Đêm qua trong kinh xảy ra một trận ám sát.
Kinh sư dưới chân thiên tử, chuyện ám sát bên đường vốn hiếm thấy, huống chi là dưới tình huống Khang Vương vừa tạo phản không lâu, kinh sư bị giới nghiêm toàn diện, đây quả thực là không để triều đình vào mắt, không để bệ hạ vào mắt.
Nhất là đối tượng mà bọn hắn ám sát, một vị là hữu tướng đương triều, một vị là thân vương hoàng thất, hai người này có thể nói là đương kim trụ cột vững vàn của triều đình, chỉ tổn thất bất kỳ một vị nào đều là tổn thất to lớn của Trần quốc.
Bởi vì thân thể khó chịu nên hôm nay lúc đầu bệ hạ không có ý định vào triều sớm nhưng nghe chuyện này đã khiến bệ hạ nổi giận lôi đình, lập tức triệu tập Hình bộ cùng Đại Lý Tự tra rõ án này, dù tra được là ai cũng tuyệt không nhân nhượng.
Đối tượng bị ám sát, một người là hữu tướng, một người là Hoài Vương, Đoan Vương tự nhiên là đối tượng hoài nghi thứ nhất.
Song lần này thực sự không phải Đoan Vương, đêm qua sát thủ có hơn hai mươi người, trải qua thẩm vấn của Hình bộ trong đêm, thập bát bàn hình cụ cùng lên, bọn hắn đã khai ra kẻ chủ mưu phía sau.
Những người này vốn đều là phạm nhân bị truy nã ở Trần quốc, đã trải qua thời gian chạy trốn tứ phía, liếm máu trên lưỡi đao.
Mấy năm trước, Vĩnh Bình Hầu chiêu mộ bọn hắn, phái bọn hắn tiến đến Tây Vực cướp nhân khẩu, đưa đến kinh sư buôn bán.
Những người này ở đây được Vĩnh Bình Hầu che chở, thoát khỏi thời gian phải chạy trốn khắp nơi, còn có thể thu hoạch được một món thù lao lớn, thế nên vẫn luôn ở bên người Vĩnh Bình Hầu.
Lần này triều đình cấm việc buôn bán của bọn hắn, mang ý nghĩa những người này phải trở lại cuộc sống ăn bữa hôm lo bữa mai, thế là Vĩnh Bình Hầu mới phái bọn hắn ám sát hữu tướng cùng Hoài Vương ------ chuyện này vốn là do hữu tướng Đường Ninh cùng Hoài Vương dẫn đầu, chỉ cần bọn hắn vừa chết, những đại nhân vật trong triều có lợi ích liên quan kia lại tác động một chút, việc này tự nhiên sẽ dừng ở đây.
Từ trong miệng những người kia biết được chủ sử sau màn, Hình bộ lập tức dẫn người vây quanh Vĩnh Bình Hầu phủ.
Nhưng trong phủ Vĩnh Bình Hầu, ngoại trừ nha hoàn hạ nhân, Vĩnh Bình Hầu đã sớm không thấy bóng dáng.
Hình bộ lập tức phát văn thư, dùng khoái mã đưa đến từng châu phủ, không tìm ra Vĩnh Bình Hầu thề không bỏ qua.
Bệ hạ cũng rất là tức giận đối với chuyện này, đêm qua thích khách ám sát hữu tướng cùng Hoài Vương, không đợi Hình bộ tuyên án đã trực tiếp bị cấm vệ kéo ra ngoài chặt đầu hết lượt.
Đồng thời, bao gồm Chu gia ở bên trong, phàm là gia tộc từng có liên hệ cùng Vĩnh Bình Hầu, tất cả đều bị Đại Lý Tự tới cửa điều tra, dựa theo ý của bệ hạ, một khi phát hiện bọn hắn có cấu kết cùng Vĩnh Bình Hầu, thì sẽ không buông tha.
Đường phủ.
Buổi sáng, Đường Ninh dậy đánh răng, rửa mặt xong, lại đi vào trong viện đánh một bài quyền, sau đó cầm theo hai cái bánh bao, chậm rãi đi tới Thượng Thư tỉnh.
Lão Trịnh đi theo phía sau của hắn, một tấc cũng không rời.
Sau khi chuyện ngày hôm qua xảy ra, hắn cảm thấy hắn không làm tròn trách nhiệm của một tên hộ vệ nên ngày thứ hai lập tức biến thành tận chức tận trách.
Điều này cũng khiến Tiểu Như cùng Tiểu Ý yên tâm.
Tối hôm qua bị ám sát hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Đường Ninh, Vĩnh Bình Hầu gan to bằng trời cũng nằm ngoài dự liệu của hắn.
Nhưng khi hắn điều tra ra tình cảnh của Vĩnh Bình Hầu thì lại thấy người này làm ra chuyện này cũng không phải không có lý do gì.
Triều đình cấm hắn buôn bán nhân khẩu, mà hắn đã thu tiền đặt cọc của người khác, người đã thuê, lập tức biến thành cả người cả của đều không còn, cũng không thể ăn nói cùng những người mua kia, dường như chỉ có cách được ăn cả ngã về không mới có thể tìm được một chút hi vọng sống.
Nhưngcuối cùng hắn vẫn chọn sai người.
Những người đêm qua còn không đủ để Đường Ninh cùng Hoài Vương hoạt động gân cốt.
Hoài Vương tập võ, đây là chuyện mà Đường Ninh đã sớm biết, nhưng trận chiến đêm qua kia, Hoài Vương chiến đấu còn kết thúc nhanh hơn hắn.
Đương nhiên, đây là bởi vì hắn không dùng sâu độc.
Dù là như vậy, từ chuyện này cũng có thể thấy rõ, nếu như không có những thứ bàng môn tà đạo kia, chỉ đơn thuần vật lộn thì rất có thể Đường Ninh không phải là đối thủ của Hoài Vương.
Thực lực của hắn sau khi đi qua thảo nguyên đã tăng lên rất nhiều, nhưng vẫn không có nắm chắc chiến thắng Hoài Vương, hôm qua giải quyết những thích khách kia xong, lúc đầu hắn muốn đánh một trận cùng Hoài Vương, đáng tiếc bị Hoài Vương cự tuyệt.
Hắn tiến vào cung, đi vào Thượng Thư tỉnh, lập tức có thật nhiều người xông tới.
"Đường đại nhân, ngươi không sao chứ?"
"Những thích khách kia có đả thương ngươi hay không?"
"Lại dám ám sát tể tướng, bọn hắn thật sự là gan to bằng trời. . ."
. ..
Đường Ninh phất phất tay, nói ra: "Không có việc gì, đêm qua Kim Vũ vệ tướng sĩ tuần thành kịp thời chạy đến, bắt lại những thích khách kia."
"Thật sự là may mắn. . ."
"Nếu Đường đại nhân có sơ xuất gì, đây chính là tổn thất của Trần quốc ta!"
"Hoài Vương điện hạ cũng tới. . ."
"Điện hạ không sao chứ. . ."
. ..
Thích khách ám sát chính là hữu tướng cùng Hoài Vương, không chỉ quan viên Thượng Thư tỉnh, quan viên cả triều và bách tính trong kinh đều lau mồ hôi thay bọn hắn.
Nếu hữu tướng và Hoài Vương xảy ra chuyện, sợ là toàn bộ kinh sư đều sẽ bị quấy đến long trời lở đất, không biết phải chảy bao nhiêu máu, bao nhiêu người chết mới có thể lắng lại.
Cho dù hai người đều bình an vô sự, bệ hạ vẫn chặt đầu hơn hai mươi tên thích khách kia, ra lệnh mấy nhà Chu gia, Nghi Xuân Hầu giao ra tất cả nô lệ Tây Vực, trước lúc này, triều đình vốn định bồi thường cho bọn hắn một chút, hiện tại thì ngay cả một văn tiền cũng không có.
Chu gia.
Sắc mặt Chu Võ lo lắng, không ngừng đi đi lại lại trong phòng, giận dữ nói: "Điên rồi, điên rồi, hắn nhất định là điên rồi, hắn dám đi ám sát Hoài Vương cùng Đường Ninh!"
Trong lòng Nghi Xuân Hầu cũng hối tiếc không thôi, nói ra: "Chúng ta không giúp hắn, hắn muốn lôi kéo chúng ta cùng chết!"
Tội danh ám sát hữu tướng cùng Hoài Vương, nếu bọn hắn dính vào một chút thì ngay cả Chu gia đều phải xui xẻo, huống chi là những quyền quý nghèo túng bọn hắn này.
Chu Võ lắc đầu, nói ra: "Không được, sinh ý này, trong bóng tối cũng không thể làm. . ."
Nghi Xuân Hầu nói: "Triều đình muốn chúng ta giao ra người Tây Vực. . ."
"Muốn thì cho bọn hắn!" Chu Võ khoát tay áo, hiện tại quan trọng nhất là rũ sạch quan hệ cùng Vĩnh Bình Hầu, nếu triều đình nói bọn hắn là đồng đảng với Vĩnh Bình Hầu, bọn hắn có mọc một trăm cái miệng cũng không cãi được.
Nghi Xuân Hầu thở dài, nói ra: "Cũng chỉ có thể như vậy. . ."
Chu Võ trầm mặt cắn răng nói: "Tên hỗn trướng này, chính mình chết thì chính mình chết, tại sao muốn kéo theo chúng ta, tốt nhất là hắn chết ở bên ngoài, mãi mãi đừng xuất hiện!"
Vĩnh Bình Hầu không chết ở bên ngoài, cũng không đào thoát.
Nếu triều đình muốn tìm một người, trừ phi hắn rời khoit Trần quốc, nếu không căn bản không có khả năng đào thoát.
Mặc dù không biết Vĩnh Bình Hầu trốn về phía nào, nhưng sáng ngày thứ hai sau khi chuyện ám sát xảy ra, bốn cửa thành kinh sư đều có 500 cấm vệ giục ngựa xuất kinh, tìm kiếm dọc theo các đại quan đạo cùng châu phủ tiểu đạo, chỉ dùng hai ngày, Vĩnh Bình Hầu bị tìm tới ở trong thôn trang nào đó ở kinh kỳ.
Có thể nói là ngoại trừ Khang Vương tạo phản ra, vụ án này đã trở thành chuyện lớn xảy ra ở kinh sư trong mấy năm gần đây.
Hình bộ Đại Lý Tự Ngự Sử đài tam ti hội thẩm, trên người Vĩnh Bình Hầu mang theo gông xiềng, quỳ gối trong nội đường, sắc mặt xám xịt.
Triều đình chặt đứt việc buôn bán của hắn, khiến hắn đắc tội với những đại nhân vật kia trong kinh, đã không có khả năng sống sót.
Dưới loại tình huống này, hắn quyết định được ăn cả ngã về không, ám sát Đường Ninh cùng Hoài Vương cũng là một con đường chết.
Bị cấm vệ bắt trở lại, kết cục của hắn đã được định.
Hắn hận Đường Ninh, hận Hoài Vương, hận bọn hắn khiến hắn luân lạc tới hoàn cảnh như vậy, hắn cũng hận Chu Võ, hận Nghi Xuân Hầu, nếu bọn họ chịu đưa tay giúp đỡ hắn thì hắn cần gì phải dùng hiểm chiêu?
Hình bộ Thượng thư ngồi ở phía trên, bỗng nhiên đập đường mộc, nói ra: " Vĩnh Bình Hầu lớn mật, dám ám sát hữu tướng cùng Hoài Vương, ngươi có biết tội của ngươi không!"
Vĩnh Bình Hầu ngồi trên mặt đất, cười lạnh một tiếng, nói ra: "Bọn hắn chặt đứt tài lộ của ta, ta muốn mạng của bọn hắn!"
Tống Nghĩa lại đập đường mộc, hỏi: "Ngươi có đồng đảng không, khai chi tiết ra!"
"Đồng đảng. . ." Vĩnh Bình Hầu giật giật khóe miệng, nói ra: "Có, đương nhiên là có, chuyện lớn như vậy, làm sao ta có thể làm một mình. . ."
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com