Đường Ninh rất vui mừng, trong chuyến đi ra ngoài này đã nhiều lần gặp chuyện mà lão khất cái cũng nhiều lần không đáng tin cậy đến lần này rốt cục cũng đáng tin được một lần.
Chỉ sau mấy nhịp thở, chỉ một mình lão ra tay, bao gồm cả Tân Cửu, tất cả đám người của đối phương đã nằm trên mặt đất, bất tỉnh nhân sự.
Đánh xong tất cả, lão khất cái lại ợ một hơi rượu, tựa trên tường ở trại, tiếp tục ngủ gật.
Đám người Vu Sa bộ đứng tại chỗ đều ngây ra như phỗng, Đường Ninh đưa tay vẫy vẫy trước mắt Vu Kình, nói ra: "Đừng ngẩn ra nữa, trói tất cả bọn hắn lại. . ."
"Ô. . ." Vu Kình lấy lại tinh thần, đờ đẫn nhẹ gật đầu.
Hắn nhìn thoáng qua lão khất cái tựa ở cửa trại ngủ gật, trong mắt tràn đầy sùng kính cùng e ngại.
Đám người Tân Cửu bị trói rất chặt vào trong rừng cây trước cửa trại.
Sau khi Đường Ninh ra hiệu, Vu Kình dùng một gáo nước lạnh giội Tân Cửu tỉnh, nhìn Đường Ninh một chút rồi ánh mắt lại lần nữa quay lại, hỏi: "Nói, các ngươi muốn Tình Cổ làm gì?"
Tân Cửu bị nước lạnh giội tỉnh, nhìn hắn, cả giận nói: " Vu Sa bộ các ngươi dám tạo phản, Tứ trưởng lão sẽ không bỏ qua cho các ngươi!"
Vu Kình móc ra một con Thiết Bối Ngô Công từ trong ngực, lắc lắc trước mắt hắn nói ra: "Ta không muốn hỏi ngươi lần thứ hai, không nói thì ta để Thiết Bối hỏi ngươi một chút."
"Ngươi dám!" Tân Cửu càng thêm tức giận, nhưng nhìn thấy Vu Kình thật sự dám để con Thiết Bối Ngô Công kia lên trên đầu của hắn, sắc mặt lập tức đại biến, nói ra: "Tình Cổ có tác dụng để chúng ta tranh đoạt Thánh Nữ hữu dụng, nếu như có thể để bọn chúng nhận chủ, đến lúc đó không có người nào có thể là đối thủ của Ni Cửu. . ."
Vu Kình dùng tiếng Hán thuật lại một lần cho Đường Ninh nghe, Đường Ninh nhìn về phía hắn, hỏi: "Ni Cửu là ai?"
Vu Kình nói: "Tôn nữ của Tứ trưởng lão, Tân Cửu tỷ tỷ cũng là một trong những người tham gia tuyển chọn Thánh Nữ lần này."
Tân Cửu nhìn hắn, nói ra: "Các ngươi nhanh thả ta, nếu hôm nay ta không trở về, tổ mẫu sẽ tự mình tới!"
Tổ mẫu của Tân Cửu chính là Tứ trưởng lão của Vạn Cổ giáo, Vu Kình nghe vậy lập tức biến sắc, Đường Ninh nhìn Vu Kình, hỏi: "Hắn nói cái gì?"
Vu Kình nói: "Hắn nói nếu không thả hắn trở về, Tứ trưởng lão sẽ đích thân tới, Tứ trưởng lão chính là tổ mẫu của hắn. . ."
"Vậy thì không thả." Đường Ninh nhìn Tân Cửu một chút, nói ra: "Vừa vặn ta có chuyện muốn hỏi bà ta."
Tranh đoạt Thánh Nữ là bí mật lớn của Vạn Cổ giáo, ngoại trừ thập đại trưởng lão ra thì không có ai biết nội tình cụ thể trong đó.
Nếu Tứ trưởng lão tới, Đường Ninh vừa vặn có thể hỏi bà ta một chút, Vạn Cổ giáo tuyển chọn Thánh Nữ có quá trình thế nào.
Mặc dù hắn không biết Tô Mị ở nơi nào, nhưng biết được lúc nào nàng sẽ đi nơi nào cũng được.
Vu Kình nhìn hắn, hỏi: "Nếu Tứ trưởng lão không tới thì sao?"
Đường Ninh nói: "Vậy để người nói cho bà ta, nếu bà ta không tới, chúng ta sẽlàm thịt cháu của bà ta!"
. ..
Cổ Linh bộ.
Cổ tộc có vài chục bộ lạc lớn nhỏ không đều, phân tán ở khắp Kiềm địa, trong đó có những bộ nhỏ giống như Vu Sa bộ chỉ có mấy trăm nhân khẩu, cũng có bộ lạc lớn như Cổ Linh bộ có nhân khẩu đạt tới hơn vạn.
Quy mô của Cổ Linh bộ lạc cho dù là nhìn khắp toàn bộ Cổ tộc, cũng xếp ở hàng đầu, Đại trưởng lão của Cổ Linh bộ chính là Tứ trưởng lão Vạn Cổ giáo, mặc dù Vạn Cổ giáo đã sụp đổ, nhưng không có Thánh Nữ nắm giữ, khiến cho quyền lực thực tế của thập đại trưởng lão sẽ càng lớn, các bộ lạc nhỏ xung quanh bộ tộc của bọn hắn gần như đều phụ thuộc vào một trưởng lão nào đó.
Cổ Linh bộ, trong nhà sàn nào đó, một nữ tử nhìn xem ngồi xếp bằng trên giường lão ẩu, hỏi: "Tổ mẫu, nếu Tình Cổ rất quan trọng để chúng ta tranh đoạt vị trí Thánh Nữ, vì sao ngài không tự mình tới Vu Sa bộ lấy?"
Lão ẩu từ từ mở mắt, nói ra: "Một đôi Tình Cổ kia, đã tồn tại 80 năm trong thân thể hai lão gia hỏa kia, có thể nói là Cổ Vương cũng không đủ, bất kỳ cổ trùng gì đến đều sẽ bị bọn chúng áp chế, cho dù là ta cũng không nắm chắc. . ."
Nữ tử kia lại nhìn về phía bên ngoài, nói ra: "Tân Cửu đi lâu như vậy, làm sao còn chưa có trở về?"
Lão ẩu nói: "Tân Cửu làm việc mà ngươi còn lo lắng sao?"
"Cũng không phải thế." Nữ tử kia lắc đầu, nói ra: "Chỉ là cho dù chuyện này khó giải quyết, hắn cũng nên sẽ truyền tin về chứ. . ."
Nàng vừa dứt lời đã có một người vội vàng chạy vào, nói ra: "Có tin tức Tân Cửu. . ."
Một lát sau, nữ tử kia nhìn một người, đột nhiên giận tái mặt, hỏi: "Ngươi nói cái gì!"
Người kia nhìn nàng, run giọng nói: "Có người dùng mũi tên phóng tới một phong thư, trên thư nói, đám người Tân Cửu đã bị bắt, nếu chúng ta không đưa Ngân Tuyến Xà Vương cho bọn hắn, bọn hắn sẽ làm thịt Tân Cửu!"
Nữ tử kia khó có thể tin nói: "Đám người Tân Cửu nhiều người như vậy, làm sao lại bị Vu Sa bộ bắt?"
Người kia cúi đầu nói: "Trên thư chỉ nói như vậy. . ."
Nữ tử kia nhìn lão ẩu, lẩm bẩm nói: "Tân Cửu dẫn theo hơn mười tên áo tím, không có khả năng bị Vu Sa bộ bắt, ở trong này nhất định là có lừa bịp?"
Sắc mặt lão ẩu bình tĩnh, sau trong đáy mắt lại hiện ra một tia sát ý, nói ra: "Có lừa dối gì hay không, đi xem một chút liền biết."
. ..
Vu Sa bộ.
Vì tránh né Tứ trưởng lão Vạn Cổ giáo, Vu Kình đã triệu tập người bộ tộc tới, hai bộ vốn là một nhà, từ nay về sau, Kiềm địa cũng chỉ có một Vu Sa bộ.
Đường Ninh đứng ở trước mặt Tân Cửu, giật xuống vải rách trong miệng Tân Cửu, nhìn A Đóa, nói ra: "Giúp ta hỏi hắn một chút, những người được chọn để tranh đoạt vị trí Thánh Nữ kia, sẽ tranh Thánh Nữ ở nơi nào?"
Sau khi lặn lội đường xa, Tân Cửu đã cạn kiệt sức lực, lúc này vừa mệt vừa đói, hắn lắc đầu, hữu khí vô lực nói: "Ta, ta không biết, chuyện này chỉ có thập đại trưởng lão mới biết, ngươi, các ngươi mau thả. . ."
Không đợi hắn nói xong, A Đóa đã lại nhét đống vải rách kia vào trong miệng Tân Cửu, lắc đầu với Đường Ninh, nói ra: "Hắn nói, chỉ có thập đại trưởng lão mới biết được bí mật này."
Xem ra muốn nghe được tin tức về Tô Mị, nhất định phải nhìn thấy vị Tứ trưởng lão này.
Cũng không biết bà ta có quan tâm vị tôn nhi này hay không, có thể tự mình tới hay không. Đường Ninh nhìn về phía A Đóa, nói ra: "Ban đêm để mọi người tuần tra đều giữ vững tinh thần, rất có thể Tứ trưởng lão sẽ đến nơi này trả thù. . ."
Bộ tộc xảy ra biến cố lớn như vậy, thanh niên trai tráng của Vu Sa bộ đều dốc toàn bộ lực lượng, tuần tra bốn phía xung quanh trại và trong trại, không dám có chút lười biếng nào.
Dù sao khi Vạn Cổ giáo còn ở thời kỳ đỉnh phong, Lương quốc chưa diệt vong, Tứ trưởng lão cũng đã là một trong thập đại trưởng lão, mấy chục năm qua, trưởng lão các mạch khác đổi rồi lại đổi, Tứ trưởng lão lại vẫn ngồi vững vị trí thập đại trưởng lão, là một vị có tư lịch già nhất trong đương kim thập đại trưởng lão,.
Ở lối vào trại, mấy người trẻ tuổi tuần tra tập hợp một chỗ, khe khẽ bàn luận.
"Các ngươi nói, Tứ trưởng lão có tới hay không?"
"Không thể nào, Tứ trưởng lão là thân phận gì, làm sao có thể tự mình đến Vu Sa bộ chúng ta?"
"Nhưng Tân Cửu là tôn nhi duy nhất của bà ấy, biết đâu. . ."
. ..
Một người trong đó rùng mình một cái rồi khoát tay nói: "Đừng tự mình dọa chính mình, lấy đâu ra nhiều lỡ như chứ. . ."
Hắn còn chưa nói hết câu, cả người đã ngã xuống đất, không còn thở nữa.
"Khởi Lực. . ."
"Ngươi sao. . ."
Mấy người bên cạnh hắn, vừa mới mở miệng cũng đều mềm nhũn ngã trên mặt đất.
Một bóng người từ trong bóng tối đi ra, như không có chuyện gì xảy ra nhảy tới từ trên người bọn hắn, chậm rãi đi vào trại.
Trong trại, một người thanh niên tuần tra phát hiện dị thường, nhìn một tên lão ẩu phía trước, lớn tiếng nói: "Ngươi là ai. . ."
Hắn lời còn chưa dứt đã bị lão ẩu kia bóp lấy cổ.
Ánh mắt lão ẩu bình tĩnh nhìn hắn, hỏi: "Tân Cửu ở đâu?"
Người tuổi trẻ kia dùng một bàn tay ôm yết hầu, gian nan nâng lên một tay khác, chỉ một chỗ nhà sàn trên cùng.
Lão ẩu buông tay ra, người trẻ tuổi ngã nhào trên đất, co quắp mấy lần rồi ngất đi.
Lão ẩu đi đến nhà sàn trên đỉnh núi, gặp được người tiến lên hỏi cũng không tránh né, không thấy bà ta có động tác gì, bất kỳ người nào tiếp cận với bà ta đều ngã trên mặt đất, bất tỉnh nhân sự.
Không người nào có thể ngăn cản lão ẩu này, rất nhanh sau đó bà ta đã đi tới bên cạnh nhà sàn.
Bà ta đi dọc trên bậc thang, nghe được bên trong gian phòng truyền đến tiếng ồn ào.
"Không cho phép gắp bọ cạp trong nồi của chúng ta!"
"Con rết cũng không được!"
"Đi gắp trong nồi của ngươi ấy!"
. ..
Đây là tiếng một người trẻ tuổi, sau đó chính là một lão giả lầm bầm: "Ta còn chưa mở nồi, đừng nhỏ mọn như vậy, chỉ một con. . ."
"Xéo đi!" Người tuổi trẻ không chút khách khí quát.
Nơi này là Kiềm địa, người bên trong căn phòng lại nói tiếng Hán, lão ẩu đẩy cửa phòng ra, người trẻ tuổi ngồi xổm trước nồi đồng ngẩng đầu nhìn một chút, nhìn về phía cô nương bên cạnh, nói ra: "Đây là lão bà bà nhà ai, nếu không mời bà ấy tới đây cùng ăn một chỗ?"
Sắc mặt A Đóa trắng nhợt, run giọng nói: "Bà, bà ấy không phải người của trại chúng ta. . ."
Tân Cửu bị trói trên cây cột ở nơi hẻo lánh, khi nhìn thấy lão ẩu này, lập tức khóc lóc đau khổ lên tiếng, lớn tiếng nói: "Tổ mẫu, cứu ta, cứu ta a!"
Đường Ninh đứng người lên, nhìn lão ẩu kia, hỏi: "Tứ trưởng lão?"
Lão ẩu nhìn về phía Đường Ninh, trên mặt hiện ra vẻ khác lạ, dùng tiếng Hán chậm rãi nói: "Khó trách đám Tân Cửu không phải là đối thủ của ngươi, trên người ngươi lại có Băng Tằm Cổ. . ."
Lão khất cái thừa dịp Đường Ninh không chú ý, lấy vào một cái con rết, hai cái bọ cạp vào trong nồi của hắn cùng A Đóa, sau đó quay đầu nhìn lão ẩu này, gãi gãi đầu, hỏi: "Tiểu cô nương nhìn quen mặt, không phải chúng ta đã gặp qua ở nơi nào rồi chứ?"
Lão ẩu nhìn về phía lão khất cái, cũng cảm thấy đối phương quen mặt, chỉ là trong lúc nhất thời không nghĩ ra đã gặp ở nơi nào.
Lão khất cái nhìn bà ta, bỗng nhiên vỗ đầu một cái, bừng tỉnh đại ngộ nói: "Xem trí nhớ của ta này, ngươi mặc quần áo vào, lão phu kém chút đã không nhận ra được. . ."
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com