Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 519: CHƯƠNG 518: MANH MỐI

Đường Ninh đối với đao pháp tinh xảo thu phóng tự nhiên của lão Trịnh đã không hề thấy kì quái, khi hắn cầm đao mổ heo lên, Tiêu Giác trong mắt hắn, liền không có gì khác biệt so với một miếng thịt heo.

Hắn nhìn lão Trịnh, hỏi: "Nói cách khác, hung thủ giết chết Đường Cảnh, rất có thể là cao thủ?"

Lão Trịnh lạnh nhạt nói: "Võ công có cao hay không thì không biết, nhưng nhất định là hắn thường xuyên dùng đao, không có 20 năm, bổ không ra một đao này."

Vấn đề chuyên nghiệp giao cho người chuyên nghiệp, lão Trịnh là tổ tông dùng đao, lời nói của hắn so với người khác còn có thể tin hơn, hôm nay tới nghiệm thi vẫn là cần thiết.

Cứ như vậy, phạm vi hung thủ liền có thể tiến một bước thu nhỏ, cơ hồ có thể bài trừ khả năng là thấy hơi tiền nổi máu tham giết người.

Người có thể được lão Trịnh đánh giá như thế, bởi vì bạc mà giết người khả năng liền nhỏ hơn nhiều.

Đương nhiên, đối với bản án không có bất kỳ manh mối gì này mà nói, nhiều thêm một manh mối như vậy, cũng không có tác dụng gì.

Lúc Đường Ninh đi ra linh đường, nhìn thấy Đường Thủy cùng một vị nam tử trung niên đứng ở bên ngoài đường.

Trong ba huynh đệ Đường gia, Đường Kỳ cùng Đường Hoài hắn đều thường xuyên gặp, duy chỉ có Đường Tĩnh là chưa từng gặp qua, hắn là một người khiêm tốn nhất trong ba huynh đệ, bình thường không thường xuất hiện ở trước mặt người khác.

Đường Ninh cũng không có oán hận gì đối với hắn, không chỉ là bởi vì hắn là dưỡng phụ của Đường Thủy, cũng bởi vì chuyện năm đó, hắn là một người duy nhất của Đường gia âm thầm giúp bọn họ chạy trốn, những chuyện này, hắn đều đã được nghe nói lại tất cả.

Đường Tĩnh nhìn hắn, hỏi: "Có phát hiện gì không?"

Đường Ninh nói: "Một chút manh mối, không có tác dụng gì lớn."

Hắn cười cười đối với Đường Thủy, trực tiếp rời đi, đi đến cửa ra vào Đường gia, nhìn Tiêu Giác vẫn còn đang đem cánh tay khoác lên trên bả vai hắn, hỏi: "Ngươi làm gì thế?"

Sắc mặt của Tiêu Giác trắng bệch, mím môi, nói: "Ngươi đỡ ta chút. . ."

Đường gia, Đường Tĩnh nhìn qua phương hướng Đường Ninh biến mất, Đường Thủy ngẩng đầu nhìn hắn, hỏi: "Cha, ngươi chẳng lẽ cũng giống như bọn đại bá, hoài nghi chính là hắn giết đại ca hay sao?"

Đường Tĩnh lắc đầu, nói: "Hắn không giống với bọn họ."

"Bọn họ?" Đường Thủy nhìn hắn, nghi ngờ nói: "Bọn họ là ai?"

Đường Tĩnh không trả lời, chỉ là nhìn nàng cười cười, nói: "Sinh nhật của con sắp đến, muốn lễ vật gì?"

Đường Thủy thở dài, nói: "Ta không muốn lễ vật gì, chỉ muốn bình bình đạm đạm, an an ổn ổn, đừng lại có chuyện gì không tốt xảy ra. . ."

. . .

Đường Ninh không phải là Địch Nhân Kiệt, cũng không phải là Bao Thanh Thiên, cũng không phải là nhất định phải tra đến cùng, trả Đường Cảnh một cái công đạo, đây là chuyện àm Hình bộ cùng Đại Lý Tự cần làm.

Đường Cảnh chết rồi, không có quan hệ gì với hắn cả, Đường gia bi thương thì bi thương, nhưng món nợ giữa hắn cùng Đường gia, còn chưa tính xong.

Hắn nắm lấy một thanh chủy thủ, giống lão Trịnh làm ở Đường gia bày ra tư thế chém vào, Tiểu Tiểu đứng ở bên cạnh hắn, nghi hoặc hỏi: "Ca ca đang làm cái gì thế, luyện đao sao?"

Đường Ninh nhìn nàng, cười hỏi: "Đây rõ ràng là chủy thủ, vì cái gì cảm thấy là ta đang luyện đao?"

Tiểu Tiểu nói: "Ca ca làm rõ ràng chính là đao pháp, hơn nữa còn là đao pháp rất kỳ quái. . ."

Đường Ninh giật mình, kinh ngạc nói: "Kỳ quái?"

Tiểu Tiểu nhẹ gật đầu, nói: "Sư phụ nói đao pháp như thế này là sai."

Lão Trịnh đối với một đao này đưa ra đánh giá rất cao, lão khất cái lại phủ định một đao này, một người là Đao Đạo tông sư, một người là Võ Đạo tông sư, Đường Ninh có chút không biết nên tin tưởng vào ai.

Lão khất cái đi tới, liếc xéo hắn một cái, hỏi: "Tiểu tử, ngươi đang chất vấn ta sao?"

Đường Ninh lườm liếc hắn, hỏi: "Ta nghi ngờ sao?"

Lão khất cái nhìn Tiểu Tiểu, nói: "Ngươi nếu không phục, cảm thấy lão phu dạy không đúng, có thể so tài một chút với đồ nhi ngoan của lão phu."

Mặc dù Đường Ninh không muốn bắt nạt tiểu cô nương, nhưng xem võ công nàng tiến triển như thế nào một chút cũng tốt, nàng học võ công với lão khất cái đã lâu như vậy, cũng không biết là học như thế nào rồi.

Hắn nhìn Tiểu Tiểu, nói: "Chúng ta đi luyện võ trường đi."

Tiểu Tiểu ngượng ngùng cười cười, nói: "Ca ca, vẫn là từ bỏ đi. . ."

Đường Ninh nhìn nụ cười của nàng, giống như là ý thức được cái gì, hỏi: "Tiểu Tiểu a, ngươi cảm thấy, ngươi cùng Yêu Yêu tỷ tỷ thì ai lợi hại hơn?"

Tiểu Tiểu suy nghĩ, nói: "Hẳn là Yêu Yêu tỷ tỷ lợi hại hơn một chút đi, ta còn không phải là đối thủ của nàng."

Đường Ninh không tin chắc nói: "Một chút?"

Tiểu Tiểu nhẹ gật đầu.

Đường Ninh sờ lên đầu của nàng, nói: "Phải chăm chỉ học võ công với sư phụ ngươi, nghe sư phụ. . ."

Nói xong hắn liền quay người rời đi, lại cùng nàng ở cùng một chỗ nữa, tự tôn cùng tự tin của hắn liền sẽ đều không còn.

Hắn đi đến bên cạnh lão Trịnh, hỏi: "Ngươi có cảm thấy chiêu đao pháp kia rất kỳ quái hay không?"

"Hiếm thấy vô cùng." Lão Trịnh không ngẩng đầu, nói: "Ở trên chiến trường , bất kỳ chiêu thức xinh đẹp gì đều là muốn chết, vào thời điểm giao đấu thậm chí ngay cả thời gian nâng đao đều không có, lão binh chân chính, có thể ở bất cứ góc độ nào xuất đao, dồn người vào chỗ chết, nếu như một kích không trúng, liền không có cơ hội lại bổ lần thứ hai. . ."

Đường Ninh suy nghĩ, nhìn hắn hỏi: "Ý của ngươi là, rất có thể là hung thủ đã từng đi lên chiến trường, là một tên bách chiến mãnh sĩ?"

Cao thủ đều có tôn nghiêm của cao thủ, nếu như bọn họ muốn tiền tài, ngoại trừ giết người ra, còn có rất nhiều đường tắt, mà mãnh tướng từ trên chiến trường lui ra tới, làm ra loại chuyện như vậy khả năng thực sự quá nhỏ.

Cho nên, vụ án này rất có thể là báo thù, cũng không phải là án mạng phổ thông.

Đây chính là nguyên nhân mà Đường Ninh không muốn tra án, loại lão binh này, không phải là người nào đều có thể thuê, phần lớn tồn tại ở trong nhà quyền quý trong kinh, làm hộ vệ các thứ, vì Đường gia, lại đi đắc tội với quyền quý khác, hắn còn không vô tư đến loại trình độ này.

Nhưng mà, chuyện cho tới bây giờ, hắn cũng thật sự là muốn nhìn xem, rốt cuộc là ai, có thù hận lớn như vậy với Đường gia, mối thù giết con, không đội trời chung a. . .

Hắn ở trong nhà một lát, liền chuẩn bị ra ngoài.

Tiêu Giác đổi một bộ quần áo, vừa mới đi tới cửa, nhìn hắn, hỏi: "Ngươi đi nơi nào?"

Đường Ninh nói: "Đi hiện trường nhìn xem."

Tiêu Giác đi theo phía sau hắn, nói: "Chờ ta một chút. . ."

Nơi Đường Cảnh bỏ mình, là một ngõ nhỏ vắng vẻ trong kinh, từ thanh lâu hắn rời đi kia ra đến đường lớn, phải đi qua một đoạn ngõ hẹp này.

Hình bộ đem hiện trường bảo vệ rất tốt, toàn bộ ngõ nhỏ đều bị phong tỏa, người không có phận sự không cho phép tiếp cận, xem ra Hình bộ Thượng thư cũng không coi nhẹ thứ mà trước khi hắn từ Hình bộ rời đi lưu cho bọn họ.

Hiện trường bây giờ, chỉ để lại một đám vết máu, cũng không có gì đáng giá để nhìn.

Đường Ninh nhìn chung quanh một chút, ra khỏi con ngõ nhỏ này, chính là đường lớn, sáng hôm sau ngày nguyên tiêu, mặc dù người đi trên đường phố không nhiều, nhưng cũng không phải là không có, nếu như hung thủ đầy đủ cẩn thận, liền tuyệt đối sẽ không sau khi giết người, nghênh ngang từ đường lớn rời đi.

Đường Ninh đi đến chỗ sâu trong ngõ nhỏ, phía trước là tường cao lấp kín, lại đo tới phía trước nữa, liền không còn đường.

Hắn suy nghĩ, thả người nhảy lên, ở trên vách tường mượn lực mấy lần, rất dễ dàng liền leo lên đầu tường.

Một bộ động tác này như nước chảy mây trôi, Tiêu Giác ở phía dưới nhìn trợn mắt hốc mồm, nhịn không được nói: "Tường cao như vậy ngươi cũng có thể leo đi lên, ngươi là tặc à?"

Ánh mắt của Đường Ninh đảo qua ở trên đầu tường, lúc ánh mắt dời đi tới nơi nào đó, ánh mắt liền ngưng tụ.

Chỉ thấy ở trên đầu tường phía trước hắn không xa, có thể thấy rõ ràng hai cái dấu tay.

Ánh mắt của hắn nhìn về phía dưới, nhìn Tiêu Giác, nói: "Để cho người ta lấy giấy bút tới."

Bên ngoài bức tường này là một mảnh đất hoang, ngoại trừ chính hắn ra, hẳn là sẽ không có ai nhàn từ cuối ngõ hẻm này vượt qua tường mà đi, hơn nữa từ vết tích dấu tay đến xem, hẳn là lưu lại trước đây không lâu.

Đường Ninh cẩn thận đem dấu tay trên đầu tường sao chép lại, sau đó nhảy xuống.

Mặc dù thứ này không dùng tốt bằng vân tay, nhưng cũng có giá trị tham khảo rất cao.

Tiêu Giác nhìn dấu tay trên giấy, lại ngẩng đầu lên nhìn bức tường kia, kinh ngạc nói: "Tường cao như vậy đều có thể vượt qua, xem ra người giết chết Đường Cảnh quả nhiên là cao thủ. . ."

Hắn nói xong, lại nhìn về phía Đường Ninh, hỏi: "Võ công của ngươi lúc nào tốt như vậy?"

Đường Ninh khoát tay áo, nói: "Ta chỉ trùng hợp là trèo tường tương đối lợi hại."

Người tập võ đều có sở trường, có người thiện dùng quyền, có người giỏi dùng cước, có người kiếm pháp mạnh, có người khinh công tốt, phương diện khác của Đường Ninh không phải là rất đột xuất, luận công phu trèo tường, ngoại trừ Đường Yêu Yêu, hắn thật đúng là không phục qua ai.

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!