Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 620: CHƯƠNG 619: YÊU TINH

Ngụy Gian tiến đến mới Trần Hoàng x, nhỏ giọng rỉ tai vài câu.

Trần Hoàng nhíu mày, hỏi: "Đệ nhất mỹ nhân kinh sư?"

Mấy ngày nay, cả ngày ông ta đều suy nghĩ xem 100 triệu lượng bạch ngân trong nội phủ này nên xài như thế nào mới có thể xài đến chỗ cần thiết nhất, như thế nào mới có thể phát huy ra tác dụng lớn nhất, vì thế ngay cả tảo triều đều không lên, đương nhiên sẽ không chú ý tới đệ nhất mỹ nhân kinh sư.

Trần Hoàng dùng từ "Lại" này khiến Đường Ninh thấy hơi nóng mặt, không phải chỉ để ông ta cho một lần tứ hôn, cầu mấy cái cáo mệnh sao, nghe ngữ khí của ông ta giống như mỗi ngày hắn đều cầu tứ hôn vậy.

Nhưng lần này, hắn cũng nhất định phải da mặt dày đến cùng.

Đại phu nhân Nhị phu nhân là cưới hỏi đàng hoàng, Tam phu nhân là hoàng đế tứ hôn, ban thưởng cáo mệnh, Đường Ninh không thể nặng bên này nhẹ bên kia, muốn để Tứ phu nhân cũng có thể nở mày nở mặt.

Hắn chắp tay, nói ra: "Thần cùng Tô Mị lưỡng tình tương duyệt, cầu bệ hạ thành toàn."

Tứ hôn chỉ là một đạo thánh chỉ, Đường Ninh chuyển về cho ông ta hơn một tăm triệu lượng bạc, nếu như không phải hắn đã có thê thất, gả công chúa cho hắn đều được.

"Được rồi, trẫm đồng ý." Trần Hoàng phất phất tay, lại hỏi: "Muốn trẫm lại phong cáo mệnh cho nàng hay không?"

Đường Ninh cung kính khom người, nói ra: "Tạ ơn bệ hạ. . ."

Cho dù là nhà khác thì nhiều nhất chỉ có hai cáo mệnh, chính là vợ cả cùnvà mẹ già, Đường gia chỉ riêng thê thiếp đã có bốn người, Trần Hoàng không hề nghĩ ngợi đã để Hàn Lâm trong điện nghĩ chỉ.

Dù sao, dù là tứ hôn hay là phong cáo mệnh, đều không cần bạc.

Hắn nhìn về phía Đường Ninh, hỏi: "Ngươi còn có yêu cầu gì?"

Chúng thần trong điện nghe vậy đều thấy xót lòng, cùng là thần tử, bọn hắn muốn được bệ hạ ban thưởng thì muôn vàn khó khăn, người khác không cần mở miệng, bệ hạ đã giúp hắn nghĩ trước, mà hết cái này đến cái khác. . .

Đường Ninh muốn nhất là Trần Hoàng gả Triệu Mạn cho hắn, nhưng để công chúa hoàng thất làm thiếp thì quá mất mặt, loại chuyện này lén lút làm thì có lẽ Trần Hoàng còn mở một con mắt nhắm một con, thật sự đặt lên mặt bàn chính là đánh vào mặt hoàng thất, Đường Ninh không ngốc như vậy.

Hắn lại chắp tay, nói ra: "Hồi bệ hạ, lần này Giang Nam bình định, Tả Kiêu vệ đệ nhất doanh giáo úy Trần Chu, biểu hiện đột xuất, đã lập xuống đại công khi bình định, thần nghĩ là hắn có thể đảm nhiệm chức hữu lang tướng Tả Kiêu vệ. . ."

Từ giáo úy đến hữu lang tướng, mặc dù không phải không có tiền lệ, nhưng cũng không phải bất luận kẻ nào đều có vinh hạnh đặc biệt này, tối thiểu nhất cũng là đãi ngộ cho tử đệ tướng môn đỉnh cấp kinh sư.

Nhưng đây cũng không phải là việc đại sự gì, Trần Hoàng suy nghĩ một chút rồi lập tức gật đầu nói: "Có công nên thưởng, hắn đã vì triều đình lập xuống công lao như thế nên thưởng. . ."

Sau đó ông ta tiếp tục hỏi Đường Ninh: "Còn gì nữa không?"

Phát hiện được trong mắt mấy người đứng bên cạnh đã hiện lên ánh sáng xanh lè, Đường Ninh cũng cảm thấy ngại ngùng, chắp tay nói: "Hồi bệ hạ, không có."

Trần Hoàng nhẹ gật đầu, nói ra: "Nếu đã như vậy, những người khác lui ra đi, Đường Ninh lưu lại."

Bị bệ hạ lưu lại, tự nhiên là cần bàn chuyện cơ mật mà không thể để cho đám người biết, trong lòng mọi người đều cảm thán lui ra, Trần Hoàng đi xuống, hỏi: "Giang Nam như thế nào?"

Trên tấu chương không viết quá nhiều nội dung, Đường Ninh trả lời: "Bệ hạ yên tâm, thế lực Lương quốc tạo phản đã vong, gia tộc quyền thế Giang Nam không lật nổi được sóng gió gì, thần đã bố trí xong ở Giang Nam, một khi Giang Nam có chuyện gió thổi cỏ la gì, trong thời gian ngắn nhất kinh sư sẽ biết được."

"Ngươi nói như vậy thì trẫm an tâm." Trần Hoàng lộ ra vẻ hài lòng, lại nói: "Ngươi nói trên thư là Công Tôn Ảnh chạy?"

Đường Ninh chắp tay nói: "Thần không giám sát được bà ta, xin bệ hạ trách phạt."

Trần Hoàng phất phất tay, nói ra: "Bà ta vốn không một lòng với chúng ta, giữ lại bà ta ở trong cung, dù sao cũng là tai họa, đi thì đi đi, bà ta rời đi, trẫm cũng an lòng một chút."

Ông ta nghĩ mọt chút lại nói: "Trong Lục bộ, ngươi đã đi năm bộ, chỉ còn một Công bộ, sau khi tới Công bộ, trẫm muốn để cho ngươi tiến vào Thượng Thư Đô Tỉnh, vị trí Lại bộ Thị lang, ngươi cũng tạm thời làm đi. . ."

Đường Ninh nói: "Tất cả do bệ hạ làm chủ."

Nói một cách nghiêm chỉnh thì Lục bộ cũng thuộc quản lý của Thượng Thư tỉnh, phía trên Lục bộ, còn có Thượng Thư Đô Tỉnh, đây mới là cơ cấu quyết sách chân chính trong triều.

Trần quốc có Lục bộ, sớm đã tách khỏi Thượng Thư tỉnh, tên là thượng thư môn hạ, nhưng kỳ thật thượng thư Lục bộ để do hoàng đế phụ trách.

Khi Đường Ninh đi khắp Lục bộ, chỉ là đi dạo bên ngoài triều đình, tiến vào Thượng Thư Đô Tỉnh, mới xem như chân chính bước vào vòng tròn hạch tâm quyết sách của Trần quốc.

Có vào Thượng Thư Đô Tỉnh hay không cũng không quan trọng, hiện tại Đường Ninh chỉ muốn về nhà, nói tin tức này cho Tô Mị.

Trần Hoàng lại nhìn hắn một cái, nói ra: "Tính cả vị này, trong nhà ngươi coi như đã có bốn vị phu nhân, lại tính thêm mấy nha hoàn động phòng, thân thể chịu được sao?"

Khi Trần Hoàng nói câu nói này, giống như lại nhớ ra chuyện cũ gì đó ũ, nhịn không được làm ra một động tác.

Lúc này Đường Ninh không thể nói là không được, Đường Ninh ho nhẹ một tiếng, nói ra: "Chịu được. . ."

Trần Hoàng hâm mộ nhìn hắn, nói ra: "Tuổi trẻ thật tốt."

Nhìn thấy Đường Ninh bây giờ, ông ta giống như lại thấy được chính mình hai mươi năm trước, người trẻ tuổi long tinh hổ mãnh, dường như có tinh lực không dùng hết, hiện tại lớn tuổi, đã sớm không còn sức eo.

Đường Ninh hồi phủ thì Tô Mị đã trở về.

Nàng đang chơi cùng Niếp Niếp- nữ nhi của lão Trịnh, nha hoàn trong nhà cũng không dám chơi với bé, nữ nhi đồ tể cầm đao mổ heo vung tới vung lui, không có chút thực lực cũng không dám tới gần thân thể của bé.

Hắn còn chưa kịp nói tới chuyện cáo mệnh cùng tứ hôn, Tô Mị đã mở miệng trước nói: "Ta vừa trở lại Thiên Nhiên Cư nhìn thấy sư phụ ta cùng Công Tôn sư thúc."

Đường Ninh nhìn nàng, có chút khẩn trương mà hỏi: "Các nàng không làm gì ngươi chứ?"

Tô Mị lắc đầu nói: "Không có."

Đường Ninh yên tâm, hỏi: "Kiềm Vương và Kiềm Vương thế tử đều đã chết, mấy người đó còn đến kinh sư làm cái gì?"

"Bà ấy cùng sư thúc đi cùng nhau, hẳn là muốn cùng đến đỡ Ngô Vương." Tô Mị nói: "Kiềm Vương tuy là con trai trưởng chính thống, nhưng người chết đèn tắt, sư phụ ta dù có không muốn nhưng nếu muốn phục quốc thì cũng chỉ có thể lựa chọn Ngô Vương, liên thủ cùng sư thúc."

"Mấy người đó đang muốn làm cái gì ở kinh sư?" Đường Ninh nghĩ nghĩ, nói ra: "Dứt khoát để lão Trịnh bắt hai người bọn họ đi, để tránh cả ngày mấy người đó cứ tới phiền ngươi. . ."

Tô Mị lắc đầu, nói ra: "Hai người đó chỉ muốn để ta làm Thánh Nữ Vạn Cổ giáo, làm tới Thánh Nữ là có thể hiệu lệnh giáo chúng, trợ giúp bọn hắn khống chế Kiềm địa. . ."

"Là Thánh Nữ cẩu thí gì. . ." Đường Ninh nhíu mày, nói ra: "Để hai người đó đến chỗ mát mẻ nào đợi đi, lại không thức thời, sẽ để hai người đó đi vào thiên lao Hình bộ hóng mát!"

Tô Mị nắm tay của hắn, nói ra: "Mặc kệ muốn trợ giúp các nàng phục quốc hay không, vị trí Thánh Nữ này ta đều muốn làm."

Đường Ninh nhìn nàng, cau mày nói: "Vì sao?"

"Làm Thánh Nữ thì Kiềm địa chính là của chúng ta." Tô Mị nhìn hắn, nói ra: "Như thế, về sau người một nhà chúng ta mới có chỗ an thân."

Đường Ninh lắc đầu, nói ra: "Chuyện về sau, ta tự sẽ an bài, không cần ngươi mạo hiểm."

Tô Mị cười cười, nói ra: "Không có gì mạo hiểm, ngươi yên tâm, vì tranh đoạt vị trí Thánh Nữ, trước đó sư phụ ta cùng Công Tôn sư thúc sẽ càng dụng tâm hơn ta."

"Vậy cũng. . ."

Đường Ninh còn chưa dứt lời, Tô Mị đã duỗi ra một ngón tay, nhẹ nhàng đặt trên bờ môi của hắn, nói ra: "Nghe lời, đệ đệ ngoan của ta. . ."

Tô Mị chính là một vưu vật từ đầu đến đuôi, khi nàng nói câu nói này, mị nhãn mê ly, phong tình vạn chủng, Đường Ninh thở sâu, ôm nàng, vừa đi về phòng, vừa hung hăng nói ra: "Ngay cả tướng công cũng dám đùa giỡn, xem ta thu thập yêu tinh nhà ngươi thế này!"

. . .

Lão Trịnh ngồi xổm mài đao ở dưới mái hiên, Niếp Niếp chạy chậm tới, tò mò hỏi: "Cha, tỷ tỷ xinh đẹp là yêu tinh sao?"

Lão Trịnh biết nàng nói tỷ tỷ xinh đẹp chính là Tô Mị, thuận miệng hỏi: "Cái gì yêu tinh?"

Tiểu cô nương nói: "Vừa rồi Đường Ninh ca ca nói tỷ tỷ xinh đẹp là yêu tinh, còn nói muốn thu nàng, sau đó lại kéo nàng vào trong phòng, cha, ta muốn đi nhìn Đường Ninh ca ca thu yêu tinh. . ."

"Tiểu hài tử đừng nghe người lớn nói chuyện!" Lão Trịnh nổi giận đứng lên, kẹp nàng ở khuỷu tay dưới, nói ra: "Đi, cha dẫn ngươi đi luyện đao!"

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!