Vừa rồi rõ ràng Đường Ninh đã uống nước, nhưng khi Tô Mị không mảnh vải đứng trước mặt hắn, hắn vẫn thấy có chút khát nước.
Trên mặt đất là từng món quần áo, cái yếm, quần lót, trước mặt là dương chi bạch ngọc thổi qua liền vỡ, thân thể của nàng như là một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ không một tì vết, khiến người ta không dám nổi mảy may tâm tư nào.
Đường Ninh không thể phủ nhận, có một chớp mắt, đáy lòng của hắn khó mà kiềm chế đã tuôn ra một loại xúc động nguyên thủy, đây là bản năng nam nhân, khi một vị mỹ nhân tuyệt thế trần trụi đứng ở trước mắt, có ai không muốn lập tức ôm nàng vào trong ngực rồi thương tiếc một phen?
Nhưng trong mắt Tô Mị, hắn lại thấy được một chút cảm xúc hắn chưa từng thấy qua.
Hắn cúi đầu xuống, yên lặng nhặt váy dài của nàng từ dưới đất lên, phủi đi bụi đất phía trên, nhẹ nhàng choàng trên vai của nàng, nói khẽ: "Trong đêm lạnh, cẩn thận đừng cảm lạnh."
Nụ cười trên mặt Tô Mị càng sâu, nhìn hắn, hỏi: "Biết vì sao ta thích ngươi không?"
Đường Ninh có chút ngoài ý muốn, cho tới bây giờ hắn đều không chân chính nhìn thấu Tô Mị, cũng khó có thể tưởng tượng, hai chữ "Ưa thích" này sẽ được nói ra từ trong miệng của nàng.
Tô Mị nhìn hắn, nói ra: "Bọn hắn đều muốn cởi y phục của ta xuống, chỉ có ngươi biết quan tâm ta có thể cảm lạnh hay không, ngươi không giống với bọn hắn."
"Trước khi ta đến kinh sư, kinh sư đệ nhất mỹ nhân là một vị thanh quan nhân ở Lệ Nhân các, sau khi ta đến, nàng đã lập gia đình." Khóe miệng Tô Mị cong lên, nói ra: "Nàng nói cho ta, trên đời này, người muốn cởi quần áo của chúng ta có rất nhiều, người nào muốn mặc quần áo cho chúng ta lại không có mấy người, nếu như gặp được, có thể gả thì gả đi. . ."
Đường Ninh càng căng thẳng, kinh sư đệ nhất mỹ nhân đột nhiên thổ lộ, mà còn trong cảnh tượng hương diễm như thế, làm nam nhân thì ai chịu nổi a?
"Các nàng đều nói ta là hồ mị tử câu dẫn nam nhân, là yêu tinh, là họa thủy, những chuyện này ta đều không để ý, bởi vì ta biết, thân thể của ta là trong sạch, sạch sẽ, không để cho bất kỳ người đàn ông nào chạm qua." Tô Mị khẽ ngẩng đầu lên, nhìn ánh mắt của hắn, hỏi: "Hiện tại ta tặng nó cho ngươi, ngươi thích không?"
Bờ môi Đường Ninh khẽ nhếch, còn chưa kịp nói ra một chữ, Tô Mị bỗng nhiên vươn tay, nhẹ nhàng che trên bờ môi của hắn.
Nàng cười nhìn Đường Ninh, nói ra: "Không cần nói, ánh mắt của ngươi đã nói cho ta biết. . ."
Đèn đuốc trong căn phòng chẳng biết tắt từ bao giờ, trăng tròn trên trời trong sáng, ánh trăng chiếu trên nóc nhà, ngôi sao nháy nháy, giống như trong bầu trời đêm có thêm rất nhiều con mắt, không biết từ chỗ nào bay tới một đám mây, che khuất ngôi sao, cũng che khuất mặt trăng. . .
. . .
Khi Đường Ninh mở mắt ra, Tô Mị đang nằm nhoài trên ngực của hắn, không nháy mắt nhìn hắn.
Mới sáng ra đã nhìn thấy cảnh tượng như vậy kỳ thật có chút đáng sợ, nhưng lúc này Đường Ninh lại không có cảm giác như vậy.
Trong phòng tràn ngập một loại hương vị mập mờ, bọn hắn cùng ngủ trên một cái giường lâu như vậy, đêm qua lần thứ nhất đã làm chuyện nên làm trên giường.
Cái gì mà chị nuôi em gái nuôi, kết cục sau cùng quả nhiên đều là giống nhau.
Tô Mị gối lên lồng ngực của hắn, nói ra: "Về sau, ngươi chính là người của ta."
Đường Ninh ôm nàng, hỏi: "Không phải thuốc của ngươi sao?"
Tô Mị nhìn ánh mắt của hắn, nói ra: "Không phải thuốc, là mệnh."
Hậu quả của chuyện kích động sáng sớm chính là hai người lại dậy trễ, Đường Ninh rời giường rửa mặt xong rồi tiến vào, trên ga giường đã thiếu mất một mảnh.
Tô Mị cắt mảnh kia rồi thu lại, ngẩng đầu nhìn Đường Ninh nói: "Hồ ly tinh thì hồ ly tinh, đời này ta nhất định câu dẫn ngươi."
Hồ ly tinh thì hồ ly tinh đi, trong nhà đã có một yêu tinh, lại có thêm một con hồ ly tinh, sẽ chỉ thêm náo nhiệt một chút.
Trước khi đến Giang Nam, hắn nghĩ rằng lần này bên ngoài là khảo khóa, nhiệm vụ vụng trộm là sửa lại án xử sai, hắn nghĩ rằng thu hoạch lớn nhất khi đến Giang Nam là đoạt lại mấy ngàn vạn lượng bạch ngân kia vì quốc khố, hiện tại xem ra, thu hoạch lớn nhất của hắn là có được Tứ phu nhân.
Sáng sớm cùng Tô Mị trở lại dịch trạm, Đường Ninh vẫn thấy như mình đang nằm mộng.
Đến khi đứng ở cửa phòng, mộng lại tỉnh.
Ngoài cửa phòng là mộng đẹp, trong cửa phòng là ác mộng.
Tô Mị nhìn hắn một chút, nói ra: "Ngươi đi vào trước đi."
Đêm qua nàng lớn mật như thế, bây giờ rõ ràng lại có chút lo lắng, Đường Ninh nắm tay của nàng, nói ra: "Đi vào chung đi."
Đường Ninh đẩy cửa đi vào, đầu tiên nhìn tới phía chiếc giường.
Trên giường không có người, chăn mền cũng xếp gọn chỉnh tề, chứng tỏ đêm qua Đường Yêu Yêu không ngủ trên giường.
Sở dĩ thu được kết luận này là vì nàng không dậy sớm được, mà chuyện gấp chăn này vẫn luôn do Tú Nhi làm.
Hắn nhìn về phía bên cạnh bàn, mới phát hiện một bóng người gục xuống bàn, đang ngủ say.
Dường như là bởi vì nằm sấp ngủ không thoải mái, lông mày của nàng có chút nhíu lên, Đường Ninh đi đến bên giường, trải rộng chăn mền ra, sau đó ôm ngang nàng đứng lên, nhẹ nhàng đặt lên giường.
Giúp nàng đắp chăn xong, Đường Yêu Yêu vuốt vuốt đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ, lẩm bẩm nói: "Ngươi trở về. . ."
Nhìn thấy Tô Mị đứng bên giường lúc, nàng lập tức bật dậy từ trên giường, hỏi: "Sao ngươi cũng quay về rồi?"
Sau đó nàng mới ý thức tới có chỗ nào không đúng, trong phòng rất sáng, lúc này hiển nhiên đã là ban ngày.
Nàng nhìn Tô Mị, lại nhìn Đường Ninh, khó có thể tin nói: "Ngươi, các ngươi, đêm qua. . ."
Giống như nghĩ tới điều gì, nàng nắm cánh tay Tô Mị, kéo ống tay áo lên.
Trên cánh tay của nàng, mấy ngày trước còn có một điểm chu sa, hiện tại đã không có ở đây.
Tô Mị nhìn Đường Yêu Yêu, nói ra: "Tham kiến tỷ tỷ."
"Ngươi đừng gọi ta là tỷ tỷ, ta không phải tỷ tỷ của ngươi!" Đường Yêu Yêu tức giận nhảy xuống từ trên giường, chỉ vào Đường Ninh, hỏi: "Đêm qua không phải ngươi nói đi xử lý chuyện, nàng là chuyện sao?"
Đường Ninh đang muốn mở miệng, Tô Mị duỗi ra ngón tay, điểm trên đầu vai của hắn.
"Giao cho ta đi." Nàng ôm lấy Đường Ninh, đặt hắn trên băng ghế đá trong viện, lúc này mới lại đi vào gian phòng, đóng cửa phòng, nhìn Đường Yêu Yêu.
Đường Yêu Yêu bày ra tư thế phòng ngự, hỏi: "Ngươi muốn làm gì?"
Nàng bị chọc tức kỳ thật không phải chuyện xảy ra tối hôm qua, khi ở kinh sư, nàng đã biết chuyện này sớm muộn đều sẽ xảy ra, nàng bị chọc tức là Tô Mị dám vượt trước, cứ tính toán như thế, về sau ai là Tam phu nhân, ai là Tứ phu nhân?
Càng đáng giận hơn chính là, luận về võ công thân thủ, nàng cũng kém xa Tô Mị, cứ như vậy, về sau chẳng phải là nàng vĩnh viễn sẽ bị nàng ấy đè dưới thân?
Tô Mị nhìn nàng, cười nói ra: "Ngươi không phải rất muốn biết đáp án vấn đề kia sao, hiện tại ta có thể nói cho ngươi."
Đường Yêu Yêu hồ nghi nói: "Vấn đề gì?"
Tô Mị nhìn nàng, nói ra: "Là ngươi."
Đường Yêu Yêu giật mình, hỏi: "Cái gì là ta?"
Lần này Tô Mị không trả lời, ánh mắt nhìn ngực của nàng, Đường Yêu Yêu xấu hổ che chở ngực, cả giận nói: "Nhìn nơi nào đó!"
Tô Mị cười cười, nói ra: "Kỳ thật trước kia ta cũng giống như ngươi."
Đường Yêu Yêu nhìn trước ngực Tô Mị một chút, lại cúi đầu nhìn chính mình một chút, mặc dù trong lòng hơi chua xót, nhưng vẫn lườm Tô Mị một chút, không tin nói: "Lừa gạt ai đấy?"
"Không tin thì thôi." Tô Mị lắc đầu, nói ra: "Ta còn tưởng rằng ngươi muốn biến thành giống như ta đấy, ta có biết được một loại bí thuật. . ."
"Bí thuật hay không bí thuật cũng không quan trọng. . ." Đường Yêu Yêu ho nhẹ một tiếng, nhìn nàng, nói ra: "Mặc dù ngươi tiến vào cửa chính, nhưng ngươi phải nhớ kỹ, ngươi là Tứ phu nhân, Tiểu Như Tiểu Ý cùng ta, đều là tỷ tỷ của ngươi, ngươi có võ công cao cũng không thể bắt nạt các tỷ tỷ. . ."
"Muội muội biết." Tô Mị nhu thuận nhẹ gật đầu, nói ra: "Vậy bí thuật này, sẽ làm làm lễ vật đưa cho tỷ tỷ."
Đường Yêu Yêu không cự tuyệt, chính là chấp nhận, nàng lại nhìn Tô Mị một chút, hỏi: "Ngươi thật sự cũng giống như ta?"
Tô Mị nhẹ gật đầu, nói ra: "Đúng vậy, mười mấy năm trước, ta còn không bằng ngươi bây giờ đâu. . ."
. . .
Đường Ninh ngồi trong sân, cả người không thể động, tất cả lực chú ý đều dồn vào trong phòng.
Không biết qua bao lâu, cửa phòng mở ra, Tô Mị cùng Đường Yêu Yêu từ bên trong đi tới.
Tô Mị đưa tay giải huyệt đạo của hắn, nhìn Đường Yêu Yêu một chút, nói ra: "Ta đã giải thích rõ ràng với nàng."
"Cái gì nàng nàng nàng, không biết lớn nhỏ!" Đường Yêu Yêu lườm Tô Mị một chút, nói ra: "Gọi tỷ tỷ!"
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com