Giáo quy đã quy định, thủ hộ giả Thánh Nữ nhất định phải là nữ tử, mạch thứ tư tự tiện xếp vào một tên nam tử đi vào, đã trái với giáo quy.
Nhưng đúng như Bát trưởng lão nói, lỗi của mạch thứ tư chỉ là chuyện nhỏ, dù sao khi các nàng ra khỏi rừng, cũng bị người ta trói thành bánh chưng, không liên lụy vị trí Thánh Nữ.
Chuyện Cửu trưởng lão lại không giống thế.
Bà ta làm một trong thập đại trưởng lão, thế mà lại lẻn vào Vạn Cổ Lâm, can thiệp vào đại sự tuyển Thánh Nữ, dựa theo giáo quy, bà ta sẽ bị phế khỏi vị trí trưởng lão, chịu cổ hình mà chết.
Mọi người đi tới trại của mạch thứ chín, cũng không tìm được Cửu trưởng lão từ chỗ bế quan, kết hợp với căn cứ chính xác từ mấy người được chọn để tranh chức Thánh Nữ, chuyện xảy ra bên trong Vạn Cổ Lâm đã hoàn toàn xác định là Cửu trưởng lão phản giáo.
Về phần mạch thứ tư làm trái với giáo quy đã không có người đi để ý.
Bọn hắn quan tâm là một đại sự khác.
Cửu trưởng lão nhúng tay vào việc này, mạch thứ nhất, mạch thứ bảy, mạch thứ tám, bởi vì một mình bà ta khiến toàn quân bị diệt, lần này tranh đoạt Thánh Nữ đã mất đi tính công bình.
Vài mạch khác bởi vậy mà yêu cầu tiến hành tỷ thí lần nữa, mạch thứ mười đã lấy được tỷ thí thắng lợi tự nhiên không đồng ý, bởi vì chuyện này, các mạch không ngừng tranh chấp.
"Nếu lần tỷ thí này vốn cũng không công bằng, như vậy kết quả tự nhiên cũng bất công, không thể giữ lời!"
"Mặc dù Cửu trưởng lão trái với giáo quy, nhưng Thánh Nữ của mạch ta đã đánh bại bà ta rồi, vì sao không tính kết quả?"
"Nói mà không có bằng chứng, ai biết lệnh bài kia có phải các ngươi nhặt được hay không?"
. ..
Vị trí Thánh Nữ thuộc về ai sẽ quyết định sự thịnh vượng của các mạch trong một đoạn thời gian ở tương lai, mạch nào cũng hi vọng vị trí Thánh Nữ rơi vào nhà mình, trên việc này đều dựa vào lí lẽ biện luận, không ai nhường ai.
"Đều chớ ồn ào."
Đại trưởng lão mở miệng, khiến tất cả mọi người yên tĩnh trở lại.
Mặc dù Đại trưởng lão không phải nhiều tuổi nhất trong đám người nhưng thế lực mạch thứ nhất trong chư mạch lại cường đại nhất, thực lực của đại trường lão cũng hơi cao hơn trưởng lão các mạch khác, rất có uy vọng trong giáo.
Bà ta liếc nhìn đám người, nói ra: "Nếu chư mạch không phục, vậy để các nàng lại so một lần."
Thập trưởng lão vừa muốn mở miệng, Đại trưởng lão nhìn bà một cái, hỏi: "Nếu như lời các ngươi nói là thật, ngay cả Cửu trưởng lão gặp được Thánh Nữ mạch các ngươi tuyển ra đều phải chạy trối chết, lại so một lần thì có cái gì không được?"
Thập trưởng lão nghe vậy, suy nghĩ một chút lại gật đầu, nói ra: "Nghe Đại trưởng lão."
Đối với bản sự của Tô sư điệt, bà ta hiểu rõ hơn bất kỳ người nào.
Trình độ cổ thuật của nàng đã đạt đến một mức không thể tưởng tượng nổi, đừng nói là người tranh chức Thánh Nữ do các mạch tuyển ra, cho dù là thập đại trưởng lão bọn hắn đang ngồi ở đây, cũng đừng hòng thắng cổ thuật hơn nàng.
Đương nhiên, nàng muốn dùng cổ thuật để chiến thắng thập đại trưởng lão cũng là chuyện không thể nào.
Chuyện này sẽ đưa đến kết quả là thập đại trưởng lão gặp được nàng, cũng chỉ có thể từ bỏ cổ thuật mà bản thân am hiểu, chuyển sang phương thức cận chiến, trong lúc này, còn phải đề phòng nàng có thể thả sâu độc phóng độc hay không. ..
Thánh Nữ mà chín mạch tuyển ra để tranh đoạt căn bản không phải đối thủ cùng cấp bậc với nàng.
Sau khi đại trưởng lão nói xong, vừa nhìn về phía Tứ trưởng lão cùng một tên trưởng lão mạch thứ chín, nói ra: "Mạch thứ tư và mạch thứ chín trái với giáo quy, không được tham dự lần tỷ thí này, các ngươi có ý kiến gì hay không?"
Tứ trưởng lão đã sớm không ôm hi vọng gì với chuyện tranh đoạt Thánh Nữ, sau khi Đường Ninh xuất hiện, bà ta đã từ bỏ suy nghĩ không thiết thực này, giờ phút này tự nhiên cũng không có dị nghị.
Mạch thứ chín mặc dù không cam lòng, nhưng lần các nàng này phạm vào sai lầm lớn, không dám khiến nhiều người tức giận nữa nên cũng chỉ có thể gật đầu đáp ứng.
Cứ như vậy, vốn là mười người được chọn tranh vị trí Thánh Nữ, đã giảm bớt đến tám người, chỉ là trong lòng trưởng lão các mạch, còn không chắc chắn hơn cả lúc trước.
Nếu như mạch thứ mười không phải nói dối, ngay cả Cửu trưởng lão gặp được người được chọn để tranh chức Thánh Nữ của các nàng cũng chỉ có thể chạy trối chết, cho dù là có so thêm mười trận thì kết cục cũng sẽ không có bất kỳ thay đổi gì.
Lần này tỷ thí sẽ diễn ra sau ba ngày, các mạch không kịp lại về bộ lạc của mình, đành hạ trại ở lân cận.
Cổ Linh bộ cách nơi này không xa, đây cũng là lý do khiến Tứ trưởng lão đợi tới một canh giờ cuối cùng mới không nhanh không chậm đưa Ni Cửu vào Vạn Cổ Lâm.
Cách nơi này gần hơn nữa chính là mạch thứ nhất, trong các mạch, người ở vài mạch còn lại đều đi tới mạch thứ nhất, mạch thứ tám cùng mạch thứ mười đi theo Tứ trưởng lão trở về Cổ Linh bộ.
Sau khi đám người rời đi, một tên trưởng lão mạch thứ chín lập tức trầm mặt xuống, nhìn Thánh Nữ của mạch thứ chín, trầm giọng hỏi: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, trưởng lão đâu?"
Nữ tử kia lắc đầu, nói ra: "Lúc ấy trưởng lão đi bắt người mạch thứ mười, sau đó thì chưa từng trở về."
Trưởng lão kia tiếp tục hỏi: "Các ngươi sao lại rơi vào trên tay các nàng?"
Sâu trong đáy mắt nữ tử kia hiện ra một tia vẻ sợ hãi, nói ra: "Nữ nhân che mặt kia giỏi dùng độc, tất cả chúng ta vô thanh vô tức trúng phải độc của nàng. . ."
"Độc. . ." Sắc mặt trưởng lão kia trầm xuống, nói ra: "Mạch thứ mười không phải tinh thông võ kỹ sao, từ khi nào lại bắt đầu dùng độc. . ."
Có thể khiến11 người mà bọn hắn tỉ mỉ tuyển chọn ở trong tộc vô thanh vô tức trúng độc, người này phải có trình độ độc thuật cực cao, theo hắn biết, Kiềm địa có độc thuật như thế, chỉ có Tam trưởng lão.
Dù thế nào thì ông ta cũng không thể tin tưởng được một hậu bối ở mạch thứ mười lại có năng lực địch lại Cửu trưởng lão.
Không nghĩ ra được điểm mấu chốt trong đó, ông ta chỉ có thể giận tái mặt, nghiêm nghị nói: "Phái người tới gần Vạn Cổ Lâm, nhất định phải tìm được Cửu trưởng lão!"
Khi người mạch thứ chín cẩn thận từng li từng tí tránh đi ánh mắt của các mạch còn lại, tìm kiếm Cửu trưởng lão quỷ dị mất tích, ở Cổ Linh bộ, Tứ trưởng lão nhìn Cửu trưởng lão bị phế công lực, bị giam trong phòng tối, một tia bất mãn cùng oán hận trong lòng bởi vì bị áp chế mà sinh ra kia trong nháy mắt đã tiêu tán vô tung vô ảnh.
So sánh cùng Cửu trưởng lão, bà ta đã may mắn không biết gấp bao nhiêu lần.
"Thật sự là ngươi!" Trong một nhà sàn khác, Bạch Cẩm cùng Công Tôn Ảnh nhìn một bóng người xuất hiện ở trước mắt, đồng thời kinh hô thành tiếng.
Đường Ninh tùy ý phất phất tay với hai người, nói ra: "Hai vị, đã lâu không gặp."
Nơi có Đường Ninh xuất hiện, tất nhiên sẽ nhấc lên một trận gió tanh mưa máu, Bạch Cẩm nhìn hắn, cảnh giác nói: "Ngươi tới nơi này làm cái gì?"
Đường Ninh lườm bà ta một chút, hỏi: "Chuyện này có liên quan vì cùng ngươi sao?"
Nói ra thì hắn cũng có một bụng oán khí đối với Bạch Cẩm cùng Công Tôn Ảnh, lúc trước bọn hắn đã cam đoan cùng hắn, sẽ không để Tô Mị gặp được nguy hiểm, kết quả thì sao?
Nếu như không phải hắn kịp thời đuổi tới, căn bản Tô Mị không phải đối thủ của lão yêu bà kia, hậu quả xảy ra dưới tình huống đó, Đường Ninh không có cách nào tưởng tượng.
Hắn nhìn Bạch Cẩm cùng Công Tôn Ảnh một chút, nói ra: "Sắc trời không còn sớm, các ngươi cần phải trở về, có chuyện gì, ngày mai lại nói."
Bạch Cẩm cùng Công Tôn Ảnh nhìn sắc trời ngoài cửa sổ một chút, giờ phút này mặt trời còn treo trên trời, chính là lúc giữa trưa, khoảng cách tới khi mặt trời xuống núi còn có mấy canh giờ, nào có vẻ gì là sắc trời không còn sớm?
Bạch Cẩm đang muốn mở miệng, Công Tôn Ảnh giật giật ống tay áo của bà, nói ra: "Sắc trời đúng là không còn sớm, đi thôi, những chuyện khác, ngày mai lại nói."
Công Tôn Ảnh cùng Bạch Cẩm đi ra ngoài, Đường Ninh đóng cửa phòng, quay người nhìn xem Tô Mị, hỏi: "Muốn ta sao?"
"Muốn."
"Chỗ nào muốn?"
"Chỗ nào cũng muốn."
. ..
Một ngày sau.
Tiểu biệt thắng tân hôn, chia xa Tô Mị hơn một năm, tự nhiên có rất nhiều lời muốn nói, cũng có rất nhiều chuyện muốn làm.
Mặt trời lên cao, hai người mới rời giường, sau khi rửa mặt, hai người dắt tay nhau từ bên trong phòng đi tới.
A Đóa đi từ phía tới, ánh mắt dừng lại trên mặt Tô Mị hồi lâu, sắc mặt đỏ lên, nói ra: "Đường đại tẩu thật xinh đẹp. . ."
Khi đó Đường Ninh cùng lão khất cái rời đi, cũng không chính thức giới thiệu Tô Mị với A Đóa, nghe vậy nói: "Đây là A Đóa, bằng hữu ta quen ở chỗ này, lần này nàng đã giúp ta rất nhiều."
Tô Mị nhìn nàng, mỉm cười, nói ra: "A Đóa muội muội cũng rất xinh đẹp."
Bị Tô Mị khen xinh đẹp, sắc mặt A Đóa càng đỏ, lại hàn huyên vài câu, liền đỏ mặt rời đi.
Sau khi nàng rời đi, Tô Mị giống như cười mà không phải cười nhìn Đường Ninh, hỏi: "Thật sự chỉ là bằng hữu sao?"
Vợ chồng đồng tâm, sao hắn lại không biết ý tứ trong lời Tô Mị, Đường Ninh tức giận nhìn nàng một cái, nói ra: "Ngươi nghĩ đi nơi nào thế, người ta vẫn là tiểu cô nương, ta giống như là loại người này sao?"
Một thiếu nữ Vu Sa bộ cũng như A Đóa được chọn làm thủ hộ giả đi tới trước mặt Đường Ninh, lên tiếng chào hỏi cùng hắn, lại dừng bước lại, dùng tiếng Hán hỏi: "Tiểu đại phu, ngươi và A Đóa lúc nào mới thành thân, đến lúc đó ta muốn đi uống rượu đâu. . ."
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com