Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 610: CHƯƠNG 609: MỌT TIẾNG CƯỜI VẠN KIM

"Tốt." Tô Mị không có bất kỳ dị nghị gì với đề nghị này, chỉ cười một tiếng, nói ra: "Chỉ cần chàng có thể thuyết phục nàng ấy, ta thế nào cũng được. . ."

Tô hồ ly thật sự là một cái yêu tinh, nàng có võ công cao hơn so với Đường Yêu Yêu, năng lực không thua Lý Thiên Lan, so với Tiểu Ý còn đa tài đa nghệ hơn, lại còn muốn nghe lời hơn so với Tiểu Như, làm nũng thì ngay cả Triệu Oa Oa cũng phải cam bái hạ phong. . .

Trên người nàng gần như đã tổng hợp tất cả ưu điểm của mọi người, khuyết điểm duy nhất chính là quá đẹp, sau khi hồi kinh, không biết sẽ có bao nhiêu người coi hắn là đại địch vì có mối hận sinh tử đoạt vợ.

Nhưng từ nay về sau, chứng bệnh mất ngủ của nàng cũng không cần lo lắng nữa, mọi chuyện trong nhà, Đường Ninh cũng có thể yên tâm giao cho nàng.

Mặc dù Tiểu Ý là vợ cả, nhưng kỳ thật nàng ấy không thích quản gia, sở thích cũng không ở chỗ này, Tiểu Như có thể quản được một cửa hàng nhỏ, không quản được một đại gia tộc, ngày bình thường cũng rất vất vả, một cái Đường thị mà Đường Yêu Yêu đều không chú ý được hết, trong nhà lại càng không thể trông cậy vào nàng.

So sánh ra thì ngay cả Thiên Nhiên Cư mà Tô Mị đều có thể quản lý ngay ngắn rõ ràng, có nàng ở trong nhà, Đường Ninh có thể hoàn toàn yên tâm.

Hai người bọn họ đã tới tiền trang, Đường Ninh định trở về phòng ngủ một giấc.

Đêm qua giày vò quá lâu, hắn cần nghỉ ngơi thật tốt, nghỉ ngơi dưỡng sức.

Lúc này, trong châu thành, tiền trang Đường thị.

Đường thị cũng là một trong các thương hộ Nhuận Châu, nhưng không phải gia tộc ở bản địa Nhuận Châu, thương đoàn Giang Nam vô cùng bài ngoại, thương hộ từ bên ngoài đến muốn phát triển ở Giang Nam gần như là chuyện không thể nào.

Đường thị buốn bán ở Nhuận Châu có thể phát triển đến quy mô như thế, đã vô cùng không dễ.

Lúc này, cửa ra vào tiền trang Đường thị đã xếp thành hàng.

"Trước mặt đã xong chưa?"

"Các ngươi nhanh lên đi, nhiều người chờ như vậy mà!"

"Gấp cái gì, chạy đi đầu thai!"

. . .

Những người này không phải thân hào nông thôn Nhuận Châu, chính là phú thương gia tộc quyền thế, vẻ mặt người nào cũng lo lắng, thăm dò nhìn về phía phía trước, lớn tiếng thúc giục.

Lần này Tiêu gia tạo phản, bọn hắn cũng bị liên luỵ, vì tự vệ, mới đành phải quyên ra một nửa gia tài, nhưng triều đình chỉ cần vàng ròng bạc trắng, có thương nhân nào lại đổi một nửa gia sản thành bạc đặt ở trong nhà chứ?

Bọn hắn dọn trống khố phòng trong nhà, lại chắp vá lung tung không ít, cũng thu thập không đủ số ngân lượng này, chỉ có thể nghĩ biện pháp khác.

Triều đình không cần cửa hàng, bọn hắn chỉ có thể bán cửa hàng, đổi thành bạc, nhưng phần lớn thân hào nông thôn gia tộc quyền thế ở Nhuận Châu đều tự thân khó đảm bảo, cửa hàng nhà mình còn bán không xong, nào có bạc để mua cửa hàng cho bọn hắn?

Khi bọn hắn đang sứt đầu mẻ trán, không biết phải giải quyết như thế nào, thương hội Đường thị lại đứng ra, giải quyết nỗi khẩn cấp của đám người.

Đường thị đồng ý mua lại cửa hàng của bọn họ, nhưng không dùng bạc, mà là ngân phiếu.

Không có người nào có thể lấy ra được nhiều bạc như vậy, nhưng đối với những thân hào nông thôn ở Nhuận Châu, mặc kệ là bạc hay ngân phiếu, chỉ cần quan phủ đồng ý, đối bọn hắn thì không có gì khác nhau.

Cuối cùng những ngân phiếu này có thể đổi thành bạc hay không lại là chuyện của Đường thị, chẳng có chút liên quan nào với bọn hắn cả.

Sau khi xác nhận tin tức với quan phủ xong, từ sáng sớm đám người đã đến tiền trang Đường thị xếp hàng, chờ tới lượt để thế chấp cửa hàng.

Trong tiền trang.

Một tên quản sự nhìn một nam tử trung niên phúc hậu đứng đối diện, nói: "Trương viên ngoại, mấy gian cửa hàng này của Trương gia, không đến 500. 000 lượng. . ."

Nam tử trung niên kia nói: "Không chỉ cửa hàng, đồ vật trong cửa hàng, cũng đều cho các ngươi, làm sao lại không đến 500. 000 lượng?"

Quản sự kia lắc đầu, nói ra: "Trương gia nếu muốn dở công phu sư tử ngoạm, thì chuyện làm ăn này không thể bàn bạc tiếp đâu."

Nam tử trung niên khẽ cắn môi, nói: "450. 000 lượng, không thể ít hơn nữa!"

"40!" Đường Yêu Yêu xem hết mấy tấm khế ước cửa hàng của Trương gia, đặt chúng trên mặt bàn, nói ra: "Vị trí mấy cửa hàng này vốn cũng không tốt, hàng hóa cũng đều là đồ cũ, 400. 000 lượng đã coi là nhiều, không đồng ý thì đổi người khác. . ."

Quản sự kia nhìn thấy Đường Yêu Yêu, vội vàng cung kính khom người, nói ra: "Đại tiểu thư."

Nam tử trung niên biến sắc mặt, cửa hàng và hàng hóa nhà mình, tự ông ta cũng đã tính toán qua, giá trị nhiều nhất chỉ là 400. 000 lượng, vốn định tới Đường thị kiếm thêm chút bạc, không ngờ được nữ tử trẻ tuổi này lại có ánh mắt độc như vậy, liếc mắt một cái đã nhìn rõ.

Nam tử trung niên giả bộ thịt đau, nói ra: "400. 000 lượng thì 400. 000 lượng, nếu không phải cần dùng tiền gấp, ta là tuyệt đối sẽ không bán đổ bán tháo như vậy. . ."

Tô Mị đứng bên cạnh Đường Yêu Yêu, nở một nụ cười xinh đẹp với ông ta, nói ra: "Nếu ngươi cảm thấy 400. 000 lượng là bán đổ bán tháo, vậy 300, 000 lượng thì như thế nào?"

Nam tử trung niên kia nhìn chằm chằm vào nàng, thất thần một cái rồi liên tục gật đầu, nói ra: "Tốt, tốt, cô nương nói 300, 000 lượng thì 300, 000 lượng. . ."

Quản sự kia nhìn Trương viên ngoại, hai mắt trợn lên, giống như đang nhìn một người điên.

Đến tận khi đối phương lăn dấu tay trên khế ước, quản sự kia nhìn ông ta cười khúc khích rời đi, quay đầu nhìn về phía Tô Mị lúc, nhịn không được trợn mắt há mồm.

Người ta đều nói mỹ nhân cười một tiếng giá trị thiên kim, cười một tiếng thiên kim tính là gì, hôm nay hắn gặp được người cười một tiếng vạn kim, cười một cái đã giúp Đường gia bớt đi 100. 000 lượng bạc, hôm nay nếu nàng đứng ở chỗ này đàm phán cùng những thân hào nông thôn kia, vậy sẽ tiết kiệm được bao nhiêu tiền chứ!

Đường Yêu Yêu tức giận nhìn quản sự kia một chút, nói ra: "Nhìn cái gì đấy, gọi người kế tiếp!"

Quản sự kia lập tức hồi thần, quay đầu lại hô lớn: "Kế tiếp!"

Đường Yêu Yêu thầm lườm liếc Tô Mị, trong lòng có chút không phục.

Nàng nói sự thật, gian thương kia mới lộ ra vẻ mặt đau lòng đến cực điểm, chịu bỏ năm vạn lượng, dựa vào cái gì mà người khác cười cười một tiếng, hắn lại vui vẻ bớt 100. 000 lượng?

Lúc này, quản sự kia đã thương lượng xong giá cả với người tiếp theo, nói ra: "Cửa hàng ngọc khí của Vương gia, tính cả 36 ngọc khí đỉnh cấp, giá trị 155,500 lượng. . ."

"Chậm đã." Đường Yêu Yêu tiến lên một bước, nhìn người kia, trên mặt tươi cười, hỏi: "Ngươi cảm thấy, 100. 000 lượng như thế nào?"

Người kia biến sắc, nhìn Đường Yêu Yêu, hỏi: "Cô nương là đang đùa giỡn với ta hay sao?"

Dường như là sợ vị đại tiểu thư này tức giận, hắn nghĩ một chút, trên mặt lộ ra vẻ đau lòng, nói ra: "Nhiều nhất là bớt số lẻ năm trăm lượng, 155,000 lượng, không thể ít hơn nữa. . ."

Người khác cười một tiếng 100. 000 lượng, nàng cười một cái chỉ đáng giá năm trăm lượng, sắc mặt Đường Yêu Yêu đã đen kịt, một bàn tay vỗ lên bàn, cả giận nói: "155,500 lượng thì 155,500 lượng, tại sao muốn bớt, nhà ngươi không thiếu năm trăm lượng này sao, vậy dứt khoát bớt nhiều chút, 150. 000 lượng được rồi. . ."

Người kia nhìn Tô Mị một chút, âm thầm nuốt xuống từng ngụm nước bọt, cắn răng nói: "Nể mặt vị cô nương này, 150. 000 lượng thì 150. 000 lượng đi. . ."

". . ."

Đường Yêu Yêu nắm chặt nắm đấm, khi ngực bắt đầu chập trùng, Tô Mị vội vàng phất phất tay, nói ra: "Kế tiếp. . ."

. . .

Hôm nay Đường Ninh nghe chưởng quỹ tiền trang nói, bởi vì có Tô Mị mà Đường gia đã tiết kiệm được ít nhất là trăm vạn lượng bạc, đây vẫn chỉ là ngày đầu tiên, nếu mỗi ngày nàng đều đi, chí ít có thể tiết kiệm mấy trăm vạn lượng bạc cho cả nhà.

Đường Ninh hoàn toàn không chút nghi ngờ gì về việc này, dung mạo của nàng vốn ngàn dặm mới tìm được một, hết lần này tới lần khác còn là trời sinh mị cốt, còn tu luyện mị thuật, mỗi cái nhăn mày mỗi một nụ cười đều vô cùng mị hoặc, đủ để bẻ thẳng loan nam, uốn cong trực nữ, người bình thường ai có thể chịu nổi nàng ngoái nhìn cười một tiếng?

Kỳ quái là rõ ràng đã tiết kiệm được bạc, nhưng hình như Đường yêu tinh lại không hề vui vẻ.

Đường Ninh đi đến bên giường, nhìn nàng, hỏi: "Làm sao vậy, ai chọc giận ngươi không vui rồi?"

Đường Yêu Yêu ngồi bên giường, ngẩng đầu nhìn hắn, hỏi: "Ta có phải chỗ nào cũng không sánh được với Tô Mị hay không?"

"Ai nói?" Đường Ninh không hề do dự lắc đầu, nói ra: "So sánh với nàng ấy, ngươi cũng có sở trường."

Đường Yêu Yêu nhìn xem hắn, mong đợi nói: "Sở trường gì?"

Đường Ninh nghĩ nghĩ, nói ra: "Chân ngươi dài hơn nàng ấy."

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!