Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 664: CHƯƠNG 663: THẾ BẤT LƯỠNG LẬP

Đường Ninh bước ra một bước, cản ở trước mặt Nghĩa Dương công chúa, cười nói ra: "Nếu ngày mai công chúa không tiện, chúng ta không ngại hèn vào ngày kia, ngày kìa hạ quan cũng có thời gian. . ."

Đường Ninh vừa đến phủ công chúa, trên người nàng sẽ xảy ra chuyện phi thường đáng sợ, Nghĩa Dương công chúa nhìn thấy hắn, đáy lòng đã hiện ra hồi ức không tốt, sắc mặt tái nhợt, lập tức nói: "Ngày kia ngày kìa ta cũng không tiện!"

Đường Ninh nhìn nàng, bất đắc dĩ nói: "Vậy ngày kìa kìa được đi?"

Nghĩa Dương công chúa đã lùi đến bên hồ, sợ hãi nhìn Đường Ninh, giọng the thé nói: "Ta cảnh cáo ngươi, ngươi đừng đến đây, ngươi lại tới thì ta sẽ chết cho ngươi xem, nếu ta chết rồi, phụ hoàng cũng sẽ không bỏ qua cho ngươi!"

Đường Ninh đi lên trước, bất đắc dĩ nói: "Công chúa như vâyh, hạ quan không có cách nào ăn nói với bệ hạ. . ."

Nghĩa Dương công chúa run run một chút, lớn tiếng nói: "Ngươi đừng tới đây, ngươi lại tới thì ta sẽ nhảy xuống từ nơi này!"

Đường Ninh lo nàng ta thật sự nhảy hồ, đành phải đứng lại tại chỗ, nhìn nàng ta, thở dài nói: "Hạ quan cũng chỉ vì nghĩ tới thân thể Thái hậu, công chúa cần gì phải như vậy đâu?"

Từ Thanh Dương và Trương Viêm Sinh ngơ ngác nhìn cảnh này, không biết tại sao Nghĩa Dương công chúa lại sợ hãi thành như vậy, Trương Viêm Sinh liếm môi một cái, nhìn về phía Đường Ninh, hỏi: "Đường huynh, đây là. . ."

Đường Ninh nhìn hắn, giải thích nói: "Ta và Nghĩa Dương công chúa có chút hiểu lầm, không có việc gì, giải thích rõ ràng là tốt."

Đường Ninh lại nhìn về phía Nghĩa Dương công chúa, nói ra: "Từ huynh vàTrương huynh là bằng hữu của hạ quan, chức vị của bọn hắn, Lại bộ tự sẽ an bài, cũng không nhọc đến công chúa phí tâm. . ."

Nghĩa Dương công chúa liên tục gật đầu, nói ra: "Ta không tìm bọn hắn phiền phức, ngươi cũng đừng tới tìm ta. . ."

Hai người đã đạt thành nhất trí với chuyện này, Nghĩa Dương công chúa vội rời đi như chạy trốn, Đường Ninh nhìn Từ Thanh Dương cùng Trương Viêm Sinh, nói ra: "Từ huynh, Trương huynh, xin mời, ta đã để người chuẩn bị nhã các."

Trên đường đi, Từ Thanh Dương trầm mặc không nói gì, Trương Viêm Sinh lại liên tiếp nhìn về phía Đường Ninh, đến sau khi đi vào nhã các, rốt cục nhịn không được hỏi: "Đường huynh cùng Nghĩa Dương công chúa, hẳn là. . ."

Trong mắt Trương Viêm Sinh truyền rất nhiều tin tức không nói rõ được, trong lòng Đường Ninh toát mồ hôi, vội vàng giải thích nói: "Đừng hiểu lầm, ta và nàng ta không hề có một chút quan hệ gì. . ."

Trương Viêm Sinh không tin nói ra: "Thế sao nàng ta lại vì ngươi mà muốn đi chết?"

". . ." Đường Ninh bất đắc dĩ nói ra: "Thật sự không có. . ."

Trương Viêm Sinh thần bí cười cười, gật đầu nói: "Hiểu, hiểu. . ."

Hắn cười khiến cả người Đường Ninh nổi da gà lên, Đường Ninh nghĩ nghĩ, nhìn hắn hỏi: "Nghĩa Dương công chúa mới vừa nói, Trương huynh muốn suy nghĩ một chút hay không?"

Trương Viêm Sinh kinh ngạc nói: "Suy nghĩ chuyện gì?"

Đường Ninh nói: "Muốn đưa ngươi đi Tây Bắc lịch luyện mấy chục năm hay không?"

"Chỉ đùa một chút. . ." Vẻ mặt Trương Viêm Sinh lập tức trở nên nghiêm nghị, nói ra: "Phu nhân của Đường đại nhân, có ai không phải quốc sắc thiên hương, làm sao lại coi trọng Nghĩa Dương công chúa, ngươi nói có đúng hay không, Từ huynh, Từ huynh ngươi nói chuyện đi. . ."

. ..

Trần quốc rất lớn, mấy chục châu phủ, Linh Châu chỉ là một châu không đáng chú ý trong đó, tài nguyên giáo dục kém xa kinh kỳ, càng không sánh được với Giang Nam.

Thí sinh cùng giới Linh Châu năm đó, người vượt qua thi đình lác đác không có mấy, còn ở lại kinh sư, chỉ có ba người Đường Ninh Từ Thanh Dương Trương Viêm Sinh.

Trên triều đình, ở giữa tiến sĩ đồng niên, nếu như không có thù hận, thường thường thì hai bên sẽ cùng ủng hộ, nếu vốn xuất từ cùng tịch, thì sẽ bị nhận định là cùng thuộc về vây cánh.

Chuyện này không nhất định là chuyện tốt, trên triều đình, đúng và sai, không phải là đen trắng, có đôi khi không tồn tại giới hạn rõ ràng, đứng ở một bên, theo người nào, mới là nhân tố chủ yếu quyết định hoạn lộ và nhân sinh.

Từ ngày Từ Thanh Dương và Trương Viêm Sinh hồi kinh lên, trên thân đã dán lên dấu hiệu của Đường Ninh, chuyện này đối với bọn hắn chính là một loại bảo hộ, cũng là một loại uy hiếp.

Chỉ là Đường Ninh ở kinh sư, người khác không động được bọn hắn, chờ đến khi hắn rời đi, những người kia cũng không có cơ hội đối nghịch cùng hai người, về phần sau này bọn hắn có thể đi bao xa thì phải xem chính bọn hắn.

Về phần Nghĩa Dương công chúa bên kia, mặc dù bọn hắn từng có qua một chút khúc mắc nhỏ, nhưng mấy ngày này, trừng phạt đối với nàng đã đủ rồi, nếu nàng đã biết hối cải, không có ý định tìm hai người này phiền phức, Đường Ninh cũng không có ý định lại tiếp tục làm khó nàng ta.

Tìm chỗ khoan dung mà độ lượng, mỗi ngày chỉ có thể ăn cháo hoa rau xanh, còn không cho phép có sinh hoạt tình dục trong thời gian dài, đối với một người như nàng ta thì đúng là có chút gian nan.

Đường Ninh chỉ cần đưa lên một phong sổ con, nói cho Trần Hoàng biết rằng thân thể của Thái hậu đã chuyển biến tốt đẹp, cũng không cần Nghĩa Dương công chúa thử máu nữa là đượ.

Lúc này, bên ngoài Thiên Nhiên Cư, trước lầu các hoa lệ nào đó.

Nghĩa Dương công chúa đứng ở trước cửa, hai mắt sắp phun ra lửa, mấy tháng này cấm dục đã khiến nàng sắp phát điên, nếu như về sau loại chuyện này đều muốn dựa vào chính mình động thủ thì nàng không bằng chết đi coi như xong. ..

Lệ Nhân các này nhìn như là một tửu lâu, kì thực là lầu xanh, trong lầu có nữ kỹ cũng có nam kỹ, trước kia nàng ta thường tới nơi này, bây giờ đã có mấy tháng không đi vào.

Nàng đứng tại cửa ra vào, do dự thật lâu, cuối cùng cắn răng một cái, muốn bước vào thì lại có một người chợt xuất hiện ở trước mặt nàng.

Một lão ẩu bình tĩnh nhìn nàng một chút, nói ra: "Bệ hạ có chỉ, vì Thái hậu, trong khoảng thời gian công chúa này hẳn là cấm dục."

"Ta là công chúa, ngươi dám cản ta!" Nghĩa Dương công chúa tức giận nhìn bà ta một cái, sau đó muốn bước vào kiến trúc phía trước.

Lão ẩu kia cũng không tiếp tục ngăn cản, chỉ lạnh nhạt nói ra: "Công chúa có thể tự tiện, chỉ là chuyện hôm nay, lão thân sẽ bẩm báo bệ hạ đúng sự thực."

Nghĩa Dương công chúa lập tức dừng chân, giống như có một chậu nước đá dội xuống đầu nàng ta, để nàng ta trong nháy mắt thanh tỉnh.

Nàng ta có thể khoái hoạt lúc này, nhưng hậu quả thì nàng ta tuyệt đối không thể thừa nhận, nếu như phụ hoàng thật sự quan tâm nàng ta thì đã không phái người này đến giám thị nàng ta, Trần Hoàng có thể làm ra chuyện không chút do dự hi sinh Bình Dương, cũng có thể vì cái gọi là hiếu đạo mà hi sinh Nghĩa Dương nàng.

Nàng ta khẽ cắn môi, xoay người nói: "Hồi phủ."

. ..

Phủ công chúa, bọn nha hoàn hạ nhân đứng ở trong sân, thỉnh thoảng liếc mắt tới cửa phòng nơi nào đó, trên mặt lộ vẻ sợ hãi.

Từ hôm qua, công chúa đã bắt đầu đập loạn đồ vật giống như muốn phát tiết, quăng bình gốm Thanh Hoa, đập bàn gỗ Trinh Nam, nha hoàn đi vào thu thập cũng bị nàng ta quăng cho mấy cái cái tát, những vật này hôm nay vừa mới đổi mới rồi, cũng đã bị hủy ở trong tay của nàng ta.

Tên lão ẩu kia đứng ở trong sân, vẻ mặt từ đầu đến cuối không hề bận tâm.

Đột nhiên, mấy tên hoạn quan từ bên ngoài đi tới, người cầm đầu đi đến trước mặt lão ẩu kia, nhỏ giọng nói: "Vương má má, bệ hạ khẩu dụ. . ."

. ..

"Ngay cả một tên tiểu bạch kiểm đều không làm gì được, phế vật, đều là phế vật, cái gì Đường gia, cái gì Phùng tướng, cái gì Đoan Vương Khang Vương, đều là phế vật. . ." Trong phòng, Nghĩa Dương công chúa đập nát mấy bình hoa quý báu cuối cùng, đã không còn gì để đập, nhìn dưới đất bừa bộn một chỗ, vẻ mặt dữ tợn nói: "Họ Đường kia, bản công chúa và ngươi không đội trời chung!"

Đúng lúc này, tên lão ẩu kia từ bên ngoài đi tới, Nghĩa Dương công chúa nhìn bà ta, giận dữ nói: "Nhìn cái gì vậy, ngay cả đồ vật của mình mà bản công chúa cũng không thể nện sao?"

"Công chúa dù có đập nát phủ công chúa này, cũng không quan hệ gì tới lão thân." Lão ẩu lạnh nhạt nhìn nàng ta một cái, nói ra: "Lão thân chỉ là muốn nói cho công chúa một câu, bệ hạ vừa mới hạ khẩu dụ, bệnh Thái hậu không cần công chúa nữa, từ nay về sau, công chúa không cần ăn kiêng và kiềm chế tình cảm, đều có thể tự tiện. . ."

Nói xong, bà ta trực tiếp xoay người đi ra ngoài.

Nghĩa Dương công chúa đứng tại chỗ, sắc mặt ngu ngơ, có chút khó có thể tin.

Bệnh của Thái hậu không cần nàng, chẳng phải là nói, về sau nàng không cần lại ăn chay niệm Phật, cũng không cần kiêng nam nhân, muốn ngủ ai liền ngủ?

Những ngày qua, nàng nhẫn nại đã sớm đến cực hạn, trên mặt lộ ra vẻ mừng như điên, đang muốn ra khỏi phòng, nhìn thấy một người từ bên ngoài đi tới.

Trương Siêu nhìn mặt đất bừa bộn, biểu lộ khẽ giật mình, hỏi: "Đây là chuyện gì?"

Nghĩa Dương công chúa nhìn hắn, trên mặt đột nhiên lộ ra nụ cười, thanh âm kiều mị nói: "Phò mã, ngươi trở về. . ."

Trương Siêu thấy nụ cười trên mặt nàng ta, tóc gáy không khỏi dựng đứng, theo bản năng quay người muốn chạy trốn, lại bị người không khỏi dựng từ phía sau x.

Nghĩa Dương công chúa nhìn hắn, cười lạnh nói: "Muốn chạy, không có cửa đâu!"

Xoẹt xẹt!

Tiếng quần áo bị xé rách từ trong phòng liên tiếp truyền đến.

Nha hoàn hạ nhân trong phủ công chúa, nhất là nam tính gia phó, nghe thấy trong phòng truyền đến tiếng kêu thảm thiết ngày càng cao hơn đều biến sắc mặt, nhịn không được rùng mình.

. ..

Sau một chén trà nhỏ.

"Đồ vô dụng!" Nghĩa Dương công chúa tức giận từ trong phòng đi ra, khinh thường quay đầu nhìn thoáng qua, âm thanh lạnh lùng nói: "Đi Lệ Nhân các!"

Trong phòng, toàn thân Trương Siêu trần trụi nằm trên giường, sắc mặt ảm đạm, trong mắt chảy xuống nước mắt khuất nhục. ..

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!