn được run rẩy. . .
. . .
Hôm nay Đường Ninh đến Đường phủ, là đến xem thi thể của Đường Cảnh, dĩ nhiên không phải là tới cười trên nỗi đau của người khác, là kiểm tra thi thể rất chính thức.
Thi thể của Đường Cảnh đặt ở trong linh đường, may bây giờ là mùa đông, thi thể đặt ở trong quan tài băng, trong thời gian ngắn sẽ không mục nát.
Đường Ninh chỉ chỉ vào băng quan, nhìn hai tên sai dịch Đại Lý Tự ở phía sau, nói: "Đem quần áo hắn cởi ra."
Đường gia hộ vệ ngăn ở trước mặt bọn họ, cả giận nói: "Không cho phép bất kính đối với di thể thiếu gia!"
Đường Ninh nhìn hắn, nói: "Không kiểm nghiệm thi thể làm sao tra án, nếu không ngươi đến tra?"
Hộ vệ kia quay đầu nhìn thoáng qua, cắn răng, chậm rãi thối lui.
Vết thương trên người Đường Cảnh chỉ có một chỗ, chính là vết thương trí mạng ở ngực, sau khi nha dịch Đại Lý Tự cởi y phục của hắn xuống, vết thương trước ngực hắn liền hiển hiện ra.
Một tên sai dịch mang tới một cái hộp, mở ra, Đường Ninh dùng một tấm vải trắng đệm lên, đem một thanh chủy thủ trong hộp lấy ra.
Chủy thủ này là phát hiện ở trên thi thể Đường Cảnh, cũng là hung khí của vụ án này, Đường Ninh có chút đáng tiếc, nếu như thời đại này có kỹ thuật phân biệt vân tay, phá vụ án này liền đơn giản tới mức không thể đơn giản hơn.
Hắn lấy chủy thủ ra, tiến lên ướm một phen, lại thả trở về.
Tiêu Giác đụng lên đến, nói: "Vụ án này rất đơn giản a, hẳn là có người muốn cướp bạc của Đường Cảnh, Đường Cảnh phản kháng, người kia trong lúc bối rối lấy ra chủy thủ đâm chết hắn. . . , xem ra bình thường vẫn là phải tu tập võ nghệ, không thì ngay cả một tên tiểu mao tặc đều đánh không lại. . ."
Lão Trịnh nhìn thoáng qua thi thể, nói: "Sai."
Tiêu Giác nhìn hắn, kinh ngạc nói: "Chỗ nào sai rồi?"
Lão Trịnh bình tĩnh nói: "Không phải đâm, là chém, hung thủ dùng đúng là chủy thủ, nhưng dùng lại là đao pháp, hơn nữa người này cũng không phải là một tên tiểu mao tặc, đao pháp của người này tinh xảo, một kích mất mạng, đổi lại là ngươi, cũng có kết cục giống nhau."
Lão Trịnh nói, Tiêu Giác hiển nhiên là không muốn nghe, nhếch miệng, nói: "Ngươi nói như thật vậy, ngươi có cái gì chứng cứ sao?"
Hưu!
Tiêu Giác vừa dứt lời, trước mắt liền có một luồng sáng trắng hiện lên.
Lão Trịnh đem đao mổ heo một lần nữa cắm ra sau lưng, Tiêu Giác cúi đầu nhìn một chút, quần áo trước ngực hắn đã bị chém rách, lộ ra lồng ngực trắng noãn.
Mà vết trắng trên bộ ngực hắn, luận chiều dài cùng góc độ, cùng vết thương trước ngực Đường Cảnh, không sai chút nào.
Nếu như vừa rồi cây đao kia lại hướng phía trước một chút xíu nữa, kết cục của hắn liền giống như Đường Cảnh.
Hắn nuốt xuống một ngụm nước bọt, hai chân run lên, vịn bả vai Đường Ninh, nhìn lão Trịnh, run giọng nói: "Có chuyện gì từ từ nói, động đao làm gì. . ."
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com