Củ sen hôm nay rõ ràng cho nhiều dấm, ba người Đường Ninh đều không động đũa, cả đĩa củ sen đều bị An Dương quận chúa ăn sạch.
Người xấu nên ăn nhiều ngó sen, mặc dù An Dương quận chúa không xấu, nhưng nàng cũng cần ăn nhiều.
Củ sen tính lạnh, có tác dụng thanh nhiệt tiêu phiền, rất rõ ràng, An Dương quận chúa cần trừ hoả, lần sau gặp hắn có khả năng sẽ không còn tức giận lớn như vậy.
Sau khi cơm nước xong, Đường Thủy và An Dương quận chúa ngồi thêm một lát rồi cùng nhau rời đi, Đường Ninh nghĩ đến một việc, nhìn về phía Đường Dư, hỏi: "Mẹ, có truyền ngôn nói, lúc còn trẻ Phúc Vương là mỹ nam tử nổi danh kinh sư, rốt cuộc có phải thật hay không?"
"Đó không phải truyền ngôn." Đường Dư lắc đầu, nói ra: "Khi Phúc Vương còn trẻ, có danh xưng "Mỹ nam tử đệ nhất kinh sư ", khi đó cho dù hắn phong lưu thành tính cũng có rất nhiều nữ tử cao môn đại hộ muốn gả cho hắn."
Đường Ninh kinh ngạc nói: "Phúc Vương phong lưu thành tính?"
So với chuyện Phúc Vương là kinh sư đệ nhất mỹ nam tử, Đường Ninh cảm thấy chuyện này càng khiến hắn cảm thấy khó có thể tin hơn.
Dù sao, thời gian vốn vô tình, ngày xưa là nam thần trong mộng của nhiều thiếu nữ, cũng có lúc trung niên mập ra.
Người coi nhan trị như cặn bã không chỉ có Phúc Vương, trăm ngàn năm sau, ở bờ bên kia Thái Bình Dương xa xôi còn có một người họ Lý.
Nhưng nhan trị dễ đổi, bản tính khó dời.
Đường Ninh gặp qua người sa đọa thành thật, nhưng rất ít gặp qua lãng tử quay đầu.
Chỉ cần là người trong kinh thì đều biết, Định Quốc Hầu và Hoài Vương sủng thê, Phúc Vương sợ vợ, Đường Ninh còn tưởng rằng loại tính cách này của Phúc Vương là bẩm sinh, không ngờ tới ông ta còn có một đoạn quá khứ như vậy.
Một lãng tử đã từng phong lưu thành tính, rốt cuộc đã trải qua chuyện gì mới có thể biến thành một người chỉ sủng thê rồi bị thê quản nghiêm.
Vì sao Phúc Vương lại lãng tử hồi đầu, vì sao lại từ đệ nhất mỹ nam tử kinh sư biến thành đại thúc đầy mỡ giống bây giờ, Đường Dư cũng không biết, Đường Ninh càng không thể nào biết được.
Sở dĩ hắn hiếu kỳ đối với Phúc Vương, dĩ nhiên không phải bởi vì An Dương quận chúa hay nguyên nhân gì khác, chỉ vì Phúc Vương mang đến cho hắn một cảm giác rất kỳ quái.
Ngày Khang Vương tạo phản đó, quan viên quyền quý đều bàng hoàng, Đoan Vương bị dọa thành chó, ngay cả Trần Hoàng đều dọa đến mức kích động, duy chỉ có Phúc Vương từ đầu đến cuối mặt không đổi sắc, dường như một chút cũng không lo lắng Khang Vương tạo phản thành công sẽ giết ông ta.
Hoặc là ông ta căn bản không sợ chết, hoặc là ông ta biết Khang Vương sẽ không thành công, về phần nguyên nhân cuối cùng là gì, Đường Ninh không được biết rồi.
Nếu như là nguyên nhân trước, Đường Ninh kính ông ta là mập mạp có cốt khí, nếu như là nguyên nhân sau, lực lượng của ông ta lại đến từ tại chỗ nào?
Hắn hiếu kỳ về Phúc Vương dừng ở đây, bởi vì ngoài chuyện này ra, hắn còn muốn vội làm chuyện khác.
Chỉ qua một ngày, Hình bộ Thượng thư Tống Nghĩa đã để người đưa tới một túi hồ sơ, có quan hệ tới chuyện năm đó.
Trong hồ sơ có một tờ lệnh truy nã, vẽ chính là Đường Dư lúc còn trẻ.
Chuyện này đủ để chứng minh, chuyện năm đó Trần Hoàng có tham dự, không có ông ta cho phép, Đường gia không có bản lãnh dán lệnh truy nã đầy Trần quốc.
Lệnh truy nã hẳn là có hai tấm, nhưng Hình bộ chỉ giữ một tấm, không biết là Hình bộ sơ sẩy, hay là bởi vì nguyên nhân khác, chuyện này khiến Đường Ninh có chút thất vọng.
Hắn muốn nhìn một chút, phụ thân của hắn ở thế giới này có dáng dấp ra sao.
Trùng hợp có khả năng xảy ra một lần, thì cũng có khả năng xảy ra lần thứ hai, đây là chuyện hắn mong đợi thật lâu, hắn đang mong đợi bù đắp được tiếc nuối cùng thiếu thốn ở một thế giới khác.
Nhưng phía trên này chỉ viết mẫu thân, nhưng không có bất kỳ tin tức gì liên quan tới người kia, chuyện này hiển nhiên là không bình thường, là Đường gia năm đó vì che đậy mà cố tình làm.
Ngoài ra, phía trên hồ sơ này đã ghi chi tiết sự việc rất kỹ càng.
Năm đó hai người bọn họ bỏ trốn, triều đình đã phát văn thư, dùng hồi lâu, mới ở Linh Châu tìm được bọn hắn, bọn họ mang Đường gia tiểu thư trở về, mà vị Giang Nam thư sinh kia lại không được đề cập.
Lúc đó Đường Thủy được mang về cùng, khi Đường Ninh xem hồ sơ còn phát hiện ra một chuyện mà trước đó hắn không biết.
Năm đó bọn hắn cũng không phải là hai người bỏ trốn, mà là được một số người trợ giúp mới có thể từ kinh sư một đường chạy trốn tới Linh Châu.
Thân phận của những người đó cũng bị vạch trần, bọn hắn là sứ giả Tiểu Uyển năm đó phái tới Trần quốc, khi đó quan hệ giữa Tiểu Uyển và Trần quốc vẫn chưa khẩn trương như vậy, nói chính xác là năm đó Tây Vực vốn thần phục Trần quốc.
Tại sao sứ giả Tây Vực phải giúp bọn hắn, trên hồ sơ này chưa hề nói, Đường Ninh cũng không đoán ra được, nhưng từ trong câu chữ ở những hồ sơ này đến xem, ngay lúc đó sứ giả Tiểu Uyển nhất định cùng quan phủ Trần quốc, có thể là đã xảy ra chuyện tình cực không vui với Đường gia.
Vậy sau này, hàng năm Tiểu Uyển vẫn không ngừng tiến cống Trần quốc, nhưng hai, ba năm trước, bỗng nhiên khuếch trương thế lực, chiếm lấy một phần ba Tây Vực vào bản đồ, cùng lúc đó, cũng triệt để trở mặt cùng Trần quốc, bây giờ đã trở thành đại địch số một của Trần quốc.
Đường Ninh không biết bây giờ thế cục giữa Trần quốc và Tiểu Uyển có quan hệ cùng chuyện năm đó hay không, nhưng có có thể xác định một chuyện, Đường Thủy đúng là có huyết thống Tây Vực, từ tướng mạo của nàng đến xem, cha mẹ của nàng hẳn là có một người là người Hán, một người lại đến từ Tiểu Uyển.
Chuyện này có thể hỏi mẫu thân để đạt được đáp án, nhưng Đường Ninh rất ít khi hỏi bà năm đó xảy ra chuyện gì, để bà không nghĩ đến những hồi ức không tươi đẹp trước kia.
Chuyện năm đó, Trần Hoàng cũng có phần, Đường Ninh đứng ở góc độ của ông ta, có thể lý giải cách làm của ông ta, nhưng trong lòng vẫn khó tránh khỏi sẽ có chút không thoải mái.
Đến khi nghĩ đến Triệu Mạn, hắn mới đè chút cảm xúc này xuống đáy lòng.
. ..
Trong hoàng cung, Trần Hoàng không ngồi ở ngự thư phòng nhìn sổ con, mà là trở về tẩm điện.
Đêm đến ông ta rất khó chìm vào giấc ngủ, mỗi lúc trời tối đều gặp ác mộng quấn thân, cho nên ban ngày ông ta sẽ nghỉ ngơi một lát, dùng để bổ sung tinh lực.
Lúc ông ta ngủ, nhất định phải đốt huân hương an thần, một cung nữ chậm rãi đi tới, nhóm lửa lư hương.
Không có người nào chú ý tới, khi nàng nhóm lửa vào lư hương, giữa ngón tay xuất hiện một túm bột màu trắng, nhẹ nhàng rơi vào trong lư hương.
. ..
Kinh sư, trên đường phố.
Đường Thủy cùng An Dương quận chúa không ngồi xe ngựa mà sánh vai cùng đi.
An Dương quận chúa lộ vẻ mặt suy tư, sau một lát, quay đầu nhìn về Đường Thủy, hỏi: "Khi nãy không phải là hắn đang mắng ta xấu sao?"
Đường Thủy hỏi: "Lúc nào?"
"Hắn để ta ăn ngó sen." An Dương quận chúa nói: "Ăn ngó sen, ăn ngó sen, ăn ngó sen đọc lái đi chính là xấu, mới vừa rồi không phải hắn ám chỉ ta xấu chứ?"
"Làm sao có thể. . ." Đường Thủy lắc đầu, nói ra: "Ngươi đừng loạn tưởng."
"Hắn nhất định chính là có ý tứ này!" An Dương quận chúa cắn răng, nói ra: "Hắn tốt nhất là cầu nguyện không cần rơi vào trên tay của ta, nếu không ta nhất định cho hắn biết An Dương ta lợi hại. . ."
Đường Thủy bất đắc dĩ lắc đầu, nói tránh đi: "Chờ đến sang năm, ta dự định đi Tây Vực nhìn xem."
An Dương quận chúa nhìn nàng, kinh ngạc nói: "Ngươi đi Tây Vực làm gì?"
Đường Thủy nói: "Đi một chút, nhìn một chút, tiểu cô nói quê hương của ta ở Tây Vực, ta muốn nhìn nơi đó rốt cuộc là tình hình gì."
An Dương quận chúa nói: "Nghe nói nơi đó khí hậu nóng bức, bão cát cũng lớn, ngươi thật sự muốn đi?"
Đường Thủy nhìn nàng một chút, hỏi: "Ngươi có muốn cùng đi với ta hay không, luôn luôn ngốc ở kinh sư làm gì?"
"Ta mới không đi." An Dương quận chúa quả quyết lắc đầu, nói ra: "Ta cũng không muốn bị bão cát nơi đó thổi thành đen nhẻm. . ."
Hai người đi trên đường nói chuyện phiếm, từ phía trước lại truyền đến một tiếnggầm thét.
"Nói chuyện đi, đều câm sao, các ngươi không nói lời nào, những khách nhân làm sao biết các ngươi có phải câm điếc hay không?"
"Trừng ta, ngươi còn dám trừng ta, hôm nay nếu còn không bán được các ngươi, lão tử sẽ móc tròng mắt của các ngươi ra, để cho các ngươi làm ăn mày trên đường!"
. ..
Đường Thủy cùng An Dương quận chúa ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy ở góc đường có hơn mười bóng người.
Trong đó có một người cầm roi, đang không ngừng quất vào một số người khác trên thân.
Những người ngồi chồm hổm trên mặt đất bị quất kia, có sóng mũi cao, ngũ quan thâm thúy, dáng dấp cũng không giống người Trần quốc.
Trong miệng người kia mắng một câu, giơ roi lên, đang muốn quất tới, lại phát hiện phía sau truyền đến một lực cản.
Hắn quay đầu, phát hiện roi của mình đã bị một nữ tử trẻ tuổi nắm ở trong tay.
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com