Virtus's Reader
Những Kẻ Đáng Ngờ

Chương 2: Mục 3

1. CÔ GÁI ĐANG NGỦ

1.

Nhờ chuyện yêu đương của Kataoka mà tôi có nguồn thu nhập thêm này. Kataoka vào công ty hiện tại cùng đợt với tôi. Nhưng nơi làm việc của chúng tôi khác nhau, tôi làm phòng vật tư, còn hắn làm ở phòng kế toán.

Công ty của chúng tôi chuyên sản xuất đồ điện gia dụng, nhưng hầu như chẳng mấy ai biết tới tên của nó, bởi nhãn hiệu hiếm khi được dán trên sản phẩm. Thực ra, công ty chúng tôi là nhà thầu phụ cho các công ty lớn. Nếu có sản phẩm nào dán tên công ty chúng tôi lọt vào mắt người tiêu dùng, thì chắc chắn nó được bày bán trong các cửa hàng kinh doanh đồ rẻ tiền trên các khu phố kiểu Akihabara.

Phòng vật tư chỗ tôi làm việc là nơi tiếp nhận yêu cầu mua nguyên liệu máy móc từ phòng chế tạo hoặc phòng kỹ thuật rồi đặt hàng nhà sản xuất theo những yêu cầu đó. Phòng tôi được bố trí cạnh phòng kế toán bởi một lý do đơn giản là nó trực tiếp dùng đến tiền. Vì thế, tôi cũng dần thân thiết với Kataoka.

Ngày 10 tháng Ba vừa qua, Kataoka tới trước bàn tôi, nói, “Tôi có việc muốn nhờ ông một chút.” Mỗi khi tay này tỏ ra nhũn nhặn, tôi đều trở nên cảnh giác.

Lúc bấy giờ, vì đang làm đơn đặt hàng dầu máy, tôi chỉ ngẩng đầu lên liếc một cái rồi lập tức cúi đầu xuống làm việc tiếp.

“Nếu hỏi vay tiền thì tôi không có đâu. Tôi bị viêm màng túi từ giờ cho tới khi trả xong nợ mua xe nhé.”

Kataoka xách một cái ghế từ đâu tới, ngồi yên vị trước bàn tôi.

“Đừng lo, tôi chưa túng thiếu đến mức phải vay tiền ông đâu.” Nói rồi hắn nhìn quanh, đoạn ghé đầu lại gần tôi. “Tôi muốn ông cho mượn phòng.”

“Phòng á? Phòng của ai?”

“Đương nhiên là phòng của ông rồi.” Kataoka trỏ tay vào ngực tôi.

“Phòng tôi á? Để làm gì?”

Lúc này, Kataoka lại nhìn quanh.

“Để phục vụ cho ngày Valentine trắng.”

“Ngày Valentine trắng?”

“Ông không biết à? Là ngày đáp lễ cho ngày Valentine truyền thống đó.”

“Cái đó thì tôi biết. Nhưng hôm đó làm sao?”

“Tôi đang định hẹn hò vào hôm đấy.”

“Ồ, ông sướng thật đấy.”

Tôi làm ra vẻ chẳng hào hứng chút nào. Kataoka tự nhận là một anh chàng chơi bời, hắn nói hồi sinh viên đã ngủ với hàng trăm cô gái. Hẳn là bịa thôi, nhưng quả thực hắn cũng đẹp trai thật.

“Này, chờ đã. Ông định dẫn bạn gái vào phòng tôi đấy à?” Tôi dừng tay làm việc, nhìn Kataoka chằm chằm.

“Ừ, đúng là như vậy.” Hắn cười lấy lòng.

“Đừng có đùa. Sao tôi phải cho ông mượn phòng để thỏa mãn chuyện trai gái của ông chứ?”

“Đừng nói vậy mà. Hãy nghĩ rằng ông đang giúp tôi đi.”

“Sao không đi thuê khách sạn ấy? Dẫn cô ấy đi ăn nhà hàng, tặng quà, rồi vào khách sạn thành phố ngủ. Đó là cách mọi người vẫn đón Giáng sinh hoặc Valentine trắng mà. Tôi chưa trải qua bao giờ nhưng cũng biết.”

Kataoka khoanh tay, trườn người về phía tôi.

“Đó là chuyện thời nền kinh tế bong bóng thôi. Thời nay chẳng có thằng nào làm thế cả. Trong giai đoạn mà không có tiền làm thêm, tiền thưởng cũng được trả bởi hiện vật như hiện nay, sao có thể tặng trang sức Tiffany, đi ăn nhà hàng Ý, ngủ lại khách sạn Okura được chứ?”

“Kể lể chi tiết gớm.” Tôi nhận xét, Kataoka khẽ ho.

“Tóm lại là giờ không phải thời đấy. Với lại cũng tùy đối tượng, không phải ai cũng nên đưa đi khách sạn đâu.”

“Tùy đối tượng?”

“Ừ. Ví dụ khi lần đầu thuyết phục những cô gái non nớt và trong trắng, tóm lại là các cô gái chưa quen việc hẹn hò với đàn ông.”

“Nhắc mới nhớ, giờ ông đang hẹn hò Hiroe trong công ty mình nhỉ?”

Tôi hỏi, Kataoka cong khóe miệng cười.

“Ừ. Tôi đoán em ấy vẫn còn trinh trắng.”

“Ôiiii!” Tôi bất giác rên lên.

Hiroe mà tôi vừa nói tên đầy đủ là Hayama Hiroe, làm cùng phòng vật tư với tôi. Cô nàng thuộc top năm cô gái đẹp nhất trong số các cô nhân viên trẻ ở công ty tôi. Tôi cũng để ý cô ấy, nhưng khí chất tiểu thư luôn tỏa ra từ Hiroe như một tấm màng ngăn, khiến tôi không thể lại gần.

“Tại sao không nên thuê khách sạn nếu đối tượng là một cô gái trinh bạch?” Tôi hỏi.

“Với những cô như vậy, chỉ cần nghe tới hai chữ ‘khách sạn’ là họ đã cứng người vào rồi. Vì sau chữ khách sạn luôn lấp ló chữ ‘quan hệ’ mà.”

Tôi nghĩ, lấp ló nỗi gì, có mà thấy sờ sờ thì có.

“Nghe nói nên để cô ấy có hứng và mọi chuyện sau đó sẽ diễn ra một cách tự nhiên.” Kataoka nói tiếp.

“Thế à?”

“Vì vậy cho nên,” Kataoka đặt tay lên vai tôi. “Trong ngày Valentine trắng sắp tới, tôi cần một căn phòng giúp thoải mái tinh thần hơn phòng khách sạn. Thế nên tôi mới nhờ vả ông thế này.”

“Sao ông không dùng phòng mình ấy?”

“Chà, ông quên rồi à? Tôi sống cùng bố mẹ mà. Sao tôi có thể dẫn một cô gái vào phòng mình được.”

“Kể cũng phải.”

“Giúp tôi đi mà. Đương nhiên tôi không mượn không. Tôi sẽ trả 3.000 yên, à không, 5.000 yên cho ông.”

“5.000 yên à?”

Tôi không thích giường của mình bị dùng để làm chuyện nam nữ, nhưng bạn bè hiếm lắm mới nhờ nhau, vả lại 5.000 yên là số tiền lớn. Tôi cũng đồng cảnh ngộ rỗng túi như bao người.

“Thôi đành vậy, tôi đồng ý.”

Nghe tôi nói, mặt Kataoka giãn ra, hắn nắm lấy tay tôi.

“Tôi nợ ông lần này. Ông đúng là chiến hữu của tôi.”

“Có điều,” tôi nói, “đừng làm bẩn ga giường tôi đấy nhé.”

“Biết rồi. Tôi sẽ cẩn thận.” Nói rồi Kataoka cười nhăn nhở.

Ngày 14 tháng Ba, tôi đưa cho Kataoka chiếc chìa khóa phụ căn hộ chung cư của mình.

“Tôi đã dọn dẹp qua loa phòng ốc rồi đấy.”

“Cảm ơn ông. Bữa trước, tôi đã hơi lo lắng về việc đấy, giờ thì may rồi.” Kataoka nhận chìa khóa rồi lấy một tờ 5.000 yên trong ví ra. “Còn bảng tên chủ phòng thì sao?”

“Tôi tháo ra rồi. Tôi nghĩ không có thư từ, giấy tờ gì được gửi đến đâu, nhưng ông cứ để ý giúp tôi. Ngoài ra, ông và bạn gái phải rời khỏi phòng trước bảy giờ sáng. Vì tôi phải về phòng chuẩn bị quần áo đi làm.”

“Biết rồi, biết rồi. Ừm, ngoài ra…” Kataoka hạ thấp giọng. “Cái đó ở đâu vậy?”

“Cái đó?”

“Là cái đó đó. Tôi nhờ ông bữa trước rồi còn gì.” Kataoka dùng ngón trỏ và ngón cái xoay xoay trong không khí, tạo thành một vòng tròn.

“À, cái đó hả?” Tôi gật đầu. “Nó nằm trong kệ để đầu đĩa bên cạnh TV ấy. Hộp mới nên ông dùng bao nhiêu là tôi biết ngay. Mỗi cái lấy rẻ 500 yên nhé.”

“Được rồi.”

Kataoka rời khỏi chỗ tôi để về bàn mình, mặt mũi hắn nghiêm túc như thể vừa nói chuyện công việc.

Hiroe đi lướt qua hắn đến chỗ tôi.

“Anh Kawashima ơi, có thư của phòng chế tạo ạ.” Nói rồi cô đặt một phong bì lên bàn. Ngoài công việc chính của mình, cô ấy vẫn hay giúp tôi làm mấy việc vặt đơn giản nên tôi cảm thấy thật may mắn vì có cô ấy. Hiroe khác hẳn nhân viên nữ ở các phòng ban khác, những người thường lấy luật nam nữ bình đẳng trong tuyển dụng ra làm lá chắn để nhất quyết không chịu làm việc vặt.

“Cảm ơn cô.”

Cô ấy mỉm cười, “Không có gì.” Chiếc răng thỏ bên phải lấp ló, thật duyên dáng. Thật tiếc nuối khi nghĩ tới việc một cô gái xinh xắn nhường này bị tay Kataoka đó chiếm hữu, nhưng sự thật là tôi cũng rất hưng phấn khi tưởng tượng ra cảnh hai người đó thân mật.

Tối đó, tôi quyết định đậu xe ở bãi đỗ xe của một cửa hàng ăn gia đình và ngủ bên trong. Xe của tôi là loại xe tải hạng nhẹ, tôi thường hạ băng ghế sau xuống thành một mặt phẳng. Trên xe luôn có chăn nên tôi có thể vượt qua được cái lạnh. Thực ra tôi mua chiếc xe này để có dịp thì đi đây đó một mình, nhưng mãi chẳng thực hiện được mục đích, cuối cùng xe bị sử dụng vào việc này, thật thảm hại.

Bảy giờ sáng hôm sau, tôi quay lại phòng mình. Trái ngược với bên ngoài, trong phòng không khí hãy còn ấm, có chút cảm giác ẩm ướt. Tôi đoán trước khi ra khỏi đây họ đã kịp làm thêm một hiệp nữa rồi.

Tôi kiểm tra bên trong kệ đựng đầu đĩa, thấy hụt đi hai chiếc bao cao su, thay vào đó có thêm một tờ 1.000 yên được gấp gọn. Thùng rác chứa đầy những tờ khăn giấy vo tròn. Gương mặt Hayama Hiroe hiện lên, tự nhiên tôi thấy buồn ghê gớm.

2.

Sau đêm đó, thỉnh thoảng Kataoka lại năn nỉ tôi cho mượn phòng.

“Sao thỉnh thoảng ông không thuê khách sạn ấy?”

Tôi nói, hắn cau mày một cách đầy cường điệu.

“Ông chả hiểu gì. Phụ nữ là chúa tiêu hoang. Chỉ cần dẫn họ tới khách sạn một lần, họ sẽ nghĩ chuyện đó là đương nhiên. Phòng của ông là quá đủ rồi. Hiroe cũng hài lòng lắm.”

“Ông bảo Hiroe phòng đấy là phòng ai?”

“Tôi bảo phòng tôi. Rằng phòng đó giống như căn nhà thứ hai của tôi vậy. Có những lúc tôi bất chợt phải làm thêm buổi tối, tôi sẽ đưa cô ấy chìa khóa để cô ấy tới đó trước. Nhưng ông đừng lo. Tôi đã dặn cô ấy đừng tự ý dùng tới đồ đạc trong phòng rồi.”

“Đương nhiên phải thế.” Vừa nói tôi vừa giao cho hắn chiếc chìa khóa để nhận lấy tờ 5.000 yên.

Mấy ngày sau, tự nhiên có một gã khác tới đề nghị tôi cho mượn phòng. Đó là Honda ở phòng mua hàng. Gã nói gã nghe Kataoka giới thiệu. Hai ngày sau, Nakayama phòng tổng vụ cũng tìm tới. Quả nhiên tay này cũng nghe tin từ Kataoka.

“Ông được dịp kiếm tiền còn gì. Vả lại sau này có khi ông còn gặp may, giống như Jack Lemmon ấy.”

Lúc cùng đi vệ sinh, Kataoka nói với vẻ mặt sảng khoái sau khi hành sự xong.

“Có một phim tên là The Apartment, nhân vật Jack Lemmon trong phim đó cho cấp trên của mình thuê phòng để tiện bề hú hí với nhân tình. Hơn nữa không phải chỉ một người. Nhiều người phải hẹn trước để mượn được chìa khóa phòng Lemmon. Kiểu như thứ Tư là trưởng phòng, thứ Năm là trưởng bộ phận. Nhờ thế mà ở công ty anh ta chẳng làm được công trạng gì nhưng vẫn thăng tiến đều đều.”

“Các ông toàn nhân viên mới tép riu, trông mong gì.”

“Giờ thì tép riu vậy thôi, nhưng biết đâu sau này trong số những người nợ ân tình của ông có người thăng tiến thì sao?”

“Được thế thì còn gì bằng.” Tôi vừa rửa tay vừa nói.

Một hôm, ba tháng sau lần đầu tiên cho mượn phòng, tôi đón bình minh trong bãi đỗ xe của một cửa hàng ăn gia đình vì lý do mọi khi. Người dùng phòng tôi tối qua là Kataoka.

Trước đó là Honda, trước nữa là Nakayama. Phòng tôi thực đắt hàng. Nhờ thế mà ba hôm gần đây tôi không được ngủ trên chiếc giường của mình.

Vừa dụi dụi đôi mắt ngái ngủ tôi vừa lái xe về khu chung cư, mở cửa căn hộ của mình. Bên trong phòng ấm nóng vì hoạt động mọi khi của họ. Tôi nghĩ mới sáng mà đã tập thể dục hăng say vậy sao, nhưng rồi tôi nhận ra phòng ấm là vì điều hòa đang bật.

“Kataoka chết tiệt, phải bắt hắn trả tiền điện mới được.”

Lúc tôi nói xong, chợt thấy có gì đó cựa quậy trên giường. Tôi khựng lại nhìn về phía đó, và lại càng ngạc nhiên hơn. Bởi có một cô gái lạ đang ngủ trên giường.

Tôi chợt nghĩ hay mình nhầm phòng, liền nhìn xung quanh để xác nhận. Gần đây, tôi không dùng phòng mình mấy, nên không còn cảm giác đây là phòng mình nữa. Nhưng nếu đây không phải phòng tôi thì chắc chắn không thể dùng chìa khóa để mở được.

Có vẻ Kataoka đã để mặc cô ta ở đó và ra về một mình. Hóa ra ngoài Hiroe, hắn ta còn hẹn hò một cô gái khác nữa.

Tôi tới gần giường, lay lay vai cô gái đang ngủ.

“Này cô, dậy đi. Hết giờ rồi.”

Không phải cô ta chết rồi đấy chứ? Ý nghĩ ấy chợt xẹt qua đầu tôi, nhưng người cô ta vẫn ấm. Sau khi bị lay mấy lần, cô ta lờ đờ mở mắt ra.

Cô ta chớp mắt mấy cái rồi nhảy dựng lên.

“Anh là ai?”

Cô ta kéo chăn lên ngang ngực, nhìn tôi chằm chằm với ánh mắt như nhìn côn trùng độc. Cô ta có nét giống giống Shirley MacLaine hồi trẻ.

“Tôi là chủ căn phòng này.” Tôi nói.

“Chủ căn phòng này ư?” Cô gái nhìn quanh căn phòng.

“Thật đấy. Bằng chứng là tôi có chìa khóa phòng đây.” Tôi lắc lắc chùm chìa khóa của mình trước mặt cô ta. “Tôi cho bạn mướn phòng để kiếm thêm tiền tiêu vặt. Hai bên giao hẹn thời gian là mười giờ tối tới sáu giờ sáng hôm sau. Còn bây giờ là…” Tôi căng mắt nhìn mặt đồng hồ đeo tay. “Thôi chết, không nhanh lên thì muộn mất! Tóm lại đã quá giờ rồi nên cô đi cho. Tôi sẽ tính tiền quá giờ với Kataoka sau.”

“Kataoka ư? Anh ta là ai?” Cô gái chau mày hỏi.

“Kataoka ấy. Anh chàng dẫn cô vào phòng này tối qua ấy. Tối qua cô ở bên hắn ta mà?”

“Tôi không biết ai tên như vậy cả.”

“Không biết ư? Sao có chuyện đó được?”

“Nhưng tôi không biết thật mà.” Cô gái chu miệng nói.

“Thế tối qua cô ở cùng ai? Ai đã đưa cô vào đây?”

“Ai ư…” Cô gái suy nghĩ một chút, rồi ngẩn mặt ra nhìn tôi. “Không biết là ai nhỉ?”

Tôi bắt đầu thấy đau đầu.

“Sao cô có thể không biết được? Chẳng lẽ cô tới đây một mình?”

“Ừm, không phải vậy…” Cô gái đưa tay chống cằm, nghiêng đầu. “Tôi đã được ai đó đưa tới đây.”

“Tôi biết. Tôi đang hỏi cô rằng ai đó ấy là ai.”

“Tối qua tôi say nên không nhớ rõ lắm. Tôi vẫn nhớ mang máng mình đang ngồi uống ở đâu đó, rồi có người bắt chuyện. Ừm, không nhớ anh ta thế nào nữa.”

Cô gái thọc những ngón tay vào mái tóc ngắn, gãi đầu sồn sột, rồi như chợt nhớ ra, cô ta quay sang nhìn tôi. “Trông cũng giống giống anh đấy.”

Tôi bất giác ngửa lên nhìn trời đầy chán nản.

“Đừng nói chuyện buồn cười như vậy. Sao có thể là tôi được? Cả đêm qua tôi ở trong xe đấy.”

“Nhưng đây là phòng anh mà?”

“Thì đúng vậy.”

“Nếu thể không phải chính anh dẫn tôi vào sao?”

“Tôi đã bảo tôi cho bạn mượn phòng…”

Giải thích nhiều thật phiền phức, lần này tới phiên tôi vò đầu bứt tai. “Thôi không sao, dù người tình một đêm của cô là ai cũng không liên quan đến tôi. Trước mắt cô cứ ra khỏi phòng tôi đã.”

Nghe tôi nói, cô gái đảo mắt xung quanh, một tay trong chăn bắt đầu ngọ nguậy. Và rồi cô kêu “Á” một tiếng.

“Sao thế?” Tôi hỏi.

Cô gái chậm rãi nhìn tôi.

“Chết dở rồi…”

“Cô sao vậy?” Tôi đến gần.

“Đừng đến đây!” Cô gái kêu lên, giọng hốt hoảng.

“Rốt cuộc là cô làm sao? Đã có chuyện gì à?”

Cô gái im lặng một lúc, rồi ngẩng đầu lên, khẽ nói.

“Tôi không thể đi khỏi đây được rồi.”

“Tại sao?”

“Hình như tối qua chúng tôi không dùng cái đó.”

“Cái đó?”

Tôi hỏi, rồi chợt nghĩ ra. Tôi kiểm tra số lượng bao cao su trong kệ đựng đầu đĩa. Số lượng không giảm bớt so với hôm qua.

“Ga giường của tôi không bị bẩn đấy chứ?” Tôi hỏi cô gái.

Cô gái khẽ nhấc chăn lên. “Có vẻ không sao.”

“Thế à? May quá.” Tôi thở phào nhẹ nhõm. “Thế sao cô không thể rời khỏi đây được?”

“Vì…” Cô gái ngượng ngùng một lúc rồi mới nói. “Hôm qua là ngày nguy hiểm của tôi.”

“Ngày nguy hiểm? À à… Tôi hiểu rồi.” Tôi dùng ngón trỏ gãi gãi phần dưới mắt. “Vậy thì khổ cho cô rồi. Nhưng thế thì sao chứ? Chẳng liên quan gì đến tôi cả.”

“Nếu cứ thế này ra về, tôi sẽ không biết đối phương là ai. Lỡ tôi mang thai thì tôi biết đi bắt đền ai đây?”

“Kệ cô chứ. Sao tôi biết tối qua cô đã ngủ với ai được?”

“Nhưng chắc chắn đó là một trong những người bạn của anh mà?”

“Chắc thế. Tôi nghĩ là Kataoka, nhưng tôi không dám khẳng định.”

“Thế thì anh tìm hiểu đi. Tôi sẽ không rời khỏi đây chừng nào chưa biết đó là ai.” Cô gái ngồi trên giường, nắm chặt tấm chăn.

Dạ dày tôi bắt đầu đau nhói.

“Sao tôi phải tìm hiểu xem tình một đêm của cô là ai?”

“Vì không ai có thể giúp tôi ngoài anh cả. Nếu anh không muốn làm, tôi sẽ hét lên cho anh xem. Tôi sẽ nói chính anh đã kéo tôi vào đây.”

“Đừng đùa. Nếu cô làm thế, tôi sẽ bị đuổi ra khỏi căn hộ này mất.”

“Nếu thế hãy làm theo yêu cầu của tôi đi.”

Tôi chống tay vào mạng sườn, nhìn xuống cô gái rồi thở dài.

“Tại cô cả đấy. Ai bảo cô thản nhiên theo chân một người đàn ông không quen biết như vậy chứ.”

“Tôi đâu còn cách nào khác. Lúc đó tôi say mà. Mỗi khi say đầu tôi lại trở nên trống rỗng cả.” Cô gái cười ha hả nói.

Lúc không say thì đầu cô cũng rỗng như vậy thôi. Tôi định nói vậy nhưng cuối cùng nuốt xuống kịp.

“Vậy chúng ta thỏa thuận thế này đi. Tôi sẽ tìm ra tình một đêm cho cô, sau khi tìm ra tôi sẽ gọi cô ngay, nên cô hãy về nhà đợi đi nhé.”

“Không được. Anh nói thế để lừa tôi chứ gì. Tôi sẽ không rời khỏi đây đâu!” Cô gái nói rồi chui tọt vào trong chăn.

Tôi rên rỉ. Tôi rất muốn tiếp tục thuyết phục cô ta, nhưng nếu cứ chần chừ thì sẽ muộn giờ đi làm.

Trước mắt, tôi đành rửa mặt, thay đồ. Gần đây, tôi chẳng được thay đồ thường xuyên nên đôi tất tôi đi bốc mùi kinh khủng. Tôi lấy bộ đồ mới trong tủ ra, vứt đôi tất cũ vào sọt rác. Lúc tôi thắt cà-vạt, cô gái thò đầu ra khỏi chăn.

“Anh tới công ty đấy à?”

“Ừ.”

“Anh làm ở công ty nào?”

Tôi nói tên công ty mình.

“Tôi chưa nghe tới cái tên đó bao giờ.” Cô gái lẩm nhẩm trong miệng.

“Ngại thật.”

“Cái cà-vạt đó không hợp với bộ đồ anh mặc chút nào.”

“Cô nhiều chuyện quá!” Tôi nạt. “Hôm nay, cô có thể ở lại đây, nhưng sau khi tôi tìm ra tình một đêm của cô thì mong cô đi cho. Ngoài ra, đừng để cho những người ở phòng khác nhận ra cô đang ở đây đấy.”

“Tôi có thể ăn đồ ăn trong tủ lạnh chứ?”

“Cô thích ăn gì tùy ý. À, phải rồi, tên cô là gì nhỉ?”

“Rieko.”

“Họ thì sao?”

“Miyazawa.”

“Miyazawa Rieko… Cô đùa tôi đấy à?”

“Tên tôi thực sự như vậy mà.”

“Cô không nói dối đấy chứ?”

“Tôi nói thật.” Cô gái gật gật như một cái máy.

“Thật là, chả hiểu sao tôi gặp phải tình huống này nữa.” Tôi vừa lầm bầm vừa xỏ chân vào giày.

“Anh đi cẩn thận nhé.” Cô gái thò tay ra khỏi chăn vẫy vẫy.

Tôi ra khỏi phòng, rồi sập cửa một cách thô bạo.

3.

Sau khi tới công ty, tôi chọn thời điểm phù hợp rồi gọi Kataoka tới khoang pha trà.

“Phải rồi, tôi cũng đang định trả lại cái này cho ông.” Kataoka lôi chùm chìa khóa trong túi ra.

Tôi chụp lấy chùm chìa khóa rồi lườm hắn.

“Ông thích dẫn ai vào phòng thì tùy, nhưng đừng gây rắc rối cho tôi. Từ giờ tôi không cho ông mượn phòng nữa.” Tôi gằn giọng.

Kataoka chớp chớp mắt.

“Sao vậy? Ông nổi giận chuyện gì thế?”

“Chuyện cô ả kia. Ông đã dẫn cô ta về nhà tôi còn gì.”

“Cô ả kia? Này này, chờ đã. Tôi chẳng dẫn ai về nhà ông cả.”

“Nhưng hôm qua người mượn phòng tôi là ông mà?”

“Hôm qua kế hoạch đột nhiên thay đổi. Hiroe không tới được nên chúng tôi không thể hẹn hò. Thật thất vọng, vì tôi đã đặt sẵn phòng rồi.”

“Thế nghĩa là tối qua ông không dùng tới phòng tôi à?”

Tôi nhìn chằm chằm biểu cảm trên mặt hắn. Tôi không thể đoán được hắn nói thật hay nói dối.

“Thế vấn đề là gì?” Kataoka hỏi với vẻ mặt lo lắng.

Tôi kể lại chuyện về cô gái tự xưng là Miyazawa Rieko. Kataoka tròn xoe mắt, sau đó hắn lắc đầu nguầy nguậy.

“Không phải tôi. Vì không hẹn hò được nên tối qua tôi đã về thẳng nhà. Ông hỏi người nhà tôi mà xem.”

“Nhưng hôm qua người giữ chìa khóa phòng là ông.”

“Đúng là như vậy, nhưng không phải tôi. Tôi không biết cô ả đó.”

“Hay là ông cho ai mượn chìa khóa?”

“Không, tôi không cho ai mượn.”

“Thế thì kỳ quặc thật. Vì tối qua chỉ có ông mới vào được căn phòng đó.”

“Không, không phải tôi. Tôi vô tội!” Kataoka phủ nhận, mặt biến sắc. Sau đó, như thể nghĩ ra điều gì, hắn ta búng tay tách một tiếng.“Tôi hiểu rồi. Là chìa khóa phụ. Có ai đó đã làm thêm một chìa khóa phụ của căn hộ đó.”

“Chìa khóa phụ ư? Để làm gì?”

“Để khi ông vắng nhà, ví dụ như đi công tác, tên đó có thể tùy ý sử dụng căn phòng. Như vậy hắn sẽ không phải trả 5.000 yên cho ông nữa.”

Tôi rên rỉ khi nghe Kataoka nói. Nghĩ tới gương mặt những người mượn phòng mình, tôi thấy họ có thể làm việc này lắm.

“Dù vậy thì vẫn còn một điểm nghi vấn.” Tôi nói. “Tại sao thủ phạm biết tối qua căn phòng đó bỏ trống?”

“Cũng phải.” Kataoka khoanh tay. “Tại sao nhỉ?”

“Hôm qua, ông có kể với ai về việc buổi hẹn của mình bị hủy không?”

“Ai lại đi kể những chuyện đó ra bao giờ.”

“Nếu thế thì tại sao nhỉ?”

“Tôi thấy Honda rất đáng ngờ.” Kataoka gật gù. “Cậu ta lúc nào cũng có vẻ sẵn sàng. Cậu ta đã vài lần tán tỉnh mấy cô gái dễ dãi trên sàn nhảy rồi.”

“Ông tập hợp tất cả những người từng mượn phòng tôi lại nhé.” Tôi quyết định. “Chỉ cần có mặt tất cả mọi người, chúng ta sẽ biết ai là người nói dối.”

“Tôi cũng đang muốn vậy.” Kataoka đáp.

Tôi về bàn làm việc, gọi tới số điện thoại căn hộ của mình. Nhưng gọi mấy lần đều thấy máy bận. Tôi chẹp lưỡi. Chắc cô ả đang tự tiện dùng điện thoại phòng tôi.

Trong lúc tôi sốt ruột chọc chọc ngón tay xuống mặt bàn, Hayama Hiroe đi lướt qua chỗ tôi. Tôi gọi cô ấy lại.

“Xin lỗi vì tôi hỏi một chuyện hơi riêng tư, nhưng hôm qua có phải cô có hẹn với cậu Kataoka phòng kế toán không?”

Hiroe hơi ngạc nhiên, sau đó cô cúi mặt xuống vẻ xấu hổ.

“Anh Kataoka kể với bạn cả những chuyện đó ạ?” Khóe mắt cô ửng đỏ.

“À không không.” Tôi cố nói tránh đi. “Không phải cậu ta đi kể lể bừa bãi, là do tôi ép cậu ta kể đấy. Ừm, sau đó…” Tôi húng hắng ho lấy giọng. “Nghe nói cô đã đột ngột từ chối buổi hẹn đó à?”

“Dạ? À vâng…” Hiroe khẽ gật đầu. “Đột nhiên, tôi có việc gấp. Có chuyện gì à anh?”

“À không, không có gì nghiêm trọng cả, tôi đang tìm hiểu một việc nên hỏi thôi.” Tôi liếm môi. “Cô có kể với ai về việc mình hủy buổi hẹn không?”

“Không, tôi không kể với ai cả.”

“Thật ư? Cô thử nhớ lại xem.”

Nghe tôi nói, Hiroe liền nhìn tôi với vẻ nghi ngờ.

“Rốt cuộc anh đang tìm hiểu chuyện gì vậy? Anh Kataoka đã nói gì?”

“À, không phải thế. Nếu cô không kể với ai thì thôi.”

Tôi xua xua tay, nhoẻn miệng cười cho qua chuyện.

Giờ nghỉ trưa, tôi gọi Kataoka, Honda và Nakayama ra một góc nhà ăn. Sau đó, tôi kể cho họ nghe về cô gái ngủ trong phòng tôi.

“Tôi không biết cô ta.” Honda cất tiếng đầu tiên. “Hôm qua, Kataoka là người mượn phòng, nên cô gái đó đương nhiên là của Kataoka rồi.”

“Tôi đã bảo không phải mà.” Kataoka phản bác ngay. “Ai đó đã dùng chìa khóa phụ để vào đó. Có thể người đó định dồn tôi vào thế khó.”

“Dồn ông vào thế khó thì được lợi ích gì chứ?” Nakayama vuốt lại mái tóc rẽ ngôi 3—7 rất đẹp của mình và nói.

“Ai mà biết được. Đi mà hỏi thủ phạm ấy.” Kataoka đáp.

“Tóm lại, chắc chắn không phải tôi.” Honda phủ nhận. “Đúng là tôi hay tán tỉnh các cô gái. Thậm chí có lần tôi say còn tán tỉnh họ mà không cả nhìn mặt. Nhưng nếu là tôi, không bao giờ có chuyện tôi không dùng bao cao su. Chắc chắn không. Tôi luôn tuân thủ hướng dẫn của Bộ Y tế, Lao động và Phúc lợi.” Cậu ta đập tay xuống bàn.

“Ừm…” Tôi suy nghĩ. Đúng là ba người này không phải kiểu người không đeo bao cao su khi hành sự thật.

“Này Kawashima.” Nakayama nhìn tôi với ánh mắt nghi ngờ. “Ông thực sự không thấy cô gái đó quen mắt sao?”

“Ý ông là gì?”

“Có thể ngày xưa cô ta có gì đó với ông, sau đó không thể quên được ông nên đã tự ý vào nhà. Và cô ta dựng chuyện là có người đàn ông nào đó dẫn cô ta vào.”

“Ra thế.” Honda nói. “Nói theo ngôn ngữ các cụ thì là ‘Người vợ ép cưới’ đó hả?”

“Vớ vẩn.” Tôi lắc đầu kịch liệt. “Nếu thế thì tôi chất vấn các ông làm gì. Tôi chưa thấy cô ta bao giờ. Vả lại, quan trọng là…” Tôi nuốt nước bọt rồi nói tiếp. “Tôi chưa bao giờ được cô gái nào yêu say đắm như thế cả.”

Ba người chăm chú nhìn gương mặt tôi, rồi vẻ mặt họ như thể ‘Cậu ta nói cũng phải.’

“Tôi nghĩ ra ý hay rồi. Các ông đưa thẻ nhân viên ra đây.” Tôi bảo họ.

“Thẻ nhân viên? Ông định làm gì với nó?” Kataoka hỏi.

“Trên đó có dán ảnh. Tôi sẽ cho cô ta xem những bức ảnh đó. Có thể cô ta sẽ nhớ ra.”

“Được thôi. Làm như vậy sẽ chứng minh được sự vô tội của tôi.” Nakayama nói, lấy tấm thẻ nhân viên từ chiếc bao đựng vé tháng ra.

“Được, vậy tôi cũng đồng ý.”

“Cứ việc điều tra cho tới khi thỏa mãn nhé.”

Hai người còn lại cũng làm theo.

4.

Hôm ấy, tôi không phải làm thêm giờ, vì thế tôi về thẳng nhà. Trong phòng tôi, cô gái đó đang ngồi trên giường ăn snack khoai tây, vừa ăn vừa xem TV.

“Anh về rồi đấy à?” Cô gái nói, mắt vẫn nhìn màn hình TV. “Anh tìm ra tình một đêm của tôi chưa?” Cô ta thản nhiên nói, không hề biết tới những vất vả của tôi.

Tôi tắt TV, đặt ba tấm thẻ nhân viên lên giường.

“Cô nhìn đi. Chắc chắn anh ta nằm trong số này.”

“Ồ.”

Sau khi nhìn qua một lượt, cô gái “A” lên một tiếng rồi nhấc một chiếc thẻ lên. Đó là thẻ của Honda.

“Là anh ta ư?” Tôi hỏi.

“Không phải.” Cô gái lắc đầu. “Chỉ là anh ta là mẫu người tôi thích thôi. Nhưng tôi chưa từng nhìn thấy anh ta bao giờ.”

“Tôi có hỏi mẫu người cô thích là ai đâu. Tôi đang hỏi người ở cùng cô tối qua là ai cơ mà. Thế hai người còn lại thì sao?”

“Ừm… Tôi không biết nữa.”

“Cô nhìn kĩ hơn đi.”

“Nhưng tôi không còn nhớ nữa.”

Cô gái dùng điều khiển bật TV. Đúng lúc một chương trình tạp kỹ vớ vẩn vừa bắt đầu. Cô ả ngồi xem, vừa xem vừa ngoác mồm ra cười.

Tôi lại thấy đau đầu.

“Xin cô đấy, ra khỏi nhà tôi đi. Dù hôm qua là ngày nguy hiểm của cô nhưng đâu chắc chắn là sẽ mang thai? Nếu cô mang thai, lúc đó chúng ta sẽ tìm tình một đêm của cô sau. Tôi hứa khi đó sẽ giúp cô mà.”

“Không được. Sau từng đó thời gian thì càng khó tìm ra.” Cô gái nói, tay thọc vào túi snack khoai tây.

“Nhưng cô không thể ở lại đây mãi được. Người nhà cô chắc đang lo lắng cho cô lắm.”

“Không sao. Khi nãy tôi đã gọi điện, nói tối nay sẽ ở lại nhà bạn rồi.”

“Nhưng tối nay tôi cũng sẽ ngủ ở đây. Cô không lo lắng khi ở cùng một người đàn ông trong phòng kín sao?”

Cô gái nhìn tôi, cười một cách đầy ngụ ý.

“Anh sẽ nổi hứng với tôi à?”

“Không phải vậy.”

“Nếu anh làm gì, tôi sẽ coi như tình một đêm của tôi tối qua chính là anh. Nếu anh định tấn công tôi thì cứ chuẩn bị tinh thần như thế đi nhé.” Nói rồi cô ả quay lại xem TV và lại cười ha hả như cũ.

Tôi không thay đồ ra mà xỏ chân vào giày.

“Anh đi đâu thế?” Cô gái hỏi.

“Tôi phải ăn gì đó. Tôi đi mua cơm hộp.”

“Mua cho tôi với. Mua cả gà rán nữa nhé.”

Tôi thở dài, ra khỏi phòng.

Tối đó, không còn cách nào khác, tôi đành để cô ta ngủ lại phòng mình. Cô ta ngủ trên giường, tôi ngủ dưới sàn. Cô gái có tướng ngủ rất xấu, thỉnh thoảng một bên chân trắng muốt thò ra khỏi chăn. Mấy lần tôi thực sự nổi hứng, nhưng rồi cố gắng trùm kín chăn lên đầu để kiềm chế cảm xúc của mình. Thực lòng mà nói, tôi hầu như chẳng ngủ được.

Buổi sáng, tôi chỉ uống một cốc cà phê đặc rồi chuẩn bị đi làm. Nếu không rời khỏi căn phòng này chắc tôi sẽ phát điên mất. Cô gái vẫn nằm giạng chân giang tay, ngủ khò khò.

Sau khi đi giày, tôi chợt nhớ ra hôm nay là thứ Năm. Là ngày đổ rác. Tôi lại tháo giày, quay vào phòng.

Tôi nhét hộp cơm rỗng tối qua vào chiếc túi nylon đen, rồi dốc thùng rác vào túi. Từ thùng rác rơi ra vài mẩu giấy và đôi tất mà tôi vứt hôm qua.

Trong khoảnh khắc, một cái gì đó không rõ ràng chợt mắc lại trong đầu tôi. Tôi có cảm giác kỳ lạ, nhưng không hiểu cảm giác ấy từ đâu đến. Tôi nghĩ chắc tại tôi thiếu ngủ nên như vậy, Tôi cầm túi rác ra khỏi phòng. Tôi nhìn đồng hồ, giờ vẫn sớm hơn mọi hôm gần một tiếng.

Tôi đặt túi rác ở nơi tập kết rồi đi bộ về phía nhà ga. Cảm giác băn khoăn cứ vương vấn trong lòng. Cái cảm giác giống như tôi đã nhìn thấy một thứ vô cùng quan trọng, nhưng lại không nhận ra.

Tới nhà ga, tôi vẫn trong tâm trạng như vậy. Tôi lấy chiếc bao đựng vé tháng từ túi áo khoác ra. Lúc đó, một thứ gì trăng trắng rơi ra. Tôi liếc mắt nhìn, là một mẩu giấy ăn được vo tròn. Tôi nhặt nó lên, vứt vào thùng rác cạnh đó, Giây phút ấy, thứ vướng mắc trong đầu tôi liền được giải tỏa. Tôi sững sờ.

Ra là vậy, ra đó là trò của bọn họ.

Tôi đi ngược lại con đường mình vừa đi tới.

5.

Mười một giờ sáng.

Tôi dừng xe trên đường, theo dõi căn chung cư của mình. Nói một cách chính xác, tôi đang canh chừng những người ra vào khu chung cư. Tôi đã gọi điện tới công ty báo nghỉ ngày hôm nay.

Nhất định tôi sẽ túm được cái đuôi của mấy người. Tôi chăm chú quan sát cửa ra vào.

Rác trong thùng đã trở thành manh mối gợi ý cho tôi.

Cô gái tự xưng Miyazawa Rieko kia nói tối hôm kia cô bị một anh chàng tán tỉnh và dẫn vào căn hộ của tôi. Cô ta nói mình đã ngủ cùng anh chàng đó.

Nhưng nếu như vậy, chắc chắn họ đã phải vứt rất nhiều mẩu khăn giấy vo tròn vào thùng rác. Chắc chắn hôm qua cô gái không đi đổ rác, bởi trong thùng rác vẫn còn lại đôi tất tôi bỏ lại sáng hôm qua.

Nghĩa là cô gái đã nói dối. Cô ta không được anh chàng nào dẫn vào đó cả, mà tự cô ta tới.

Nếu vậy, tại sao cô ta phải nói dối rằng đã được một người đàn ông dẫn vào?

Đó là vì cô ta muốn ở lại căn phòng của tôi. Thực tế, vì cô ta nói như vậy nên tôi không thể đuổi cô ta về.

Nhưng tại sao cô ta lại tới phòng tôi? Và tại sao cô ta phải tiếp tục ở lại đó?

Chắc chắn mục đích của cô ta không phải là tôi. Cô ta thậm chí không biết mặt tôi. Vả lại, tôi cũng không phải kẻ tưởng bở đến thế.

Nghĩa là, việc ở lại trong phòng tôi chính là mục đích của cô ta.

Tôi đoán là vì một món bưu phẩm. Không biết nội tình ra sao, nhưng có lẽ một món bưu phẩm quan trọng nào đó sẽ được gửi tới phòng tôi. Và cô ta đang đợi món bưu phẩm ấy.

Thùng nhận bưu phẩm ở chung cư này không được đặt trước cửa mỗi phòng mà được đặt tập trung ở gần lối vào của tầng một. Thư và bưu phẩm thông thường sẽ được bỏ vào thùng này. Nhưng tôi đoán thứ cô ta đang đợi là một món đồ chuyển phát nhanh hoặc một thư đảm bảo. Thế nên cô ta mới phải cất công đợi ở phòng tôi.

Khoảng mười một giờ hai mươi phút, nhân viên chuyển phát mà tôi ngóng đợi nãy giờ xuất hiện. Một người đàn ông đeo kính, thấp bé. Tôi chăm chú nhìn. Nhưng anh này hình như là nhân viên chuyển phát bưu phẩm thông thường, anh ta chỉ nhanh chóng nhét bưu phẩm vào các thùng nhận bưu phẩm cạnh cửa ra vào, không bỏ gì vào thùng đựng bưu phẩm của tôi cả.

Tôi thất vọng gục đầu lên bánh lái, chợt một chiếc xe dừng lại trước mắt tôi. Đó là chiếc xe tải hạng nhẹ. Một thanh niên xuống xe, mở cửa sau xe ra. Trong thùng xe chất đầy thùng carton.

Đó là hàng giao trực tiếp tới người nhận! Tôi nhỏm người dậy.

Cậu thanh niên lấy ra hai thùng carton thể tích khoảng 20 lít rồi ôm bằng hai tay. Thùng có vẻ nặng, cậu ta đi lảo đảo. Dẫu vậy, cậu ta vẫn ôm hai thùng như thế bước vào bên trong tòa chung cư.

Tôi thò người qua cửa sổ xe, nhìn lên tầng hai của tòa nhà. Ngồi dưới đường, tôi vẫn thấy phần phía trên của cửa vào các căn hộ. Cửa căn hộ của tôi là cánh thứ hai từ bên trái.

Cánh cửa đó mở ra. Và chỉ hơi hé một chút. Sau đó, nó đóng lại, không lâu sau cậu nhân viên chuyển phát ra khỏi tòa chung cư.

Cô gái đó bước ra, gương mặt trang điểm đậm. Trên người cô ta chỉ có một chiếc túi xách nhỏ đeo từ vai xuống, cô ta không mang theo bưu kiện vừa được chuyển tới.

Cô ta đi tới một góc đường, rẽ vào đó rồi biến mất. Tôi ra khỏi xe.

Tôi đi vào tòa chung cư, đứng trước cửa căn hộ của mình rồi kéo thử cánh cửa. Cửa đã khóa. Thật kỳ lạ. Căn hộ này có hai chìa khóa, nhưng cả hai đều đang nằm trong tay tôi. Nếu vậy, cô ta đã khóa cửa bằng cách nào?

Vừa thắc mắc tôi vừa vặn khóa, mở cửa ra. Hai chiếc thùng carton mà khi nãy cậu nhân viên chuyển phát vất vả mang lên đang được đặt bên trong căn phòng, ngay cạnh cửa vào.

Tôi ngồi xuống, đọc tờ phiếu dán trên thùng. Địa chỉ người nhận là địa chỉ phòng này, tên người nhận là một cái tên kỳ lạ: Thương hội Miyazawa. Và tên người gửi… là tên công ty tôi.

6.

Hơn một giờ chiều tôi tới công ty, mọi người đều tỏ ra ngạc nhiên.

“Sao vậy? Không phải hôm nay cậu bị cảm nên xin nghỉ à?” Trưởng nhóm hỏi.

“Vâng, nhưng hình như em bớt sốt rồi, nên em đến công ty làm nốt việc còn dở hôm qua.”

“Ừm. Tùy cậu thôi, nhưng đừng có lây bệnh cảm cúm cho mọi người đấy.” Nói rồi trưởng nhóm xua xua tay như xua ruồi.

Tôi về bàn làm việc của mình, mở máy tính và bắt đầu điều tra một chút. Lúc bất giác ngẩng mặt lên, tôi thấy Hayama Hiroe đang đứng từ xa nhìn về phía mình. Nhưng tôi ngó lơ và tiếp tục làm việc.

Điều tra xong, tôi gọi hai cuộc điện thoại rồi đứng lên. Tôi đi tìm Hayama Hiroe, thấy cô đang đứng trước máy photo. Thấy tôi nhìn, cô cũng nhìn lại. Ánh mắt chúng tôi chạm nhau như tóe lửa.

Tôi ra dấu bằng mắt rồi ra khỏi phòng. Tôi đứng đợi ở hành lang một chút thì thấy Hiroe bước ra.

“Chúng ta lên sân thượng đi.” Tôi đề nghị.

Hiroe không nói gì, chỉ gật đầu.

Hôm nay thời tiết đẹp, trên sân thượng gió không mạnh lắm. Vừa lên tới nơi, tôi liền quay lại nhìn Hiroe.

“Tôi đang giữ số hàng đó.” Tôi cố nói với giọng bình thường nhất.

Hiroe nhìn chằm chằm vào mắt tôi một lúc rồi khẽ mỉm cười.

“Quả nhiên là vậy. Đúng như tôi nghĩ.”

“Cô gái đó đã gọi cho cô rồi à?”

“Tầm quá trưa hôm nay. Cô ấy bảo lúc đi lấy xe để chuyển số hàng đó, chúng đã biến mất khỏi căn phòng. Nghe vậy, tôi lập tức nghĩ người làm việc đó là anh Kawashima. Vì hôm nay anh nghỉ mà.”

“Tôi đã đứng theo dõi trước cửa chung cư.”

Hiroe nhún vai với dáng vẻ đùa giỡn.

“Naomi bảo đã lừa phỉnh anh một cách hoàn hảo, nhưng hóa ra lại bị lật tẩy.”

“Cô gái đó tên Naomi ư?”

“Vâng.”

“Cho tới sáng hôm nay, tôi đã bị lừa một cách hoàn hảo thật đấy.” Tôi đưa mắt nhìn xa xăm một chút rồi quay lại nhìn Hiroe. “Các cô định làm gì với số hàng đó?”

Nhưng Hiroe không trả lời ngay mà ngoảnh nhìn đi nơi khác. Khóe miệng cô ta vẫn nở một nụ cười khó hiểu.

Bên trong thùng carton là các hộp chứa toluene[1] [../Text/note.xhtml#n1], một loại dung môi hữu cơ. Thùng chứa được hai mươi lít, tổng cộng có hai thùng được chuyển tới.

Giây phút nhìn thấy chúng, tôi hiểu ngay bản chất mọi việc.

Mục đích của thủ phạm là ăn trộm số hàng này từ công ty. Nhưng xét tới kích thước và độ nặng của nó thì tự thủ phạm không mang khỏi công ty được. Thế nên thủ phạm nghĩ tới dịch vụ chuyển phát tận tay. Thủ phạm quyết định gửi nó từ công ty đến một văn phòng ma nào đó.

Và căn hộ của tôi đã được chọn làm văn phòng ma ấy.

Có lẽ thủ phạm không biết phòng đó là của tôi. Thủ phạm hẳn đã cho rằng phòng đó không có người lui tới thường xuyên, có thể tùy ý sử dụng.

Tại sao thủ phạm lại nghĩ vậy? Bởi thủ phạm đã được cho biết như thế.

Suy luận tới đây, tôi sực nhớ tới lời Kataoka. Khi dùng căn phòng này, hắn ta bảo Hayama Hiroe rằng đây là căn nhà thứ hai của hắn.

Tôi giả định Hayama Hiroe là thủ phạm để suy luận tiếp và thấy mọi sự đều hợp lý.

Đầu tiên, nếu là cô ấy, việc làm chìa khóa phụ chẳng khó khăn gì. Bởi có lần Kataoka đã đưa cho cô ấy chìa khóa. Thứ hai, cô ấy biết buổi hẹn giữa mình và Kataoka bị hủy, bởi chính cô ấy là người đề nghị hủy.

Và thứ ba là nội dung của món hàng. Chắc hẳn, cô ấy không định ăn trộm số hàng ngẫu nhiên có trong kho công ty rồi. Nên suy đoán rằng cô ấy đã đặt mua ở công ty sản xuất với mục đích đánh cắp hàng sau đó. Và chỉ có nhân viên ở phòng vật tư mới có thể đặt mua như vậy.

Khi nãy tôi đã điều tra tình hình đặt mua dung môi hữu cơ trong khoảng một tháng gần đây trên máy tính. Và tôi thấy phòng kỹ thuật đã đặt mua hai thùng toluene, mỗi thùng hai mươi lít. Số hàng đó được chuyển tới vào ba ngày trước và được phòng kỹ thuật xác nhận đã nhận hàng. Quả nhiên chính Hayama Hiroe là người xử lý giấy tờ cho việc xác nhận nhận hàng đó.

Tôi gọi điện tới phòng kỹ thuật để xác minh, người phụ trách nói phòng họ không hề đặt mua toluene.

“Cô định bán nó à?” Tôi nhìn gương mặt quay nghiêng của Hiroe và hỏi. “Cô định bán số toluene đấy đúng không?”

Hiroe chậm rãi quay lại phía tôi. “Đúng thế.”

“Cho tụi xã hội đen à?”

Hiroe lắc đầu.

“Nếu bán cho tụi đó thì sẽ bị ép giá rất thấp. Tôi cũng không muốn có liên hệ gì với tụi đó cả. Chúng tôi định tự bán chúng. Chúng tôi sẽ san ra các chai nước uống tăng lực Akamamushi, rồi Naomi và bạn bè cô ấy sẽ bán chúng. Cô ấy biết rất rõ đường đi nước bước để xử lý.”

“Bán hết chỗ đó thì được bao nhiêu?”

Hiroe khẽ nghiêng đầu, “Chắc khoảng 1.200.000 yên. Tính theo mức giá 3.000 yên cho khoảng 100cc.”

Tôi lắc đầu. “Đắt hơn giá gốc mấy chục lần nhỉ?”

“Nhưng vẫn có người mua đấy.”

“Có vẻ thế.”

Tôi từng đọc trên báo rằng đối với những thiếu niên chơi chất tẩy thì toluene nguyên chất 100% được coi là một sản phẩm cực kỳ cao cấp.

“Này anh Kawashima.” Hiroe cất giọng nũng nịu. “Anh có thể trả chúng cho tôi không? Nếu anh trả lại, tôi sẽ cho phép anh làm mọi việc anh muốn.”

Không hiểu sao tôi cảm thấy lông trên người mình dựng đứng cả lên.

“Tôi không làm thế được. Tôi sẽ gửi trả hàng cho nhà cung cấp. Tôi sẽ nói phía chúng ta đặt mua nhầm.”

“Ồ, quả nhiên là không được.” Hiroe không hề tỏ ra thất vọng. “Thế anh có định tố cáo tôi với công ty không?”

“Tôi không thích mách chuyện.” Tôi nói. “Chỉ cần cô không bao giờ làm việc này nữa.”

Nghe xong, không hiểu nghĩ sao, Hiroe chợt bật cười.

“Có gì đáng cười ư?”

“Vì tôi chợt nhớ ra lời Naomi nói, rằng anh Kawashima là một người rất tốt bụng.”

Tôi không biết đáp lại ra sao, đành nghiêm mặt lại.

Sau khi cười một lúc, Hiroe nói, “Tháng sau, tôi sẽ nghỉ việc ở công ty này.”

“Nghỉ việc ư? Tại sao?”

“Vì công việc chán quá mà. Cũng chẳng thấy đàn ông tốt.”

“Cô có Kataoka rồi đấy thôi.” Tôi nói.

Hiroe phì cười. “Tôi chán anh chàng luộm thuộm, kẹt xỉ đó rồi. Thỉnh thoảng, tôi cũng muốn được tới khách sạn sang chảnh chứ.”

“… Chà.”

“Vậy câu chuyện của chúng ta kết thúc ở đây nhé.”

Hiroe khẽ đưa tay lên chào rồi bước xuống cầu thang.

Sau một lúc, tôi cũng bước theo. Về tới phòng làm việc, tôi thấy Kataoka đang đứng đợi ở bàn mình.

“Cô gái ông nói thế nào rồi?”

“À, tôi giải quyết cô ta ổn thỏa rồi.”

“Giải quyết ổn thỏa ư? Nghĩa là sao?”

“Thôi ông quên chuyện đó đi.”

“Ông bảo thế nhưng quên sao được. Mà ông sao vậy? Sắc mặt ông xấu quá. Ha ha, quả nhiên cô gái đó có liên quan tới ông phải không? Thế nên trông ông mới trăn trở đến thế. Nếu vậy hãy bàn bạc với tôi đây. Tôi hiểu phụ nữ kha khá đấy.” Kataoka ưỡn ngực nói.

“Ông hiểu phụ nữ á?”

“Ừ, đúng thế.” Kataoka quả quyết.

“Cũng phải.” Tôi gật đầu. “Ông có mắt nhìn phụ nữ đấy.”

Nói rồi tôi khẽ thở dài.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!