Tối nay hành động mặc dù xảy ra chút chuyện không quá vui sướng, nhưng tổng thể vẫn được tính là thành công.
Loạn đảng Giang Nam, chỉ hai tên chạy trốn, trùm thổ phỉ là thế tử Kiềm Vương bị Thượng Phương Bảo Kiếm chém chết, tất cả những kẻ thuộc loạn đảng còn lại, đều chết trong loạn tiễn.
Một số quân coi giữ ở cửa thành Nam bị trúng độc, Đường Ninh để Công Tôn Ảnh về trước để điều phối giải dược, chính mình dẫn người đi Tiêu gia.
Nơi đó còn có một số chuyện chờ về xử lý.
Tiêu phủ lúc này đã là hoàn toàn đại loạn.
Dưới dẫn dắt của tứ đại gia tộc, thân hào nông thôn gia tộc quyền thế ở Nhuận Châu chỉ biết là Giang Nam phải đoàn kết lại mới có thể cùng điều kiện triều đình bàn, nhưng họ không ngờ được Tiêu gia cùng tứ đại gia tộc căn bản không có dự định bàn bạc với triều đình, bọn hắn chỉ muốn tạo phản. . .
Tạo phản đấy, tội lớn nhất trên đời này cũng chỉ như vậy thôi, một người tạo phản, giết cả cửu tộc, Tiêu phủ mưu phản, tất cả mọi người tối nay ở Tiêu phủ đều hết đường chối cãi.
Dưới sự sợ hãi, cũng có người kêu rên khóc lóc đau khổ, cũng có người quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, càng nhiều người mặt xám như tro, như cha mẹ chết.
Đường Ninh đi đến cửa Tiêu phủ đã nghe được bên trong truyền đến từng tiếng kêu trời trách đất.
Lưu Đồng đứng tại cửa ra vào chờ đợi, thấy hắn tới thì lập tức đi lên trước, nói ra: "Đại nhân, hạ nhân và tân khách ở Tiêu phủ, chúng ta đều đã khống chế được, còn bắt được mười người thảo nguyên trong Tiêu phủ, kỳ quái là, một người Tây Vực cũng không nhìn thấy. . ."
Lần này thế tử Kiềm Vương tạo phản, cũng bởi vì có thảo nguyên và Tây Vực ở sau lưng, hai nhóm người này tự nhiên được tính là đồng đảng của hắn.
Chỉ bắt được người thảo nguyên còn chưa đủ, Đường Ninh nhìn hắn, phân phó nói: "Nhuận Châu có bốn cửa thành đã tạm thời đóng lại, sáng sớm ngày mai, toàn thành lùng bắt loạn đảng Tây Vực. . ."
"Rõ!" Lưu Đồng lớn tiếng đáp lời rồi lập tức xuống dưới an bài.
Đường Ninh đi vào Tiêu phủ, vừa bước đến trong đường, nhìn thấy một đám người bị trói, có khoảng mấy chục đến hơn trăm người.
Bao gồm gia chủ của tứ đại gia tộc, thân hào nông thôn gia tộc quyền thế ở Nhuận Châu, tất cả kẻ có tiền đều ở nơi này, Đường Ninh nhìn thấy không phải đầu người trong phòng, mà là bạc trắng bóng.
"Đại nhân, oan uổng quá!"
"Chúng ta vô tội, chúng ta cũng không biết gì!"
"Đại nhân, tiểu nhân không biết Tiêu gia muốn tạo phản, tiểu nhân nguyện ý hiến tất cả gia tài, cầu xin đại nhân bỏ qua cho già trẻ một nhà tiểu nhân. . ."
. . .
Thân hào nông thôn ở Nhuận Châu khóc ròng ròng, lớn tiếng cầu xin tha thứ, chuyện cho tới bây giờ, giữ được tính mạng mới là quan trọng nhất, mặt mũi tôn nghiêm cái gì đó, tất cả đều bị bọn hắn ném lên chín tầng mây.
Đường Ninh khẽ vung tay, đám người lập tức im lặng.
Hắn nhìn những người này, lắc đầu nói ra: "Bản quan biết, các ngươi cũng bị tặc nhân che đậy, nhưng quốc có quốc pháp, gia có gia quy, mưu phản tạo phản, không phân chính và phụ, đều là tội lớn tru di cửu tộc. . ."
"Đại nhân tha mạng !"
"Đại nhân, tiểu nhân dưới có tiểu nhi tám tuổi, trên có lão mẫu80, cầu xin đại nhân cho bọn hắn một con đường sống!"
"Đại nhân, cứu chúng ta đi. . ."
. . .
Nghe được ba chữ "Tru cửu tộc", đám người giữa sân đã hoàn toàn kinh sợ, lập tức than thở khóc lóc, Đường Ninh nhìn mà thấy không đành lòng.
"Mọi người yên lặng một chút." Đường Ninh nhìn bọn hắn, một lần nữa vươn tay, nói ra: "Luật pháp sâm nghiêm, nhưng cũng phải nói tới tình lý, theo bản quan nhìn, các ngươi cũng chỉ bị Tiêu gia che mắt, tội không đáng chết, càng không đến mức tru dicửu tộc. . ."
Đường Ninh còn chưa nói dứt lời, đám người đã lại xôn xao.
"Đại nhân anh minh!"
"Thanh Thiên đại lão gia!"
"Cầu xin đại nhân làm chủ cho chúng ta!"
Đường Ninh nghe đám người không ngừng ríu rít mang ơn, chỉ có thể một lần nữa giơ tay duy trì trật tự, đợi đám người an tĩnh lại mới mở miệng nói: "Lần này hồi kinh, bản quan sẽ cố gắng nói rõ với triều đình,với bệ hạ, miễn trừ tội chết của các ngươi, nhưng tạo phản vốn là tội lớn gặp xá không tha, tội chết có thể miễn, tội sống khó tha, các ngươi cũng phải để triều đình, để bệ hạ nhìn thấy thành ýcủa các ngươi. . ."
"Thành ý?" Trong đám người, có người nghĩ một chút, trên mặt hiện lên vẻ hiểu ra, lập tức nói: "Nghe nói chiến sự Tây Bắc nguy ngại, thảo dân nguyện ý quyên ra một nửa gia tài, gấp rút tiếp viện triều đình, đẩy lùi man di Tây Bắc. . ."
Quyên ra một nửa gia tài, đối bọn hắn không khác gì cắt thịt, nhưng cắt thịt có đau, cũng tốt hơn là cắt đầu.
Ở đây đều là thương nhân, không có người nào không tính được lời lãi trong vụ làm ăn này.
Người kia mở miệng xong, gần như chỉ là trong nháy mắt, đã có hơn mười người tiếp tục mở miệng.
"Đại nhân, thảo dân cũng nguyện quyên ra một nửa gia tài!"
"Thảo dân cũng thế, quốc nạn vào đầu, thân là bách tính Trần quốc, sao có thể khoanh tay đứng nhìn?"
"Chúng ta đều nguyện góp một phần lực để đuổi đánh đám man di, mong đại nhân cho phép!"
Đám người từ lúc bắt đầu thì sợ hãi kêu than, bây giờ lại biến thành lòng đầy căm phẫn, Đường Ninh cũng bị trái tim yêu nước của bọn hắn làm cho cảm động, nói ra: "Thành ý của các ngươi, bản quan nhất định giúp các ngươi chuyển đạt, nguyện góp một phần lực vì triều đình thì đi bên phải đăng ký, không muốn thì ở bên trái chờ. . ."
"Ta đăng ký, ta đăng ký!"
"Chớ đẩy, ngươi giẫm vào chân ta!"
"Từng người đi đến, tất cả mọi người đều có cơ hội!"
. . .
Đường Ninh vừa dứt lời, đám người đã tranh nhau chen về phía bên phải i, không có người nào tiến về bên trái.
Đồng ý góp một phần lực vì triều đình tới bên phải đăng ký, không muốn thì ở bên trái chờ lấy ------ chờ cái gì , chờ chết sao?
Không có người nào muốn chờ chết, bầu không khí buồn rầu trong đường lập tức thay đổi, những thân hào Giang Nam này quyên bạc đến mức hồng quang đầy mặt, giống như làm ăn kiếm bộn rồi vậy, từng người đều tranh cướp xếp hàng, sợ bị người khác cướp mất vị trí. . .
Đường Ninh xuyên qua tiền đường, đi vào một căn phòng phía sau.
Ở gian phòng này chỉ có bốn người, thân phận tứ đại gia chủ khác biệt, không ở cùng một chỗ với những tiểu thương nhân kia, có được một gian phòng độc lập.
Tô Triết ngẩng đầu nhìn một cái, ông ta đã từng nhìn chân dung Đường Ninh, chỉ khẽ liếc mắt đã nhận ra hắn, ông ta đột nhiên đứng lên, hai mắt nhìn chòng chọc vào hắn, cắn răng nói: "Họ Đường kia, ngươi thật ác độc a! Ta thật hối hận, vì sao không sớm động thủ diệt trừ ngươi!"
Đến tận lúc này, ông ta mới hiểu được vì cái gì những người kia đi Tô gia hai lần thì chưa từng tới nữa.
Hắn đã sớm biết Tiêu gia muốn phản, cũng đã sớm làm xong chuẩn bị, hắn làm như thế, là muốn bức Tô gia làm phản, là muốn dùng tội danh mưu phản, tru toàn tộc Tô gia!
Tội mưu phản sẽ gây họa tới cửu tộc a, không chỉ mấy trăm nhân khẩu Tô gia, một khi tội danh Tô gia mưu phản được chứng thực, cho dù là Đường gia ở kinh sư phía xa cũng sẽ có một bộ phận bị liên luỵ.
Tô gia gia chủ giống như là bị kéo ra linh hồn vậy, ông ta nhìn qua Đường Ninh, chán nản nói: "Ngươi thắng, hi vọng ngày sau, đến mỗi đêm ngươi đều có thể mơ tới mấy trăm vong hồn Tô gia, mơ tới bọn hắn muốn lấy mạng ngươi. . ."
Gia chủ tứ đại gia tộc đến cùng không phải thường nhân, cũng không hề khóc lóc van xin như những người ở phía ngoài, giống như đã triệt để từ bỏ, một câu cũng không muốn nhiều lời.
Đương nhiên, gia chủ Bạch gia tuyệt vọng chỉ là diễn xuất, kỹ xảo của ông ta đã đến tình trạng xuất thần nhập hóa, nếu như không phải trước đó Đường Ninh hiểu rõ tình hình, thậm chí cũng không phân biệt ra được tới.
Hắn không tính toán để Bạch gia bại lộ, Giang Nam sau này còn cần bọn hắn hoà mình cùng các đại tộc khác, không có người nào thích hoà mình cùng chó săn triều đình.
Thái độ của Đường Ninh đối với bọn họ không khách khí giống bên ngoài, đi thẳng vào vấn đề nói ra: "Trước mặt các ngươi có hai con đường, mưu phản bị bắt rồi tru cửu tộc, hay quyên ra một nửa gia tài bảo đảm bình an, tự chọn đi."
Tứ đại gia chủ đồng thời ngẩng đầu, khó có thể tin nhìn qua hắn.
Gia chủ Tống gia đứng lên, giống như là người sắp chết đuối bắt được một cọng cỏ cứu mạng cuối cùng, hỏi: "Tống gia có thể miễn tội mưu phản?"
Đường Ninh nhìn hắn, hỏi: "Ngươi không tin ta?"
"Tin, đương nhiên tin!" Gia chủ Tống gia liên tục gật đầu, nếu Tống gia bị xác định là mưu phản, không chỉ bị tru diệt cửu tộc, toàn bộ gia sản cũng bị kê biên tài sản, hiện tại chỉ cần quyên ra một nửa là có thể miễn tội mưu phản, ông ta không tin cũng phải tin, bởi vì đây là hy vọng cuối cùng. . .
Ông ta nhìn Đường Ninh, nói ra: "Tống gia nguyện ý quyên ra một nửa gia sản. . ."
"Bạch gia cũng nguyện ý!"
"Thẩm gia cũng nguyện ý!"
Gia chủ Tống gia vừa mở miệng, hai nhà Bạch Thẩm cũng lập tức mở miệng, Tô Triết mím môi, sắc mặt phức tạp nhìn Đường Ninh một chút, lẩm bẩm nói: "Tô gia. . . , Tô gia cũng đồng ý."
Đường Ninh nhìn ông ta, lạnh nhạt nói: "Tô gia chính là một trong chủ mưu, quyên chín thành đi."
Quyên ra chín thành gia tài, Tô gia lập tức sẽ trở thành nhị lưu gia tộc ở Giang Nam, trong thời gian ngắn, cũng không còn cách nào khôi phục lại vẻ huy hoàng ngày xưa, nhưng so sánh với chuyện có thể giữ được tính mệnh toàn tộc, cũng coi như không là cái gì.
Tô Triết nhắm mắt lại, thở sâu, khó nhọc nói: "Tô gia, tuân mệnh. . ."
. . .
Giải quyết chuyện của những gia tộc này xong, Đường Ninh nhẹ nhàng thở ra, gia Những năm này, các gia tộc quyền thế ở Giang Nam đã kiếm được không ít từ trong tay triều đình, lần này sợ là sẽ khiến bọn hắn phải phun ra toàn bọ những thứ lúc trước đã ăn vào.
"Trần. . ." Hắn đang muốn phân phó Trần Chu, ngày mai phỉa phái người đi tới các nhà thu bạc, nhìn chung quanh một chút, kinh ngạc nói: "Tiểu tử này, chạy đi đâu. . ."
Tiêu phủ, tiểu viện Tô Mị.
"Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, đại nhân gào một tiếng, "Để bọn họ đi chết", sau đó buông tay phải, tay trái tiếp kiếm, một kiếm đâm ra, trong đêm tối xẹt qua một đạo ngân quang, Thượng Phương Bảo Kiếm xuyên qua ngực thế tử Kiềm Vương. . . , mọi chuyện chính là như vậy."
Trần Chu nhìn Tô Mị, nói ra: "Đại nhân biết cô nương xảy ra chuyện, giống như là đánh mất lý trí vậy, ánh mắt cực kỳ đáng sợ, bất kỳ người nào khuyên can đều không nghe, cũng mặc kệ triều đình có thể truy cứu trách nhiệm hay không, thuộc hạ cảm thấy, dù khi đó ngăn ở trước mặt chính là Thần Phật trên trời, sợ là cũng ngăn không được đại nhân. . ."
Tô Mị nghe Trần Chu kể lại, mặt lộ vẻ khẩn trương, bàn tay nhỏ trong tay áo nắm chặt, trong đôi mắt sáng rỡ nhộn nhạo tinh quang.
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com