Kiềm Vương thế tử quả nhiên là người làm đại sự, đối với đồng bạn hợp tác chân thành cùng tín nhiệm không gì sánh được, lần thứ nhất đến nhà, liền đã đem thành ý của mình biểu thị ra.
Giang Nam Đông Đạo có trọn vẹn 15 châu, chạy tới từng cái thì quá phiền phức, sau khi Kiềm Vương thế tử tự báo ra thế lực, Công Tôn Ảnh liền có thể áp dụng đòn đả kích tinh chuẩn.
Bạch gia là triều đình ngầm sai quan phủ địa phương đỡ lên, mục đích chính là kiếm một chén canh với ba đại gia tộc, để cho tiện làm việc, ngày bình thường đường dây này chôn rất sâu, không phải thời khắc mấu chốt sẽ không vận dụng.
Chỉ dựa vào diễn kỹ tinh xảo này của gia chủ Bạch gia, liền biết hắn là người làm đại sự, Đường Ninh đặt chén trà xuống, đứng lên, nói: "Nếu như Kiềm Vương thế tử có dị động gì, tùy thời báo cáo."
Gia chủ Bạch gia chắp tay nói: "Vâng, Bạch gia sẽ nhìn chằm chằm Tiêu phủ."
Trước khi Công Tôn Ảnh làm xong việc, tạm thời Đường Ninh không tiện xuất thủ với Kiềm Vương thế tử, hắn muốn không chỉ là bắt lấy kẻ cầm đầu cuộc phản loạn lần này, còn không thể để cho Giang Nam loạn, bất kỳ một chỗ nào ở Giang Nam có dấu hiệu loạn, muốn một lần nữa bình định, đều là chuyện vô cùng phiền phức.
Trước lúc này, không bằng nghiêm túc nhìn Kiềm Vương thế tử cùng Tô gia biểu diễn.
Lúc đưa Đường Ninh từ cửa sau Bạch gia rời đi, gia chủ Bạch gia nghĩ đến một chuyện, nhìn hắn, hỏi: "Đại nhân, chỗ Thẩm gia cùng Tống gia, nhất định là Kiềm Vương thế tử sẽ đi lôi kéo, muốn nhắc nhở bọn họ một chút hay không?"
Đường Ninh nhìn hắn, suy nghĩ, hỏi: "Vương tướng cùng Phùng tướng đều là tam triều nguyên lão, tư lịch của Phùng tướng, so với Vương tướng còn lâu hơn một chút, Bạch gia chủ có biết hay không, vì cái gì bây giờ Vương tướng vẫn như cũ là Vương tướng, mà Phùng tướng lại rơi đến kết cục khí tiết tuổi già khó giữ được. . ."
Gia chủ Bạch gia giật mình, lắc đầu nói: "Bạch mỗ không biết."
Đường Ninh cười cười, nói: "Bởi vì xưa nay Vương tướng không xen vào việc của người khác. . ."
Gia chủ Bạch gia một lần nữa sửng sốt, hồi lâu sau mới phản ứng lại được, ngẩng đầu nhìn Đường Ninh một cái, chắp tay nói: "Bạch mỗ đã hiểu."
Đường Ninh phất phất tay, nói: "Đi."
Gia chủ Bạch gia khom người nói: "Cung tiễn đại nhân."
. . .
Đường Ninh cũng đã từng nghĩ tới việc lôi kéo ba đại gia tộc đến đối kháng với Kiềm Vương thế tử, nhưng sau khi hắn thăm dò được át chủ bài của Kiềm Vương thế tử, liền cải biến ý nghĩ.
Đây chính là giống như là chơi đánh bài, lúc ngươi phát hiện ra lá bài tẩy của đối phương không gì hơn cái này, mỗi một bước hắn đi đều ở trong dự liệu của ngươi, ai lại không muốn trước lúc thắng, thả thêm mấy con mồi?
Những năm này tướng ăn của ba đại gia tộc càng ngày càng khó coi, tìm chút lý do, để bọn họ phun ra một chút.
Đại cục ở Giang Nam đã định, hi vọng Trần Hoàng nơi đó cũng có thể đáng tin cậy một chút, đừng cho Tây Vực cùng thảo nguyên thừa lúc vắng mà vào.
Ước hẹn ba năm bây giờ chỉ còn lại hai năm, trong hai năm này, hắn chỉ muốn an ổn sinh sống. . .
Trong Bạch gia, gia chủ Bạch gia trở lại trong đường ngồi xuống, không bao lâu sau, liền có hạ nhân của Bạch gia đưa lên một phần thiếp mời.
Đây là thiếp mời mời hắn dự tiệc đêm nay.
Thiếp mời là Tiêu phủ đưa tới, mở tiệc chiêu đãi ngoại trừ Bạch gia ra, còn có Tô gia, Thẩm gia, Tống gia, cứ như vậy, tứ đại gia tộc liền coi như là đã tề tựu.
Nhìn thấy tên của Tống gia cùng Thẩm gia, nghĩ đến vừa rồi Đường Ninh giống như có thâm ý nói ra, gia chủ Bạch gia buông thiếp mời xuống, thở phào một hơi, lẩm bẩm nói: "Đây là đang câu cá a. . ."
Tiêu phủ.
Kiềm Vương thế tử ngồi ở trong sảnh, một tên hạ nhân của Tiêu gia đi tới, khom người nói: "Hồi bẩm thế tử, tứ đại gia tộc đều gửi tin tức lại, tối nay sẽ đến."
Kiềm Vương thế tử cười cười, nói: "Được. . ."
Lôi kéo tứ đại gia tộc, là kế hoạch mà hắn đã sớm quyết định, ảnh hưởng của tứ đại gia tộc ở Giang Nam cực lớn, có tứ đại gia tộc, hắn muốn khởi sự ở Giang Nam, có thể miễn đi rất nhiều trở ngại.
Bạch gia là một nhà cuối cùng mà hắn đi, cũng là một nhà dễ dàng nhất.
Lúc lôi kéo Thẩm gia cùng Tống gia, ngay từ đầu kỳ thật là bị từ chối, hắn dùng một chút thủ đoạn, ở phía dưới uy bức lợi dụ, mới cầm xuống hai nhà Thẩm Tống, gia chủ Bạch gia hiển nhiên là càng có nhãn lực hơn so với hai người bọn họ, hắn cũng không phí bao nhiêu trắc trở ở Bạch gia.
Bây giờ tứ đại gia tộc đã về hết tay hắn, vạn sự đều đã sẵn sàng, chỉ còn chờ cơ hội, sau tối nay, bố trí ở Nhuận Châu liền đã hoàn tất, chỉ cần đưa tin cho các châu khác, phối hợp với hắn khởi sự, Giang Nam Đông Đạo, liền sẽ triệt để rơi vào trong tay hắn.
Các châu ở Giang Nam, phần lớn là dễ công khó thủ, ngày lấy xuống Giang Nam Đông Đạo, khống chế toàn bộ Giang Nam, sẽ còn xa sao?
Chuẩn bị trước khởi sự sắp hoàn thành, sau khi hắn nhẹ nhàng thở ra, rốt cục có thời gian đi xử lý một ít chuyện khác.
Hắn nhìn về phía cái hạ nhân Tiêu phủ kia, hỏi: "Tô Mị ở trong phủ không?"
Hạ nhân kia nói: "Hai ngày nay hình như không thấy cô nương xuất phủ."
"A, chán rồi sao?" Trên mặt Kiềm Vương thế tử lộ ra một tia cười lạnh, đứng lên, nói: "Đi, đi xem một chút."
Tiêu phủ, sân nhỏ u tĩnh.
Khí hậu ở Giang Nam từ trước đến nay đều không tệ, hôm nay càng là trời xanh không mây, gió mát ấm áp dễ chịu.
Trong viện xanh thẳm xanh biếc, chợt có những đóa hoa tô điểm, hương khí bao quanh người, một mình Tô Mị ngồi trên xích đu trong sân, ánh mắt nhìn tới phía trước, ánh mắt lại có chút rời rạc.
Nàng so với cảnh sắc này còn đẹp hơn, lại bị cảnh sắc này bài xích ở bên ngoài.
Từ cửa ra vào truyền đến tiếng bước chân, phá vỡ tĩnh mịch, Kiềm Vương thế tử đi vào trong viện, nhìn thấy bóng người đang ngồi trên xích đu, không nhịn được liếm môi một cái, khó mà che giấu được dục vọng trong mắt.
Ở trước mặt nữ nhân này, đại đa số nam nhân đều không có cách nào khắc chế dục vọng nguyên thủy trong lòng kia.
Kiềm Vương thế tử thở sâu, đi lên phía trước, cười hỏi: "Hôm nay cô nương rất có hào hứng."
Hắn vươn tay, muốn đẩy xích đu kia một cái, Tô Mị cũng đã từ trên xích đu xuống tới, lui ra phía sau một bước, hơi hành lễ nói: "Gặp qua thế tử."
Trong mắt Kiềm Vương thế tử hiện ra một tia không vui, thu hồi tay mới vươn đi ra, ngay sau đó, trên mặt liền một lần nữa lộ ra dáng tươi cười, nói: "Bây giờ đại sự sắp thành, đợi cho chúng ta triệt để khống chế Giang Nam, ngày tiến vào Kiềm địa, chính là thời điểm phục quốc, đến lúc đó, lời bản thế tử đã nói, vẫn hữu hiệu như cũ. . ."
Tô Mị cùng hắn duy trì một khoảng cách nhất định, nhìn hắn, hỏi: "Thế tử nói lời gì, Tô Mị đã quên. . ."
"Cô nương quên, nhưng bản thế tử không quên." Kiềm Vương thế tử nhìn nàng, nói: "Đợi phục quốc thành công, lúc bản thế tử đăng cơ làm đế, liền sẽ hứa để cho cô nương một vị trí quý phi, câu nói này, bản thế tử sẽ không quên."
Một tháng trước, thật sự là hắn nghĩ như vậy. Nhưng bây giờ, hắn muốn có được, chỉ là vị thiên hạ đệ nhất mỹ nhân này mà thôi.
Tàn hoa bại liễu, làm sao có thể gánh vác được vị trí quý phi?
"Tâm ý của Thế tử, Tô Mị tâm lĩnh." Tô Mị nhìn hắn, lắc đầu nói: "Chỉ là Tô Mị làm đệ tử Vạn Cổ giáo, có sứ mệnh khác trên người, vị trí quý phi này, vẫn là lưu cho những người khác đi. . ."
"Nếu như cô nương lo lắng Vạn Cổ giáo, thì hoàn toàn không cần. . ." Kiềm Vương thế tử phất phất tay, nói: "Giáo chúng Vạn Cổ giáo, cũng là con dân Lương quốc ta, đến lúc đó, chẳng lẽ bọn họ còn dám kháng chỉ bất tuân?"
"Thế tử hiểu lầm." Tô Mị nhìn hắn, nở nụ cười xinh đẹp, nói: "Trừ ra, nguyên nhân quan trọng nhất, là bởi vì lòng Tô Mị đã có nơi thuộc về, tự nhiên là không có khả năng trở thành quý phi của thế tử. . ."
Kiềm Vương thế tử cũng không tiếp tục muốn giả ra dáng vẻ nho nhã nữa, mặt âm trầm nhìn nàng, nói: "Tô Mị, sự nhẫn nại của ta cũng có hạn độ!"
Tô Mị cũng cười nhìn hắn, hỏi: "Ai không phải là như thế?"
Kiềm Vương thế tử nhìn nàng, hồi lâu, không những không giận mà còn cười, nói: "Thứ mà bản thế tử muốn, liền nhất định sẽ lấy được, nếu như không chiếm được, ta sẽ không để ý phá hủy. . ."
Hắn nhìn Tô Mị một chút, quay người đi ra ngoài.
Lúc đi tới cửa, phía trước truyền đến tiếng bước chân.
Kiềm Vương thế tử ngẩng đầu nhìn Bạch Cẩm đang đi tới một cái, lạnh lùng nói: "Bạch cung phụng, ngươi dạy ra một đồ đệ tốt a!"
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com