Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 820: CHƯƠNG 818: BỊ TẬP KÍCH

An Dương quận chúa và Đường Thủy ở trong đình không biết đang đang cãi nhau ầm ĩ chuyện gì.

Trước kia Đường Ninh nghĩ rằng Đường yêu tinh là nữ nhân trong mắt chỉ có tiền, không ngờ rằng tình trạng của An Dương quận chúa còn nặng hơn nàng ấy.

Đường Yêu Yêu yêu tiền, nàng ấy thích quá trình kiếm tiền, còn bản thân nàng ấy thật ra lại không có gì khái niệm đối với bạc, xưa nay cũng không xài tiền bậy bạ.

An Dương quận chúa rõ ràng thích quá trình tiêu tiền.

Cả ngày nàng đều mời khách ăn cơm mở tiệc, bằng hữu khắp thiên hạ, bạc mà nàng tiêu ra không tạo ra được một chut bọt nước nào, nếu muốn bình chọn nữ nhân bại gia nhất kinh sư thì nhất định nàng có năng lực ép quần phương, độc chiếm vị trí đầu.

Đương nhiên, bại gia cũng không phải bại của Đường Ninh.

Dù sao cũng là bằng hữu, chờ đến khi bọn hắn rời khỏi kinh sư cũng không phải không thể tặng nàng mấy cửa hàng sản nghiệp.

Đề án của hắn và Hoài Vương đã được thông qua, lập tức muốn thi hành.

Đường Ninh tìm hiểu một chút về những quyền quý trong kinh làm loại buôn bán màu xám này, phát hiện chuyện này cũng không phức tạp như hắn tưởng tượng.

Chu gia là nhà buôn bán lớn nhất, cũng không dễ gây dưa nhất, chủ yếu là sau lưng hắn có Thái hậu, thân phận Thái hậu còn ở đó, dù là quan viên trong triều, hay là Hoài Vương đều không nguyện ý làm khó dễ Chu gia.

Dù sao, không có người nào nguyện ý đắc tội với vị lão nhân gia có thân phận tôn quý nhất Trần quốc.

Các gia tộc khác thì không đủ gây sợ.

Mấy nhà này đều chỉ là mấy nhà quyền quý mạt lưu, có một số gia tộc thậm chí có thể ngược dòng tìm hiểu đến thời điểm phong tước từ khi khai quốc, đến bây giờ, lực ảnh hưởng trong vòng tròn thượng tầng đã gần như bằng không.

Ngoài ra, còn có một số ngoại thích có quan hệ cực kỳ xa với hoàng thất, hơn 20 năm trước bởi vì cứu hậu phi có công mà được phong tước. ..

Đây đều là một số tiểu gia tộc sắp xuống dốc, phàm là lớn gia tộc một chút đều khinh thường làm chuyện bị người đâm cột sống này, những tiểu gia tộc này không có hy vọng phục hưng, dứt khoát bắt đầu vơ vét của cải, bởi vì chuyện làm ăn này gần như không cần vốn, đến mức bọn hắn căn bản không dồn bạc và tinh lực vào những chuyện làm ăn khác.

Kể từ đó, khi triều đình cấm bọn hắn thông qua phương thức không có một chút nhân tính nào để vơ vét của cải này, nếu như bọn hắn không nhanh chóng chuyển hình thì cũng chỉ có thể miệng ăn núi lở.

Chỉ là khi bọn hắn quen thuộc với phương thức kiếm tiền không cần bỏ vốn này, sau đó có thể thu hoạch được lợi nhuận to lớn này, còn có thể tĩnh tâm tư lại để đi làm việc khác hay không thì không nhất định.

Hai ngày này Chu gia và mấy nhà quyền quý này chạy loạn nhưng Đường gia lại an tĩnh dị thường, mặc dù Đường gia đã không còn nhưng Đường Ninh vẫn không có buông lỏng giám thị bọn hắn.

Không bộc phát trong trầm mặc thì sẽ diệt vong trong trầm mặc.

Sau khi có ví dụ Khang Vương kia, Đường Ninh không cảm thấy trầm mặc là một chuyện tốt, vào thời điểm này, càng an tĩnh sẽ càng là không bình thường.

Đương nhiên, lo Đường gia và Đoan Vương sẽ khởi binh tạo phản giống như Khang Vương lai có chút buồn lo vô cớ.

Ngã một lần khôn hơn một chút, có vết xe đổ là Khang Vương, nếu như Trần Hoàng còn để Đoan Vương lại phát động một trận tạo phản, như vậy qua nhiều năm như vậy, hoàng vị của ông ta tuyệt đối không thể ngồi an ổn như thế.

Sau đó Đường Ninh phải đốc thúc thực hiện lệnh cấm này.

Sau ngày hôm nay, kinh sư không cho phép coi người Tây Vực thành hàng hóa để mua bán, nô lệ mà mấy nhà kia còn chưa kịp bán đi cũng phải giao ra tất cả, dùng để trao đổi tù binh cùng con tin giữa Trần quốc với Tây Vực.

Liên quan tới chuyện không cho phép dùng thủ đoạn của thảo nguyên đối với Trần quốc để đối đãi với dân chúng Tây Vực vô tội, đề án cấm buôn bán nô lệ Tây Vực được triều đình chính thức viết vào luật pháp.

Chuyện này đối với mấy gia tộc coi đây là nghề chính tự nhiên không phải tin tức tốt.

Nhưng bọn hắn không thể chống lại luật pháp, mặc kệ bọn hắn làm gì trong bóng tối, ít nhất trên mặt nổi vẫn phải làm ra vẻ thuận theo bộ dáng.

Ở trong đó, người bi kịch nhất chính là Vĩnh Bình Hầu.

Gia tộc khác tốt xấu gì còn có chút dự trữ, có thể vượt qua một thời gian thật dài, Vĩnh Bình Hầu lại là kẻ một nghèo hai trắng, còn thiếu rất nhiều nợ.

Làm một quyền quý đã tới ranh giới, những chủ nợ của hắn kia, hắn không đắc tội nổi.

Trong Triệu quốc công phủ, Chu Võ tiễn Vĩnh Bình Hầu đi ra ngoài, lắc đầu nói: "Không phải ta không giúp ngươi, thật sự là con số này quá khổng lồ, ngươi biết, hiện tại Chu gia cũng không dễ chịu, một ngàn lượng này, đã là cực hạn mà Chu gia có thể lấy ra."

Sắc mặt Vĩnh Bình Hầu lộ ra vẻ trào phúng, một ngàn lượng đối với Chu gia, cũng chỉ là chín trâu mất sợi lông, đơn giản là Chu Võ không muốn giúp hắn mà thôi.

Hắn chắp tay, nói ra: "Nếu đã như vậy, ta trước hết cáo từ."

Chu Võ nhìn hắn đi xa, trên khuôn mặt già nua hiện ra một tia khinh thường, quay người trở về.

Cửa lớn Chu phủ đóng lại, Vĩnh Bình Hầu quay đầu lại, nhếch miệng cười một tiếng, nói ra: "Trái phải gì đều là chết, không bằng mọi người cùng nhau chết. . ."

. ..

Bởi vì hiện tại đang là ngày tết, các bộ sẽ tạm thời nghỉ nha, bởi vậy trước khi nghỉ tết các bộ đều sẽ bận hơn bình thường một chút.

Thượng Thư tỉnh càng bận rộn hơn so với Lục bộ hay các nha môn khác, sổ con các bộ đều tập trung ở nơi này, Đường Ninh không thể hạ nha đúng giờ để về nhà, hắn và Hoài Vương xem hết tất cả sổ con, đến khi đi ra cửa cung, sắc trời đã hoàn toàn tối xuống.

Lúc bình thường, hiện tại hẳn là thời gian kinh sư náo nhiệt nhất, nhưng Khang Vương tạo phản mới qua không lâu, toàn bộ kinh sư còn đang trong tình trạng giới nghiêm, trời vừa tối, bách tính đã không nguyện ý đi ra ngoài nữa.

Trong tay Đường Ninh mang theo một chiếc đèn lồng, nhìn khoảng đen phía trước, quyết định ngày mai phải để lão Trịnh tới đón hắn, mặc dù hắn và Hoài Vương sẽ cùng một đoạn đường, nhưng Hoài Vương phủ gần hơn, còn một đoạn đường rất dài hắn cần tự mình đi.

Hắn cũng không phải lo lắng cho an toàn của mình, từ khi Tô Mị có quyển Vạn Cổ Độc Kinh kia, với thủ đoạn độc cổ hiện tại của hắn, lão Trịnh cũng chưa chắc có thể chiếm được chỗ tốt.

Nếu là ngay cả những thủ đoạn này cũng không thể có hiệu quả, thì dù lão Trịnh tới cũng vô dụng.

Hoài Vương và hắn sánh vai cùng đi, hai người câu có câu không trò chuyện, đa số đều là chuyện liên quan tới triều sự gần nhất.

Đột nhiên, Hoài Vương quay đầu nhìn hắn, dường như tùy ý hỏi: "Đường đại nhân có vẻ đánh giá Tiểu Uyển rất cao?"

"Nếu có cơ hội, ta muốn gặp mặt vị quốc chủ kia của Tiểu Uyển." Đường Ninh nói: "Ánh mắt và tài trí của người này vượt quá mức quy định, ít nhất cũng đi trước Trần quốc 600 năm."

"Tương lai xảy ra chuyện gì không ai biết được." Hoài Vương nhìn hắn, nghi ngờ nói: "Vì sao Đường đại nhân chắc chắn như vậy, thế giới 600 năm sau chính là cái dạng này."

Đường Ninh đương nhiên không thể nói là hắn căn cứ vào thời gian để suy tính ra, ý thức của nhân dân Tiểu Uyển hiển nhiên không cùng cấp độ với Trần quốc, Sở quốc.

Bọn hắn có quan niệm, tư tưởng, giá trị quan, muốn tới 600 năm sau mới có thể xuất hiện.

Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là quỹ tích phát triển lịch sử vẫn tuân theo một thế giới khác.

Hắn nhìn Hoài Vương một chút, nói ra: "Thực sự không dám giấu giếm, bản quan chính là đến từ tương lai 600 năm sau. . ."

Hoài Vương nhìn hắn một chút, lắc đầu, không nói gì nữa.

Đường Ninh cũng không giải thích nhièu, cho dù lời nói thật hay giả thì người khác căn bản đều sẽ không tin tưởng, thế nên hắn có thể tùy tiện nói lời thật.

Hoài Vương không nói lời nào, Đường Ninh cũng không lên tiếng nữa, bầu không khí có chút xấu hổ.

Sự xấu hổ này chỉ kéo dài trong thời gian rất ngắn rồi nhanh chóng biến mất.

Đường Ninh và Hoài Vương đồng thời dừng bước, nhìn phía hai bên ngõ nhỏ bị màn đêm nuốt hết.

Từng bóng người từ hai bên ngõ sâu đi tới, bọn hắn mặc y phục dạ hành, trên mặt cũng che vải đen, binh khí trong tay lóe hàn quang.

Đường Ninh nhìn Hoài Vương một chút, hỏi: "Sao ngươi không mang theo hộ vệ?"

Hoài Vương hỏi ngược lại: "Ngươi không phải cũng không mang?"

Đây cũng là khuyết điểm của việc xuất hành không thích mang hộ vệ, Đường Ninh nhìn đám người áo đen đang bước tới gần bọn họ, nói ra: "Ngươi bên trái, ta bên phải?"

Hoài Vương nhẹ gật đầu: "Được. . ."

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!