Xử lý xong thân hào nông thôn và tứ đại gia tộc ở Nhuận Châu, Đường Ninh vốn muốn đi chào Tô Mị một tiếng rồi trở về, nhưng lại bị Công Tôn Ảnh báo là trong đồ ăn tối nay của những thân hào nông thôn này bị người bỏ thêm trứng trùng.
Trứng trùng tự nhiên là do cổ trùng sinh ra, lúc ăn vào thì mắt thường khó phân biệt, một khi tiến vào trong cơ thể con người, trong thời gian ngắn nhất chúng sẽ ấp trứng, hấp thu chất dinh dưỡng của kí chủ, nhanh chóng trưởng thành, nửa tháng sau là có thể thành thục rồi.
Nơi có chèn ép thì sẽ có phản kháng, loại người giống Kiềm Vương thế tử luôn nghi thần nghi quỷ này, không hiểu được cách thu mua lòng người, chỉ hiểu được dùng cổ trùng người khống chế, nhất định không làm được việc đại sự.
Những thân hào nông thôn kia nghe Công Tôn Ảnh nói xong, sắc mặt đám người lập tức trắng bệch, móc cổ họng của mình nôn khan, nhưng không hề nôn ra được cái gì.
"Đại nhân, đại nhân cứu mạng a!"
"Đại nhân cứu chúng ta!"
. . .
Thấy bọn hắn vừa dùng tay móc yết hầu lại muốn ôm bắp đùi của hắn, Đường Ninh vội vàng tránh ra, nhìn Công Tôn Ảnh, nói ra: "Có thể giải thì giúp bọn hắn giải đi. . ."
Nói rồi hắn vội vã rời đi, không cho những người kia cơ hội tiếp tục dây dưa.
Đám người Kiềm Vương thế tử là kẻ cầm đầu làm loạn Giang Nam, tam đại gia tộc mặc dù bị hắn mời chào, nhưng còn chưa kịp làm ra chuyện gì, những thân hào nông thôn này lại càng mơ mơ màng màng, không cần liên tục trừng phạt.
Sau khi Tô gia trải qua chuyện lần này đã hoàn toàn bị phế, hai đại gia tộc khác cũng đại thương nguyên khí, ít nhất là vài chục năm nữa cũng không thể khôi phục, quan phủ địa phương bị áp lực, ít nhất Giang Nam cũng có vài chục năm an ổn.
Đến tận đây, nhiệm vụ chuyến này của hắn đã kết thúc mỹ mãn.
Tâm tình tối nay có thể nói là biến đổi bất ngờ, từ đỉnh núi đến đáy cốc lại trở về đỉnh núi, thay đổi rất nhanh lại nổi lên, đến bây giờ mới ổn định lại, hắn cần tìm một chỗ để yên tĩnh.
Trong phòng, Đường Ninh đi tới, Tô Mị đang ngồi ở trước giường ngẩn người.
Tối nay Tiêu phủ xảy ra quá nhiều chuyện, Đường Ninh nhìn nàng, hỏi: "Ban đêm muốn cùng ta đi về dịch trạm hay không?"
Tô Mị nhìn hắn, vui vẻ cười một tiếng, không trả lời, chỉ là quay đầu ra hiệu vị trí bên cạnh nàng, nói ra: "Ngồi."
Đường Ninh đứng trong phòng, nhưng không lập tức đi qua.
Tô Mị tối nay có chút kỳ quái, vô cùng khác ấn tượng của Đường Ninh.
Tô Mị lườm hắn một cái, hỏi: "Thế nào, sợ ta ăn ngươi sao?"
Nói đến nước này, Đường Ninh không thể tiếp tục đứng ở chỗ này, hắn đi đến bên giường, ngồi xuống bên cạnh nàng.
Tô Mị quay đầu nhìn hắn, hỏi: "Ngồi xa như vậy làm gì, ngồi gần một chút."
Nói ra cũng thấy kỳ quái, ngày bình thường hai người ngủ trên một cái giường, khi khoảng cách tiếp xúc là không, Đường Ninh cũng không thấy gì, giờ phút này chỉ sánh vai ngồi mà hắn lại cảm thấy bầu không khí có chút mập mờ.
Hắn ho nhẹ một tiếng, đứng người lên, nói ra: "Không có chuyện gì thì ta đi về trước, bận rộn một đêm, về sớm tắm nước nóng. . ."
Vừa rồi dùng kiếm đâm Kiềm Vương thế tử, cả người hắn đều bị cảm xúc tức giận chi phối, cũng không có cảm giác gì, giờ phút này chỉ thấy buồn nôn, chỉ muốn thoải mái tắm nước nóng, thay hết quần áo trên người một lần.
Tô Mị nhìn xem hắn nói: "Ta để Tiểu Liên chuẩn bị nước nóng, thời gian còn sớm, không bằng tắm ở chỗ này đi."
Đường Ninh càng phát hiện ra bầu không khí không đúng, nói ra: "Nấu nước quá phiền phức, vẫn không cần làm phiền Tiểu Liên."
Vừa dứt lời, ngoài cửa đã có người gõ cửa một cái, một nha hoàn đi tới, nói ra: "Cô nương, nước nóng đã chuẩn bị xong."
. . .
Đường Ninh ngồi trong thùng tắm, hơi nước trong phòng bay lên mơ mơ hồ hồ, nhìn không rõ ràng thứ gì cả.
Ngâm trong bồn tắm không có Tình Nhi ở bên cạnh phục vụ, luôn cảm thấy thiếu thiếu, sau khi ý thức được chính mình lại có ý nghĩ thế này, Đường Ninh thầm khiển trách chính mình ở trong lòng, mới đến thế giới này mấy năm, hắn đã hoàn toàn sa đọa trong dụ hoặc của chủ nghĩa phong kiến.
Sau tối nay, chuyện ở Giang Nam hẳn là có thể kết thúc, chuyến này xảy ra không ít chuyện, rất nhiều khó khăn trắc trở, cũng may kết cục khá viên mãn, cho tới giờ khắc này, hắn rốt cục đã có thể buông lỏng.
Gần như mỗi tối hắn đều sẽ tắm rửa, hôm nay cũng chỉ muốn ngâm một chút, rửa đi xúi quẩy trên người, chờ đến khi nhiệt độ nước thùng tắm hạ xuống, hắn dự định đi ra.
Chỉ là hắn vừa mới vịn thùng tắm đứng lên, ở cửa ra vào đã truyền đến tiếng vang, Đường Ninh đành phải ngồi trở xuống.
Tô Mị mang theo một thùng gỗ đi tới, hỏi: "Nước lạnh đi?"
Đường Ninh ôm lấy bộ vị quan trọng của mình, nói ra: "Ta đã tắm sạch, không cần lại thêm nước."
Tô Mị tự mình thêm nước vào trong thùng tắm, nói ra: "Nước nóng đã nấu rồi, không bằng tắm thêm một hồi đi."
Nàng vừa thêm nước, vừa thuận miệng hỏi: "Tại sao muốn giết thế tử, đây là lần thứ nhất ngươi giết người?"
Đường Ninh hỏi: "Hắn mưu phản, không nên giết sao?"
"Nói thật ra."
". . ." Nghĩ đến chuyện vừa rồi, trong lòng Đường Ninh lại có một chút cảm xúc hiện ra, dùng khăn mặt che lại bộ vị quan trọng, vuốt vuốt mi tâm, nói ra: "Hắn nói ngươi trúng độc không thể giải, xúc động nhất thời. . ."
Tô Mị không tiếp tục hỏi, đi đến phía sau hắn, dùng hai tay của nàng thay tay Đường Ninh tay.
Nàng vừa nhẹ nhàng giúp Đường Ninh xoa bóp, vừa nói: "Tại sao lại đối xử tốt với ta như vậy?"
Đường Ninh hỏi ngược lại: "Ngươi không phải cũng thế sao?"
Lần này ở phía sau hắn đã không truyền đến bất kỳ lời đáp lại nào, Đường Ninh nhắm mắt lại, hưởng thụ nàng xoa bóp, tay của Tô Mị giống như là có ma lực, một lát sau, trong thân thể của hắn lại sinh ra một cảm giác ủ rũ khó mà ức chế.
Tô Mị đứng sau lưng hắn, đôi tay mảnh khảnh chậm rãi động trên đầu hắn.
Hơi nước trong phòng mông lung, tâm tư của nàng cũng có chút mông lung.
Nàng cúi đầu nhìn Đường Ninh, giờ khắc này, sâu trong ký ức của nàng, tiểu cô nương bị phụ mẫu vứt bỏ, nhận mọi cực khổ, suýt nữa chết đói kia, thiếu nữ mỗi ngày đều phải luyện công phu mười canh giờ, học không được cổ thuật thì nàng không được ăn cơm đi ngủ kia, hai nhân ảnh mười mấy năm qua vẫn luôn tồn tại trong nội tâm của nàng đều một đi không trở lại. . .
. . .
Đường Ninh không biết hắn ngủ từ lúc nào, khi hắn tỉnh lại lần nữa đã thấy mình nằm ở trên giường.
Khi mở mắt ra, Đường Ninh đã lập tức thanh tỉnh.
Hắn đột nhiên ngồi dậy từ trên giường, phát hiện hắn đã mặc vào quần áo, chỉ thiếu một kiện áo choàng, rõ ràng khi nãy hắn còn không mảnh vải che thân nằm trong thùng tắm. . .
"Tâm tình thay đổi rất nhanh không tốt với thân thể." Tô Mị giúp hắn rót chén nước, từ bên cạnh đi tới, nói ra: "Cho nên ta để cho ngươi ngủ một hồi."
Đường Ninh cúi đầu nhìn một chút, nói ra: "Y phục của ta. . ."
Tô Mị phất phất tay, nói ra: "Người một nhà, không cần cám ơn."
"Ta. . ." Cuối cùng Đường Ninh vẫn không chủ động hỏi, bởi vì Tô Mị đã cho hắn đáp án.
Ngoại trừ Tiểu Như Tiểu Ý, ngay cả Tam phu nhân Đường Yêu Yêu mà hắn đều không "Thẳng thắn gặp nhau", nhưng dường như Tô Mị không có chút nào để ý tới chuyện này, theo Đường Ninh biết, nàng vẫn là một hoàng hoa khuê nữ, chẳng lẽ nàng thực sự coi mình là tỷ tỷ của hắn rồi?
Đường Ninh đứng lên, nói ra: "Thời gian không còn sớm, ta trở về. . ."
"Trước khi đi, không muốn xem ta nhảy một bài sao?" Tô Mị nhìn hắn, hỏi: "Ngươi đã đề cập qua thật nhiều lần."
Đường Ninh dừng bước chân, quay đầu lại, sau khi suy nghĩ một chút, gật đầu nói: "Nhìn cũng được. . ."
Người người trong kinh đều biết Tô Mị Tô cô nương giỏi ca múa, Đường Ninh chỉ từng nghe nàng thổi tiêu, nhưng chưa từng thấy nàng khiêu vũ, nàng nhiều lần dùng một lý do để cự tuyệt Đường Ninh, nàng chỉ nhảy cho phu quân tương lai nhìn. Mấy lần như thế, Đường Ninh đều không nhắc lại chuyện này.
Đường Ninh kinh ngạc nhìn nàng, chẳng lẽ quy củ của nàng sửa lại?
Tô Mị đóng cửa phòng, quay người nhìn qua hắn, dáng người nhanh nhẹn mà lên.
"Phiêu nhiên chuyển toàn hồi tuyết khinh, yên nhiên túng tống du long kinh. Tiểu thùy thủ hậu liễu vô lực, tà duệ cư thì vân dục sinh."
Liên quan tới vũ đạo nữ tử, Bạch Cư Dị miêu tả trong « Nghê Thường Vũ Y Vũ Ca » như thế.
Nhưng nhìn lấy dáng múa uyển chuyển của Tô Mị, trong đầu Đường Ninh hiển hiện lại là « Thanh Bình Điều » của Lý Bạch.
"Vân tưởng y thường hoa tưởng dung, xuân phong phất hạm lộ hoa nùng. Nhược phi quần ngọc sơn đầu kiến, hội hướng Dao Đài nguyệt hạ phùng."
Tô Mị đẹp là chuyện không thể nghi ngờ, dù là nam hay nữ, chỉ cần là người có thẩm mỹ bình thường đều sẽ không phủ nhận vẻ đẹp của nàng, mà ở trong mắt Đường Ninh, nàng đẹp vô bờ bến, mỗi khi hắn nghĩ rằng mình đã thấy được dáng vẻ đẹp nhất của nàng thì rất nhanh lại bị nàng đổi mới nhận biết. . .
Hắn nhìn Tô Mị múa, một lúc sau, thân thể bỗng nhiên chấn động, há to miệng, nhưng không nói ra lời.
Không chỉ bởi vì bị dáng múa tuyệt mỹ làm cho rung động, mà còn bởi vì theo mỗi một động tác của nàng, trên người nàng lại có một kiện quần áo nhẹ nhàng rơi xuống. . .
Khi một kiện quần áo cuối cùng trên người rơi xuống, nàng chạy tới trước người Đường Ninh, đỏ mặt nhìn hắn, hỏi: "Ta đẹp không?"
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com