Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 855: CHƯƠNG 853: BẮT SẺ

Ánh mắt đám người Vu Kình và người thuộc Vu Sa bộ đều ngơ ngác nhìn Đường Ninh, sau đó lại đồng thời nhìn phía rừng rậm ở phía trước.

Đường Ninh ném một viên đan dược tạm thời áp chế độc Ngân Tuyến Xà cho Nhị trưởng lão, rồi một lần nữa nhìn về phía khu rừng rậm kia, nói ra: "Thế nào, muốn ta mời các ngươi đi ra sao?"

Hưu!

Một tia sáng bạc từ trên thân thể Nhị trưởng lão bắn ra, biến mất trong rừng rậm phía trước.

Một lát sau, trong rừng mới truyền đến tiếng bước chân sàn sạt.

Hơn mười người từ trong rừng đi ra, dẫn đầu là một thanh niên, ánh mắt của hắn lấp lóe nhìn Đường Ninh, kinh ngạc nói: "Sao ngươi có thể phát hiện được ta?"

Người này mặc trang phục truyền thống Cổ tộc, cũng giống như A Đóa có thể nói tiếng Hán không tệ.

Vu Kình nhìn thanh niên kia, vẻ mặt đầu tiên là khẽ giật mình, sau đó lại giận dữ nói: "Tân Cửu, là ngươi!"

Thanh niên tên là Tân Cửu duỗi ra một ngón tay, con Ngân Tuyến Xà kia lập tức quấn lên, hắn nhìn Vu Kình rồi cười nói: "Vu Kình huynh đệ, Đại trưởng lão của Vu Sa bộ chết rồi, hai vị trưởng lão còn lại đều ở nơi này, không bằng chúng ta liên thủ, giữ bọn hắn ở lại nơi này mãi, từ nay về sau, coi như chỉ có một Vu Sa bộ các ngươi. . ."

Đám người Vu Sa bộ nghe vậy, sắc mặt đại biến, lập tức đỡ Nhị trưởng lão dậy, giữ một khoảng cách với mấy người Vu Kình.

"Đây là việc rieng của Vu Sa bộ chúng ta, không phiền đến Tứ trưởng lão các ngươi phí tâm." Vu Kình còn chưa mở lời, lão giả khi nãy còn vừa tranh chấp cùng Tam trưởng lão đã đi ra, nói với thanh niên kia.

Ông ta dùng tiếng Cổ tộc để nói nên Đường Ninh không hiểu được, nhưng cũng nghe được cụm từ "Tứ trưởng lão" này.

Trưởng lão Cổ tộc chia làm hai loại, mỗi một bộ lạc đều có trưởng lão trong tộc, nhưng trưởng lão trong miệng lão giả kia hiển nhiên chính là Tứ trưởng lão của Vạn Cổ giáo.

Tân Cửu nhìn ông ta, lắc đầu, nói ra: "Từ khi các ngươi thuần phục Tứ trưởng lão thì chuyện của các ngươi chính là chuyện của chúng ta, bằng không, sao ta có thể đưa cổ trùng quý như Ngân Tuyến Xà cho Vu Kình chứ?"

Lão giả kia nhìn hắn một cái, hỏi: "Rốt cuộc là các ngươi muốn làm gì?"

"Rất đơn giản." Tân Cửu cười cười, nhìn hai ống trúc trong tay Vu Kình, nói ra: "Giao một đôi Tình Cổ này cho ta, chúng ta sẽ lập tức đi ngay, việc riêng của Vu Sa bộ các ngươi có thể tự mình xử lý."

"Nằm mơ!"

Vu Kình nhanh chóng thu lại hai ống trúc kia, trầm giọng nói ra.

"Trên đời này nào có tiện nghi lấy không?" Tân Cửu nhìn hắn một cái, nói ra: "Đừng hẹp hòi như vậy, ta cho các ngươi mượn Ngân Tuyến Xà, các ngươi lại cho ta mượn Tình Cổ, như thế mới hợp tình hợp lý."

"Hóa ra mục đích của các ngươi từ đầu đến cuối đều là Tình Cổ." Lão giả kia nhìn hắn, nói: "Các ngươi có dụng ý khó dò, từ giờ trở đi, tộc ta sẽ không tiếp tục quan hệ với Tứ trưởng lão, các ngươi đi thôi, nếu ngươi không đi, đừng trách lão phu không khách khí!"

"Ồ?" Trên mặt Tân Cửu tươi cười, nói ra: "Ta cũng muốn kiến thức một chút, rốt cuộc không khách khí là như thế nào. . ."

Khi hắn vừa dứt lời, lại có thêm rất nhiều người từ trong rừng đi ra, trên người bọn hắn mặc trường bào xanh tím, khi nhìn thấy những người này, sắc mặt mấy vị trưởng lão đồng thời đại biến.

Đường Ninh nghe A Đóa giải thích cũng hiểu rõ ở Kiềm địa gần như là người nào cũng đều hiểu cổ thuật, nhưng người có thể tu luyện tới cảnh giới cao thâm thì ít lại càng thêm ít.

Những người chìm đắm trong Cổ Đạo nhiều năm, có trình độ cổ thuật cực cao được gọi là Cổ sư.

Cổ sư cũng chia cao thấp, ở Vạn Cổ giáo, ngoại trừ thập đại trưởng lão đã vượt qua phạm trù Cổ sư này, những người còn lại đều dùng màu sắc quần áo để phân chia trình độ cổ thuật cao thấp của bọn hắn.

Người mặc áo lam áo tím, chính là Cổ sư hết sức lợi hại, trong Vu Sa bộ, cũng chỉ có Nhị trưởng lão và Tam trưởng lão mới miễn cưỡng có thể tính là cấp bậc áo tím.

Mà Cổ sư áo tím bên phía đối phương lại có hơn mười vị nhiều.

Mục tiêu của những người này là Tình Cổ, hai vị trưởng lão đã qua đời, Tình Cổ tạm thời vô chủ, nhưng chỉ cần dùng tinh huyết của mình để nuôi nấng một đoạn thời gian là có thể để Tình Cổ nhận chủ một lần nữa.

Đến lúc đó, trong tay của bọn hắn sẽ có thêm hai Cổ Vương, nếu như chỉ lấy cổ đấu cổ, thì dù trên tay Đường Ninh có Băng Tằm Cổ, cũng không phải đối thủ của một đôi Tình Cổ.

Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ núp đằng sau, nhưng mà, bất kỳ người nào muốn làm chim sẻ thì đều phải chuẩn bị tốt sẽ bị bắt.

Trong trại sau lưng, đã có thật nhiều thanh niên trai tráng dũng mãnh tiến ra, đứng sau lưng đám người Vu Kình, vẻ mặt đầy khẩn trương nhìn bọn người Tân Cửu,.

Tân Cửu nhìn mấy vị trưởng lão, nói ra: "Ta chỉ cần Tình Cổ, giao Tình Cổ cho ta, ta sẽ không làm khó các ngươi."

Nhị trưởng lão nhìn hắn một cái, nói ra: "Đây là di vật mà hai vị trưởng lão lưu cho bộ lạc, chúng ta không thể giao cho ngươi."

Tân Cửu nhìn về phía một lão giả khác cũng ở bộ lạc của Vu Kình, hỏi: "Ý của ngươi thế nào?"

Lão giả kia đứng bên cạnh Nhị trưởng lão, nói ra: "Ý của hắn chính là ý của ta."

"Vậy thì thật đáng tiếc." Tân Cửu lắc đầu, phất phất tay với đám người ở sau lưng, nói ra: "Lấy Tình Cổ tới cho ta, về phần những người này. . . , giết, một tên cũng không để lại."

Cổ sư áo tím cùng áo lam phía sau hắn nghe vậy, trong miệng bắt đầu thì thầm từng tiếng kỳ quái, cùng lúc đó, trong áo bào bọn hắn, bắt đầu có vô số cổ trùng chui ra, trong bụi cỏ chung quanh cũng truyền tới tiếng vang xào xạc. ..

Vu Kình biến sắc, vội vàng nói: "Nhanh đem Tình Cổ lấy ra. . ."

"Vô dụng." Lão giả kia lắc đầu, nói ra: "Tình Cổ chưa nhận chủ, lấy ra bọn chúng sẽ chạy. . ."

Sau khi ông ta nói xong, nhìn về phía Nhị trưởng lão, nói ra: "Lão già, còn có hậu chiêu gì, nhanh chóng lấy ra đi, bằng không Vu Sa bộ chúng ta hôm nay sẽ diệt tộc."

Nhị trưởng lão ánh mắt nhìn về phía Đường Ninh, khẽ khom người thi lễ, nói ra: "Tiểu đại phu, làm phiền ngươi."

Đường Ninh lấy ra một cái hộp từ trong tay áo, đưa cho Nhị trưởng lão.

Sau khi Nhị trưởng lão cung kính nhận lấy, tiến lên hai bước, ngăn trước người đám người.

Ông ta lấy ra một vật từ trong hộp, đặt ở trong lòng bàn tay, đó là một con côn trùng màu trắng, toàn thân óng ánh tựa như bạch ngọc.

Tiếng xào xạc trên mặt đất lập tức im bặt, thoáng dừng lại trong nháy mắt sau đó lại vang lên lần nữa, chẳng qua là cổ trùng vừa mới bò ra đã lấy tốc độ nhanh hơn lúc trước để bò về phía lúc trước đi ra.

Ngân Tuyến Xà quấn quanh trên ngón tay Tân Cửu, cũng giống như gặp phải đại địch, lập tức chui vào trong tay áo của hắn.

Tân Cửu nhìn đồ vật trong lòng bàn tay Nhị trưởng lão, sau khi giật mình thì trên mặt lại lộ ra vẻ mừng như điên, thất thanh nói: "Băng Tằm Cổ!"

Băng Tằm Cổ là cổ trùng cao cấp hơn Ngân Tuyến Xà, nó là sâu độc hiếm thấy có thể công cũng có thể thủ, chỗ nó đến, vạn cổ thần phục, cổ trùng phổ thông, cảm nhận được khí tức của nó sẽ nhượng bộ lui binh, có thể nói là Cổ sư bình thường nếu có Băng Tằm Cổ cũng đã đứng ở thế bất bại.

Không ngờ được hắn để ý tới hai con Tình Cổ lâu như vậy, thế mà còn có thu hoạch ngoài ý muốn lớn như vậy.

Nếu có Băng Tằm Cổ trong tay, hắn cần gì phải mạo hiểm để Tình Cổ nhận chủ.

Trong mắt của hắn hiện ra mộnóngt tia lửa , nói ra: " Băng Tằm Cổ này, ta muốn."

Có Băng Tằm Cổ trong tay, cổ thuật của tất cả mọi người cũng không có đất dụng võ, bởi vì cổ trùng của bọn họ căn bản sẽ không nghe bọn hắn sai sử.

Hơn mười người sau lưng hắn lập tức rút binh khí, không ngừng ép về phía trước.

Dùng Cổ thuật rất kỳ diệu, Băng Tằm Cổ có thể khắc vạn cổ, nhưng không thể khắc người, chỉ tu tập cổ thuật không tu võ học thì không thể trở thành Cổ sư cao cấp.

Bởi vậy, một tên Cổ sư lợi hại, ngoại trừ có trình độ cổ thuật rất cao thì võ công tất nhiên cũng không tầm thường.

Nhìn địch nhân đang tới gần bọn hắn, Đường Ninh đẩy đẩy lão khất cái đang ngủ gật bên cạnh hắn, nói ra: "Tỉnh, có việc. . ."

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!