Bạch Cẩm đi vào trong viện, Tô Mị một lần nữa ngồi lên xích đu.
Tô Mị nhìn nàng, hỏi: "Vạn Cổ giáo cùng Kiềm Vương thế tử, ở trong mắt ngươi thì thứ nào quan trọng hơn?"
Lông mày Bạch Cẩm nhíu lại, nói: "Ta sẽ khuyên thế tử, để hắn bỏ đi ý nghĩ đối với ngươi."
Tô Mị ngồi trên xích đu, lười biếng nói: "Nếu như hắn nghe ngươi, liền sẽ không làm ra loại chuyện tạo phản ngu xuẩn này ở Giang Nam, nếu như bọn họ thất bại, ngươi sẽ làm như thế nào?"
Mặt Bạch Cẩm không đổi sắc, bà ta vốn cũng không ôm lấy chờ mong gì đối với chuyện này, nói: "Lúc trước Kiềm Vương điện hạ tới Giang Nam, chỉ là muốn tìm một chỗ ẩn thân, vốn cũng không đem hi vọng phục quốc đặt ở Giang Nam, lần này thế tử thất bại, liền sẽ nhớ kỹ bài học này, chưa hẳn đã không phải là một chuyện tốt."
Tô Mị dừng dây xích đu lại, ánh mắt nhìn về phía bà ta: "Ngươi biết hắn sẽ thất bại?"
"Mưa gió sắp đến Nhuận Châu, vị em kết nghĩa kia của ngươi, còn có tâm tư dẫn theo Tam phu nhân du hồ ngắm cảnh, hắn rõ ràng là biết tất cả, nhưng mà Tiêu phủ cho đến nay vẫn bình an vô sự. . ." Bạch Cẩm nhìn nàng, nói: "Hắn căn bản là không quan tâm thế tử tạo phản, thế tử dựa vào cái gì để thành công?"
Tô Mị nhảy xuống xích đu, nói: "Nếu như lần này thất bại, thế tử cũng chỉ có thể dựa vào ngươi, ngươi tính toán cũng không tệ a. . ."
"Những chuyện này, ngươi không cần hao tâm tốn sức." Bạch Cẩm nhìn nàng một cái, nói: "Ngươi chỉ cần nhớ kỹ, không cần hoang phế võ nghệ cùng cổ thuật, tư chất của ngươi, so với Công Tôn sư thúc của ngươi năm đó còn tốt hơn, mạch này của chúng ta, ngày sau cần nhờ vào ngươi chấn hưng. . ."
Bạch Cẩm nghiêm túc dặn dò nàng vài câu liền rời khỏi sân nhỏ, Tô Mị vừa đi vào trong phòng, vừa lắc đầu nói: "Chỉ thấy người mới cười, nào thấy người cũ khóc, du hồ ngắm cảnh, không có lương tâm a không có lương tâm. . ."
. . .
Đường Yêu Yêu từ nhỏ đã lớn lên ở phương bắc, đây là lần đầu tiên tới Giang Nam.
Ngoại trừ ngày thứ hai lúc vừa tới từng phàn nàn qua với hắn chuyện trời mưa ở Giang Nam ra liền không còn gì nữa, sau đó liền hoàn toàn say mê ở trong phong cảnh nhân tình ở Giang Nam.
Hôm nay Đường Ninh dẫn theo nàng du hồ thưởng cảnh, lúc trở về, hai người lại đem thức ăn ngon trên cả một con đường từ đầu đường ăn vào cuối phố, trở lại phòng, nàng vuốt ve bụng dưới đã có chút hở ra, tựa ở đầu giường, biểu lộ lười biếng đến cực điểm.
Bất chợt, nàng ngẩng đầu nhìn Đường Ninh, nói: "Chờ chuyện của ngươi kết thúc, chúng ta ở lại Giang Nam thêm mấy ngày đi. . ."
Mặc dù Đường Ninh rất muốn đồng ý với Đường yêu tinh, nhưng chắc hẳn là toàn bộ triều đình đều đang lo lắng tới loạn ở Giang Nam, sau khi giải quyết xong chuyện nơi đây, hắn nhất định phải ngựa không ngừng vó chạy về kinh, chỉ có thể ở trên đường sinh hoạt thế giới hai người vậy. . .
Đường Ninh không đồng ý với nàng, Đường Yêu Yêu có vẻ hơi phiền muộn, nhìn cửa sổ một chút, kinh ngạc nói: "Làm sao hai ngày này nàng không tới?"
Đường Ninh nhìn về phía Đường Yêu Yêu, kinh ngạc nói: "Ngươi rất hi vọng nàng tới sao?"
Thế mà Đường yêu tinh có thể hỏi ra lời như vậy, thật sự là nằm ngoài dự liệu của hắn, theo Đường Ninh, nàng hẳn là hi vọng Tô Mị vĩnh viễn không đến mới đúng chứ.
"Ngươi không phải là nói chứng mất ngủ của nàng chỉ có ở chỗ này mới có thể tốt?" Đường Yêu Yêu lườm hắn một cái, hỏi: "Nói thế nào thì nàng cũng gọi mẹ một tiếng "Mẹ", trong mắt ngươi, ta là người không thông tình đạt lý như thế sao?"
"Không phải." Đường Ninh lắc đầu, nói: "Trong mắt ta, ngươi không chỉ là thông tình đạt lý, còn thiên chân vô tà, ôn nhu thiện lương, nghi thất nghi gia. . ., ngươi đã quan tâm nàng như vậy, nếu không ta đi gọi nàng tới ngủ?"
Đường Yêu Yêu vốn muốn nói "Không được", nhưng nghĩ tới lời vừa rồi nàng mới nói, như thế chẳng phải là tự đánh mặt của mình, chỉ có thể phất phất tay, ra vẻ phóng khoáng nói: "Đi thôi. . ."
Cao thủ trong Tiêu phủ cũng không ít, một mình Đường Ninh tự nhiên là không đi được, hắn đi đến cửa phòng lão Trịnh, gõ cửa một cái.
Lão Trịnh hất lên một cái áo mỏng, mở cửa, hỏi: "Đã trễ thế như vậy, có việc?"
Đường Ninh nhìn hắn, thúc giục nói: "Nhanh mặc quần áo tử tế, chúng ta đi Tiêu phủ."
Lão Trịnh hỏi: "Muộn như vậy đi tới Tiêu phủ làm gì?"
Đường Ninh nói: "Điều tra địch tình."
Lão Trịnh nhìn hắn một cái, không tin chắc nói: "Ngươi xác định là muộn như vậy lại đi Tiêu phủ, điều tra chính là địch tình?"
Đường Ninh lườm hắn một cái, hỏi: "Không phải vậy thì còn có thể là điều tra cái gì?"
Không biết có phải là ảo giác hay không, Đường Ninh luôn cảm thấy lão Trịnh sau khi tới Giang Nam, bỗng nhiên trở nên nói nhiều hơn, trước kia rõ ràng là hắn ba cây gậy đều đánh không ra một cái rắm. . .
Nhưng mà chuyện này cũng không ảnh hưởng thực lực của hắn ta, dù sao cũng còn muốn dựa vào hắn ta bảo vệ, Đường Ninh liền không so đo với những lời nói nhảm này của hắn ta.
Tiêu gia rất lớn, nhưng trong tay Đường Ninh có bản vẽ kỹ càng của Tiêu phủ, cũng không biết Tô Mị ở cái sân nhỏ nào, cần phải loại trừ dần.
Đêm đó, hai bóng đen nhẹ nhàng vượt qua tường viện Tiêu phủ, rơi vào nơi nào đó trong vườn.
Đường Ninh đối với công phu khinh thân của mình rất tự tin, hiện tại lại là buổi đêm, trừ phi là loại cấp bậc biến thái giống như lão Trịnh, những người khác không thể tuỳ tiện phát hiện ra hắn được.
Lúc hai người đi qua thăm dò từng tòa sân nhỏ, một gian phòng nào đó trong Tiêu phủ đèn đuốc sáng trưng, gia chủ của tứ đại gia tộc đã ngồi xuống.
Kiềm Vương thế tử bưng chén rượu lên, có chút ra hiệu cho bốn người, nói: "Đại sự lần này muốn thành, còn cần mấy vị hết sức giúp đỡ, bản thế tử kính bốn vị một chén trước."
Gia chủ tứ đại gia tộc Tô, Bạch, Thẩm, Tống cũng bưng chén rượu lên, cùng hắn xa xa kính tặng.
Sau khi Tô Triết uống cạn rượu trong chén, nói: "Tứ đại gia tộc đã cắm rễ ở Giang Nam mấy chục trên trăm năm, sớm đã cùng Giang Nam chặt chẽ không thể tách rời, triều đình muốn đem chúng ta đuổi tận giết tuyệt, làm sao tứ đại gia tộc có thể ngồi chờ chết, muốn tạ ơn, chúng ta cũng hẳn là phải cảm tạ thế tử điện hạ mới đúng. . ."
"Tô huynh nói cực phải. . ."
"Là chúng ta cần phải cảm ơn thế tử điện hạ. . ."
Chuyện tạo phản, can hệ trọng đại, mặc dù trong lòng gia chủ Thẩm gia cùng Tống gia tâm thần bất định, nhưng toàn bộ Giang Nam Đông Đạo, đã đã rơi vào trong tay người khác, tạo phản có nguy hiểm, nhưng nếu như không phản sợ là lập tức liền có họa diệt tộc, bọn họ không có lựa chọn, chỉ có thể phụ họa Tô Triết.
Gia chủ Bạch gia nhấp một ngụm rượu, nhìn Kiềm Vương thế tử, hỏi: "Xin hỏi thế tử, chúng ta phải làm gì để tương trợ thế tử điện hạ?"
"Bạch gia chủ hỏi, chính là lời mà bản thế tử chuẩn bị phải nói." Kiềm Vương thế tử tán dương nhìn hắn một cái, nói: "Những năm này, Giang Nam Đông Đạo, hơn phân nửa đã bị khống chế trong tay ta, nhưng mà Giang Nam Tây Đạo, còn cần phải có tứ đại gia tộc tương trợ, ta cần các ngươi kích động dân ý ở Giang Nam Tây Đạo, một khi Giang Nam Tây Đạo loạn, cơ hội của chúng ta liền tới. . ."
"Kích động dân ý a. . ." Gia chủ Bạch gia chắp tay, cười nói: "Thế tử yên tâm, chuyện này, liền bao ở trên người chúng ta. . ."
Lúc trong sảnh đang ăn uống linh đình, một chỗ khác trong Tiêu phủ, Đường Ninh đã tìm được nơi ở của Tô Mị.
Hắn cùng lão Trịnh vừa mới nhảy vào sân nhỏ, liền phát hiện ra dưới cây trong sân treo một dây xích đu.
Trong tiểu viện ở Thiên Nhiên Cư cũng có một cái dây xích đu dạng này, lúc trước không ít lần Đường Ninh đứng ở sau lưng nàng đẩy nàng.
Lão Trịnh hướng về phía trước nhìn thoáng qua, nói: "Trong phòng có người."
Nghe được tiếng vang truyền đến từ chỗ cửa ra vào, Đường Ninh nghiêng người một cái liền vọt đến phía sau cây.
Trong phòng, một nha hoàn thối lui đến cửa ra vào, nhìn Tô Mị một cái, nói: "Cô nương nghỉ ngơi đi, nô tỳ đi. . ."
Tô Mị nằm ở trên giường, nghe được tiếng cửa phòng đóng lại, nhắm mắt lại, nhưng vẫn không hề buồn ngủ.
Nghe được trong phòng một lần nữa truyền đến tiếng vang, nàng đang muốn mở miệng hỏi nha hoàn kia còn có chuyện gì, bỗng nhiên mở choàng mắt, từ trên giường ngồi dậy, nghiêm nghị nói: "Người nào?"
Đường Ninh giật nảy mình, vội vàng duỗi ngón tay ra, nói: "Xuỵt, nói nhỏ chút. . ."
Tô Mị nhìn hắn, đầu tiên là khẽ giật mình, sau khi dụi dụi con mắt, ngạc nhiên từ trên giường nhảy xuống, chạy đến bên cạnh hắn, hỏi: "Sao ngươi lại tới đây?"
Đường Ninh nhìn nàng, nói: "Yêu Yêu để cho ta tới bảo ngươi đi qua ngủ."
Tô Mị nghe vậy ngẩn người, nhìn về phía hắn, không tin chắc nói: "Ba người?"
Nàng do dự chỉ trong một chớp mắt, không đợi Đường Ninh trả lời, liền tự mình nói: "Chỉ cần nàng đồng ý, ba người, cũng không phải là không thể. . ."
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com