Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 717: CHƯƠNG 716: ĐỘT PHÁ

Điên Cổ là một loại côn trùng kịch độc không gì sánh được, có thể tạm thời gây tê liệt thần kinh con người, tạo thành triệu chứng tương tự như bị động kinh, nhưng độc tố chỉ tạm thời, chỉ một lát là sẽ mất đi hiệu lực, hơn nữa di chứng để lại rất nhỏ, sau hai ba ngày suy yếu là có thể khôi phục nhảy nhót tưng bừng.

Huyễn Cổ là một loại độc dược phối trí, tổng hợp mấy chục loại cây nấm độc tạo thành kịch độc, có tác dụng gây ra ảo giác mạnh, chỉ dùng một lượng nhỏ là có thể thấy hiệu quả, người trúng sâu độc này, sẽ sinh ra một loạt ảo giác, có người mộng được thăng tiên, có người mộng thấy thành ma. . ., hiệu quả cụ thể phải tùy vào từng người dùng nên khác nhau.

Về phần Thụy Cổ và Dương Cổ, tên như ý nghĩa, một loại có thể khiến người ta buồn ngủ, một loại có thể khiến người ta ngứa ngáy toàn thân, đương nhiên, đây đều là biểu hiện bên ngoài, nếu người trúng cổ không kịp thời giải cổ, thì thân thể sẽ xuất hiện nguy hiểm.

Đường Ninh biết được rất nhiều loại sâu độc, nhưng vẫn chưa từng nghe tới loại mà Hoàn Nhan Yên nhắc tới kia.

Cổ trùng có thể tàn phá thân thể con người, lại không thể thay đổi được lòng người, ưa thích chính là ưa thích, không thích chính là không thích ------ Ngoại trừ dùng cổ trùng uy hiếp đối phương.

Dùng loại sâu độc nào để đối phó với Bố Thái là vấn đề mà Đường Ninh cần suy nghĩ.

Điên Cổ không thể dùng nữa, thủ pháp Huyễn Cổ thì hắn chưa dùng thuận tay, về phần Thụy Cổ cùng Dương Cổ cũng không quá phù hợp. ..

. ..

Hàng năm thảo nguyên đều sẽ có đủ kiểu tỷ thí, tham gia tỷ thí có thể đạt được rất nhiều ban thưởng, chuyện này là vì cổ vũ các dũng sĩ không ngừng vươn lên, các chiến sĩ trên thảo nguyên đã sớm quen với chuyện này.

Lần tỷ thí này lại hoang toàn khác xưa, bởi vì phần thưởng tỷ thí là Tứ công chúa, bên thắng có thể cưới Tứ công chúa, đối với dũng sĩ trên thảo nguyên thì đây chính là chứng minh rõ ràng nhất cho thân phận cùng thực lực, rất nhiều dũng sĩ tranh nhau báo danh, những người có thể trụ đến cuối cùng đều là nhân tài kiệt xuất.

Đương nhiên, cũng có nhân tài kiệt xuất lăn lộn đến sau cùng.

Người Hán nhìn có vẻ yếu đuối kia được A Y Na cùng A Nguyệt trợ giúp mới miễn cưỡng thông qua được hai cửa trước, cửa thứ ba cũng không biết gặp được vận may gi à đối thủ đột phát bệnh nặng, giúp hắn tự động tấn cấp, thế mà có thể kiên trì tới cuối cùng.

Nhưng may mắn của hắn cũng chỉ dừng ở đây thôi.

Bởi vì đối thủ mà hắn sẽ phải đối mặt là Bố Thái, Bố Thái và mấy người Hàn Lặc, A Y Na là mấy người có thực lực mạnh nhất trong các bộ Túc Thận, đệ nhất dũng sĩ thảo nguyên cũng nhất định là một trong số bọn hắn.

Ở trong đó, Hàn Lặc tinh thông kỵ thuật, A Y Na đều giỏi cả kỵ xạ, Bố Thái lại nổi tiếng về vũ dũng.

So sánh với Bố Thái cường tráng, người Hán kia nhìn gầy giống một con khỉ con, sợ là dưới tay Bố Thái, ngay cả ba chiêu cũng không trụ được.

Tỷ thí còn chưa bắt đầu, bên sân đã đầy người vây xem.

Bố Thái đi vào đồng cỏ, hai tay giơ cao, cười to hai tiếng, đám người chung quanh lập tức reo hò một trận.

Đến lượt Đường Ninh vào sân thì bầu không khí đã an tĩnh nhiều, mọi người nhìn hắn bằng ánh mắt thương hại, giống như đã nhìn thấy được kết cục bi thảm của hắn.

Hoàn Nhan Yên đứng ở đây một bên, nắm lấy tay A Y Na, vẻ mặt vô cùng khẩn trương, hỏi: "Hắn không sao chứ?"

A Y Na vỗ vỗ tay của nàng, nói ra: "Yên tâm đi, hắn quỷ kế đa đoan, Bố Thái không phải là đối thủ của hắn."

"Cái gì quỷ kế đa đoan. . ." Hoàn Nhan Yên lườm nàng ta một chút, nói ra: "Cái này gọi thông minh trí tuệ. . ."

Người thảo nguyên tôn trọng bạo lực nguyên thủy trận tỷ thí thứ ba này không cho phép dùng vũ khí.

Đường Ninh đi vào sân đấu, Bố Thái nhìn về phía hắn lại đột nhiên thở sâu, cười to nói: "Nam nhân người Hán các ngươi sao lại giống nữ nhân thế, trên người thơm thơm. . ."

"Thơm không?" Đường Ninh nhìn hắn, nói ra: "Thơm thì ngửi thêm mấy hơi đi."

Đột nhiên Bố Thái hít mấy hơi, nhếch miệng cười một tiếng, ánh mắt nhìn về phía Đường Ninh tràn đầy chế nhạo, nói ra: "Lần trước ta cùng đại vương tử đi tới địa bàn người Hán các ngươi giật đồ, chơi mấy nữ nhân kia, chính là hương vị này. . ."

Nói xong hắn liền lắc đầu, nói ra: "Đáng tiếc, lần đó bắt các nàng trở lại, còn chưa chơi được mấy ngày mà các nàng đã chết hết. . ."

Đường Ninh nhìn về phía hắn, nụ cười trên mặt dần thu lại, nói ra: "Vậy ngươi thật sự là đáng chết a. . ."

Bố Thái nhếch môi, sâm nhiên cười nói: "Một con dê hai chân, cũng muốn đánh chủ ý tới Tứ công chúa, Tứ công chúa là của Bố Thái ta, ai động vào thì kẻ đó chết. . ."

Đường Ninh nhìn xem Bố Thái, giật giật khóe miệng, nói ra: "Ta cứ muốn động."

"Muốn chết!"

Bố Thái hừ lạnh một tiếng, cả người như mãnh hổ xổng chuồng, nhanh tay đánh úp về phía Đường Ninh, một quyền nặng nề đánh ra.

Nếu người bình thường bị quyền này đánh trúng, nhẹ nhất cũng sẽ gãy mấy cây xương sườn.

Đường Ninh đứng tại chỗ, không tránh không né, cũng đánh tới một quyền.

Ầm!

Sau một tiếng vang nặng nề, thân thể Bố Thái run rẩy, hắn cố gắng ổn định thân hình, Đường Ninh lại phải lui ra phía sau bốn năm bước mới đứng vững, lắc lắc nắm đấm có chút nhức mỏi, nhìn xem Bố Thái, cười nói: "Thật sự có tài."

Bố Thái nhíu mày, cứ cảm thấy uy lực một quyền vừa rồi hắn đánh ra kia có chút không đủ, chỉ có chín thành của thời kì đỉnh phong, khí lực của tên người Hán gầy yếu kia cũng có vượt quá dự đoán của hắn.

"Ta sẽ bóp nát xương cốt của ngươi từng cái một!" Nắm đấm của hắn cũng đau nhức, lạnh giọng nói một câu rồi lại vọt lên.

Ầm!

Phanh phanh!

Phanh phanh phanh!

Hai người không có binh khí, chỉ đơn giản vật lộn, quyền nào cũng chạm vào thịt, đám người vây xem rõ ràng có thể thấy được, thực lực của Bố Thái rõ ràng là vượt trên người Hán kia.

Nhưng giờ phút này, trong sân lại không có một người nào ủng hộ hò hét cho Bố Thái, họ chỉ nín thở hồi hộp nhìn hai bóng người đang đấu trên sân kia.

Không có ai ngờ được người Hán kia nhìn gầy yếu như thế, thế mà trong cơ thể lại ẩn chứa lực lượng lớn như vậy.

Mặc dù hắn không bằng Bố Thái, nhưng mọi người ở đây có mấy người có thể cứng đối cứng cùng Bố Thái như vậy?

Thực lực của hắn, càng bị áp chế thì bùng nổ càng mạnh, dũng khí tuyệt đối không chịu thua, đã thắng được lòng tôn trọng của không ít người.

Sắc mặt Hoàn Nhan Yên trắng bệch, kinh hoảng nói: "Sao hắn không cần sâu độc. . ."

"Hắn đang tìm kiếm đột phá." Một giọng nói từ phía sau lưng nàng truyền đến.

Hoàn Nhan Yên quay đầu lại, nói ra: "Sư phụ."

Nữ tử trung niên kia nhìn lên trên trận, nói ra: "Con người ở trong thời khắc sinh tử nguy hiểm, có thể bộc phát ra tiềm lực trước nay chưa có, càng dễ đột phá bình cảnh, lĩnh ngộ được cảnh giới mới."

Hoàn Nhan Yên vội vàng hỏi: "Vậy hắn sẽ thắng sao?"

Nữ tử trung niên nhìn xem trong tràng, nói ra: "Xem tiếp đi đi."

Trên trận.

Đường Ninh và Bố Thái lại đấu quyền lần nữa, Bố Thái lùi về sau hai bước, hắn rời khỏi ba bước.

Mặc dù hai quyền đã sớm đau nhức không thôi, trên thân cũng vô cùng đau nhức, nhưng cảm giác vui sướng này lại khiến hắn cảm giác được toàn thân tràn đầy lực lượng, tỷ thí cùng Đường Yêu Yêu, nàng lưu tình với hắn, tỷ thí cùng Hoàn Nhan Yên, không thể ép hắn dùng tới toàn bộ tiềm lực, hiện giờ đối mặt với Bố Thái, hắn mới chính thức có cảm giác tìm được đối thủ kia.

So sánh với Đường Ninh, sắc mặt Bố Thái đã trắng bệch, trong lòng sợ hãi không thôi.

Hắn có thể phát giác được, tại trong thời gian thật ngắn này, thực lực của đối phương đang không ngừng tăng lên, ngược lại thì lực lượng trong cơ thể hắn lại đang không ngừng trôi đi, nắm đấm vung ra cũng trở nên mềm mại vô lực.

Hắn chưa bao giờ có loại cảm giác này, hoặc là nói, thể lực của hắn còn lâu mới đến lúc hao hết.

Lúc này, Đường Ninh lại một lần nữa đi lên trước, cười to nói: "Lại đến!"

Oanh!

Bố Thái đánh một quyền vào bả vai Đường Ninh, Đường Ninh đập một chưởng vào lồng ngực của hắn, Đường Ninh lui lại một bước, Bố Thái lùi hai bước.

Ầm!

Hai người tiếp tục đối quyền, Đường Ninh không nhúc nhích tí nào, Bố Thái lui lại ba bước.

Bố Thái nổi giận gầm lên một tiếng, lại xông lên, một quyền đánh tới đầu Đường Ninh.

Đường Ninh đưa tay bắt lấy cổ tay hắn, một tay khác dùng khuỷu tay hung hăng đập xuống, thản nhiên nói: "Cánh tay này, để tế cho cô nương đầu tiên bị ngươi chà đạp."

Răng rắc!

Một cánh tay của Bố Thái uốn lượn thành một góc độ quái lạ.

"A!" Hắn đau đớn gầm lên một tiếng, một tay khác lại tụ lực đánh tới.

Đường Ninh tiếp tục nắm chặt nắm đấm của hắn, tay phải nắm tay, đánh tới khớp nối cùi chỏ của hắn, âm thanh lạnh lùng nói: "Vị thứ hai!"

Răng rắc!

Khuỷu tay của Bố Thái lập tức uốn lượn ra phía ngoài.

Sắc mặt hắn trắng bệch, mồ hôi trên trán lớn như hạt đậu cuồn cuộn chảy xuống, hai cánh tay vô lực rut xuống.

Đường Ninh lại không buông hắn ra, đá ra hai cước vào đầu gối của hắn.

"Vị thứ ba, vị thứ tư!"

Tứ chi Bố Thái đứt đoạn, nằm trên mặt đất thành hình chữ đại, một cước cuối cùng, Đường Ninh đá vào hạ bộ của hắn.

"Vị thứ năm!"

Ầm!

Thân thể Bố Thái trượt về phía trước một trượng, hai mắt lật trắng, hôn mê bất tỉnh.

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!