Đường Ninh lại không có tốc độ như quỷ mị của lão khất cái, có thể dưới mí mắt của những trưởng lão kia mà vô thanh vô tức chui vào nơi này.
Muốn đi vào cấm địa Vạn Cổ Lâm, hắn chỉ có thể mặc nữ trang giả thành thủ hộ giả.
Loại cảm giác này rất không thoải mái, sau khi tiến vào trong rừng, hắn đã rửa mặt đổi kiểu tóc, nhưng quần áo lại không có để đổi.
Tô Mị kinh dị nhìn hắn, Đường Ninh phất phất tay, nói ra: "Quần áo không quan trọng, chúng ta đi thôi, đi ra ngoài trước lại nói."
"Không được." Tô Mị lắc đầu, nói ra: "Hiện tại ra ngoài, chẳng phải là từ bỏ tranh đoạt Thánh Nữ?"
"Không quan trọng." Đường Ninh cười cười, giải thích nói: "Chúng ta về sau đi thảo nguyên, ở nơi đó an gia một lần nữa, ngươi không cần tranh đoạt Thánh Nữ."
Tô Mị nhìn hắn, hồ nghi nói: "Thảo nguyên?"
Chuyện về Hoàn Nhan Yên, Đường Ninh còn chưa nói cho nàng, hiện tại cũng không phải thời điểm, Đường Ninh nói sang chuyện khác: "Chuyện này chờ chúng ta ra ngoài lại nói. . ."
Tô Mị giống như cười mà không phải cười nhìn hắn, nói ra: "Hiện tại nói luôn."
Đường Ninh bất đắc dĩ nhìn nàng một cái, kể lại mọi chuyện xảy ra trên thảo nguyên cho nàng nghe lần, cũng không giấu diếm chuyện liên quan tới Hoàn Nhan Yên.
Sau một khắc, hắn đưa tay bịt lấy lỗ tai, cầu xin tha thứ: "Đau, nhẹ tay thôi, nhẹ tay thôi. . ."
Tay ngọc của Tô Mị vặn lỗ tai của hắn, nói ra: "Lần này không để chàng ghi nhớ thật lâu, lần sau không biết sẽ lại có thêm mấy vị muội muội. . ."
Đến khi Đường Ninh vỗ bộ ngực cam đoan lần sau nàng sẽ không còn muội muội gì nữa thì Tô Mị mới buông lỗ tai hắn ra.
Nhưng nàng vẫn lắc đầu một cái, nói ra: "Đã đi tới bước này, hiện tại từ bỏ, khó tránh khỏi có chút đáng tiếc, nếu có thể trở thành Thánh Nữ, khống chế Vạn Cổ giáo, về sau chúng ta cũng lực lượng càng lớn."
Đường Ninh lắc đầu, nói ra: "Ta nghe Tứ trưởng lão nói, làm Thánh Nữ sẽ phải ở lại nơi này, đây là quy củ Vạn Cổ giáo, Thánh Nữ như thế, chúng ta không làm cũng được."
Tô Mị cười cười, nói ra: "Quy củ luôn luôn do người định, chờ ta làm Thánh Nữ, chúng ta lại bỏ đi quy củ này cũng không muộn. . ."
Đường Ninh nghĩ nghĩ, nếu như có thể khống chế Kiềm địa trong lòng bàn tay, như vậy thảo nguyên cũng không phải là đường lui duy nhất của bọn hắn, dù sao khoảng cách tới chiến thắng cũng chỉ còn một bước, cứ từ bỏ như vậy, đúng là có chút đáng tiếc.
Hắn nhìn Tô Mị một chút, gật đầu nói: "Nghe nàng."
Mười mạch tiến vào Vạn Cổ Lâm, Đường Ninh và Tô Mị đã tự mình bắt vài mạch làm tù binh, còn lại vài mạch lại đều bị Cửu trưởng lão một mẻ hốt gọn, quy thuận mạch thứ chín.
Kể từ đó, nàng chỉ cần lại đánh bại mạch thứ chín là được rồi.
Đường Ninh đi qua, nhìn về phía lão ẩu kia, hỏi: "Người mạch thứ chín các ngươi ở đâu?"
. ..
Bên ngoài Vạn Cổ Lâm.
Từ trước tới nay chuyện tranh đoạt Thánh Nữ này, ít thì diễn ra trong vòng nửa tháng, nhiều thì một tháng, trong thời gian này, trưởng lão mười mạch phần lớn đều lựa chọn chờ ở bên ngoài.
Lúc này cách ngày mạch thứ chín tiến vào Vạn Cổ Lâm đã năm ngày, nhưng mạch thứ nhất tiến vào sớm nhất, đã ở trong rừng nửa tháng, dựa theo kinh nghiệm trước đây, lúc này trong Vạn Cổ Lâm, tranh đấu hẳn là đã đến giai đoạn phi thường kịch liệt.
Nhiều nhất nửa tháng nữa, lần tranh đoạt chức Thánh Nữ này có thể phân ra thắng bại.
Khi trưởng lão mười mạch cùng trưởng lão trong giáo ở ngoài rừng chờ đợi, lối vào Vạn Cổ Lâm đột nhiên truyền đến động tĩnh.
Tất cả trưởng lão đều chấn động trong lòng, thi nhau từ bên trong nhà gỗ đi ra, ánh mắt nhìn về phía lối vào.
Hơn mười bóng người, từ trong rừng chậm rãi đi tới.
Trưởng lão mạch thứ bảy thấy vậy thì trong lòng vui mừng, bởi vì từ trong rừng đi ra đầu tiên chính là người mạch thứ bảy.
Ngược lại, sắc mặt đám trưởng lão vài mạch khác lại trầm xuống.
Nhưng rất nhanh sau đó, sắc mặt của bọn hắn lại thay đổi.
Dù Thánh Nữ và thủ hộ giả của mạch thứ bảy đi ra khỏi Vạn Cổ Lâm sớm nhất, nhưng trên người bọn hắn lại bị dây thừng và dây leo trói lại.
Không chỉ có mạch thứ bảy, người của mấy mạch khác đi phía sau bọn họ đi ra, trên người cũng bị trói lại.
Người mạch thứ chín nhìn thấy Thánh Nữ cùng thủ hộ giả mạch thứ chín từ đó đi tới, khi liếc thấy dây thừng trên người các nàng, trên mặt hiện ra vẻ khó tin.
Bạch Cẩm cùng Công Tôn Dĩnh nhìn Tô Mị đi ở phía sau, trên mặt hiện ra mỉm cười.
Trưởng lão vài mạch còn lại, nhìn các nàng, sắc mặt phức tạp mở miệng: "Mạch thứ mười. . ."
Các mạch còn lại đều bị trói lên, duy chỉ có mạch thứ mười là không bị, điều này nói rõ cái gì, tự nhiên không cần nói cũng biết.
Ra khỏi Vạn Cổ Lâm, tự nhiên có người giúp các nàng mở trói.
Sợi dây trên người Thánh Nữ mạch thứ bảy vừa được cởi ra, nàn lập tức đi tới bên cạnh trưởng lão nhà mình, nhỏ giọng nói vài câu bên tai.
Trưởng lão mạch thứ bảy nghe vậy, sắc mặt đại biến, nhìn về phía người mạch thứ chín, nghiêm nghị hỏi: "Cửu trưởng lão đâu!"
Mấy người mạch thứ chín biến sắc, một người nhìn Thất trưởng lão, kiên trì nói ra: "Cửu trưởng lão đang bế quan. . ."
"Đánh rắm!" Thất trưởng lão giận dữ nói: "Mạch thứ chín giỏi lắm, thân là thập đại trưởng lão, lại dám lẻn vào Vạn Cổ Lâm, nhúng tay vào chuyện tranh đoạt Thánh Nữ!"
Người mạch thứ chín nghe vậy sắc mặt đều đại biến, dựa theo kế hoạch của bọn hắn, lần này Cửu trưởng lão lẻn vào trong Vạn Cổ Lâm, trước tiên dùng vũ lực bức hiếp người các mạch quy thuận, đợi đến khi mạch thứ chín khống chế được đại cục, lại giết người mạch khác để diệt khẩu, chết không đối chứng.
Đến lúc đó, chỉ có người mạch thứ chín bọn hắn còn sống từ trong Vạn Cổ Lâm đi tới, có ai biết Cửu trưởng lão âm thầm lẻn vào Vạn Cổ Lâm, trợ giúp mạch thứ chín?
Nhưng khiến bọn hắn không ngờ được là Cửu trưởng lão lẻn vào rừng giúp đỡ, chuyện này vốn không có sơ hở gì, sao có thể để mạch thứ mười trở thành người cười cuối cùng?
Đương nhiên, mặc kệ bọn hắn chấn kinh trong lòng như thế nào, giờ phút này lại tuyệt đối không thể thừa nhận.
Nhưng mạch thứ nhất, mạch thứ bảy cùng mạch thứ tám đều bị Cửu trưởng lão một mẻ hốt gọn, giờ phút này cũng đứng ra làm chứng, đầu mâu chỉ thẳng vào mạch thứ chín, khiến cho trên trán những người kia mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Đại trưởng lão là một lão ẩu tóc bạc, sắc mặt trầm ổn nhất, bà nhìn xem ba tên Thánh Nữ, hỏi: "Các ngươi tận mắt nhìn thấy Cửu trưởng lão sao?"
Thánh Nữ mạch thứ bảy lắc đầu, nói ra: "Bà ta mang theo áo choàng, chúng ta không thấy được mặt của bà ta."
Đại trưởng lão nhìn nàng, hỏi: "Vậy sao ngươi biết được bà ấy là Cửu trưởng lão?"
Tô Mị đưa một ngọc bài cho Đại trưởng lão, nói ra: "Ta đã cùng bà ấy giao thủ qua, đây là thứ từ trên người bà ấy rơi ra."
Đại trưởng lão tiếp nhận ngọc bài, sau khi kiểm tra, xác nhận là lệnh bài thân phận Cửu trưởng lão.
Trên mặt của bà ta hiện ra vẻ khác lạ, người có thể giao thủ cùng Cửu trưởng lão, lại toàn thân trở ra, còn mang đi ngọc bài chứng minh thân phận, tối thiểu nhất cũng có thực lực của thập đại trưởng lão.
Khó trách mạch thứ mười có thể quét ngang chư mạch, nữ tử này tuổi còn trẻ, đã có thực lực của thập đại trưởng lão, người được chọn tranh chức Thánh Nữ của các mạch sao có thể là đối thủ của nàng?
Đại trưởng lão nhìn về phía Tô Mị, hỏi: "Cửu trưởng lão đâu?"
Tô Mị nói: "Chạy trốn."
Nhưng thật ra là lão khất cái cùng Đường Ninh đã bắt Cửu trưởng lão đi, bà ta đã gặp qua lão khất cái, biết thân phận của Đường Ninh, mang bà ta đi ra sẽ có một chút phiền toái không cần thiết.
Mấy vị trưởng lão chung quanh nghe vậy, hơi biến sắc mặt, có thể khiến Cửu trưởng lão sau khi giao thủ phải chạy trốn, hơn phân nửa bọn hắn cũng không phải đối thủ.
Tất cả mọi người không ngờ được, lần này tranh đoạt Thánh Nữ lại xuất hiện nhiều biến số như vậy.
Cửu trưởng lão vì mạch thứ chín có thể đoạt được vị trí Thánh Nữ, không tiếc phá hư quy tắc, tự mình ra trận, tự nhiên phải nhận trừng phạt.
Ngoài ra, trong mười thủ hộ giả của mạch thứ tư lại có một tên nam tử, lúc này lại có mấy người chỉ đầu mâu về phía Tứ trưởng lão.
"Chư vị. . ." Bát trưởng lão đi lên trước, nhìn bọn họ một chút, nói ra: "Mạch thứ tư mặc dù có lỗi, nhưng đây chỉ là sai lầm nhỏ, chuyện quan trọng nhất bây giờ là xác nhận Cửu trưởng lão có ở trong mạch thứ chín hay không. . ."
Ông ta cũng không muốn nói chuyện vì mạch thứ tư, nhưng dù sao tính mạng của ông ta còn nằm trong tay người khác, chỉ có thể dời chủ đề từ trên thân Đường Ninh đi. ..
Đại trưởng lão nhìn Tứ trưởng lão một chút, nhưng cũng đồng ý với lời Bát trưởng lão nói, nói ra: "Đi mạch thứ chín!"
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com