Bái phỏng bọn người Triệu quốc công phủ, là Vĩnh Bình Hầu, Nghi Xuân Hầu.
Tại kinh sư, có một vài gia tộc mặc dù là quyền quý, nhưng cả gia tộc cũng chỉ thừa một tước vị, ngoại trừ hàng năm có thể lĩnh chút bổng lộc từ triều đình, cũng không có thực quyền gì, mấy năm sau, tước vị còn sót lại này, cũng sẽ theo một thế hệ mà mất đi, bị triều đình đoạt lại.
Vĩnh Bình Hầu, Nghi Xuân Hầu, bao quát Chu gia, đều là gia tộc như vậy.
Sau một khoảng thời gian ngắn ngủi, bọn hắn ở kinh sư có thể dấy lên ánh sáng sau cùng.
Đối với những gia tộc này, chấn hưng một lần nữa đã hành hy vọng xa vời, dưới tình huống gia tộc không có người kế tục, cuối cùng bọn hắn sẽ xuống dốc, nhưng mà cho dù là xuống dốc, cũng chia thành hai loại tình huống.
Có gia tộc, sau khi xuống dốc sẽ không có gì cả, nhưng có gia tộc trước khi xuống dốc đã góp nhặt đủ tài phú, nương tựa theo một chút ánh sáng được gia tộc ban cho, còn có thể tiêu dao thật nhiều năm ở kinh sư.
Đám người Vĩnh Bình Hầu Nghi Xuân Hầu đã sớm không ôm hi vọng gì về chuyện trọng chấn gia tộc nữa, những năm này, bọn hắn đ theo Chu gia, trắng trợn vơ vét của cải, cho dù là không có tước vị thì vẫn có thể sống cuộc sống không khác gì bây giờ.
Những năm này bọn hắn chỉ buôn bán một thứ, đó chính là phái người tiến tới Tây Vực, cướp đoạt những nữ tử mỹ mạo Tây Vực kia trở về, rồi bán giá cao cho quyền quý kinh sư.
Trước kia những gia tộc này ở kinh đô chỉ buôn bán nhỏ, nhưng không có mặt hàng nào kiếm được lợi nhuận có thể so sánh với kiểu mua bán không cần vốn này, dần dà, bọn hắn chỉ buôn bán mặt hàng này.
Bây giờ, triều đình muốn cấm việc buôn bán của bọn hắn, đó chính là chặt đứt đường lui của bọn hắn.
Sau khi mấy người nghe được tiếng gió bèn vội vàng chạy tới Chu gia, thương lượng đối sách.
"Chúng ta bắt người Tây Vực, liên quan gì tới Đường Ninh cùng Hoài Vương, làm chuyện này, bọn hắn có chỗ tốt gì sao?"
"Lần trước thay đổi thuế chính là bọn hắn dẫn đầu, hai người bọn họ đã nhiều lần chặn tài lộ của chúng ta. . ."
"Triệu quốc công, hôm nay không phải ngươi tiến cung một chuyến sao, Thái hậu nói thế nào?"
. ..
Trong một chuyện làm ăn này, từt rước đến nay bọn hắn đều lấy Chu gia cầm đầu, Triệu quốc công Chu Võ tự nhiên cũng là lòng cốt của bọn hắn.
Trong lòng Chu Võ vô cùng phiền não, phất phất tay nói: "Còn có thể làm gì nữa, hiện tại toàn bộ triều đình đã nghiêng về một bên, sau này khẳng định là chuyện này không thể quang minh chính đại làm nữa."
"Cái gì?"
"Vậy chúng ta sẽ tổn thất bao nhiêu bạc?"
. ..
Sắc mặt một người đại biến, nói ra: "Tiền đặt cọc đợt hàng tiếp theo ta đã thu 100. 000 lượng rồi, hiện tại lại nói với ta là không thể làm, ta biết ăn nói thế nào với người mua?"
Chu Võ nhìn Vĩnh Bình Hầu một chút, nói ra: " Từ trước đến nay hàng Tây Vực đều không lo người mua, ai bảo ngươi sốt ruột thu số bạc kia?"
Vĩnh Bình Hầu trầm mặt xuống, những người mua kia đã giao tiền đặt cọc cho hắn, hắn dùng số bạc này mướn không ít người, lập tức muốn đi Tây Vực, bây giờ triều đình lại cấm bọn hắn đi Tây Vực cướp người, chẳng phải là muốn chặn đường phát tài của hắn?
Chuyện này còn không phải quan trọng nhất mà quan trọng hơn là mấy năm này hắn luôn sống xa hoa lãng phí, mỗi khi trên tay có bạc thì chẳng mấy chốc sẽ đánh bậc tiêu hết, hiện tại chuyện buôn bán thất bại, hắn lấy đâu ra bạc để trả cho những người kia?
Những người mua kia có ai không phải đại nhân vật có quyền thế, nếu hắn không giao được người, lại không trả nổi bạc, thì đến lúc đó hắn nhất định sẽ chết rất khó coi.
Chu Võ nói: "Chuyện này ta cũng không có biện pháp, các ngươi tự nhìn xem xử lý đi. . ., Chu Đại, tiễn khách."
Vĩnh Bình Hầu nhìn hắn, vội vàng nói: "Triệu quốc công, Nghi Xuân Hầu, tất cả mọi người đều ngồi trên một con thuyền, các ngươi không thể mặc kệ ta được. . ."
Chu Võ nhìn hắn một cái, nói ra: "Đây là tự ngươi trêu ra phiền phức, không liên quan gì đến chúng ta, tự ngươi giải quyết đi. . ."
Những kẻ quyền quý này lo lắng đi vào Chu gia, không bao lâu sau đã thất vọng đi về.
Nếu triều đình không cho phép bọn hắn tiếp tục làm chuyện này, bọn hắn tự nhiên không có khả năng đối nghịch với bệ hạ và triều thần cả điện, cùng lắm chỉ là chuyển việc này từ ánh sáng vào bóng tối thôi.
Còn muốn để bọn hắn hoàn toàn từ bỏ thì đương nhiên là chuyện không thể nào.
Đây là tài nguyên duy nhất cũng quan trọng nhất của bọn hắn, từ bỏ việc này đồng nghĩa là bọn hắn sẽ miệng ăn núi lở, vốn liếng góp nhặt không bao lâu sẽ hết sạch.
So với bọn hắn, Vĩnh Bình Hầu hiển nhiên là thảm hại hơn.
Hắn thích đánh bạc, lại lãng phí, triều đình cấm là chuyện này, hắn lập tức rơi vào quẫn cảnh.
Mà lần này, hắn thu bạc của những người kia, đã chuẩn bị đủ nhân thủ, thế mà lúc này lại xảy ra chuyện như vậy, không chỉ có cả người cả của đều không còn, còn muốn suy nghĩ xem nên ăn nói thế nào với những đại nhân vật kia.
Rời khỏi cửa Chu gia, Vĩnh Bình Hầu nhanh chân đuổi kịp một người, nói ra: "Nghi Xuân Hầu, dừng bước. . ."
Nghi Xuân Hầu dừng bước lại, Vĩnh Bình Hầu đi lên trước, cười nói: "Ta gần đây trong tay hơi túng quẫn, không biết Nghi Xuân Hầu có thể. . ."
Nghi Xuân Hầu lộ vẻ mặt khó xử, nói ra: "Trong tay bản hầu cũng không dư dả."
Tính tình của Vĩnh Bình Hầu, hắn biết rất rõ ràng, số tiền kia cho mượn đi sợ là sẽ biến thành bánh bao thịt đánh chó, có đi mà không về.
Vĩnh Bình Hầu nói: "Chỉ cần Nghi Xuân Hầu có thể giúp ta vượt qua cửa ải lần này, cả đời ta đều nhớ ân tình của ngươi!"
Nghi Xuân Hầu nhìn hắn, hỏi: "Muốn bao nhiêu?"
Vĩnh Bình Hầu nói: "100. 000 lượng."
Nghi Xuân Hầu lắc đầu, nói ra: "100. 000 lượng nhiều lắm, bản hầu táng gia bại sản cũng không bỏ ra nổi tới."
Vĩnh Bình Hầu nói: "Vậy ngươi có thể cho ta mượn bao nhiêu?"
Nghi Xuân Hầu nghĩ nghĩ, nói ra: "Một trăm lượng."
. ..
Vĩnh Bình Hầu trở lại trong phủ, cũng không nén được tức giận trong lòng, từ trong tay áo móc ra ngân phiếu một trăm lượng mà Nghi Xuân Hầu cho hắn mượn rồi xé nát.
Hắn trầm mặt, oán hận nói: "Dám sỉ nhục ta như vậy!"
Hắn hít thở sâu mấy hơi cố gắng bình phục tâm tình, ngẩng đầu lại phát hiện một người đứng ở trong viện.
Người kia quay đầu nhìn hắn, hỏi: "20 tỳ nữ Tây Vực, lúc nào có thể tới?"
Vĩnh Bình Hầu biến sắc, nói ra: "Ngươi nghe ta nói, triều đình gần đây. . ."
"Chúng ta mặc kệ chuyện của triều đình." Người kia nhìn hắn, nói ra: "Lấy tiền làm việc, đây là quy củ, phá hư quy củ, đối với người nào cũng không tốt, đến lúc đó hoặc là ngươi giao người, hoặc là trả lại gấp đôi số bạc mà chúng ta đưa cho ngươi, bằng không lần sau tới tìm ngươi sẽ không phải ta. . ."
Người kia rời đi một lúc lâu, Vĩnh Bình Hầu đứng ở trong viện, sắc mặt trắng bệch, giống như bị người kéo ra linh hồn.
Cũng không biết qua bao lâu sau, hắn mới ngẩng đầu, sắc mặt âm trầm không gì sánh được, cắn răng nói: "Đường Ninh, Hoài Vương, họ Chu. . ., đây là các ngươi bức ta đó!"
. ..
Hôm nay ở ngự thư phòng, sau khi An Dương quận chúa đi, Trần Hoàng nói chuyện với hắn, nói rõ ông ta đồng ý đề án của Đường Ninh và Hoài Vương.
Những sản nghiệp màu xám này đã tồn tại rất lâu ở Trần quốc, ngày bình thường đều giấu trong chỗ tối ở nơimaf mọi người không thấy được.
Mà khi những chuyện này bị mang lên mặt bàn, dán chữ "Lễ" vào trong lòng người Trần quốc thì trên mặt không thể treo nữa.
Vụ án của Đường Thủy bị An Dương quận chúa nháo trò như thế, cũng hoàn toàn lắng lại, Đường Ninh quay đầu ra trong đình phía sau nhìn một cái, hi vọng sau chuyện lần này, An Dương quận chúa đừng nghĩ tới bạc của hắn nữa.
Trong đình, Đường Thủy nhìn An Dương quận chúa, nói ra: "Cám ơn. . ."
"Không cần cám ơn ta." An Dương quận chúa nhìn Đường Ninh một chút, không cam lòng nói: "Vẫn là trong lòng bệ hạ nghiêng về phía hắn, bằng không thì chuyện này không thể kết thúc dễ dàng như vậy."
Nói tới chuyện này, nàng lại nhớ tới dáng vẻ Đường Ninh chẳng thèm ngó tới nàng ở trong cung, trong lòng có chút xấu hổ, nhưng nghĩ tới lời hắn nói sau đó, trong lòng lại thăng bằng một chút.
Dù sao, ngoại trừ Đường Thủy là biểu tỷ của hắn, nàng còn là vị hôn thê nữa, đích thật là một ngoại nhân như nàng không thể so sánh.
Nàng nhìn Đường Thủy một chút, lại liếc Đường Ninh cách đó không xa, nói ra: "Nói thật là hai người các ngươi đúng là có tướng vợ chồng. . ."
Đường Thủy trừng nàng một chút, nổi giận nói: "Các ngươi mới có!"
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com