Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 857: CHƯƠNG 855: TIN TỨC CỦA TÔ MỊ

"Im ngay!"

Nghe thấy lão khất cái nói mấy lời ô uế này với lão ẩu kia, Tân Cửu giận dữ nói: "Dám nói chuyện cùng Tứ trưởng lão như thế!"

Đường Ninh nhìn thoáng qua lão khất cái, há miệng ngậm miệng là "Tiểu muội muội này nhìn cực kỳ quen mắt" "Tiểu muội muội này ta từng gặp", kiểu bắt chuyện này khó tránh khỏi hơi cũ.

Mà lão lại dùng kiểu nói này để bắt chuyện với Vạn Cổ giáo Tứ trưởng lão, ánh mắt này cũng thực sự khiến Đường Ninh nghi ngờ.

Đường Ninh ho nhẹ một tiếng, ra hiệu lão chú ý hoàn cảnh.

Bọn hắn và lão ẩu này là địch không phải bạn, nếu lão khất cái trầm mê sắc đẹp, lần này bọn hắn sẽ bị diệt toàn quân.

"Muốn chết!"

Mặc dù lão ẩu kia vẫn chưa nhớ ra lão giả đối diện là ai, nhưng bà ta sống lâu như vậy, đây là lần đầu tiên có người dám nói lời khinh bạc như vậy với bà ta, bà ta hừ lạnh một tiếng, giương một tay lên, một tia sáng bạc từ trong tay bắn thẳng đến lão giả kia.

Bởi vì trong lòng giận dữ nên bà ta vừa ra tay đã là sát chiêu.

Ngân Tuyến Xà nhỏ như sợi tóc, cực kỳ không dễ tìm kiếm, mười con Ngân Tuyến Xà mới có thể luyện chế ra một con Ngân Tuyến Xà Cổ, trăm con Ngân Tuyến Xà Cổ cũng chưa chắc có thể luyện ra một đầu Ngân Tuyến Xà Vương.

Ngân Tuyến Xà Vương có độc tính mãnh liệt vô cùng, kiến huyết phong hầu, không có thuốc nào cứu được, cho dù là có thuốc, cũng sẽ không để đối phương một chút thời gian ứng cứu nào.

Bởi vì trong một chớp mắt khi hắn trúng độc kia thì đã trở thành người chết.

Ngân Tuyến Xà có tốc độ cực nhanh, nhưng tốc độ của nó có nhanh hơn cũng không nhanh bằng đũa của lão khất cái.

Lão khất cái khẽ vươn tay đã dùng đũa kẹp lấy tia sáng bạc kia, thuận tay nhét vào trong nồi đồng đang sôi trào trước mặt.

Đường Ninh nhìn trong nồi lẩu của lão và A Đóa nổi lên một con rết, hai con bọ cạp, còn có một tiểu xà giãy dụa, ánh mắt bất mãn nhìn về phía lão khất cái, từ khi đi vào Kiềm địa, ăn không ít côn trùng mỹ vị người khác tặng, lão có thói quen thấy côn trùng gì là muốn nấu một chút này, không biết lúc nào mới có thể đổi.

Lão ẩu nhìn Ngân Tuyến Xà Vương trong nồi đồng không giãy dụa được bao lâu, đã hoàn toàn nổi lên kia, vẻ mặt lập tức ngây ngốc.

Sau một khắc, bà ta đột nhiên nhớ tới một việc.

Đó là chuyện từ mấy chục năm trước, khi đó bà ta vẫn trưởng lão trẻ tuổi nhất của Vạn Cổ giáo; khi đó Lương quốc vẫn còn; khi đó Vạn Cổ giáo vẫn rất cường thịnh, giáo chúng trải rộng Kiềm địa.

Cũng chính là khi đó, một tên ăn mày tuổi trẻ xông vào tổng đàn Vạn Cổ giáo, đánh bại Thánh Nữ, cướp đi Vạn Cổ Độc Kinh, thập đại trưởng lão bọn hắn đuổi theo mấy chục dặm bên ngoài, kết quả bị hắn cởi quần áo ra cột vào trên cây.

Mặc dù hắn vẫn để cho bà ta một chiếc quần lót cái yếm, nhưng đây vẫn là sỉ nhục khó mà quên trong đời này của bà ta, cũng là nỗi sợ hãi chưa từng biến mất.

Cuối cùng bà ta cũng ý thức được, lời nói khi nãy của lão khất cái kia là có ý gì.

Giờ khắc này, bà ta cũng không để ý tới Tình Cổ, Băng Tằm Cổ, không để ý tới Tân Cửu, bà ta chỉ muốn trốn, cách người kia càng xa càng tốt.

Nhưng khi bà ta vừa mới xoay người đã có một giọng nói từ phía sau truyền đến.

"Cứ đi như thế sao?"

Bà ta cứng ngắc xoay người, nhìn lão giả kia, run giọng nói: "Ngươi, ngươi còn muốn làm cái gì?"

Lão khất cái cầm một cái bát đi tới, nói ra: "Trên người ngươi còn có con rết nào, rắn hay bọ cạp, lấy đi ra một chứ sao. . ."

. ..

Thập đại trưởng lão, cổ thuật quả nhiên bất phàm.

Chí ít bản sự gọi bọ cạp cùng con rết ở gần đây đi ra của Tứ trưởng lão để lão khất cái nhắm rượu, Đường Ninh không có.

Lão khất cái một người chiếm lấy hai cái nồi đồng, một nồi dùng để nấu bọ cạp, một nồi dùng để nấu con rết, nể tình chuyền vừa rồi, Đường Ninh không tính toán với lão.

Lão khất cái liếc mắt nhìn hắn, nói ra: "Đều là bạn cũ, ngươi có lời gì muốn hỏi cứ hỏi đi."

Đường Ninh nhìn lão ẩu kia, hỏi: "Ngươi biết Bạch Cẩm sao?"

Chưa từng trở thành tù nhân bao giờ, sắc mặt lão ẩu còn có chút mất tự nhiên, một hồi lâu mới nói ra: "Có chút ấn tượng, nhưng cũng mấy chục năm không gặp mặt, nhất mạch các nàng rất lợi hại, nghe nói lần này cũng muốn tranh đoạt Thánh Nữ."

Đường Ninh hỏi: "Biết các nàng ở nơi nào sao?"

Lão ẩu lắc đầu, nói ra: "Mạch thứ mười rất thần bí, từ trước đến nay các nàng có quan hệ mật thiết cùng hoàng thất, từ khi Lương quốc diệt vong đã hơn mười năm chưa từng xuất hiện ở Kiềm địa, trong mười năm này, cũng không tham gia tranh đoạt Thánh Nữ lần nào."

Không ngờ Tứ trưởng lão cũng không biết các nàng ở nơi nào, Đường Ninh đổi cách hỏi: "Mười người ứng cử cho vị trí Thánh Nữ sẽ tranh đoạt Thánh Nữ ở nơi nào?"

Lão ẩu nhìn lão khất cái một chút, gặp thấy lão đang chăm chú rút đi đuôi nhọn của một con bọ cạp rồi ném vào trong miệng, cắn giòn vang, ánh mắt lại rất nhanh dời về, nói ra: "Vạn Cổ Lâm."

Đường Ninh nhìn về phía A Đóa, hỏi: "Vạn Cổ Lâm ở đâu?"

A Đóa mờ mịt lắc đầu.

Đường Ninh nhìn về phía Tứ trưởng lão, nói ra: "Ngươi không phải gạt ta chứ?"

Lão khất cái thoáng liếc bà ta một chút, lão ẩu lập tức nói: "Vạn Cổ Lâm là cấm địa của Vạn Cổ giáo, trong rừng có vô số cổ trùng, trùng điệp nguy hiểm, mỗi người được chọn cho chức Thánh Nữ đều phải vào trong Vạn Cổ Lâm, đánh bại đối thủ của các nàng, mới có thể ngồi lên vị trí Thánh Nữ. . ."

Đường Ninh hỏi: "Nếu như vậy là có thể trở thành Thánh Nữ, vì sao vị trí Thánh Nữ của Vạn Cổ giáo lại để trống nhiều năm như vậy?"

" Thánh Nữ đời thứ nhất đã lập quy củ, người xông qua Vạn Cổ Lâm mới có tư cách làm Thánh Nữ." Lão ẩu lại nhìn lão khất cái một chút, nói ra: "Bởi vì Vạn Cổ Độc Kinh bị người đoạt đi, Thánh Nữ một đời kia chưa kịp truyền xuống bản lĩnh đã sớm vẫn lạc, không học được thượng thừa cổ thuật trên độc kinh, từ xưa tới nay chưa từng có ai có thể còn sống trở về từ Vạn Cổ Lâm, bởi vậy, vị trí Thánh Nữ mới có thể luôn trống chỗ đến nay. . ."

Nghe nàng câu nói này, cuối cùng Đường Ninh cũng yên tâm. Tô Mị đã học xong Vạn Cổ Độc Kinh, điều này đại biểu dù nàng ấy có tiến vào Vạn Cổ Lâm kia cũng sẽ không gặp được nguy hiểm đến từ ngoại giới.

Hắn nghĩ ngợi một chút rồi mới nhìn về phía lão ẩu này, hỏi: "Nếu không có ai có thể từ Vạn Cổ Lâm đi ra, vì sao lần này còn muốn để mười người các nàng đi vào?"

Tứ trưởng lão giải thích nói: "Cổ trùng trong Vạn Cổ Lâm đều là do các trưởng lão bỏ vào, nhưng cổ trùng tuổi thọ lâu dài nhất cũng không được mấy chục năm, đã nhiều năm như vậy, những cổ trùng hung mãnh kia đều đã chết, đối với các nàng sẽ không sinh ra uy hiếp quá lớn. . ."

Bà ta nhìn Đường Ninh một chút, nói bổ sung: "Nếu ngươi muốn tìm người được chọn để tranh vị trí Thánh Nữ của nhất mạch Bạch Cẩm kia, hiện tại đã chậm."

Đường Ninh nhíu mày, hỏi: "Vì cái gì?"

Lão ẩu nhìn hắn, mở miệng nói: "Ngoại trừ mạch của chúng ta này, chín người được chọn để trở thành Thánh Nữ còn lại, từ ba ngày trước đều đã tiến vào Vạn Cổ Lâm, Vạn Cổ Lâm là cấm địa Vạn Cổ giáo, chỉ có một cửa vào, ngoại trừ người được chọn cho vị trí Thánh Nữ cùng tùy tùng của người đó thì không ai có thể đi vào."

Đường Ninh hỏi: "Các ngươi mạch này, vì sao còn không đi vào."

"Sau mười ngày mới là kỳ hạn chót để người được chọn cho chức Thánh Nữ tiến vào Vạn Cổ Lâm." Lão ẩu thoáng dừng một chút, nói ra: "Lúc đầu ta muốn đợi đến khi lấy được một đôi Tình Cổ kia mới để cho nàng đi vào. . ."

Đường Ninh nhìn bà ta một cái, vị Tứ trưởng lão này đúng là nghĩ quá đẹp, một đôi Tình Cổ kia đã là cổ trùng ở kỳ thành thục, mang theo bọn chúng tiến vào Vạn Cổ Lâm, cổ trùng trong rừng căn bản không dám tới gần, gặp được đối thủ vẫn không cần động thủ, cổ trùng của đối phương cũng giống như bị phế đi thế thì còn đánh đấm kiểu gì?

Nhưng người được chọn để tranh Thánh Nữ trong mạch Tứ trưởng lão còn không tiến vào Vạn Cổ Lâm, với hắn mà nói thì đây là một cơ hội rất tốt.

Để hắn chờ ở bên ngoài đợi Tô Mị đi ra, còn không bằng để hắn tiến vào Vạn Cổ Lâm tìm nàng, tối thiểu nhất cũng có thể để hắn an tâm hơn một chút.

Đường Ninh lấy ra một bình sứ từ trong tay áo, đổ ra một hạt đan dược màu đỏ, đưa cho Tứ trưởng lão, nói ra: "Ăn nó đi."

Tứ trưởng lão biến sắc, hỏi: "Đây là cái gì!"

Đường Ninh lườm bà ta, nói ra: "Nếu như ngươi nói thật hết thì trước khi ta rời đi Kiềm địa, ta sẽ cho ngươi giải dược."

Sắc mặt Tứ trưởng lão âm trầm, nhìn Đường Ninh một chút, lại nhìn lão khất cái ngồi xổm trước nồi đồng một chút, tiếp nhận đấy viên đan dược màu đỏ rồi bỏ vào miệng nuốt vào.

Khi biết lão gia hỏa trọng khẩu vị kia chính là tên ăn mày điên năm đó, bà ta đã từ bỏ kháng cự nào.

Bà ta đã sống rất nhiều năm, cho nên bà ta sợ chết hơn bất luận kẻ nào, người đối diện này có lực lượng hủy diệt sinh mệnh của bà ta.

Nhìn Tứ trưởng lão nuốt vào đan dược kia, Đường Ninh mới tiếp tục nói ra: "Ta muốn đi vào Vạn Cổ Lâm."

"Điều đó không có khả năng." Tứ trưởng lão nhìn hắn, lắc đầu nói: "Tiến vào Vạn Cổ Lâm, ngoại trừ Thánh Nữ ra thì chỉ có mấy tùy tùng, mà tùy tùng của Thánh Nữ cũng nhất định phải là nữ tử. . ., ngươi là nữ tử sao?"

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!