Đường Ninh run lên một lát rồi dựng thẳng ngón cái lên khen Tiêu Giác: "Xưa có Liễu Hạ Huệ, nay có Tiêu công gia, ngươi làm rất tốt, đại trượng phu không lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, có phong phạm quân tử."
Tiêu Giác nhìn hắn dựng thẳng ngón tay lên, trong mắt lộ ra vẻ nghi hoặc.
"Đây là muốn tán thưởng ngươi." Đường Ninh khâm phục nhìn hắn, nói ra: "Lục Nhã có thể gả cho một chính nhân quân tử như ngươi, thật sự là đã tu luyện phúc khí từ tám đời."
"Tám đời thì hơi quá, nhiều lắm là một hai đời đi." Tiêu Giác khiêm tốn nói: "Nàng là một cô nương gia, nên tuân thủ lễ giáo, lần trước nàng đến nhà ta rồi quá muộn, đã đến giờ cấm đi lại ban đêm, nàng còn nói ban đêm dứt khoát ở lại Tiêu phủ, cuối cùng vẫn là ta tự mình tiễn nàng trở về. . ."
Thời đại lễ giáo này, mặc dù bị vô số người nói thành câu cửa miệng, nhưng lễ giáo sao có thể cấm cản thiên tính của con người, mấy quyển « Tây Sương Ký » « Mẫu Đơn Đình » đều là viết về tiểu thư trộm người, bởi vậy mới có thể vang danh kinh sư, cô nương còn chưa lấy chồng, trước khi thành hôn đã ăn vụng trái cấm cũng không hiếm thấy. Những nhà gia giáo sâm nghiêm, tự nhiên sẽ coi chuyện này là bại hoại gia phong, dùng gậy đánh uyên ương, cũng có một số phụ huynh được khai sáng, sau đó cũng ỡm ờ đồng ý. . .
Lục Nhã là nữ tử tướng môn, tính tình hào phóng, có khả năng càng không quan tâm mấy chuyện này, nhưng dù có không quan tâm thì nữ tử vẫn phải thận trọng, bước cuối cùng này còn cần Tiêu Giác tự mình bước qua.
Bây giờ xem ra một bước này sợ là hắn không bước qua được.
Đường Ninh nhìn hắn, nói ra: "Lần sau nếu nàng còn ngủ chung phòng với ngươi, ngươi phải hung hăng răn dạy nàng, nói cho nàng là nam nữ thụ thụ bất thân, về sau không thể như vậy. . . , ngươi chưa từng rời khỏi kinh sư, không hiểu thế sự hiểm ác, ở bên ngoài phải nhớ bảo vệ tốt chính mình. . ."
Mặc dù Tiêu Giác hơi ngốc một chút, nhưng đối với chuyện dự đoán nguy hiểm thì vẫn phải có, nhìn Đường Ninh nghi ngờ nói: "Như thế có vẻ không tốt lắm?"
Đường Ninh đứng lên, cho hắn một ánh mắt khẳng định, nói ra: "Yên tâm, ngươi cũng chỉ muốn nàng tốt, nàng sẽ hiểu được nỗi khổ tâm của ngươi."
Tiêu Giác nghĩ nghĩ, nói ra: "Ta tin ngươi một lần."
Đường Ninh nhìn hắn, nói ra: "Tin tưởng ta, ngày sau ngươi sẽ trở về cám ơn ta."
Y theo tính tình Lục Nhã, nếu Tiêu Giác không biết tốt xấu như thế, nàng nhất định sẽ nổi giận.
Trong cơn tức giận, nàng sẽ làm ra chuyện gì thì Đường Ninh không đoán được.
Cô nam quả nữ, sống chung một phòng, củi khô lửa bốc, một chút đã đốt ------ làm huynh đệ, Đường Ninh chỉ có thể giúp hắn đến đây.
Tiêu Giác nghĩ đến một chuyện, đột nhiên nói ra: "Đúng rồi, có một chuyện quên nói cho ngươi, ta tăng lên làm trung lang tướng."
Trong cùng giới tiến sĩ, nếu tìm người có tốc độ tăng quan có thể đuổi kịp Đường Ninh, thì người đó nhất định là Tiêu Giác.
Làm em vợ hoàng đế chính là khác biệt, cho dù hắn không cần làm chuyện gì, chức quan y vẫn từng bậc từng bậc tăng lên.
Đương nhiên, Trần Hoàng giữ gìn Tiêu gia như thế, nguyên nhân là bởi vì Tiêu gia đã xuống dốc, cho dù có Tiêu Giác thì nhiều nhất cũng chỉ huy hoàng được một đời, vị trí trung lang tướng, cũng đã là cực hạn mà hắn có thể nằm mà tăng lên, tăng lên nữa chính là tướng quân, không phải người lập được đại công thì không thể ngồi được.
Đây cũng là nguyên nhân mà Lục Đỉnh đưa ra ước định với hắn, chỉ khi Tiêu Giác ngồi vào vị trí Thượng tướng quân, huy hoàng của Tiêu gia mới có thể kéo dài, dựa vào một mình Tiêu lão tướng quân thì không thể kéo dài huy hoàng của Tiêu gia.
Tiêu Giác lên chức, vị trí hữu lang tướng của hắn lại trống, Đường Ninh còn cần xin Trần Hoàng một đạo ý chỉ, để Trần Chu ngồi lên.
Mặc dù hắn đã là tướng quân, nhưng chức quan trên giáo úy vẫn cần phía trên gật đầu.
Lần này Đường Ninh về nhà không nhìn thấy Tiểu Tiểu, một tháng trước nàng đã bị lão khất cái mang ra ngoài lịch luyện, chỉ có Phương Tân Nguyệt tới mấy lần, một lần cuối cùng tới, sau lưng còn dẫn theo Triệu Viên và mấy tiểu cô nương Vương gia Trương gia kia.
Không biết có phải đã lâu không gặp hay không, Đường Ninh cứ cảm thấy Triệu Viên không giống với lúc trước.
Thay đổi lớn nhất địa phương chính là hắn gầy, gầy hẳn một vòng, gen Hoàng gia cũng không tệ lắm, Triệu Viên gầy xuống nhìn cũng tuấn tú không ít.
Huyết mạch của lão Phương gia cũng thật kỳ lạ, khi Phương Tân Nguyệt và hắn mập thì cực kỳ mập, đến khi gầy xuống lại giống như đi chơi vậy, giảm béo đối bọn hắn căn bản không phải việc khó gì.
Biến hóa của hắn không chỉ biểu hiện tại hình thể, trước kia Triệu Viên nhìn kiểu gì cũng là một tên gấu con ngay cả một cọng lông đều không đủ dài, mấy tháng không gặp lại có vẻ thành thục hơn nhiều, không còn suốt ngày cuốn lấy mấy tiểu cô nương không tim không phổi nữa, cả người nhìn cũng chững chạc hơn không ít.
Không chỉ như vậy, hắn còn biến thành hiếu học.
Lần này hắn tới là để thỉnh giáo Đường Ninh mấy vấn đề, từ vấn đề mà hắn hỏi ra đến xem, những quyển sách kia hắn đã thực sự đọc qua, hơn nữa còn rất dụng tâm.
Triệu Viên lại nghĩ tới một vấn đề, nhìn hắn, hỏi: "Tiên sinh, mẫu phi nói, trong sách tự có Hoàng Kim Ốc, trong sách tự có Nhan Như Ngọc, để ta học cho giỏi, Hoàng Kim Ốc thì ta biết, Nhan Như Ngọc là gì?"
Đường Ninh nghĩ một chút nói ra: "Nhan Như Ngọc chính là Vương gia muội muội, Trương gia tỷ tỷ, Bạch gia muội muội, chỉ cần ngươi đọc sách gioit, về sau có thể cưới các nàng."
Đối với Triệu Viên, đây cũng là cách giải thích thông tục dễ hiểu nhất.
Triệu Viên trầm tư một lát, trịnh trọng gật đầu nói: "Về sau ta nhất định sẽ đi học thật giỏi."
Tô Mị từ trong viện đi tới, đi đến bên cạnh Đường Ninh, nói ra: "Ta muốn về Thiên Nhiên Cư một chuyến, lần này xuống Giang Nam xảy ra nhiều chuyện như vậy, ở đó còn có rất nhiều chuyện cần an bài."
Triệu Viên ngẩng đầu nhìn Tô Mị, kinh ngạc nói: "Tỷ tỷ, ngươi thật xinh đẹp."
Đường Ninh nhìn xem hắn, nói ra: "Phải gọi sư mẫu."
Triệu Viên ngu ngơ một chút, ánh mắt nhìn về phía hắn đã biến thành càng thêm khâm phục, nói ra: "Tiên sinh, sư mẫu thật xinh đẹp."
Triệu Viên thay đổi rất nhiều, bản tính trưởng thành sớm vẫn là không đổi.
Những đứa trẻ cùng lứa tuổi với hắn, hẳn là chỉ nghĩ đến ăn chơi, mà không phải Vương gia muội muội Trương gia tỷ tỷ Bạch gia muội muội.
Hậu cung của Trần Hoàng vô số giai lệ, tuổi Nhuận Vương còn nhỏ đã chân trong chân ngoài, thật sự là cha nào con nấy. . .
Một đứa bé thật tốt, bởi vì phụ thân không phải tấm gương tốt nên cứ như vậy đi lạc lối.
Cách đó không xa, lão Trịnh vừa mài lấy đao, vừa nhìn ba nữ hài tử vây quanh ở bên cạnh Triệu Viên, lắc đầu nói: "Đúng là có danh sư tất có danh đồ. . ."
Một tiểu cô nương phấn điêu ngọc trác đi tới, nhìn hắn, chỉ vào một bên, nói ra: "Cha, ta muốn cùng chơi đùa với ca ca tỷ tỷ. . ."
Lão Trịnh lắc đầu, nói ra: "Chơi cùng các nàng có gì vui, Niếp Niếp phải nhìn rõ ràng, về sau phải cách tiểu tử thúi kia xa một chút. . ."
Tiểu cô nương ủy khuất nói: "Thế nhưng không có người nào chơi cùng ta . ."
Lão Trịnh đưa đao mổ heo cho bé, nói ra: "Cầm, tự chơi. . ."
. . .
Thiên Nhiên Cư.
"Cô nương tốt."
"Cô nương đã trở về."
"Tô cô nương, là Tô cô nương, Tô cô nương rốt cục đã trở về. . ."
"Tô cô nương, nghe nói ngươi lập gia đình, mau nói cho chúng ta biết đây không phải là thật. . ."
. . .
Tô Mị trở về Thiên Nhiên Cư, trên đường đi, gần như tất cả mọi người đều nhiệt tình chào hỏi nàng, nàng cũng đều cười đáp lễ, mấy sĩ tử tuổi trẻ càng không kịp chờ đợi tiến lên trước, saukhi xác nhận một chuyện nào đó, tất cả đều có dáng vẻ như tan nát cõi lòng. . .
Tô Mị đi trở về tiểu viện quen thuộc, khi muốn đẩy cửa đi vào gian phòng của mình thì động tác đột nhiên ngừng lại.
Gần như là một khắc sau đó, nàng đã vội vàng lui lại mấy bước, khi về tới trong viện, bước chân lại dừng lại.
Ở cửa viện có một bóng người đứng đấy, Công Tôn Ảnh nhìn nàng, nói ra: "Chúc mừng Tô sư điệt tìm được lang quân như ý."
Bạch Cẩm từ trong phòng đi tới, nhìn nàng, nói ra: "Chuyện lớn như vậy, ngay cả sư phụ cũng không muốn thông báo sao?"
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com