Hôm qua sau khi trở về từ Thiên Nhiên Cư, Đường Ninh đã đưa một phong sổ con có quan hệ tới Nghĩa Dương công chúa lên, nói cho Trần Hoàng, bệnh của Thái hậu, Nghĩa Dương công chúa không giúp đỡ được gì, nghĩ đến lệnh cấm trên người nàng, hai ngày này đã có thể giải trừ.
Làm người nên lưu một đường, ngày sau còn dễ nói chuyện, chó cùng rứt giậu, con thỏ gấp cũng biết cắn người, huống chi nàng ta còn là một vị công chúa, thật sự muốn điên lên, có lẽ Đường Ninh không sợ, nhưng vẫn tránh không được sẽ luống cuống tay chân.
Mấy ngày nay các bộ môn triều đình đều đang nghỉ nha, phải tới sau 15 mới mở nha, đám cấm vệ lại không thể nghỉ ngơi, hàng năm bọn hắn chỉ có ngày nghỉ một tháng này, chỉ có thể thay phiên nghỉ ngơi.
Tướng môn tử đệ trong kinh đã đi hơn nửa, tướng lĩnh giáo úy trong Tả Kiêu vệ, cũng không có còn lại mấy người, Đường Ninh dành thời gian đi vào trong doanh trại nhìn một chút, trật tự trong doanh trại còn được, tất cả vẫn ngay ngắn trật tự.
Vài ngày trước, Trần Hoàng muốn 10,000 trọng kỵ, tất cả trang bị đều đã chế tạo xong, mấy trăm thợ rèn bận rộn mấy tháng, dùng tốc độ bất khả tư nghị sớm hoàn thành.
Từ trong Thập Lục Vệ tuyển ra 10,000 bĩnh sĩ tinh anh, cũng đã sớm được huấn luyện hệ thống, lại để cho bọn hắn mang lên chân chính trang bị, huấn luyện mấy tháng, là có thể tiến về thảo nguyên.
Tiêu Giác đi, khi Đường Ninh không ở Tả Kiêu Kỵ vệ, người chủ sự trong doanh trại lẽ ra là phò mã Trương Siêu của Nghĩa Dương công chúa, nhưng từ sau khi xảy ra chuyện lần đó, Trương Siêu đã trở thành chưởng quỹ vung tay, cũng không tiếp tục quản chuyện trong doanh, tất cả công việc trong Tả Kiêu vệ đều do Trần Chu làm chủ.
Mấy ngày trước đây hắn đã giúp Nghĩa Dương công chúa giải trói buộc, khôi phục sinh hoạt vợ chồng cho bọn hắn, chắc hẳn Trương Siêu sẽ rất cảm kích hắn.
Đường Ninh đi trong doanh trại ngẫu nhiên nhìn thấy Trương Siêu lúc, suýt nữa không nhận ra được hắn.
Hắn nhìn Trương Siêu hốc mắt hãm sâu, bước chân phù phiếm, tiều tụy hơn so với trước đó quá nhiều, kinh ngạc nói: "Trương lang tướng thế nào, ngã bệnh sao?"
Trương Siêu ngẩng đầu nhìn hắn, hữu khí vô lực hỏi: "Đường tướng quân, Thái hậu bệnh thật sự không cần Nghĩa Dương công chúa sao?"
Đường Ninh thường xuyên nghe người ta nói quan hệ của Nghĩa Dương công chúa và phò mã không hợp, hai người ở bên ngoài tự chơi phần mình, lời đồn dừng ở trí giả, vợ chồng một trận, Đường Ninh nhìn ra, Trương Siêu vẫn rất quan tâm Nghĩa Dương công chúa.
Hắn nhìn Trương Siêu, nói ra: "Trương lang tướng yên tâm đi, về sau đều không cần. . ."
Sắc mặt Trương Siêu trong nháy mắt đã u ám xuống tới, lẩm bẩm nói: "Sao nói không cần là không cần thế, bệnh của Thái hậu tại sao lại như vậy. . ."
. ..
Nói thật thì Đường Ninh cảm thấy chế độ của triều đình Trần quốc đối với đám quan chức vẫn rất tốt.
Ngoài kinh tạm thời không nói, quan viên trong kinh, năm ngày một lần hưu mộc, một tháng một lần hưu nha, nghỉ đông cũng nghỉ khoảng nửa tháng .
Nguyên tiêu qua đi, tất cả quan nha đều mở, Đường Ninh không tới Lại bộ, cũng không đi Công bộ, vì muốn nữ tử võ cử và văn cử võ cử một tháng sau không trùng thời gian, mới đầu tháng hai đã sớm bắt đầu.
Lúc trước định ra quy trình võ cử, kỳ thật hắn đã tham khảo võ cử bình thường, những người này đều là tướng lĩnh từ tầng dưới chót nhất làm lên, không cần nhìn đại cục, cũng không cần có quân sự tố dưỡng quá cao, các nàng chỉ cần biết phục tùng mệnh lệnh thượng cấp là được.
Đương nhiên, mấy kỹ năng cơ sở nhất, các nàng vẫn phải biết.
Bao gồm kỵ xạ, binh pháp, kỹ xảo sử dụng các loại binh khí trên chiến trường, một hạng cuối cùng, chính là thuần túy khảo sát võ lực cá nhân, thông qua luận võ, định ra Võ Trạng Nguyên.
Văn vô đệ nhất, võ vô đệ nhị, quá trình khảo hạch võ cử, so với văn cử thì đơn giản hơn nhiều, bắn không trúng chính là bắn không trúng, nâng không nổi chính là nâng không nổi, trên lôi đài, ngoại trừ thua chính là thắng, giám khảo chỉ có tác dụng giám sát, sẽ không bởi vì yêu thích cá nhân giám khảo mà sinh ra ảnh hưởng quá lớn đối với kết quả.
Những chuyện này Hoài Vương đã chuẩn bị tốt từ lâu, Đường Ninh còn có mấy ngày thời gian có thể ở bên Tô Mị.
Nhiều nhất là một tháng nữa, nàng sẽ phải cùng Bạch Cẩm rời đi, những ngày này, Chung Ý và Tô Như đã rất nhiều lần cự tuyệt hắn ở ngoài cửa, chính là vì để hắn ở bên Tô Mị trước khi nàng rời đi.
Trong nhà ngoại trừ có bốn vị phu nhân, sát vách còn có một người đang xếp hàng, thế mà có thể hòa thuận như thế, Đường Ninh cảm giác rất vui mừng, trong nhà mà có một vị giống Lục Nhã thì hắn sẽ sầu mà chết.
Hôm nay Lục Nhã tới một lần, mang theo Đường Yêu Yêu cùng Tiểu Tiểu đi giáo trường luyện tập kỵ xạ, Lục Nhã xuất thân tướng môn, từ nhỏ đã học tập kỵ thuật cùng tiễn thuật, Đường Yêu Yêu và Tiểu Tiểu rất ít tiếp xúc với những vật này, nếu không lâm trận mài thương, sợ là ngay cả trận đầu đều khó qua.
Trong nhà hôm nay không có người nào, lão Trịnh ngồi dưới mái hiên mài thanh đao mãi mãi cũng mài không đủ kia của hắn, lão khất cái nằm trên ghế dài phơi nắng.
Sau khi có đồ đệ, cuối cùng lão đã biết chú ý dáng vẻ dung nhan, mặc dù cả người thoạt nhìn vẫn lôi thôi, nhưng cũng sẽ không tạo cho người ta cảm giác bẩn thỉu.
Trong lúc rảnh rỗi, Đường Ninh ngồi bên cạnh lão, thuận miệng hỏi: "Tiền bối cảm thấy, Yêu Yêu và Tiểu Tiểu có thể kiên trì đến cuối cùng hay không?"
"Không biết." Lão khất cái lắc đầu, nói ra: "Thiên hạ rất lớn, người lợi hại có nhiều lắm, hiện tại đồ nhi của ta và phu nhân của ngươi mới chỉ đạt tiêu chuẩn nhị lưu, muốn đoạt Võ Trạng Nguyên, treo. . ."
Không ngờ lão khất cái lại có thể nói ra mấy câu nói như vậy, Đường Ninh còn tưởng rằng trong lòng của lão sẽ nghĩ là lão tử thiên hạ đệ nhất, không có người nào có thể địch lại đấy. ..
Hắn nhìn lão khất cái, có chút bát quái mà hỏi: "Còn có người nào còn lợi hại hơn so với tiền bối sao?"
"Tự nhiên là có." Lão khất cái không che giấu chút nào nói ra: "Nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên, ai dám nói mình vô địch thiên hạ, mặc dù cả đời lão phu chưa bao giờ từng gặp phải địch thủ, nhưng cũng không dám nói mình thiên hạ đệ nhất. . ."
Đường Ninh còn tưởng rằng lão khất cái sẽ khiêm tốn nữa, không nghĩ tới lão vẫn là không biết xấu hổ trước sau như một.
Chưa bao giờ từng gặp phải địch thủ, không dám nói mình thiên hạ đệ nhất, ý là người có thể thắng được hắn không biết ở xó xỉnh nào, nhưng chỉ cần là người có danh tiếng, đều không phải là đối thủ của lão.
Hắn cùng lão khất cái câu có câu không nói chuyện tào lao, một lúc sau, Tô Mị từ bên ngoài đi tới, đi đến bên cạnh hắn, mở miệng nói: "Sư phụ ta nói, qua 15 tháng sau sẽ đi. . ."
Đường Ninh đứng bật dâyh, cau mày nói: "Sớm như vậy?"
Hiện tại đã sắp tới cuối tháng, chẳng phải là nói, nàng còn hơn nửa tháng nữa là sẽ đi rồi?
Tô Mị nắm tay của hắn, an ủi: "Để tránh trên đường có chuyện gì trì hoãn, vẫn nên sớm đi nửa tháng cho ổn."
Lão khất cái nhếch miệng, nói ra: "Kiềm địa có gì tốt, ngoại trừ sơn lâm chính là côn trùng. . ."
Đường Ninh nghĩ đến một chuyện, nhìn về phía lão, hỏi: "Tiền bối còn có bí tịch bí thuật gì, lại đến mấy quyển đi. . ."
Lão khất cái có không ít đồ tốt, có một lần lão uống say đã khoác lác cùng lão Trịnh, nói khi lão còn trẻ, chuyên môn đi tới các môn phái, thế gia võ lâm ở khắp các quốc gia tìm người khiêu chiến, thuận tiện lấy đi bí tịch bên thua, mà lão chưa từng có thua qua, cho nên bí tịch bên người, đều là một chồng một chồng.
"Chờ lấy. . ." Lão khất cái lườm hắn một cái, lười biếng đứng lên, chậm rãi về phòng của mình, chỉ chốc lát sau lại đi ra, đưa một quyển sách thật mỏng ném ở trên bàn.
Trên người lão có vô số bí tịch, thế mà lại dùng một quyển sách rách rưới này tới lừa gạt hắn, đây chính là chuyện quan trọng liên quan đến an nguy Tứ phu nhân nhà bọn hắn, Đường Ninh nhìn lão, nghiêm túc nói ra: "Đừng keo kiệt như thế, lại cầm nhiều mấy quyển đi. . ."
"Vạn Cổ Độc Kinh. . ."
Tô Mị nhìn quyển sách nát trên bàn, cầm lên, mở ra xem qua, nàng thể tin nhìn xem lão khất cái, hỏi: "Đây là bảo vật trấn giáo của Vạn Cổ giáo, từ trước đến nay chỉ do Thánh Nữ đời trước truyền cho Thánh Nữ đời sau, vài thập niên trước đã thất truyền, làm sao lại ở trong tay lão?"
Lão khất cái ngáp một cái, nói ra: "Nhặt. . ."
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com