Làm hoàng tử đoạt đích, Triệu Viên còn phải học rất nhiều, dù sao, nhiều người như vậy đều ở sau lưng sửa cầu trải đường cho hắn, không thể mỗi ngày hắn chỉ nấu canh, tán gái, mà có thể dễ dàng đi lên đỉnh phong cuộc đời
Con đường của mình thì chính mình đi, cô nàng của chính mình thì chính mình phải dỗ dành, đây là sự nghiệp của hắn chứ không phải chơi đùa, Đường Ninh hi vọng hắn có thể nhanh chóng hiểu rõ chuyện này.
Mấy ngày hưu triều này, Lễ bộ Thượng thư đổi người, Kinh Kỳ Đạo cũng đổi đề hình quan, bởi vì Trương gia và Tống gia đều không thuộc đảng phái nào, càng không tham dự đoạt đích, hai chuyện này có thể gây ra sự chú ý cũng có hạn, cho dù là trong triều cũng không gây nên bao nhiêu tiếng vọng, dân gian bách tính đối với chuyện này lại càng ít biết.
Với thế cục trước mắt, vẫn là Đoan Vương chiếm ưu thế, đối với hắn thì triều đình càng là bình tĩnh càng tốt, bởi vì nếu không có gì goài ý muốn, hắn ngồi lên vị trí thái tử kia chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
. ..
Không có mấy ngày nữa là tới 15 tháng giêng, dựa theo lệ cũ, sau đêm thượng nguyên thì một năm mới sẽ muốn bắt đầu.
Đường Ninh đưa ra đề án về nữ tử võ cử, Hoài Vương không có dị nghị gì, đã để người dưới đi an bài, Đường Ninh cũng vui vẻ thanh nhàn, mấy ngày nay hắn đều dành thời gian để đi thăm bạn, cùng Yêu Yêu đi bái phỏng Lăng gia, lại lần lượt đi Lục gia, Tiêu gia.
Hai ngày trước hắn còn đi Hàn phủ, uống mấy chén cùng Võ Liệt Hầu, hiện tại Hàn gia cũng chỉ còn lại một mình ông ta, ngày bình thường Võ Liệt Hầu đều ở trong quân, cùng một chỗ với các tướng sĩ, Đường Ninh đến nhà nhiều lần, mới gặp được ông ta vừa lúc hồi phủ.
Hôm nay hắn muốn tới Thiên Nhiên Cư gặp hai vị bằng hữu, Từ Thanh Dương và Trương Viêm Sinh mới vừa từ Cù Châu trở về, Đường Ninh hẹn bọn hắn tới Thiên Nhiên Cư ăn cơm, xem như bày tiệc mời khách bọn họ.
Hai người bọn họ bởi vì đã đắc tội với Nghĩa Dương công chúa, bị buộc rời khoit kinh sư, sau khi Đường Ninh từ Giang Nam trở về, đã thông qua Lại bộ điều bọn hắn trở về.
Trong khoảng thời gian Đường Ninh ở Giang Nam, Phùng tướng đổ, bao gồm cả ngự sử trung thừa, Ngự Sử đài có rất nhiều quan viên phe phái Giang Nam bị Trần Hoàng cách chức sạch sẽ, để trống rất nhiều vị trí, khi Đường Ninh an bài đã cố ý lưu lại hai vị trí cho bọn hắn.
Từ Thanh Dương lại về Ngự Sử đài, quan thăng một cấp, hiện tại là thị ngự sử, lúc đầu Trương Viêm Sinh không ở Ngự Sử đài, Đường Ninh cũng an bài cho hắn tiến vào, dù sao hai người bọn họ quen thuộc ở cùng một chỗ, cùng làm ở một bộ, cũng có thể hỗ trợ lẫn nhau.
Chức quan thị ngự sử chỉ có tòng lục phẩm, nhưng vạch tội đại quan trong triều lại tuyệt đối không mềm tay, có Đường Ninh ở kinh sư, chuyện bởi vì vạch tội một số đại nhân vật mà gặp rủi ro sẽ không xảy ra với bọn hắn.
Thiên Nhiên Cư.
Từ Thanh Dương và Trương Viêm Sinh đứng ở bên hồ, nhìn hoàn cảnh chung quanh vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, trong lòng đồng thời cảm thấy thổn thức.
"Hai năm. . ." Từ Thanh Dương thở dài, nói ra: "Ta cứ nghĩ cả đời này đều không trở về được kinh sư."
Trương Viêm Sinh cũng đồng cảm gật đầu nói: "Rốt cục trở về, cuối cùng đã không cần mua nhiều quần áo như vậy, rốt cuộc cũng không cần lo lắng quần áo không thể hong khô. . ."
Từ Thanh Dương theo bản năng sờ lên quần áo khô mát, thở dài: "Vẫn là kinh sư tốt. . ."
Cảnh hồ Thiên Nhiên Cư không tệ, thời tiết thuận lợi sẽ có không ít người chèo thuyền du ngoạn ở trong hồ, bây giờ chưa qua nguyên tiêu, thời tiết còn hơi lạnh lẽo, mọi người đều chọn đứng trên thủy tạ trong hồ ngắm cảnh.
Trong đình giữa hồ, khách nhân vốn đang thưởng thức cảnh hồ bị đuổi ra ngoài, nhưng vì ngại thân phận của những người đó, cũng chỉ có thể giận mà không dám nói gì.
Nghĩa Dương công chúa ngồi trong đình, một tên thị nữ bưng tới một đĩa mứt hoa quả, cẩn thận đút vào trong miệng của nàng.
Khí sắc của nàng ta nhìn không tệ, từ khi Đường Ninh trở về từ Giang Nam, hắn cũng không tìm nàng ta gây phiền phức nữa, lo lắng hãi hùng một trận, nàng ta mới dần dần ý thức được, hắn dường như đã hoàn toàn quên mình rồi, ngoại trừ ngày bình thường tránh Đường Ninh ra thì mọi việc lại khôi phục như lúc trước không kiêng nể gì cả.
Độc chiếm đình giữa hồ, nàng ta hài lòng nhìn qua bờ cảnh bên hồ, ánh mắt nhìn tới nơi nào đó, lông mày của nàng ta nhíu, nói ra: "Hai người kia làm cái gì, đứng ở nơi đó sát phong cảnh, đi đuổi bọn hắn đi. . ."
Một tên quản sự trong phủ công chúa nhìn qua, vẻ mặt đầu tiên là khẽ giật mình, cẩn thận nhìn một lúc mới có chút kinh dị mở miệng nói: "Công chúa, người kia, không phải ngự sử năm đó kia. . ."
Nghĩa Dương công chúa nhìn hắn một cái, hỏi: "Ngự sử nào?"
Quản sự kia đi lên trước, lập tức nói: "Công chúa quên sao, hơn một năm trước, chính là hắn vạch tội công chúa trên kim điện, làm hại công chúa bị bệ hạ răn dạy. . ."
"Cái gì, lại là hắn!" Nghĩa Dương công chúa còn có chút ấn tượng đối với chuyện này, đột nhiên đứng dậy, ánh mắt nhìn qua, phẫn nộ nói: "Hắn không phải đã bị đuổi ra kinh sư sao, ai bảo hắn trở về!"
Nàng ta tung hoành kinh sư nhiều năm, cho tới bây giờ cũng không có vị ngự sử nào dám vạch tội nàng ta trước triều thần, khiến nàng ta bị phụ hoàng răn dạy, còn mất mặt với tất cả mọi người.
Loại sỉ nhục này, từ trước đến nay nàng nhất định phải báo, thế là vị ngự sử tuổi trẻ không biết trời cao đất rộng kia đã bị nàng nghĩ cách giáng chức điều tới Giang Nam, đời này đều khó có khả năng lại hồi kinh, nào đoán được lúc này mới hơn một năm, lại gặp hắn ở kinh sư. ..
Những ngày qua, Nghĩa Dương công chúa bị Đường Ninh bắt nạt cực thảm, trong vòng mấy tháng, nàng ta không thể ăn thịt, không thể gặp ăn mặn, không thể hành phòng. ..
Trong lòng của nàng ta đã sớm nhẫn một bụng lửa, không có chỗ phát tiết, nhưng lại không dám gây sự với Đường Ninh, lo lắng hắn lại chích máu của, nhưng một ngự sử nho nhỏ, nàng vẫn có thể tùy ý nhào nặn.
An bài người đi xử lý chuyện này, không phải phong cách hành sự của nàng, Nghĩa Dương công chúa đứng lên, cắn răng nói: "Đi, đi qua nhìn một chút!"
. ..
Thiên Nhiên Cư, dưới cây bên hồ.
Trương Viêm Sinh chép miệng, nói ra: "Bản sự của Đường huynh không chỉ ở triều đình, còn ở nội trạch, ban đầu ở Linh Châu, đệ nhất tài nữ đã không thoát khỏi tay hắn, tới kinh sư, đệ nhất mỹ nhân cũng bị hắn thu vào trong phủ. . ."
Từ Thanh Dương thở dài, nói ra: "Trong nhà Đường huynh đã có bốn phòng thê thiếp, hai người chúng ta vẫn còn chưa thành thân. . ."
Trương Viêm Sinh vỗ vỗ bờ vai của hắn, nói ra: "Đại trượng phu gì hoạn không vợ, ngươi và ta cùng chung hoạn nạn lâu như vậy, hỗ trợ lẫn nhau không phải cũng sống rất tốt?"
Từ Thanh Dương cười nói: "May mà còn có Viêm Sinh ngươi. . ."
Hắn còn chưa dứt lời, ánh mắt lơ đãng liếc nhìn nơi nào đó, sắc mặt bỗng nhiên biến đổi.
Trương Viêm Sinh đã nhận ra nét mặt của hắn biến hóa, kinh ngạc nói: "Thế nào?"
"Đi mau!" Từ Thanh Dương nói một câu, nắm lấy cổ tay của hắn, nhanh chân đi về phía trước.
Mấy tên hộ vệ phủ công chúa ngăn ở trước mặt bọn hắn, tên quản sự phủ công chúa kia nhìn bọn hắn, giống như cười mà không phải cười hỏi: "Hai vị, gấp gáp đi như vậy làm gì, không biết gặp công chúa cần hành lễ sao?"
Từ Thanh Dương và Trương Viêm Sinh quay đầu, nhìn Nghĩa Dương công chúa đang chậm rãi đi tới bên này, bất đắc dĩ liếc nhau, đồng thời khom người nói: "Tham kiến Nghĩa Dương công chúa."
Nghĩa Dương công chúa nhìn Từ Thanh Dương, cười lạnh mà hỏi: "Ngươi tên là gì?"
Sắc mặt Từ Thanh Dương phát khổ, chắp tay nói: "Hạ quan Từ Thanh Dương."
Nghĩa Dương công chúa nhìn hắn, giễu cợt nói: "Từ ngự sử, đã lâu không gặp a, những ngày này ở Giang Nam tốt chứ?"
Từ Thanh Dương tự nhiên có thể nghe ra ý giễu cợt trong lời nói củ Nghĩa Dương công chúa, mỉm cười nói: "Nhờ phúc của công chúa, rất tốt. . ."
Nghĩa Dương công chúa lại nhìn hắn, hỏi: "Nếu ở Giang Nam rất tốt, lần này hồi kinh làm cái gì?"
Từ Thanh Dương nói: "Hồi công chúa, Lại bộ đã điều hạ quan trở về Ngự Sử đài."
Nghĩa Dương công chúa trên mặt lộ ra một tia đùa cợt, nói ra: "Ta nhìn Ngự Sử đài cũng không thiếu người, nhưng là Tây Bắc sắp đánh trận, ngươi ở Ngự Sử đài, còn không bằng đi Tây Bắc, Tây Bắc càng cần nhân tài như ngươi hơn. . ."
Tây Bắc là nơi loạn nhất Trần quốc, quan viên Tây Bắc, ngay cả an toàn cũng không thể cam đoan, đây chính là trần trụi nhằm vào, Từ Thanh Dương cúi đầu, không nói tiếng nào, Trương Viêm Sinh lại không cam lòng, tiến lên một bước, đang muốn mở miệng, lại bị Từ Thanh Dương ngăn lại, bảo hộ ở sau lưng.
Từ Thanh Dương ngẩng đầu, cười khẽ nói ra: "Đây là Lại bộ an bài, hạ quan không thể làm chủ."
"Chuyện này rất đơn giản." Nghĩa Dương công chúa nhìn hắn, không che giấu vẻ mỉa mai trên mặt chút nào, nói ra: "Ngươi trở về dọn dẹp một chút, bản công chúa giúp ngươi cùng Lại bộ Thượng thư chào hỏi, qua mấy ngày nữa ngươi có thể lên đường. . ."
"Vừa vặn lát nữa hạ quan muốn đi Lại bộ, công chúa có lời gì muốn cùng Phương thượng thư nói, nếu không để cho hạ quan chuyển lời giúp?" Đường Ninh từ phía sau đi tới, nhìn Nghĩa Dương công chúa, cười nói: "Công chúa có khí sắc không tệ, hạ quan dự định ngày mai đi phủ công chúa, sẽ giúp công chúa kiểm tra thân thể một chút, công chúa nghĩ như thế nào?"
Nghĩa Dương công chúa nghe được giọng nói quen thuộc này, tóc gáy không khỏi dựng lên, quay đầu nhìn một cái, sắc mặt lập tức biến thành trắng bệch.
Hắn nói là kiểm tra thân thể, chính là chích máu của nàng, chính là dùng kim đâm nàng, thế này sao lại là kiểm tra, đây rõ ràng chính là tra tấn!
Nàng đỡ đầu, run giọng nói: "Ta, khí sắc ta không tốt, đầu ta choáng, buồn nôn, ta trở về dưỡng bệnh, có chuyện gì, chờ ta khỏi bệnh lại nói. . ."
Đường Ninh nhìn nàng, nói ra: "Công chúa lần trước cũng nói như vậy, choáng đầu buồn nôn có thể là thiếu máu, hạ quan cũng hiểu y thuật, nếu không hạ quan giúp công chúa nhìn. . ., công chúa, công chúa chớ đi!"
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com