"Tham kiến hữu tướng đại nhân." Tiểu lại kia nhìn thấy Đường Ninh, đầu tiên là cung kính thi lễ một cái, sau đó lắc đầu, nói ra: "Thuộc hạ không biết."
Đường Ninh nhìn về phía sổ trong tay, trên mặt lộ vẻ khó có thể tin.
Khi A Y Na lẫn vào nữ tử võ cử, người này đã nhắc nhở qua hắn một lần.
Hắn tiến về thảo nguyên, Nghĩa Dương công chúa ở kinh thành khuấy gió nổi mưa lúc, người này cũng đưa một phong thư tới trong nhà.
Một ngày trước khi Khang Vương tạo phản, người này phái người đưa tin nhắc nhở hắn.
Nếu như không phải có một phong thư kia, Khang Vương tạo phản hơn phân nửa đã thành công, thế cục kinh sư cũng sẽ không an ổn giống bây giờ.
Đường Ninh không biết là ai trong bóng tối làm hết thảy, ấn tượng duy nhất đối với người này chính là chữ viết của hắn rất xấu.
Xấu cũng là một loại đặc điểm, khoa cử yêu cầu là cực cao đối với chữ viết, bởi vậy người đọc sách đều viết chữ đẹp, không nói đến thư pháp giá trị bao nhiêu, tối thiểu nhất bọn hắn viết rất tinh tế.
Chữ của người này giống như chó bò, lại giống như rơm rạ tán loạn, Đường Ninh liếc qua đã nhận ra được.
Nhưng khiến hắn kinh ngạc vạn phần là những ngày qua, người này đã từng nhắc nhở cho hắn nhiều lầ, thậm chí ngay cả chuyện Khang Vương tạo phản mà người này cũng đều tiết lộ cho hắn, thế mà lại xuất phát từ Khang Vương phủ. ..
Khang Vương phủ xuất hiện một phản đồ, đây là chuyện mà hắn không thể ngờ được.
Hoài Vương đi tới, hỏi: "Có phát hiện gì sao?"
"Không có gì." Đường Ninh cười cười thu quyển sách kia lại.
Hoài Vương chú ý tới động tác của hắn, nhưng cũng không nhiều lời, trực tiếp quay người đi nơi khác.
Trước khi Khang Vương tạo phản đã gần như không có gì cả, ở trong Khang Vương phủ cũng không tìm ra bao nhiêu thứ, chưa tới nửa giờ sau, Hộ bộ tiểu lại đã thống kê xong, Đường Ninh và Hoài Vương cùng rời khỏi Khang Vương phủ.
Hoài Vương trực tiếp trở về vương phủ, Đường Ninh lại không có về nhà, cũng không về Thượng Thư tỉnh, mà là đi Hình bộ.
Sau khi Khang Vương tạo phản, hạ nhân trong Khang Vương phủ đều bị bắt xuống, tạm giải vào đại lao Hình bộ.
Đường Ninh mượn giấy bút từ chỗ Hình bộ Thượng thư Tống Nghĩa rồi vẽ xuống sơ đồ phác thảo Khang Vương phủ, sau đó đi vào Hình bộ thiên lao, nhìn một tên hạ nhân trong vương phủ, hỏi: "Sân nhỏ này trong vương phủ là chỗ ở của ai?"
Hạ nhân kia nhìn hắn một chút, nói ra: "Là, là Từ tiên sinh. . ."
"Là hắn. . ." Trong mắt Đường Ninh lóe lên một tia dị sắc, trong đầu hiện ra bóng dáng của một vị nam tử trung niên.
Khi Khang Vương vẫn là thân vương, bên người có vô số mưu sĩ, vị Từ tiên sinh này chính là một trong số đó.
Đường Ninh đã từng điều tra qua, sở dĩ Khang Vương có thể chống lại Đoan Vương có Đường gia làm chỗ dựa, vị Từ tiên sinh này có thể nói là chiếm công lớn.
Sau khi Khang Vương bị tước đoạt tước vị thân vương, mưu sĩ bên người tan tác như chim muông, chỉ có vị Từ tiên sinh này còn ở lại bên cạnh hắn.
Đường Ninh vốn tưởng rằng hắn thuộc phe Khang Vương, nhất định muốn giúp Khang Vương lật bàn, không ngờ được hắn lại muốn Khang Vương lật xe.
Nhưng nếu như mục đích của hắn chỉ là Khang Vương thì hai lần trước hắn nhắc nhở mình lại không giải thích được. ..
Đường Ninh lại hỏi mấy hạ nhân trong Khang Vương phủ, xác nhận gian sân nhỏ kia đúng là của Từ tiên sinh, lúc này mới đi ra khỏi Hình bộ đại lao.
Tống Nghĩa đi tới, hỏi: "Đường tướng có thu hoạch gì?"
Đường Ninh nhìn ông ta, hỏi: "Từ tiên sinh trong Khang vương phủ, Tống đại nhân có biết hay không?"
Tống Nghĩa nhẹ gật đầu, nói ra: "Người này là mưu sĩ số một của Khang Vương, chúng ta hoài nghi Khang Vương mưu phản chính là hắn ở sau lưng bày mưu tính kế, chỉ là khi Hình bộ đi tới vương phủ bắt người thì đã không còn nhìn thấy người này, bây giờ hình truy nã hắn đã mang đến từng châu phủ, chỉ cần hắn còn ở trong Trần quốc thì nhất định không chạy thoát."
Đường Ninh rời khỏi Hình bộ, khi về đến trong nhà vẫn còn mấy điều nghĩ không ra xem họ Từ kia muốn làm gì.
Hắn trợ giúp Khang Vương mưu phản, nhưng đến thời khắc mấu chốt lại bán Khang Vương, không biết nếu Khang Vương biết chuyện này, trong lòng sẽ có cảm thụ gì. ..
Chuyện không nghĩ ra thì hắn cũng không suy nghĩ thêm nữa, nhìn về phía Tống Nghĩa, nói ra: "Không có chuyện gì, ta về trước đây, làm phiền Tống đại nhân rồi."
Tống Nghĩa chắp tay nói: "Đường tướng đi thong thả."
Đường Ninh đi ra trong viện, dường như là nghĩ tới chuyện gì, bước chân lại dừng lại, rồi vòng trở lại.
Tống Nghĩa nhìn hắn, hỏi: "Đường tướng còn có chuyện gì?"
Đường Ninh nhìn hắn, nói ra: "Ta muốn tra hồ sơ một vụ án, hi vọng Tống đại nhân giúp đỡ."
"Đường tướng khách khí." Tống Nghĩa cười cười, nói ra: "Vụ án gì, ta để cho người ta đi tìm."
Đường Ninh nhìn hắn, nói ra: "Hai mươi năm trước, vợ chồng Đường Dư bị tìm tới thế nào. . ."
Trần quốc mênh mông, muốn tìm hai người không khác gì mò kim đáy biển, không có phía quan phương nhúng tay thì đây là chuyện không thể nào.
Còn nếu phía quan phương truy nã, Hình bộ nơi này nhất định sẽ lưu lại vết tích.
Tống Nghĩa nhìn hắn một chút, nói ra: "Chuyện từ hơn hai mươi năm, sợ là không dễ điều tra, khi đó, bản quan còn chưa phải Hình bộ Thượng thư, nhưng Đường tướng yên tâm, lát nữa ta sẽ để người đi tìm, tìm được lập tức đưa đến trong phủ."
Đường Ninh chắp tay, nói ra: "Cám ơn Tống đại nhân."
"Hẳn là. . ."
. ..
Chuyện năm đó rốt cuộc có liên quan gì tới hắn, Đường Ninh cũng không muốn cứ luôn mơ hồ như thế.
Nhờ vả Tống Nghĩa xong, hắn mới trực tiếp trở về nhà.
Ở cửa Đường phủ có một chiếc xe ngựa, Đường Ninh đã thấy qua không ít lần, đây là xe ngựa của An Dương quận chúa, hẳn là Đường Thủy tới.
Đường Ninh đi vào hậu viện, quả nhiên thấy được hai người bọn họ.
An Dương quận chúa từ xa đã nhìn hắn một cái, giọng nói âm dương quái khí: "Đường tướng tới, An Dương không tiếp đón từ xa, Tể tướng đại nhân chớ trách. . ."
Nữ nhân này mang thù nawmg ngoài dự đoán của Đường Ninh, Đường Ninh không thèm để ý nàng, đi đến bên người Đường Thủy, quay đầu nhìn một chút, hỏi: "Mấy ngày nay có phải nàng ấy không tiện hay không?"
Đường Thủy nghi ngờ nói: "Không tiện cái gì?"
"Nữ nhân nha, luôn có mấy ngày không tiện. . ." Đường Ninh liếc An Dương quận chúa, nói ra: "Chính là phập phồng không yên, tính tình sẽ vô cùng xấu ấy. . ."
Mặt Đường Thủy đỏ lên, đập hắn một chút, nói ra: "Bớt nói linh tinh đi!"
Đường Ninh phất phất tay, không xoắn xuýt chuyện này nữa mà nhìn nàng, hỏi: "Ngươi đã từng gặp qua Phúc Vương phi chưa?"
Đường Thủy lườm hắn một cái, nói ra: "Tự nhiên gặp rồi."
Đường Ninh hỏi: "Phúc Vương phi rất xinh đẹp sao?"
Đường Thủy nhìn hắn một cái, hỏi: "Ngươi hỏi chuyện này để làm gì?"
"Ta chỉ hiếu kỳ." Đường Ninh rốt cục vẫn là hỏi ra nghi ngờ trong lòng, nói ra: "Phúc Vương có bọ dáng như thế, lại có thể sinh ra nữ nhi dạng chó hình người, nàng nhất định là hoàn mỹ kế thừa ưu điểm của Phúc Vương phi. . ."
Đường Thủy lắc đầu, nói ra: "Lúc Phúc Vương còn trẻ cũng không phải dáng vẻ này, nghe nói khi ông ấy còn trẻ, cũng là mỹ nam tử nổi danh kinh sư. . ."
"Mỹ nam tử, ông ta?"
Đường Ninh vô cùng ngạc nhiên, so với chuyện biết được Từ tiên sinh phản bội Khang Vương còn khiếp sợ hơn.
Danh xưng "Mỹ nam tử nổi danh kinh sư " như thế này, cũng không phải tùy tiện người nào cũng có thể lấy được, không có người nào gọi hắn như vậy, làm sao lại dùng để hình dung Phúc Vương?
Mặc cho Đường Ninh nghĩ như thế nào, đều không thể liên hệ Phúc Vương cùng ba chữ này.
"Đây là sự thực, ngươi hỏi thăm một chút là biết." Đường Thủy nói: "Chẳng qua là về sau xảy ra chuyện gì nên ông ấy mới biến thành dáng vẻ hiện tại."
"Chuyện gì?" Đường Ninh nhìn nàng, trong mắt hừng hực ngọn lửa bát quái hóng chuyện.
Đường Thủy lắc đầu, nói ra: "Không biết, đây cũng là chuyện hơn hai mươi năm trước, ta cũng chỉ nghe nói trong lúc vô tình."
Đường Ninh vốn còn muốn nghe ngóng thêm hai câu, nhưng lại có nha hoàn tới mời bọn hắn đi qua ăn cơm.
Khu nhà nhỏ này có phòng bếp độc lập, ăn cơm cũng chỉ có bốn người các nàng, lúc bình thường đa số là Đường Ninh cùng Đường Dư, có đôi khi Chung Ý Tô Như cũng sẽ tới ăn cùng.
Đường Ninh ngồi trước bàn, ánh mắt lơ đãng cong lên, đảo qua cổ tay An Dương quận chúa, kinh ngạc nói: "Vòng tay của ngươi từ đâu tới?"
An Dương quận chúa liếc mắt nhìn hắn, nói ra: "Bá mẫu tặng cho ta, ngươi quản được sao?"
Đường Ninh nhìn về phía Đường Dư, hỏi: "Mẹ, ngươi đưa nàng vòng tay làm gì?"
Đường Dư cười cười, nói ra: "Nếu không có quận chúa hỗ trợ, ta còn không gặp được ngươi đâu, hẳn là tạ ơn nàng."
"Thấy chưa. . ." An Dương quận chúa nhìn hắn một cái, nói ra: "Bá mẫu mới không giống một số người, lấy oán trả ơn. . ."
"Vòng tay này, không thể loạn mang. . ." Đường Ninh lúc đầu muốn nói cái gì, cuối cùng chỉ là khoát tay áo, nói ra: "Đưa rồi thì thôi vậy."
An Dương quận chúa nhìn hắn, cả giận nói: "Ngươi có thái độ gì đấy, Thủy nhi đều có thể mang, vì sao ta không thể mang?"
Đường Ninh không tiếp tục cái đề tài này, chỉ chỉ một đĩa củ sen trên bàn, nói ra: "Ngươi ăn ngó sen. . ."
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com