Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 609: CHƯƠNG 608: HAY LÀ CÙNG MỘT CHỖ

Chính Đường Ninh cũng không ngờ được chuyện này lại dễ dàng giải quyết cứ như vậy.

Đường Yêu Yêu không hề một khóc hai nháo ba treo cổ, càng không sử dụng bạo lực, không đến một khắc đồng hồ đã chấp nhận sự thật Tô Mị trở thành Tứ phu nhân Đường gia.

Không biết vừa rồi Tô Mị viết thứ gì cho nàng, tự nàng đóng chặt cửa phòng, một người trong phòng không biết làm gì, Đường Ninh nhìn Tô Mị, hỏi: "Nàng vừa nói gì với nàng ấy thế?"

Tô Mị thần bí cười nói: "Đó là bí mật. . ."

Đường Ninh đang muốn hỏi lại, Tô Mị đã đứng lên, phất phất tay, nói ra: "Ta đi vào giúp nàng."

Hai nữ nhân thần thần bí bí ở trong phòng không biết đang chơi đùa trò gì, Đường Ninh ngồi ở trong viện, khóe miệng không nhịn được cong lên.

Lão Trịnh cầm một cây đao mới, ngồi xổm trong viện mài đao, ngẩng đầu nhìn hắn một chút, hỏi: "Đã xong?"

Đường Ninh nhẹ gật đầu: "Đã xong."

Lão Trịnh nhìn hắn, thưởng thức nói: "Ta quả nhiên là không nhìn lầm ngươi."

Đường Ninh hỏi: "Nhìn lầm cái gì?"

"Không có gì. . ." Lão Trịnh lắc đầu, vừa mài đao, vừa nói ra: "Chậc chậc chậc, trời sinh mị cốt, trong trăm vạn người mới gặp được một người, tiểu tử nhặt được món hời . . ."

Lão Trịnh dùng ánh mắt hoa nhài cắm bãi cứt trâu này để nhìn Đường Ninh khiến trong lòng Đường Ninh rất không thoải mái, trời sinh mị cốt thì làm sao, trời sinh mị cốt thì đêm qua cũng là nàng ấy thổ lộ trước, mặc dù nam nhân kinh sư muốn lấy nàng có thể xếp một vòng khắp kinh thành, nhưng nữ tử muốn gả cho hắn cũng không ít.

Tam nguyên cập đệ, tuổi còn trẻ đã ngồi ở vị trí cao, quân chính hai đạo ăn sạch, cận thần của Thiên Tử, lại có Thượng Phương Bảo Kiếm trong tay. . . , người trẻ tuổi ưu tú như vậy, vẫn không xứng được với nàng một đệ nhất mỹ nhân kinh sư sao?

Nếu như không phải đánh không lại lão Trịnh, Đường Ninh đã muốn xông lên cẩn thận tâm sự vấn đề này với lão Trịnh.

Lưu Đồng từ bên ngoài đi tới, đi đến trước mặt Đường Ninh, có chút xấu hổ nói: "Đại nhân, một ngày trước những người Tây Vực kia đã rời khỏi Nhuận Châu, ta đã phái người đi thông báo tới các châu phủ ven đường, để bọn hắn lưu ý nhiều hơn. . ."

Người Tây Vực và thảo nguyên đang đợi Kiềm Vương thế tử thành công tạo phản, lại sớm rời đi, cũng không biết có phải là bọn hắn biết trước chuyện gì hay không.

Thật ra Đường Ninh đã sớm cho người nhìn chằm chằm vào bọn hắn, nhưng cuối cùng vẫn để bọn hắn yên lặng không tiếng động chạy mất, nhưng người Tây Vực chạy thì chạy đi, chuyện ở Giang Nam đã xử lý xong, chạy mất mấy người cũng không quan hệ.

Bạch Cẩm và nam tử trung niên kia chạy trốn cũng không tìm được, Kiềm Vương thế tử đã chết, ngay cả một lý do để bọn hắn tạo phản cũng không có, thế nên cũng tùy bọn hắn đi thôi.

Đường Ninh phất phất tay, nói ra: "Trước tiên cứ mặc kệ những người Tây Vực kia, ngươi dẫn người đi nhìn chằm chằm những thân hào nông thôn gia tộc quyền thế kia, chú ý chuyện quyên ngân."

"Vâng, đại nhân." Lưu Đồng chắp tay rồi lập tức đi xuống an bài.

Sau khi Lưu Đồng đi, Trần Chu từ bên ngoài đi tới, nhìn hắn, báo cáo: "Đại nhân, đêm qua Công Tôn thủ lĩnh chưa trở về."

Đường Ninh hỏi: "Những thân hào nông thôn kia đã giải độc chưa?"

Trần Chu nhẹ gật đầu, nói ra: "Đêm qua bà ta đã giải độc cho những thân hào nông thôn kia, sau đó mới rời đi Tiêu phủ, đến bây giờ cũng không xuất hiện, thuộc hạ theo bà ta một đoạn, đáng tiếc về sau lại mất dấu. . ."

Công Tôn Ảnh rời đi, cũng nằm trong dự liệu của Đường Ninh, lúc trước khi để bà ta cùng hắn rời kinh, Đường Ninh đã đoán được một ngày này.

Với thực lực của bà ta, trừ phi để lão Trịnh đi theo cả ngày, nếu không nếu bà ta muốn đi thì không ai có thể ngăn được.

Trước đó bà ta không đi là bởi vì Kiềm Vương thế tử, hiện tại Kiềm Vương thế tử chết rồi, kế hoạch phục quốc của phe Bạch Cẩm đã triệt để thất bại, bà ta cũng không cần thiết ở lại nơi này.

Cùng trở lại kinh sư trở thành chim trong lồng của Trần Hoàng, bị ông ta nghiền ép giá trị thặng dư, chẳng bằng thừa cơ hội này chạy trốn, tiếp tục đại kế phục quốc của bà ta.

Căn cơ của Công Tôn Ảnh không ở Trần quốc, Đường Ninh cũng không cần lo lắng về sau bà ta sẽ gây ra chuyện gì ở Trần quốc, lần này đại sự của Kiềm Vương thế tử chưa thành, chỉ sợ thảo nguyên và Tây Vực cũng phải thay đổi kế hoạch, sẽ không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Đột nhiên, Đường Ninh nghĩ tới điều gì, nhìn Trần Chu, hỏi: "Ngươi theo dõi Công Tôn Ảnh làm gì?"

Trần Chu đàng hoàng nói: "Đêm qua thuộc hạ thấy bộ dạng bà ta khả nghi, nên đi theo một đoạn."

Đường Ninh nhìn hắn, ánh mắt đầy hàm ý nói: "Chơi dây thừng và roi thì có thể, hơn nửa đêm, không có gì xấu hơn là theo dõi nữ tử, nhất là tuổi trẻ. . ."

Đường Ninh cũng không muốn thủ hạ của hắn xuất hiện một kẻ đam mê bám đuôi, nhất là Trần Chu mà hắn thưởng thức nhất, hắn còn định sau khi trở về sẽ để cho hắn một vị trí lãng tướng đấy.

Tất cả mọi chuyện ở Giang Nam đều đã kết thúc, kinh sư vẫn chưa biết tin tức này, Đường Ninh vừa đi đến thư phòng, vừa nói: "Ta viết một phong thư, sai người dùng khoái mã đưa đi kinh sư. . ."

. . .

Mặc dù phản loạn đã được bình định, nhưng Đường Ninh đoán, bọn hắn còn phải ở lại Nhuận Châu gần nửa tháng nữa.

Bao gồm cả tứ đại gia tộc, rất nhiều thân hào phú thương ở Nhuận Châu muốn quyên ra một nửa gia sản, triều đình lấy cửa hàng sản nghiệp của bọn hắn cũng vô dụng, Trần Hoàng cũng không thích những thứ này, ông ta chỉ thích bạc trắng bóng.

Lần này lại xuất hiện vấn đề rồi.

Gần như tất cả thương nhân đều sẽ không giữ nhiều bạch ngân trên tay, ngân lượng bọn hắn có thể lấy ra cũng không nhiều, mà Đường Ninh đoán sơ qua, tứ đại gia tộc cộng với những gia tộc quyền thế này, gia sản cần quyên ra đến khi quy thành bạch ngân, giá trị sợ là phải từ 100 triệu lượng trở lên.

Đừng nói Nhuận Châu, dù là quốc khố cũng không bỏ ra nổi nhiều bạch ngân như vậy, muốn thu hồi lại nhiều ngân lượng ở Nhuận Châu như vậy, hoàn toàn chính là chuyện không thể nào.

"Chuyện này thì có gì khó?" Đường Yêu Yêu chẳng thèm ngó tới vấn đề này, nói ra: "Nhà chúng ta ở Giang Nam có tiền trang, cửa hàng của bọn họ, có thể thế chấp toàn bộ thành ngân phiếu, trở lại kinh sư lại đổi thành hiện ngân là được."

Đường Ninh kinh ngạc nói: "Nhà chúng ta có nhiều bạc như vậy sao?"

Theo hắn tính, xem như những người này lấy ra tất cả bạc, sợ là còn cần thế chấp khoảng năm ngàn vạn lượng, mặc dù Đường Ninh không có nhận biết rõ ràng đối với tài lực nhà mình, nhưng cũng biết, trong nhà lập tức không bỏ ra nổi năm ngàn vạn lượng bạch ngân.

Đường Yêu Yêu nói: "Ta viết một phong thư cho cha ta, để ông ấy điều một chút từ tiền trang các nơi là được rồi."

Đường Ninh nhìn nàng một chút, nói ra: "Đó là sản nghiệp nhà các ngươi, làm thế cũng không thích hợp?"

"Cái gì mà nhà các ngươi với nhà chúng ta. . ." Đường Yêu Yêu phất phất tay, nói ra: "Đều như nhau thôi, cha ta nói rồi, những thứ đó sớm muộn cũng là của chúng ta."

Cưới Đường yêu tinh xem như một lần hắn kiếm lời nhất, dùng toàn bộ Đường gia xem như đồ cưới, đến lúc đó, tứ đại gia tộc Giang Nam gì đó đều đứng sang bên cạnh.

Nếu các phú thương Nhuận Châu thật sự thế chấp những cửa hàng này cho Đường gia, sợ là đệ nhất gia tộc Nhuận Châu sẽ lập tức đổi chủ.

Sau khi gia sản của tứ đại gia tộc rút lại rồi cộng lại, cũng không bằng một Đường gia.

Đường yêu tinh đi tiền trang dặn dò việc thu mua, Tô Mị đứng lên, nói ra: "Ta đi qua giúp nàng."

Đường Ninh nắm tay của nàng, xin lỗi nói: "Để nàng chịu ủy khuất rồi."

Lúc trước hắn còn lo lắng các nàng sẽ không hợp, hiện tại xem ra lo lắng của hắn hoàn toàn là dư thừa.

Lấy thủ đoạn của Tô Mị, Đường yêu tinh căn bản không phải đối thủ của nàng, nàng hoàn toàn có thể đùa bỡn Đường yêu tinh trong lòng bàn tay, nhưng nàng lại cam nguyện đi theo phía sau Đường yêu tinh, tự xưng là muội muội, đây là chuyện mà ngay cả Đường Ninh cũng không nghĩ tới.

Nàng đã đủ khổ rồi, trong cuộc sống sau này, hắn không muốn để nàng chịu thêm bất kỳ một chút đau khổ nào nữa.

Tô Mị cười cười, nói ra: "Một chút cũng không ủy khuất, ta đã rất thỏa mãn, lại nói, tới trước tới sau, nàng vốn chính là tỷ tỷ . . ."

"Nếu chàng thật sự cảm thấy thua thiệt ta. . ." Tô Mị nhìn hắn, nháy nháy mắt, nói ra: "Nếu không, ban đêm ngủ cùng ta?"

Đường Ninh nghĩ nghĩ, đề nghị: "Hay là cùng một chỗ?"

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!