Tô Mị nhìn Công Tôn Ảnh đứng cửa ra vào một chút, lại hơi liếc nhìn Bạch Cẩm từ trong phòng đi ra, đi đến bàn đá trong viện rồi ngồi xuống, nhếch chân dài, lạnh nhạt hỏi: "Muốn báo thù cho thế tử sao?"
Công Tôn Ảnh đi tới, nói ra: "Thế tử chết là hắn gieo gió gặt bão, chẳng trách người khác, càng không trách được tới trên người ngươi."
Tô Mị nhíu mày, hỏi: "Vậy là trách tướng công ta rồi?"
Công Tôn Ảnh lắc đầu nói: "Thế tử đã chết, tất cả mọi chuyện đều thành không, lần này ta cùng sư tỷ tới kinh sư, không phải là vì tìm hắn báo thù."
"Vậy các ngươi đến kinh sư làm gì?" Tô Mị nhìn bà ta một chút, nói ra: "Khắp nơi ở Trần quốc đều đang truy nã các ngươi, các ngươi còn dám nghênh ngang xuất hiện ở kinh sư, không muốn phục quốc nữa?"
Công Tôn Ảnh nói: " Đại nghiệp phục quốc tự nhiên là không thể quên, chúng ta tới kinh, chính là vì việc này."
Tô Mị kinh ngạc nói: "Các ngươi muốn ở tạo phản kinh sư?"
Bạch Cẩm nhìn nàng, nói ra: "Chúng ta muốn ngươi trở thành Thánh Nữ."
Trong Vạn Cổ giáo, địa vị Thánh Nữ rất được tôn sùng nhất, có thể hiệu lệnh ngàn vạn giáo chúng, mà vị trí Thánh Nữ đã trống chỗ mấy chục năm, rất nhiều phe đều tranh đoạt vị trí Thánh Nữ, nhưng đã tranh đoạt mấy chục năm mà đến nay không có người nào thành công.
Nếu khống chế được Vạn Cổ giáo, đế khi muốn phục quốc sẽ dễ dàng hơn rất nhiều, có thể giảm bớt rất nhiều lực cản đến từ Kiềm địa.
Tô Mị nhìn Công Tôn Ảnh, nói ra: "Cổ thuật của Công Tôn sư thúc tinh thâm như vậy, càng thích hợp hơn ta chứ."
Bạch Cẩm nhìn nàng rồi nói: "Ngươi không phải là không biết, người tranh đoạt vị trí Thánh Nữ thì tuổi không thể vượt qua 40 tuổi, người trẻ tuổi nhất trong mạch chúng ta và thiên phú cao nhất chính là ngươi, cũng chỉ có ngươi mới có hi vọng tranh đoạt vị trí Thánh Nữ."
"Không có hứng thú." Tô Mị lắc đầu, nói ra: "Các ngươi muốn phục quốc, ta lại không muốn phục quốc, cũng không muốn làm Thánh Nữ, các ngươi vẫn đi tìm người khác đi."
Nàng đứng lên, vỗ vỗ quần áo, nói ra: "Còn có chuyện gì sao, không có việc gì thì ta trở về ăn cơm đây, đi lâu quá tướng công nhà ta sẽ lo lắng. . ."
Bạch Cẩm cau mày nói: "Ta cứu ngươi từ trong nạn dân ra, cho ngươi ăn cho ngươi mặc, dạy ngươi cổ thuật công phu, nuôi ngươi đến lớn như vậy, ngươi lại báo đáp ta như vậy sao?"
Tô Mị dừng bước quay đầu nhìn bà ta, nghiêm túc nói ra: "Ta thiếu ngươi, cũng sớm đã trả sạch, từ nay về sau, chúng ta không ai nợ ai, ngươi muốn phục quốc cũng tốt, tranh chức Thánh Nữ cũng được, đều không có bất cứ quan hệ nào với ta. . ."
Nàng nhìn Bạch Cẩm, nói ra: "Lại quấn lấy ta, ta sẽ báo quan bắt ngươi. . ."
Nhìn Tô Mị nhanh chân rời đi, Bạch Cẩm mày nhăn lại, vừa mới bước ra một đã bị Công Tôn Ảnh ngăn lại.
Công Tôn Ảnh lắc đầu, nói ra: "Từ từ sẽ đến, dù nói thế nào thì các ngươi cũng là sư đồ, nàng sẽ không tuyệt tình như vậy."
Bạch Cẩm bỗng nhiên vung tay áo, nói ra: "Làm Thánh Nữ có cái gì không tốt, trên vạn vạn người, không phong quang hơn là nàng làm thiếp thất cho người khác sao, nàng còn không vừa lòng cái gì, ta làm thế còn không phải muốn nàng tốt?"
"Chỉ cần ưa thích lẫn nhau, thiếp thất thì thế nào?" Công Tôn Ảnh nhìn bà ta, cười nhạo nói: "Cả đời này, cho tới bây giờ sư tỷ cũng không biết cái gì là ưa thích?"
"Ngươi thì biết?" Bạch Cẩm khinh thường nhìn bà ta một cái, nói ra: "Ngươi thích Ngô Vương nhiều năm như vậy, vì thế không tiếc bất hoà cùng sư môn, qua nhiều năm như vậy, hắn có từng nhìn tới ngươi?"
Công Tôn Ảnh nhìn bà ta, nghiêm nghị nói: "Bạch Cẩm!"
Bạch Cẩm giễu cợt nói: "Thế nào, bị ta chọc đến chỗ đau?"
"Muốn chết!"
"Chỉ bằng ngươi?"
. . .
Trong Thiên Nhiên Cư, một khách nhân tản bộ bên hồ, khi hắn đi tới nơi nào đó lại đột nhiên dừng bước lại, kinh ngạc nhìn về phía một sân nhỏ.
Cửa viện mặc dù đóng chặt, nhưng trong viện lại thỉnh thoảng truyền đến tiếng vang, giống như là thứ gì đang sụp đổ, người kia đứng im tại chỗ, kinh ngạc nhìn một hồi, sau đó lại khiếp sợ nhìn thấy nóc nhà bên trong giống như bị trọng kích đạp xuống vậy, ầm ầm sụp đổ. . .
. . .
Lại bộ.
Đường Ninh vừa mới hồi kinh, mấy ngày đầu ở nhà có thể nghỉ ngơi một khoảng thời gian rất dài, nhưng với tình hình trước mắt thì hắn ở trong nha môn ngược lại cũng có thể nghỉ ngơi khỏe hơn.
Chuyện đầu tiên khi hắn hồi nha chính là triệu Từ Thanh Dương cùng Trương Viêm Sinh từ Giang Nam về kinh, làm Lại bộ tả thị lang, đây chỉ là chuyện một tờ điều lệnh.
Không ngồi bao lâu trong nha môn, đã có hoạn quan trong cung truyền tin, nói là bệ hạ triệu kiến.
Mấy ngày nay nhất định là Trần Hoàng đã bị bạc mê mắt, nếu không thì ông ta sẽ không kéo tới lúc này mới triệu kiến hắn.
Khi hắn tiến cung, ở cửa cung có gặp Hộ bộ Thượng thư Tiền Thạc, Tiền Thạc đứng xa xa nhìn hắn, sau đó bước nhanh đi tới, nhỏ giọng nói: "Đường đại nhân, ngươi nói rõ ngọn ngành cho bản quan biết, lần này ngươi trở về từ Giang Nam, rốt cuộc đã cho nội phủ của bệ hạ bao nhiêu tiền?"
Đường Ninh nhìn ông t, duỗi ra một ngón tay.
"Hí . ." Hộ bộ Thượng thư hít sâu một hơi, cả kinh nói: "Mười triệu lượng, một năm thu tiền thuế vào quốc khố cũng chỉ nhiều như vậy. . ."
Sức tưởng tượng của Tiền thượng thư cũng chỉ có thế, Đường Ninh lo lắng nói ra tình hình thực tế sẽ hù dọa ông ta, lỡ may dọa ông ta xảy ra chuyện bất trắc gì lại sẽ có người nói hắn khắc xong tể tướng lại khắc tới thượng thư. . .
Tiền Thạc đi theo phía sau hắn, nói ra: "Đường đại nhân, ngươi cũng biết, mấy năm này quốc khố thật sự là thiếu thốn, nội phủ bệ hạ cần nhiều bạc như vậy, cũng không có tác dụng gì, còn không bằng cho quốc khố một chút. . ."
"Tiền thượng thư nói có lý." Đường Ninh nhẹ gật đầu, nói ra: "Hộ bộ có thể đề nghị bệ hạ, về phần bệ hạ có đồng ý hay không, thì phải xem tiền đại nhân. . ."
"Không bằng Đường đại nhân đề nghị cho bệ hạ đi. . ." Tiền Thạc cười cười, nói ra: "Đường đại nhân là sủng thần của Thiên Tử, ngươi nói, bệ hạ nhất định sẽ nghiêm túc suy tính, dù sao bạc không phải vạn năng, bệ hạ có nhiều bạc đặt ở nội phủ như vậy, cũng không làm được việc đại sự gì. . ."
Đường Ninh nhìn Hộ bộ Thượng thư, lắc đầu nói: "Tiền đại nhân nói sai rồi, ngoại trừ bạc ra, trên đời này cũng không có thứ gì là vạn năng, mà nếu như ngay cả bạc đều không phải vậy thù càng không có thứ gì. . ."
Tiền Thạc cứ thế đứng tại chỗ, luôn cảm thấy câu nói này của Đường Ninh có chỗ nào không đúng, nhưng suy nghĩ kỹ một chút lại giống như rất có đạo lý. . .
Đường Ninh không để ý đến Hộ bộ Thượng thư, tự mình rời đi.
Tiền thượng thư tính toán cũng thật hay, ác nhân để hắn đi làm, chỗ tốt lại để Hộ bộ cầm, trên đời này nào có chuyện tốt như vậy?
Đòi bạc chỗ Trần Hoàng không khác gì đoạt thức ăn trước miệng cọp, mặc dù bạc của hắn sớm muộn đều sẽ tiêu xài, nhưng tiêu xài từ quốc khố, hay từ nội phủ lại đưa đến hiệu quả khác nhau.
Tiêu từ quốc khố, bách tính nhiều nhất sẽ tán dương triều đình thương cảm, tiêu xài từ nội phủ, chính là bệ hạ bảo vệ bách tính, không tiếc giảm bớt chi phí trong cung đến cho bách tính, cách trước thì chỉ có thể dùng một câu nhắc qua trên kinh đô nhật báo, cách sau lại có thể mở ra một chuyên mục, làm đến mười kỳ đặc biệt đưa tin trở lên. . .
Hắn được một tên hoạn quan dẫn vào Ngự Thư phòng, bên trong đã có mấy người.
Hình bộ Thị lang thượng tấu, muốn xin tu sửa Hình bộ thiên lao một chút; hai vị đại học sĩ muốn xin tiền vốn khắc bản chính mình sáng tác; một vị ngự sử hi vọng triều đình có thể xây một chỗ công trạch vì các quan viên gia cảnh bần hàn trong kinh, để tránh cho bọn hắn mỗi ngày lên nha hạ nha phải vất vả mấy canh giờ, Trần Hoàng đều gật đầu đồng ý hết, sau khi đồng ý thì nội phủ sẽ nhanh chóng phát ngân.
Trần Hoàng có bạc quả nhiên khác nhau, giơ tay nhấc chân đều lộ ra đại khí, 100. 000 lượng bạc phát xuống mà mắt đều không thèm nháy.
Công bộ thượng thư cũng đi lên trước, nói ra: "Bệ hạ, ngoài thành có mấy lâm viên hoàng gia đã lâu năm chưa tu sửa, Công bộ muốn xin một khoản tiền, tu sửa một phen. . ."
Không chờ hắn nói xong, Trần Hoàng đã phất phất tay, nói ra: "Những khu vườn kia có gì cần sửa, bỏ bớt đi, tiền trong nội phủ không phải gió lớn thổi tới. . ."
Công bộ thượng thư bất đắc dĩ lui xuống đi, Đường Ninh đi lên trước, chắp tay nói: "Thần tham kiến bệ hạ."
Trần Hoàng nhìn hắn, nụ cười trên mặt càng tăng lên, hỏi: " Tả Kiêu vệ các ngươi còn có chỗ nào cần bạc, có gì cứ nói, thừa dịp lần này cùng phê. . ."
Đường Ninh nghĩ nghĩ, nói ra: "Tả Kiêu vệ không cần bạc, nhưng Hỏa Khí doanh, nghiên cứu phát minh ra súng đạn mới, cần không ít bạc."
Trần Hoàng nói: "Cho ngươi 500. 000 lượng, có đủ hay không?"
"Đủ rồi, đủ. . ." Đường Ninh chắp tay nói: "Tạ ơn bệ hạ."
Hắn nghĩ nghĩ, lại nói: "Thần còn có một chuyện, muốn thỉnh cầu bệ hạ."
Trần Hoàng nói: "Nói đi."
Đường Ninh ngẩng đầu, nói ra: "Thần muốn mời bệ hạ tứ hôn. . ."
Trần Hoàng cho là hắn còn cần bạc, nghe vậy kinh ngạc nhìn xem hắn, hỏi: "Ngươi lại muốn kết hôn với ai?"
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com