Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 716: CHƯƠNG 715: NGƯỜI TỐT

Sáng hôm sau khi Đường Ninh nhìn thấy Trần Chu, phát hiện hắn đi đường khập khễnh.

Hắn kinh ngạc nói: "Làm sao thế, chân đau à?"

Trần Chu ôm cái mông bị roi quất, gật đầu nói: "Đêm qua không cẩn thận nên chân đá vào tường."

Đường Ninh lắc đầu, nói ra: "Rời nhà đi ra ngoài, vẫn là phải cẩn thận chút."

Trần Chu nhìn Đường Ninh, mấy lần muốn nói lại thôi, cuối cùng mới hỏi: "Đại nhân, đáng yêu ở trước mặt vũ mị, có phải là không đáng một đồng đúng không?"

Đường Ninh nhìn hắn, hỏi: "Ai nói cho ngươi?"

"Kinh sư đều truyền như thế. . ."

"Bọn hắn biết cái gì." Đường Ninh khinh thường nói: "Đáng yêu có chỗ tốt của đáng yêu, vũ mị có chỗ hay của vũ mị, ưa thích kiểu nào là tự do của người khác, bọn hắn quản được sao?"

Trần Chu nhì hắn, tnhử thăm dò: "Đại nhân thích kiểu gì?"

Đường Ninh nhìn hắn một cái, nói ra: "Ta thích hết."

Có một chuyện rất kỳ quái, vì sao những người kia nhất định phải lựa chọn giữa đáng yêu cùng vũ mị, Tô Mị vũ mị, Triệu Mạn đáng yêu, hoàn toàn có thể đồng thời có được, cũng không mâu thuẫn. ..

Hắn không để ý đến Trần Chu, hướng về một đồng cỏ không người ở phía trước.

Hôm nay là một trận tỷ thí cuối cùng, cũng là một trận quan trọng nhất, trước khi bắt đầu chính thức tỷ thí, hắn còn muốn làm nóng người trước.

Chờ đến khi Đường Ninh đi xa, Trần Chu mới quay đầu nhìn về phía doanh trướng sau lưng, thấy Hoàn Nhan Yên đi tới, thở dài, nói ra: "Hỏi rõ ràng rồi, đại nhân nói, hắn thích hết. . ."

. ..

Mấy chục bộ Túc Thận do Hoàn Nhan bộ cầm đầu, trong Hoàn Nhan bộ, hai vị vương tử một vị công chúa, Tứ công chúa quản lý nhiều bộ tộc nhất.

Mà lần này Khả Hãn sẽ giúp Tứ công chúa tuyển ra một vị dũng sĩ lợi hại nhất để thành hôn, sẽ một lần nữa thay đổi bố cục trong tộc.

Nếu nàng phải gả cho người thuộc bộ tộc do đại vương tử hoặc Tam vương tử quản lý, vậy bộ tộc trong tay nàng, tự nhiên cũng sẽ chuyển quyền quản lý, đến lúc đó, những bộ tộc này ở trong tay nàng hay là trong tay đại vương tử hoặc Tam vương tử cũng không rõ.

Ô Duyên bộ thì lại khác, Ô Duyên bộ vốn thuộc về nàng, lần này Ô Duyên bộ phái ra một người Hán xuất chiến, thế mà cũng lọt vào một trận tỷ thí cuối cùng, khiến cho rất nhiều người vô cùng kinh ngạc.

Rất nhiều người không rõ chân tướng, trước khi tỷ thí bắt đầu đã nghị luận ầm ĩ.

"Sao Ô Duyên bộ lại phái một người Hán đến, thế mà đại vương tử cũng đồng ý. . ."

"Nghe nói người Hán kia đã gia nhập Ô Duyên bộ, hơn nữa còn bái Bố Mã là sư phụ, cũng coi như là một nửa người thảo nguyên. . ."

"Lúc trước hắn thắng hai trận kia, cũng đều dựa vào A Y Na cùng A Nguyệt, nếu chỉ dựa vào hắn, làm sao có thể đi đến cuối cùng?"

"Đi đến cuối cùng thì làm được gì, hắn vẫn không phải đối thủ của những dũng sĩ kia, ta đoán lát nữa nhất định hắn sẽ bị đánh rất thảm. . ."

. ..

Trước khi tỷ thí bắt đầu, Bố Thái và Hàn Lặc chính là người có khả năng thắng cao nhất, nhưng ai ngờ Hàn Lặc xuất sư chưa nhanh, sau khi thua trận tỷ thí đầu tiên, hôm qua thừa dịp đêm tối đã rời đi nơi này.

Hắn không rời đi, cũng không có mặt mũi gặp Tam vương tử.

Hôm qua trận đua ngựa thứ hai, nếu hắn phái Đạt Cập ra nghênh chiến với A Y Na, cho dù Đạt Cập thua A Y Na, nhưng Y Thập thắng A Nguyệt vẫn dễ như trở bàn tay, hai trận chiến ba thắng, vẫn là bọn hắn thắng.

Nếu là như vậy, giờ phút này đội đứng ở chỗ này chính là bọn hắn, nhưng người Hán kia quỷ kế đa đoan, Hàn Lặc không may nhảy vào trong hố do hắn đào, cũng chẳng trách người khác.

Nhưng trận tỷ thí hôm nay sẽ so về bản lĩnh thật sự, hai cửa trước người Hán kia đều dựa vào A Y Na cùng A Nguyệt mới miễn cưỡng vượt qua, hôm nay dựa vào chính hắn thì không thể may mắn như thế được.

Đường Ninh làm nóng người trở về, A Y Na cũng rút thăm trở về.

Trong tay nàng cầm một cây xâm, nhìn Đường Ninh, nói ra: "Đối thủ của ngươi là Ôn Đô bộ Cáp Khố, thắng hắn mới có thể gặp được Bố Thái."

Hai trận tỷ thí phía sau, bao gồ cả Đường Ninh, chỉ còn lại bốn người, Đường Ninh rút đến, là người trong một bộ tộc thuộc về Tam vương tử, đối đầu với Bố Thái, cũng là người của đại vương tử, không có chuyện gì ngoài ý muốn, tổ Đường Ninh thắng, đến lúc đó phải ứng chiến chính là Bố Thái.

Hoàn Nhan Yên nhìn Đường Ninh, ân cần nói: "Cáp Khố cũng rất lợi hại, ngươi cẩn thận một chút."

Đường Ninh nhìn xem nàng, cười nói: "Ta cũng rất lợi hại. . ."

Bố Thái tỷ thí cùng một người khác không có gì đáng xem, hai người họ đều là thủ hạ của đại vương tử, đối phương trực tiếp nhận thua, Bố Thái dễ dàng giành được thắng lợi.

Mặc dù chuyện này khiến rất nhiều người lên án, nhưng cũng không vi phạm quy tắc.

A Y Na nhìn về phía Đường Ninh, nói ra: "Tới phiên ngươi."

Sân bãi tỷ thí là một đồng cỏ bị vây quanh, bốn phía là đám người các bộ tộc đứng đầy quan sát, Đường Ninh trước ánh mắt soi mói của mọi người, chậm rãi đi đến trong sân.

Cáp Khố cũng là một nam tử rất khôi ngô, có lẽ là bởi vì người thảo nguyên bọn hắn thường xuyên ăn thịt nên hình thể đều tráng kiện, thể năng tự nhiên cũng vượt qua người Hán bình thường.

Đường Ninh đi đến trên trận, Cáp Khố hoạt động cơ bắp tráng kiện một chút, khớp xương không ngừng kêu lên kẽo kẹt, hắn nhìn Đường Ninh, khẽ nhếch miệng, dùng tiếng Hán ngọng ngịu nói: "Hôm nay, ngươi không có hôm qua, vận khí tốt. . ."

Đường Ninh mặt lộ nghi hoặc, hỏi: "Ngươi nói cái gì?"

Cáp Khố cất cao giọng, nói ra: "Ta nói, ngươi, không có, ngày hôm qua, vận khí tốt!"

Đường Ninh ngoáy lỗ tai, nói ra: "Ta không nghe rõ, ngươi lặp lại lần nữa đi."

Trên mặt Cáp Khố lộ ra vẻ không kiên nhẫn, nói ra: "Ta nói, ngươi! @# ¥%. . . *. . ."

Đường Ninh nhìn Cáp Khố nằm trên mặt đất, hai mắt trắng dã, vừa run rẩy, vừa sùi bọt mép, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc, vội vàng ngồi xổm người xuống, dùng sức lắc lắc hắn, quay đầu hô lớn với đám người: "Đại phu, đại phu đâu, Cáp Khố bị động kinh, người tới đây mau. . ."

Đám người cùng nhau tiến lên, mồm năm miệng mười nói gì đó, nhưng không có người nào trách cứ Đường Ninh.

Dù sao tỷ thí còn chưa có bắt đầu, Đường Ninh và Cáp Khố cũng chưa từng có tiếp xúc, Cáp Khố lại đột nhiên ngã xuống đất, run rẩy không ngừng, thế này thì dù có trách thế nào cũng không trách đến trên đầu của hắn.

Y thuật trên thảo nguyên vốn cũng không quá giỏi, có chút thủ đoạn còn khiến bệnh nhân chết sớm, Đường Ninh thấy không có người cứu chữa Cáp Khố, lại lần nữa ngồi xổm người xuống, bóp bóp người của hắn, điểm mấy cái lên huyệt vị trên người hắn, rốt cục Cáp Khố không còn run rẩy nữa mà lại là trực tiếp ngất đi.

Đường Ninh nhìn A Nguyệt vây tới, nói ra: "Nói cho bọn hắn, mang hắn đi, để hắn nằm trên giường nghỉ ngơi hai ngày là tốt."

A Nguyệt quay đầu lại, phiên dịch lại lời của Đường Ninh cho đám người, rất nhanh đã có hai người đi lên trước, khiêng Cáp Khố đi, mà ánh mắt đám người nhìn hắn cũng không giống với lúc trước.

"@#%*! . . ."

". . . % ¥#@."

"*% ¥#@!"

. ..

Đường Ninh nghe không hiểu bọn hắn nói chuyện, ánh mắt nhìn về phía A Nguyệt, A Nguyệt giải thích nói: "Bọn hắn nói ngươi là người tốt. . ."

"Đâu có đâu có. . ." Đường Ninh mặt mo đỏ ửng, nói ra: "Hữu nghị thứ nhất, tranh tài thứ hai, đây đều là chuyện ta phải làm."

A Nguyệt lại phiên dịch lời nói của Đường Ninh, vẻ thiện ý trên mặt mọi người càng nhiều, bầu không khí trong sân cũng càng thêm hòa hợp.

Bởi vì trước khi tỷ thí Cáp Khố đột nhiên phát bệnh, không thể tham gia tỷ thí, Đường Ninh giống như Bố Thái, nhẹ nhõm tấn cấp, kết quả tỷ thí của hai người bọn họ sẽ quyết định ai mới là vị hôn phu tương lai của Tứ công chúa.

Tỷ thí giữa Đường Ninh và Bố Thái được bố trí vào hai canh giờ sau, hắn ngồi tại trong trướng, Hoàn Nhan Yên đứng bên cạnh hắn, nói ra: "Ta biết, ngươi vừa rồi dùng Điên Cổ, trước kia sư phụ cũng dùng qua."

Nàng thở phào một hơi thật dài, nói ra: "Lát nữa đấu với Bố Thái kia, ngươi cũng thả Điên Cổ cắn hắn, chúng ta liền thắng. . ."

Đường Ninh lắc đầu, nàng nghĩ thế không khỏi quá đơn giản rồi, một chuyện xảy ra một lần là trùng hợp, xảy ra lần thứ hai thì nhất định sẽ có người liên hệ đến trên người hắn.

Khả năng Bố Thái cùng Cáp Khố đồng thời động kinh quá thấp, Điên Cổ dùng trên người Cáp Khố rồi thì không thể lại dùng ở trên người hắn.

Hoàn Nhan Yên nghe giải thích của hắn, lo lắng nói: "Vậy làm sao bây giờ, trận tiếp theo nhất định không thể thua!"

"Ngoại trừ Điên Cổ, ta còn có Huyễn Cổ, Thụy Cổ, Dương Cổ. . ." Đường Ninh nhìn nàng, hỏi: "Ngươi muốn thắng thế nào?"

Hoàn Nhan Yên nghĩ nghĩ, hỏi: "Có một loại sâu độc, sau khi gieo xuống cho nam nhân có thể khiến cho hắn một lòng một ý thích ngươi hay không?"

"Không có." Đường Ninh lắc đầu, nói ra: "Hơn nữa. . ., ta không thích nam nhân."

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!