Virtus's Reader
Những Kẻ Đáng Ngờ

Chương 3: Mục 4

2. CHO TÔI LÀM LẠI MỘT LẦN NỮA

1.

Ngón chân tôi đau nhức bên trong đôi giày da đi chưa quen chân. Nhưng tôi không thể dừng lại. Tôi tiếp tục chạy trối chết. Con đường nhỏ nơi tôi lao vào cản trở tốc độ của tôi. Nhưng nó cũng làm điều tương tự với người đang đuổi theo tôi.

Từ lúc nào, tôi không thấy Noboru chạy sau mình nữa. Có thể cậu ta đã bị cảnh sát bắt. Cậu ta nói trước giờ chưa từng chơi môn thể thao nào, nên việc cậu ta không thể chạy nhanh hơn cảnh sát cũng chẳng có gì lạ. Nhưng lúc này tôi không còn thời gian lo lắng cho Noboru nữa, chỉ biết dốc sức vào đôi chân mình. Tôi sực nhớ lại hồi cấp ba mình đã chạy quanh sân chơi một cách vô tư như thế. Giọng nói của anh lớp trên, của huấn luyện viên và của chính tôi chợt ùa về trong tôi.

Chuyện đó đã quá xa xôi rồi.

Không thấy ai đuổi theo nữa nên tôi dừng lại. Lâu lắm rồi tôi mới chạy thục mạng thế này. Phổi tôi đau quá. Đầu cũng ong ong. Tôi ngồi xuống chiếc thùng ở góc đường, điều chỉnh nhịp thở hổn hển.

Tuy vậy, tôi không có thời gian thong thả nghỉ ngơi. Chắc chắn cảnh sát sẽ sớm chạy tới đây thôi. Bởi có nhiều người đã thấy tôi chạy.

Tôi lảo đảo đứng dậy, nhân tiện nhìn địa chỉ dán trên cây cột điện. Vì tôi chạy mải miết nên không biết hiện giờ mình đang ở đâu.

Khu phố số ba phố XX. Địa chỉ trên đó ghi như vậy.

Trong khoảnh khắc, tôi nghĩ điều này thật tình cờ, nhưng ngay sau đó tôi ngẫm lại và thấy không phải vậy. Từ lúc nghe kế hoạch lần này từ Noboru, địa chỉ này đã ghim vào một góc trong đầu tôi.

Nơi này rất gần nhà “ông ta”.

Tôi nhất thời quên mất mình đang chạy trốn, bắt đầu đi quanh để tìm tấm biển đề số cụm. Tôi đã nhiều lần tìm kiếm địa chỉ và vị trí nhà “ông ta” trên bản đồ rồi, nên những thứ đó đã hằn sâu trong não tôi.

Không lâu sau, tôi thấy ngôi nhà cần tìm. Đó là một ngôi nhà nhỏ xíu kiểu Nhật, được bao quanh bởi hàng rào cây.

Tấm biển đề tên chủ nhà Nanba Katsuhisa được viết bằng bút lông.

Đây là nhà ông ta ư?

Tôi nghe thấy tiếng còi xe cảnh sát xa xa. Vì thế tôi mở cổng, đi vào trong.

Bên trong hàng rào cây có rất nhiều cây cối khác. Tôi đi từ cổng vòng sang bên phải nhà. Trong nhà dường như không có ai.

Lúc tiến được hai, ba bước tới gần cánh cửa kính, tôi nghe thấy tiếng gọi từ bên ngoài, “Bác Nanba ơi.” Tôi vội vã nấp vào một góc khuất cạnh ngôi nhà. Tôi lén lút nhìn về phía cửa, thấy cảnh sát đang nhòm vào bên trong. Tôi rụt cổ lại.

“Hình như bác ấy đi vắng.”

Có vẻ tay cảnh sát không tới một mình. Anh ta đang nói gì đó với đồng nghiệp. Sau một lúc, có tiếng họ ra về.

Chắc chắn họ đang đi tìm chúng tôi. Chắc họ cũng nhân tiện nhắc nhở người dân quanh vùng chú ý luôn.

Tôi thử hình dung mức độ cảnh giác của người dân ở đây. Liệu họ có hỏi tới nghề nghiệp của tất cả những người đàn ông đáng nghi không nhỉ. Thấy một gã như tôi đi lảng vảng xung quanh, họ có nảy ra ý định điều tra thử không?

Lẽ ra tôi không nên nghe theo lời rủ rê của Noboru. Nhưng giờ có hối tiếc cũng chẳng ích gì.

Tôi đứng yên ở đó một lúc thì nghe thấy tiếng mở cổng. Tôi ló mặt từ góc khuất nhà ra nhìn. Một người đàn ông gầy, tóc bạc, một tay cầm chiếc túi của cửa hàng tiện lợi, tay kia mở khóa cửa.

Nhìn gương mặt quay nghiêng đó, tôi nhận ra ông ta chính là Nanba Katsuhisa. Trống ngực tôi lập tức khua rộn.

Tôi nấp sau bình ga theo dõi tình hình. Bóng Nanba hiện ra phía sau cánh cửa kính. Như để thoáng khí hơn, ông ta mở cửa kính, chỉ để lại cánh cửa lưới.

Tôi cố kiềm chế ý muốn nhảy xổ ra, nấp sát vào bình ga hơn và đứng yên ở đó. Chắc chắn lúc này Nanba chỉ có một mình. Nhưng nếu tôi bước ra, ông ta sẽ kêu ầm lên, những người xung quanh nhận ra và tôi sẽ xong đời.

Có tiếng nước chảy trong khu vệ sinh. Nghĩa là ông ta đang ở trong nhà vệ sinh.

Tôi ra khỏi vườn, không chút lưỡng lự đi thẳng vào bếp với đôi chân vẫn đi giày. Căn phòng mờ tối. Tôi kéo rèm để mọi người bên ngoài không nhìn thấy, rồi nép sát vào cửa ra vào căn phòng, lôi con dao ở túi áo trong ra.

Tôi nghe thấy tiếng mở cửa phòng vệ sinh. Ông ta đang đi trên hành lang. Bàn tay cầm dao của tôi rịn mồ hôi.

Giây phút nhìn thấy mái đầu bạc, tôi liền đưa con dao ra trước mặt ông ta.

“Không được kêu!”

Nanba đứng khựng lại như hình ảnh trên băng đĩa khi ta nhấn nút Pause. Sau đó, ông ta chầm chậm quay ra nhìn tôi.

“Anh là ai?”

“Là ai không quan trọng.”

Tôi vẫn chưa định xưng tên mình. “Ngồi xuống. Từ từ thôi.”

Nanba ngồi thẳng lưng xuống chiếc ghế trong bếp.

“Vòng hai tay ra sau lưng ghế. Hai cổ tay chồng lên nhau.”

Ông ta làm theo, tôi liền lấy chiếc khăn bông bên cạnh buộc chặt hai cổ tay ông ta lại.

“Anh chính là người đã tấn công bà lão ở khu phố số một đấy ư?”

Nanba hỏi với giọng khàn khàn, như thể sợ nếu nói to sẽ bị giết.

“Mọi người đã bắt đầu đồn đại rồi cơ à?”

“Một cảnh sát quen cho tôi biết. Anh thật tồi tệ. Người già mà anh cũng cướp tiền được.”

“Đừng lo, tôi sẽ không lấy gì của ông đâu.”

Tôi kề mũi dao lên má Nanba để dọa ông ta. Tôi thấy người ông ta đông cứng lại. “Nếu lấy thì tôi chỉ lấy tính mạng của ông thôi. Và chỉ lấy khi ông la lên.”

“Anh… anh định làm thế này đến bao giờ?”

Nanba nhìn tôi chằm chằm.

“Chà, không biết nữa. Bây giờ bọn cớm đang lởn vởn ngoài kia. Sau khi họ rút hết, tôi sẽ đi khỏi đây.”

“Anh nghĩ mình sẽ chạy thoát được chắc?”

“Thoát chứ.”

Tôi gí mặt mình vào sát mặt ông ta. “Tôi tự tin vào đôi chân mình lắm. Từ ngày xưa đã vậy rồi.”

Nghe vậy, nét mặt Nanba thoáng hiện ra vẻ nghi hoặc.

2.

Ba ngày trước, Noboru gọi tới căn hộ của tôi, nói có cách để kiếm được một số tiền lớn. Noboru là nhân viên của quán mạt chược có cá cược, nằm chếch phía đối diện quán pachinko nơi tôi đang làm việc.

“Có điều chúng ta sẽ phải mạo hiểm đấy.” Noboru thấp giọng nói.

“Chúng ta sẽ làm gì?”

“Chuyện đó thì gặp trực tiếp rồi tao nói.”

Tôi nghe thấy tiếng cười lẫn trong câu nói từ đầu dây bên kia.

“Có những ai tham gia?”

“Hiện có tao và Takashi.”

Takashi thất nghiệp. Hiện gã đang ăn nhờ ở đậu trong căn hộ chung cư của một bà chị làm nghề tiếp viên câu lạc bộ đã cứng tuổi.

“Hừ… Mạo hiểm nghĩa là nếu bị bắt là xong đời hả?”

“Ừ, xong đời đấy.” Noboru đáp. “Sẽ không được hít thở bầu không khí tự do trong một thời gian tương đối dài. Nhưng những kẻ dưới đáy xã hội như chúng ta nếu muốn mở mày mở mặt thì phải ăn thua một phen mới được.”

Tôi lặng thinh không nói, Noboru tiếp tục, “Nếu mày có hứng thú thì tối nay sau khi làm việc xong hãy đến phòng tao.” Nói rồi gã ngắt máy.

Vừa làm việc, tôi vừa băn khoăn không biết nên làm sao. Nghe giọng Noboru thì có vẻ vụ lần này khác với mấy vụ kiếm chút tiền tiêu vặt trước đây. Chúng tôi từng nhiều lần đi lừa đảo hoặc trấn tiền của các học sinh hiền lành.

Cụm từ “kẻ dưới đáy xã hội” quấn lấy tâm trí tôi. Tôi nghĩ quả thực là như vậy. Tôi đã rớt khỏi vòng xã hội, từ hồi cấp ba. Và từ đó, tôi luôn ngụp lặn dưới tầng đáy của xã hội.

“Này Yutaka, mày dọn nhà vệ sinh chưa thế?”

Tôi vừa ngồi vào một góc quán hút điếu thuốc thì gã đần độn Nijima thình lình xuất hiện, dúi đầu tôi xuống. Gã được thuê làm chủ quán, cùng thân phận làm thuê nhưng rất hách dịch. Thấy tôi không đáp, gã nói:

“Ánh mắt đó là sao? Mày có ý kiến gì à?” Nói rồi gã túm lấy cổ áo tôi.

“Không có gì.” Tôi cố nén cơn giận chỉ chực bùng nổ của mình, nhỏ giọng nói.

“Thế thì mau đi làm đi.”

Gã vừa buông tay, một khách nữ trung tuổi chợt tiến về phía chúng tôi.

“Anh ơi, tôi đã nhét tiền vào nhưng không thấy bi rơi ra.”

“Dạ? Ồ thế ạ? Xin lỗi quý khách. Vậy, quý khách đã thao tác trên máy nào thế ạ?”

Nijima thay đổi sắc mặt, vừa nhăn nhở cười vừa ý theo sau vị khách.

Tôi bất đắc dĩ đi về phía nhà vệ sinh. Tôi hít vào bầu không khí nồng mùi nước tiểu, vừa lấy cây gập gắp rác để xử lý những mẩu thuốc lá bị vứt vào bồn cầu lên vừa nghĩ:

“Đây không phải công việc một thanh niên hai mươi tuổi nên làm.”

Có một bà lão có rất nhiều tiền. Đó là câu mở đầu cho câu chuyện của Noboru. Bà ta sống một mình, không giao thiệp nhiều với người dân xung quanh. Đã vậy, bà ta không gửi số tiền lớn đó vào ngân hàng mà lại giấu kĩ trong nhà mình.

“Nhiều người già thấy bất an nếu không cầm tiền trong tay. Dù làm như thế nguy hiểm hơn nhiều.”

Nói rồi Takashi cười hí hí. Chân chiếc răng vàng của gã bị mòn đi là vì mới gần đây gã vẫn còn chơi chất tẩy.

“Chúng ta sẽ canh lúc bà lão đi vắng à?” Tôi hỏi.

Noboru cau mày, “Ai lại làm công việc phiền phức đó. Vả lại tìm tiền cũng mệt. Chúng ta sẽ nhằm lúc bà ta ở nhà để tới. Hãy giả làm nhân viên kinh doanh. Chỉ cần vào được bên trong nhà thì tiền coi như nằm trong tay chúng ta rồi.”

“Muốn giả làm nhân viên kinh doanh thì phải ăn mặc cho giống. Phải có áo vest, cà-vạt.” Takashi nói. “Hơn nữa chúng phải thật giản dị. Tao không có mấy thứ đó đâu.”

“Yutaka thì sao?” Noboru nhìn tôi.

“Tao có một bộ, nhưng trông thô kệch lắm.”

Đó là bộ vest mà tôi đã dốc hết số tiền tiết kiệm ít ỏi của mình ra mua, với ý định xin việc ở một công ty bình thường. Đương nhiên không có nơi nào như thế thuê tôi cả.

“Thô kệch càng tốt. Vậy tao và Yutaka sẽ giả làm nhân viên kinh doanh để vào trong nhà. Takashi đứng ngoài canh chừng. Bữa trước mày bảo có thể mượn được xe hơi của bạn mày, phải không? Hãy đỗ cái xe đó gần nhà, rồi thông báo tình hình bên ngoài cho tụi tao.”

“Làm sao để thông báo được?”

“Tao có cái này hay lắm.”

Noboru lôi từ ngăn đựng đồ ra một chiếc hộp nhỏ. Gã mở nắp, bên trong có hai món đồ trông giống như cái đài.

“Máy thu phát vô tuyến à?”

“Đúng thế.”

Noboru nhếch mép cười. “Có một ông chú mở tiệm đồ điện chơi mạt chược bị thua, chú ta không có tiền nên trả bằng sản phẩm trong tiệm. Đây chính là món đồ ở tiệm chú ta.”

“Nghe có rõ không?”

Takashi cầm một chiếc lên, đi về phía cửa ra vào.

“Đương nhiên rồi.”

Noboru thao tác một chút trên chiếc còn lại, rồi nói “Hôm nay trời nắng đẹp.”

“Ha ha ha, nghe thấy rồi, nghe thấy rồi.”

“Khi nào chúng ta làm vụ này?” Tôi hỏi Noboru.

“Trước khi chúng ta thay đổi ý định.” Noboru đáp.

Về tới nhà, tôi liền tra địa chỉ của nhà bà lão trên bản đồ. Lúc đó, lần đầu tiên tôi nhận ra rằng nhà bà lão rất gần nhà “ông ta”, nhà của Nanba Katsuhisa.

Nhà của bà lão là một căn nhà mái cũ bằng gỗ. Tôi hơi ngạc nhiên, không ngờ tới thời nay vẫn còn sót lại một ngôi nhà như thế, nhưng khi nhìn quanh, tôi phát hiện có rất nhiều ngôi nhà khác giống như vậy. Dù thế giới trở nên giàu có đến đâu thì vẫn còn đó những người nghèo khổ, chẳng bao giờ cả xã hội được sung túc.

Thấy chúng tôi đến nhà, bà lão tỏ ra cảnh giác. Nhưng bà không nghi ngờ việc chúng tôi là nhân viên kinh doanh. Chính vì tin rằng chúng tôi là nhân viên kinh doanh nên bà mới thủ thế như vậy, “Tôi không có tiền dư đâu. Các anh về đi.”

Nghe chúng tôi nói có một sản phẩm giúp ích cho việc tiết kiệm tiền, bà lão vẫn chỉ xua tay như xua ruồi. Bà ta chỉ thò đầu ra khỏi cửa, không muốn cho chúng tôi vào bên trong. Căn nhà tồi tàn như vậy nhưng cửa vẫn móc dây xích. Lòng tôi lo lắng không biết có bị cư dân xung quanh nghi ngờ không.

Sau một hồi nài nỉ, Noboru nói, “Nếu vậy chúng cháu xin phép để lại tờ rơi và một món quà nhỏ trước khi rời đi ạ.”

Nét mặt bà lão hơi thay đổi. Có vẻ bà bị thu hút bởi quà tặng. Tôi nhanh chóng lôi một chiếc hộp rỗng được bọc bằng giấy màu của một trung tâm thương mại nổi tiếng từ trong cặp ra.

“Hừm… Nếu là miễn phí thì tôi nhận.”

Nói rồi bà lão đóng cửa lại, tháo dây xích rồi mở cửa ra. Đúng lúc đó, tôi nắm lấy tay nắm cửa, kéo ra thật mạnh. Bà lão kêu “Á” một tiếng, Noboru lấy tay bịt miệng bà rồi cứ thế đẩy vào trong nhà. Tôi cũng đi theo sau, vừa nhìn quanh vừa đóng cửa lại.

Giây phút đó, tim tôi nảy thót lên. Bởi tôi nhìn thấy một thứ gì như bóng người chuyển động ở cửa sổ tầng hai của nhà bên cạnh.

“Hình như ta bị người ở nhà đối diện trông thấy rồi.”

“Cái gì?”

Noboru méo xệch miệng, giao cho tôi xử lý bà lão rồi gọi cho Takashi. Tôi trói chân tay bà lão bằng băng dính, lấy dây bịt miệng bà lại.

“Nghe này, nếu bên ngoài có gì lạ, nhớ thông báo ngay cho tao đấy.”

Gọi cho Takashi xong, Noboru lôi con dao ra, vừa giơ mũi dao lên cho bà lão thấy vừa tháo dải bịt miệng cho bà. “Này bà lão, tiền bà để đâu?”

“Tôi không có tiền.”

Bà lão lắc đầu.

“Đừng có giả vờ. Tôi biết bà có tiền. Bà đã chuyển hết khoản thừa kế từ ông chồng thành tiền mặt và đang giữ chúng bên mình. Nếu bà khai ra nhanh, bà sẽ được sống thêm một thời gian nữa đấy.”

Noboru đặt con dao lên gương mặt đầy nếp nhăn của bà lão.

“Các anh muốn giết thì cứ việc. Đằng nào tôi cũng không sống được lâu nữa.”

“Ồ, thế à? Nếu thế tôi sẽ cho bà toại nguyện. Sau khi xử lý bà xong, chúng tôi thong thả tìm tiền cũng được.”

Noboru chạm mũi dao vào cổ họng bà lão. Bà lão lập tức bật khóc.

“Tha cho tôi, tha cho tôi. Tiền nằm trong đệm… cái đệm trong tủ chứa đồ ấy…”

Noboru đưa mắt ra dấu cho tôi. Tôi mở cánh cửa tủ chứa đồ đã ngả sang màu nâu. Chiếc đệm bẩn bẩn, ẩm ẩm đó toát ra đầy mùi của bà lão.

Dưới cùng của tủ chứa đồ có một chiếc đệm ngồi sờ thấy lạ lạ. Tôi lôi nó ra, xé lớp bọc ngoài. Các cục tiền giấy lổn nhổn nằm bên trong. Noboru huýt sáo.

“Xin đừng lấy tất. Một nửa… xin hãy lấy một nửa thôi.”

“Lắm mồm.”

Lúc Noboru định lấy băng vải bịt mồm bà lão lại như cũ, có tiếng cuộc gọi tới máy thu phát. Sau đó, tôi nghe thấy giọng Takashi.

“Có cảnh sát tuần tra đang tới. Họ đang đi về phía tụi mày đấy.”

Tôi và Noboru nhìn nhau.

“Thôi chết. Phải ẩn đi thôi.”

Noboru vừa nói xong, bà lão đột nhiên hét lên, “Anh cảnh sát ơi! Cứu với!”

Giọng bà ta to đến mức không thể nghĩ rằng đó là giọng của một bà lão. Noboru định bịt miệng bà ta lại nhưng đã quá muộn. Có tiếng đập cửa nhà vọng đến.

“Chuồn thôi.”

Tôi mở cánh cửa sổ gần đó, nhảy ra ngoài. Noboru cũng ôm chiếc đệm chứa tiền chạy theo sau. Chúng tôi dốc sức chạy trên con ngõ nhỏ. Một lúc sau có tiếng người phía sau lưng. Tôi ngoảnh lại, thấy hai cảnh sát mặc đồng phục đang đuổi theo.

Tôi dùng hết sức bình sinh chạy tiếp.

3.

Đồng hồ chỉ chín giờ tối. Tôi bật TV. Thông tin đầu tiên mà người dẫn chương trình tin tức giới thiệu là bản tin nước ngoài.

“Chắc phải mấy hôm nữa họ mới đưa tin về các anh.” Nanba Katsuhisa nói nhỏ.

“Tôi biết.” Tôi gắt gỏng. “Đừng nói những lời thừa thãi.”

Nanba thở dài, nhắm mắt lại.

Tôi lôi bao thuốc lá ra. Còn đúng một điếu. Tôi châm lửa, hít vào một hơi thật sâu rồi nhìn quanh phòng. Trên tường có treo những bức ảnh cũ đóng khung. Rất nhiều người đàn ông mặc đồng phục bóng chày đang nhìn về phía chúng tôi. Nhìn hình dáng đồng phục và độ ngả màu của tấm ảnh đen trắng, tôi cảm nhận được niên đại của nó.

“Ông cũng góp mặt trong bức ảnh đó chứ?”

Tôi hỏi, Nanba mở mắt.

“Không phải cậu bảo đừng nói những lời thừa thãi sao?”

“Trả lời câu hỏi của tôi đi.”

Tôi giơ dao lên lấp loáng. Nanba liếc nhìn tấm ảnh, trả lời ngắn gọn, “Đúng thế.”

Tôi đi tới phía dưới bức ảnh, chậm rãi ngắm nó. Tôi lập tức tìm thấy Nanba. Cơ thể ông ta to lớn hơn bây giờ rất nhiều, đương nhiên mặt mũi cũng trẻ hơn, nhưng ánh mắt vẫn vẹn nguyên như hiện tại. Trên bộ đồng phục Nanba trẻ mặc có thêu số 5.

“Ông ở vị trí chốt gôn 3 à?”

“Ừ.”

“Ảnh này có vẻ không phải từ thời cấp ba nhỉ?

“Ảnh đó là hồi đại học.”

Tôi nhổ nước bọt. “Thân phận ông hồi đó cao quý thật. Được đi học đại học, còn được chơi bóng chày nữa.”

“Đúng là tôi rất may mắn. Nhưng tôi cũng đã có những cố gắng nhất định.”

“Tất cả là nhờ may mắn thôi.” Tôi nói, trong giọng chất chứa sự thù hận và ghen tị. “Thế ông chơi bóng chày đến khi nào?”

“Tới giữa chừng đại học.”

“Tại sao?”

“Tôi bị chấn thương đầu gối. Không ném bóng được nữa. Tôi từng dự định trở thành cầu thủ bóng chày chuyên nghiệp, nhưng dự định đó đã không thành.”

“Ồ, phải thế chứ. Cuộc đời này không dễ dàng vậy đâu.”

“Hồi đó tôi cũng từng nghĩ vậy.” Nanba thấp giọng. Giọng nói bình lặng đến mức không thể nghĩ ông ta đang bị một tên trộm cầm dao uy hiếp, điều đó khiến tôi sững sờ.

“Bóng chày rốt cuộc cũng chỉ là một trò chơi. Mấy thứ như cuộc đời ra sao, ý nghĩa cuộc đời là gì,… đều là mấy thứ ngớ ngẩn. Ông bỏ bóng chày có khi lại tốt đấy.” Tôi nói tiếp.

Nanba im lặng một chút rồi mở miệng. “Anh nói phải, đúng là ngớ ngẩn thật. Nhưng dẫu thế nào tôi cũng không muốn rời xa bóng chày, vì thế sau đó…”

“Thôi.”

Tôi khua khua con dao, nhìn mặt ông ta. “Tôi không quan tâm sau đó ông ra sao. Những chuyện đó gọi là chuyện thừa thãi đấy.”

Trước cơn giận bất chợt của tôi, Nanba tỏ ra bối rối nhiều hơn là sợ. Sau đó, tôi chợt thấy vai mình không còn chút sức nào.

“Đúng như anh nói.” Ông ta bổ sung. “Chuyện đó đúng là thừa thãi thật.”

Tôi hừ mũi, hướng mắt về phía TV. Chương trình đang phát bản tin về vụ ăn hối lộ của các chính trị gia.

“Cái lũ này, lúc nào cũng lặp lại những chuyện đồi bại.”

Nói rồi tôi cầm lấy cái điều khiển trên bàn, bấm chuyển kênh liên hồi. Kênh nào cũng toàn những chương trình vớ vẩn. Tôi chuyển về kênh tin tức ban đầu, thấy dòng chữ “Tên cướp tấn công nhà một người già ở thành phố XX đang chạy trốn” hiện ra bên dưới nữ phát thanh viên. Tôi chồm người về phía trước, tăng âm lượng TV lên.

“… Hai tên cướp giả dạng nhân viên kinh doanh đã cưỡng chế vào bên trong nhà bà Yamada. Hai tên này đã trói tay chân bà, đe dọa sẽ giết nếu không giao nộp tiền và đã cướp đi hai mươi triệu yên tiền mặt đặt trong tủ đựng đồ. Một người dân gần đó phát hiện tình huống lạ đã báo cảnh sát. Cảnh sát đã nhanh chóng xuất hiện và đuổi theo, mấy phút sau đã tóm được một trong hai tên cướp. Kẻ bị bắt là nghi phạm Nakamichi Noboru hai mươi mốt tuổi, nhân viên quán mạt chược, sống ở thành phố YY. Số tiền cướp được đều nằm trong tay nghi phạm Nakamichi. Ngoài ra, chúng tôi cũng tìm thấy một thanh niên trẻ đáng ngờ gần hiện trường. Thanh niên này mang một chiếc máy thu phát có cùng hình dạng với chiếc máy bị bỏ lại tại hiện trường, cảnh sát cho rằng anh ta là đồng bọn của lũ cướp, hiện cảnh sát đang lấy lời khai từ các nghi phạm.”

Quả nhiên Noboru đã bị bắt. Takashi cũng vậy. Sớm muộn gì cũng tới lượt mình thôi — tôi thầm nghĩ. Noboru nói để bò lên bên trên, chúng tôi phải băng qua một vài cây cầu nguy hiểm, nhưng với những kẻ dưới đáy xã hội như chúng tôi, có vẻ việc trộm cướp vẫn chưa đủ để đáp ứng được việc đó.

Giọng phát thanh viên tiếp tục. “Theo lời khai của nghi phạm Nakamichi, tên cướp đang chạy trốn là Serizawa Yutaka hai mươi tuổi, nhân viên quán pachinko tại thành phố YY. Cảnh sát cho rằng nghi phạm Serizawa hiện vẫn đang ở thành phố XX…”

Tôi tắt TV.

Không gian trở nên tĩnh lặng, lần này là bầu không khí nặng nề. Tiếng âm âm của bóng đèn huỳnh quang bỗng trở nên rõ hơn. Tôi lấy sữa trong tủ lạnh, không đổ sữa ra cốc mà tu luôn tại bịch. Tôi lấy mu bàn tay lau những giọt sữa thừa chảy ra khóe miệng, rồi thở một hơi dài.

Ngoảnh lại, tôi thấy Nanba đang nhìn mình.

“Sao vậy?” Tôi hỏi. “Mặt tôi có dính gì à?”

“Anh là Serizawa ư?”

“Đúng rồi đấy. Thế thì sao?”

“Không có gì.”

Nanba lắc đầu, mắt cúi xuống nhìn mặt bàn. Nhưng sau một lúc, ông ta ngẩng mặt lên như để dò ý tôi, khi chạm mắt tôi ông ta lại vội vã nhìn đi hướng khác.

Tôi nghĩ, hay là ông ta nhận ra rồi? Nhưng rồi tôi lập tức bác bỏ ý nghĩ ấy. Ông ta chắc chắn không còn nhớ tôi. Đối với ông ta, lần đó chỉ là một phán quyết trong hàng ngàn, hàng vạn phán quyết khác mà thôi.

4.

Hơn mười giờ, tôi nhìn qua khe hở của rèm để xem xét tình trạng bên ngoài. Bởi tôi nghe thấy tiếng nói chuyện. Tôi nhìn thấy hai cảnh sát đang đi bộ trên con đường cạnh nhà. Tôi vội vã rụt đầu vào.

“Lũ cớm này dai dẳng thật. Thế này thì hành động gì được.” Tôi bất giác nói.

“Sao các anh lại tấn công nhà bà lão?” Nanba nãy giờ im lặng chợt hỏi nhỏ.

“Vì bà ta có tiền.” Tôi đáp. “Một bà lão cầm hai mươi triệu yên trong tay để làm gì chứ. Để chúng tôi tiêu giúp sẽ có ý nghĩa hơn nhiều. Ông không nghĩ thế à?”

“Nhưng nếu vì thế mà bị cảnh sát bắt thì mất cả chì lẫn chài rồi. Đó là cách nhanh nhất để mang tiền án đấy.”

“Ông định dạy dỗ tôi đấy à?”

“Không phải vậy. Tôi đang nói rằng cái giá đó không đáng.”

“Ý ông là hãy làm việc chăm chỉ đi? Đừng có đùa. Những kẻ như chúng tôi, dù có làm việc chăm chỉ cũng chỉ nhận được những công việc không tương xứng với mình. Thế nên đương nhiên chúng tôi muốn ăn thua thử rồi.”

Tôi đá chân bàn.

“Việc học hành thì sao?”

“Cái gì?”

“Việc học hành. Anh có đi học cấp ba đấy chứ?”

Nanba hướng ánh mắt nghiêm túc về phía tôi. Tôi tò mò không hiểu sao tự nhiên ông ta nhắc tới việc này.

“Có.” Tôi đáp. “Cho tới mùa thu năm lớp 12.”

“Mùa thu ư… Không phải chỉ còn một chút là tốt nghiệp sao? Đã có chuyện gì vào mùa hè vậy?”

“Ông thật nhiều chuyện. Mặc kệ tôi. Ông hãy đi mà lo cho cái mạng của ông ấy.”

Tôi đập bàn tay cầm dao xuống bàn. Cuống dao đập xuống bàn, tạo thành vết trên bề mặt.

Không gian lại chìm vào im lặng một lúc.

“Này anh.” Nanba nói. “Anh không đói sao? Từ lúc tới đây anh chưa ăn gì cả.”

Thấy tôi không trả lời, ông ta nói tiếp, “Lúc nãy tôi có mua mì bát ở cửa hàng gần nhà. Nó nằm trong cái túi kia kìa. Nếu anh muốn ăn thì cứ tự nhiên. Nước nóng ở trong bình ấy.”

Tôi đặt tay lên bụng, nhìn chiếc túi đặt cạnh TV rồi nhìn mặt ông ta. Đúng là tôi đã đói.

“Thế à? Thế thì tôi không khách sáo đâu.”

Tôi gỡ lớp vỏ bọc ngoài bát mì, mở nắp, rót nước sôi vào. Nhưng tôi không hiểu tại sao Nanba cho tôi đồ ăn.

“Sau khi ra khỏi nhà tôi anh sẽ làm gì?” Lúc tôi đang và mì vào miệng, Nanba hỏi. “Cảnh sát đã biết tên anh, chắc là khó mà đi đâu được.”

“Chuyện đó trốn xong rồi tôi tính.”

“Sao anh không tự thú?”

“Gì cơ?” Tôi mở tròn mắt.

“Bà lão không bị thương, tiền cũng đã về với chủ. Nếu giờ anh tự thú, tôi nghĩ tội sẽ không nặng lắm đâu.”

Tôi nắm chặt con dao, vươn tay ra, đưa lưỡi dao tới trước mắt Nanba.

“Không phải chỉ đạo. Ông nghĩ ông là ai?”

“Anh vẫn còn trẻ. Vẫn còn làm lại được.”

“Tôi đã nói đừng ra lệnh cho tôi mà. Bị ông nói này nọ thật bực mình.”

Tôi đứng lên đúng lúc nghe thấy tiếng gọi ngoài cửa.

“Bác Nanba ơi! Bác Nanba!”

Giọng một người đàn ông. Anh ta đang gõ cửa nhà.

“Đó là giọng anh cảnh sát quen mà tôi nói khi nãy. Anh ta biết tôi đã về nhà, nếu tôi không ra tiếp thì sẽ rắc rối đấy.”

“Im đi, còn khuya tôi mới nghe theo. Cấm ông lên tiếng đấy.”

Tôi tới đứng cạnh Nanba, nín thở, lắng tai nghe. Tiếng bước chân từ phía cửa đã vòng qua phía chúng tôi. Tay cảnh sát có thể nhòm qua khe rèm vào bên trong. Trống ngực tôi đập thình thịch, cả người tôi nóng lên.

“Hãy cởi trói cho tôi. Tôi không làm gì hại đến anh đâu.” Nanba nói.

Thấy tôi lưỡng lự, mặt ông ta nghiêm lại.

Tôi cởi chiếc khăn bông đang trói tay ông ta rồi trốn ra hành lang. Ngay sau đó, có tiếng đập cửa kính.

“Bác Nanba ơi, bác Nanba.”

“Tôi đây, tôi đây.” Nanba đáp, sau đó tôi nghe thấy ông ta mở cánh cửa kính. “Ồ, anh cảnh sát đây mà, có chuyện gì vậy?”

“À, quả nhiên bác có nhà. Vẫn chưa tìm thấy tên cướp còn lại nên chúng tôi phải tiếp tục đi tuần thế này. Tôi nghĩ chắc chắn gã đang ở quanh khu này thôi.”

“Thế thì nguy hiểm quá.”

“Bác Nanba nhớ đóng cửa cuốn lại nhé. Bác cũng nên bật đèn trên tầng hai nữa.”

“À vâng. Tôi sẽ làm thế. Cảm ơn anh nhé.”

Một lúc sau, tôi nghe thấy Nanba đóng cửa cuốn. Khi mọi thứ lắng xuống, tôi quay lại phòng bếp.

“Có lẽ thời gian tới anh chưa nên rời khỏi đây đâu.” Nanba nhìn tôi, nói.

“Tại sao?” Tôi hỏi. “Sao ông lại nói dối cảnh sát? Nếu ông khai ra thì giờ này tôi đã bị bắt rồi.”

“Vì tôi muốn anh đi tự thú. Để làm vậy, anh sẽ phải trốn thêm một thời gian nữa.”

“Thật khó hiểu. Tại sao ông nghĩ cho tôi nhiều như vậy.”

“Vậy tôi hỏi anh, tại sao anh lại tới đây?”

Tôi nhất thời không biết đáp ra sao. Ông ta nói tiếp. “Vì anh nghĩ đây là lỗi của tôi phải không? Rằng anh trở nên như thế này là vì tôi?”

Tôi hít vào một hơi lớn rồi chậm rãi thở ra.

“Ông biết tôi là ai ư?”

“Khi biết tên anh là Serizawa, tôi mới chắc chắn anh là ai. Là tuyển thủ Serizawa của trường cấp ba Kaiyo. Thực ra trước đó tôi cũng ngờ ngợ. Trong các tuyển thủ, tôi nhớ nhất anh đấy.”

“Ông nói đùa hay thật.”

“Tôi không nói dối. Thế nên tôi rất hiểu tâm trạng của anh.”

Nanba điềm tĩnh đến mức tôi thấy ghê người. Tôi mở vòi nước, kê miệng vào uống rồi quay lại nhìn ông ta.

“Đúng đấy. Đúng là lỗi của ông đấy.” Tôi nói như rên rỉ. “Vì lỗi của ông mà tôi mới trở nên thế này. Vì phán quyết sai lầm của ông khi đó.”

“Lần tôi quyết định anh bị loại ấy à?”

“Lần đó tôi đã chiếm được gôn.” Tôi hét lên.

5.

Mùa hè hai năm trước.

Câu lạc bộ bóng chày của chúng tôi đã tiến được tới vòng chung kết của khu vực. Chỉ cần thắng trận này, chúng tôi sẽ được thi đấu trên sân vận động Koshien mơ ước.

Phần đầu trận là cuộc trận chiến giữa các cầu thủ ném bóng. Người chạy chiếm gôn hầu như không phải chạy. Ai cũng nghĩ hai đội sẽ chỉ hơn thua nhau một điểm.

Đến giữa trận, tình thế bắt đầu thay đổi. Đội của trường tôi chiếm trước hai điểm, ở hiệp tiếp theo, đội đối thủ chiếm được một điểm.

Cho tới nửa sau trận đấu, đội tôi vẫn dẫn trước một điểm. Khán đài cổ vũ của trường tôi reo hò như lễ hội. Nhưng những cầu thủ đang chơi chúng tôi không có thời gian để hoan hỉ. Cứ nghĩ tới chuyện chỉ cần thắng trận này sẽ được tới Koshien thi đấu — điều tôi từng thấy cả trong giấc mơ — là cơ thể tôi cứng lại vì hồi hộp.

Nhưng sự hồi hộp ấy bắt đầu chuyển biến xấu. Ở hiệp thứ tám, đột nhiên cầu thủ ném bóng bị lỡ tay, vì lẽ đó chúng tôi bị cướp mất ba điểm. Tỉ số trận đấu là 4:2. Lượt phản công của chúng tôi kết thúc trong mờ nhạt, ai cũng nghĩ thắng thua đã định. Chúng tôi cũng nghĩ vậy. Quả nhiên năm nay chúng tôi vẫn chưa tới Koshien được.

Hiệp thứ chín, đội bạn không ghi được điểm nào, đến lượt phản công cuối cùng của đội tôi. Ở lượt này, đội tôi thể hiện sự bền bỉ, không chịu khuất phục của mình. Người đánh bóng đầu tiên đánh trúng bóng và ra khỏi vị trí đánh, người thứ hai chọn đi bộ về gôn. Gôn một và gôn hai an toàn. Tới lượt tôi đánh bóng.

Huấn luyện viên ra dấu cho tôi chơi đòn hy sinh. Ông ấy muốn để người chạy chiếm gôn được tiến lên gôn hai và gôn ba để gỡ hòa chỉ với một cú đập trúng bóng. Tôi nghĩ chiến lược này khá hợp lý.

Nhưng vì nó hợp lý nên đối phương đương nhiên cũng đã dự đoán được, vì thế nếu chỉ đỡ nhẹ bóng thì sẽ không dễ dàng đạt được mục đích.

Tôi đánh quả bóng thứ hai về phía gôn thứ ba. Đó là quy tắc bất di bất dịch khi muốn đưa người chạy chiếm gôn lên gôn thứ ba. Nhưng tôi đã không hạn chế được đà lăn của bóng. Tôi nhìn thấy người giữ gôn thứ ba đội bạn đang chạy tới với tốc độ khủng khiếp. Tôi đã nghĩ để thế này thì nguy. Nếu không khéo, tình huống sẽ trở thành double play, loại cùng lúc hai người ở gôn một và gôn hai mất.

Người giữ gôn thứ ba ném quả bóng chày về phía người giữ gôn thứ hai. Sau đó, người giữ gôn thứ hai ném bóng về gôn thứ nhất. Tôi ráng hết sức chạy về gôn. Tôi vừa ngoảnh lại vừa cầu khẩn trong lòng, thấy trọng tài đang dang rộng hai tay trên cao.

Tiếng thở phào yên tâm thốt lên từ phía khán đài. Đương nhiên người thở phào nhẹ nhõm nhất là tôi. Nhưng như vậy một người chạy chiếm gôn của chúng tôi đã bị loại. Không thể cân bằng điểm số với một cú đánh trúng được nữa.

Tôi nghĩ phải tìm cách sửa chữa lại sai lầm của mình. Ý nghĩ nảy ra trong đầu tôi là, khi người đánh bóng tiếp theo đánh trúng, tôi sẽ ráng chạy tới gôn thứ ba. Nếu làm thế, với một điểm cách biệt, chúng tôi có thể dùng chiến lược chặn bóng bằng gậy để cân bằng tỉ số được.

Bóng đã bị đánh trúng. Cú đánh phá vỡ khoảng cách giữa gôn một và gôn hai. Nhìn tốc độ bay của bóng cùng vị trí phòng thủ của địch, tôi không biết mình có chiếm được gôn ba không, nhưng tôi vẫn không lưỡng lự đạp vào thềm của gôn hai.

Tôi nhìn thấy phía trước mặt, cầu thủ giữ gôn ba đang đứng thủ thế chờ bắt bóng. Huấn luyện viên gôn ba căng thẳng ra dấu cho tôi nhoài người ra trước. Tôi lao đầu mình về phía trước. Ngay sau khi ngón tay trái của tôi chạm vào thềm của gôn, tôi thấy có người chạm vào vai mình. Tôi tin chắc rằng mình đã chiếm gôn an toàn.

Nhưng phán quyết chậm một nhịp của trọng tài đã khiến tôi sững sờ.

“Loại!”

Tôi không tin vào tai mình và ngước lên nhìn trọng tài. Ông ta đang giơ tay phải lên.

Khán đài của phía đội bạn vang dội tiếng reo hò. Và tiếng kêu than vì thất vọng từ phía hàng cổ vũ của đội tôi cũng to không kém.

Tôi đứng dậy, tiến một bước về phía trọng tài để phản đối. Trọng tài nhìn tôi với ánh mắt như muốn nói “Cậu ý kiến gì?”

“Serizawa!” Huấn luyện viên gôn ba gọi tôi. “Mau lùi lại sau đi.”

Tôi cắn chặt môi, quay lại ghế ngồi. Giữa đường, tôi nhiều lần quay lại nhìn trọng tài. Tại sao lúc đó tôi lại bị loại? Rõ ràng, tôi đã nhanh chân hơn, tôi đã chiếm gôn thành công. Sao ông ta lại nhầm lẫn? Đồ ngu ngốc. Tôi không được phép kháng nghị sao, bắt tôi phải nhẫn nhịn trước phán quyết sai lầm đó sao?

Với tình trạng bị loại hai người, đội tôi không còn khí thế thi đấu nữa. Khi người đánh bóng tiếp theo đánh một quả bóng bay khỏi sân, mùa hè của chúng tôi đã kết thúc.

Trên đường trở về sau trận đấu, ánh mắt mọi người nhìn tôi rất lạnh nhạt. Một số người nói tôi đừng để ý, nhưng hầu hết mọi người đều cho rằng đội tôi thua là do lỗi của tôi. Là do tôi đã tự ý chạy lung tung.

Và ánh nhìn lạnh lẽo đó không chỉ dừng lại trong đội bóng chày. Sau kỳ nghỉ hè, cả trường tiếp tục đè lên tôi một thứ áp lực không lời. Ngay cả em trai tôi học cấp hai cũng bị bắt nạt ở trường.

“Nếu như lúc ấy ‘ai đó’ không chạy lung tung thì đâu đến nỗi.”

Có một kẻ đã nói thẳng trước mặt tôi như vậy. Là thành viên của câu lạc bộ bóng đá. Tôi đã đánh cậu ta. Chuyện đó lập tức trở thành vấn đề lớn, câu lạc bộ bóng chày của tôi suýt bị cấm thi đấu với các câu lạc bộ bên ngoài. Để tránh điều đó, tôi đã phải nộp đơn rút khỏi câu lạc bộ bóng chày trước các thành viên lớp 12 khác.

Mọi người bắt đầu lảng tránh tôi. Tôi ghét phải đến trường, hằng ngày tôi giết thời gian ở mấy chỗ không lành mạnh. Sau đấy, tôi bắt đầu giao du với những người bạn xấu.

Từ đó cho tới khi tôi nghỉ học và bỏ nhà đi bụi không mất nhiều thời gian lắm. Người ta có từ “trượt dốc”, hoàn cảnh của tôi lúc đó chính là như vậy. Tới khi sực tỉnh lại, tôi đã lang thang ở phố mua bán ban đêm, bán toluene nguyên chất hoặc gần nguyên chất.

Dẫu vậy cũng có mấy lần tôi định trở về con đường chân chính, nhưng xã hội không cho phép điều đó. Đối với những người từng một lần lầm lỡ, cả thế giới luôn chỉ nói “Không”.

Lúc ngủ trong căn phòng gần năm mét vuông rưỡi do cửa hàng pachinko cấp cho, thỉnh thoảng tôi lại nghĩ về trận đấu cuối cùng đó. Chắc chắn tôi đã chiếm gôn thành công. Tôi không thể quên được gương mặt ông trọng tài đã loại tôi khỏi trận đấu. Vì ông ta mà tôi trở nên thế này.

Tôi biết tên và địa chỉ của ông ta. Sau trận đấu, tôi đã tìm hiểu những thông tin đó để gửi thư kháng nghị nhưng rồi tôi đã không gửi nó đi.

Mỗi lần nhớ lại tên ông ta, tôi lại thêm hận thù. Vì tôi biết mình chẳng thể làm gì khác, nên chỉ đành nuôi hận mà thôi.

6.

“Xin ông đấy. Hãy cho tôi biết sự thật.” Tôi nói với Nanba. “Lần đó, tôi chiếm gôn thành công đúng không? Ông đứng ở góc khuất nên đã không nhìn rõ. Nhưng vì ông phải đưa ra phán quyết ‘chiếm gôn thành công hoặc loại’, nên ông đã đoán mò và hô ‘loại’. Có phải vậy không?”

Nghe tôi nói xong, Nanba khẽ cúi đầu, hít thở một hơi dài rồi mở miệng. “Tôi không hề đoán mò khi đưa ra phán quyết đó.”

“Vậy ông đã nhìn nhầm. Tôi biết chắc mình nhanh hơn đối thủ. Này ông, lúc đó nhìn ông đầy tự tin, nhưng thực ra trong lòng ông rất bất an, đúng chứ? Không phải ông cũng từng nghĩ ‘biết đâu mình đã nhìn nhầm’ sao? Thôi ông khai ra đi. Lúc này ngoài tôi chẳng ai nghe thấy đâu mà sợ.”

Nhưng Nanba vẫn ngậm miệng. Tôi nắm lấy cổ áo ông ta, lắc lắc.

“Ông nói thật đi. Tôi đã chiếm gôn thành công đúng không? Tay tôi đã chạm vào thềm của gôn trước đối thủ phải không? Sao nào? Mau nói gì đi, đừng im lặng nữa.”

Nét mặt Nanba khổ sở vì khó thở, ông ta chuyển động cổ họng. “Đúng là… khi đó tay anh nhanh hơn.”

Tôi thả cổ áo ông ta ra.

“Vậy nghĩa là ông thừa nhận tôi đã chiếm gôn thành công?”

“Không, anh vẫn bị loại.”

“Cái gì?”

“Tôi không thay đổi phán quyết.”

“Gã khốn này!”

Tôi đưa con dao ra trước mặt ông ta, nhưng dường như đã quen với trò dọa này của tôi, sắc mặt ông ta hầu như không thay đổi. Ông ta nhìn tôi.

“Tôi hiểu rồi. Những thứ như ‘Uy nghiêm của trọng tài’ ấy, nó quan trọng đến thế sao?”

Tôi quay người đi.

“Chờ đã, anh đi đâu? Giờ ra ngoài sẽ rất nguy hiểm!”

“Nhiều lời! Đừng ra lệnh cho tôi. Tôi không muốn phải thấy mặt ông nữa!”

Sau khi quát lên, tôi đi về phía cửa, bước ra ngoài. Làn không khí lạnh phả vào mặt tôi.

Sau đó, tôi chạy đi trên khu phố đêm. May mắn là tôi không bị cảnh sát bắt.

Chạy được khoảng ba mươi phút, tôi nhìn thấy một công viên nhỏ trước mặt. Tôi nghĩ mình nên chạy đi xa hơn một chút nữa, nhưng chân tôi mỏi rồi. Tôi vào công viên.

Có một máy bán thuốc lá và nước ép tự động, phía trước nó có một băng ghế. Sau khi uống nước ép, tôi dùng chiếc hộp rỗng thay cho gạt tàn và bắt đầu hút thuốc.

Tôi nhớ lại câu nói của Nanba. “Tay của anh nhanh hơn…”

Ông ta đã nói thế. Tức là khi đó tôi đã chiếm gôn thành công. Quả nhiên là như vậy. Tôi đã không sai. Không phải lỗi tại tôi. Thấy chưa, đúng như tôi nghĩ.

Tôi tắt điếu thuốc, ngả mình ra băng ghế. Đầu tôi hơi nặng nề.

Gương mặt của những kẻ chỉ trích tôi hiện ra, từng người từng người một. Ánh mắt lạnh nhạt của các thành viên câu lạc bộ. Nét mặt coi thường của các bạn cùng khối. Tôi sẽ đáp trả ánh mắt của họ. Với sự thật này, tôi có thể đáp trả ánh mắt họ rồi.

Nhưng mà gã khốn Nanba đó, tại sao ông ta không chịu thừa nhận tôi chiếm gôn thành công nhỉ?

Có ai đó lay lay vai tôi, tôi mở mắt ra, ngồi dậy trong trạng thái hãy còn mơ màng. Đây là đâu?

“Địa chỉ của cậu ở đâu?”

Tôi nghe thấy một giọng đàn ông. Tôi dụi dụi mắt, nhìn hai người đàn ông trước mặt mình.

Hai người đó đang mặc đồng phục.

7.

Một tuần sau khi tôi bị tống giam, Nanba Katsuhisa tới thăm tôi. Nanba mặc một chiếc áo vest màu xám chỉnh tề, nhưng không hiểu sao trông ông ta nhỏ bé hơn cả buổi tối hôm đó.

“Tôi nghĩ anh vẫn còn hận nên tôi tới đây. Anh hận tôi cũng được, nhưng tôi nghĩ nếu cứ để anh hiểu lầm như vậy thì không tốt cho anh.”

“Hiểu lầm cái gì?” Tôi nói với ông ta qua lớp kính ngăn cách. “Tôi chấp nhận ra gặp ông là vì muốn nghe phán quyết của ông đó. Phán quyết rằng tôi đã chiếm gôn thành công.”

Nanba nhíu mày vẻ khổ sở, ông ta chậm rãi nhắm mắt rồi mở ra nhìn tôi.

“Lần đó anh đã thất bại.”

“Ông…”

“Từ từ nghe tôi nói đã.”

Nanba xòe tay phải ra, đưa tới trước mặt. “Như tôi nói tối hôm đó, tay anh đã chạm vào thềm của gôn trước khi cầu thủ giữ gôn ba chạm vào vai anh. Thế nên tôi đã định ra phán quyết rằng anh chiếm gôn thành công.”

“Tại sao ông không làm thế?”

“Vì đúng lúc tôi định hô phán quyết đó thì anh buông ra.”

“Buông ra?”

“Những ngón tay của anh.”

“A…”

Có tiếng đổ rầm sâu bên trong tai tôi. Máu trong người tôi chảy ngược. “Ông dám nói vớ vẩn…”

“Tôi không nói dối. Những ngón tay trái của anh. Tôi nhớ rõ hình ảnh đó như trong một cuốn băng video vậy. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cỡ một phần trăm, hoặc một phần ngàn giây gì đó, anh thực sự đã rời tay khỏi thềm của gôn.”

“Nói dối! Không thể có chuyện đó được!”

“Lúc ấy, anh đã muốn nói gì đó với tôi. Có lẽ anh muốn phản đối phán quyết. Thực ra tôi rất muốn giải thích với anh về lý do anh bị loại. Hình ảnh anh quay lại nhìn tôi nhiều lần trên đường rút về băng ghế ấy vẫn luôn bám lấy trái tim tôi, không rời ra khắc nào. Tuyển thủ Serizawa của trường cấp ba Kaiyo. Tôi đã muốn đến tìm anh. Không ngờ chúng ta gặp lại theo cách thức như vậy. Thực ra tối đó, tôi rất muốn nói cho anh nghe. Nhưng tôi sợ nghe xong anh tổn thương nên đã không thể kể ra được.”

“Nói dối! Toàn chuyện vớ vẩn!”

Tôi đứng dậy, đập mạnh vào vách kính. “Lần đó, tôi đã chiếm gôn thành công! Tôi không hề rời tay ra!”

Cảnh sát lao tới, lôi tôi rời khỏi phòng tiếp khách. Tôi tiếp tục gào thét.

Nhưng trong lúc bị cảnh sát lôi đi trên hành lang dài dằng dặc, tôi mơ hồ nghĩ, có lẽ đúng như ông ta nói. Tôi đã trườn người về phía thềm của gôn ba. Tôi đã nghĩ mình chiếm gôn thành công. Vì thế ngay sau đó, tôi thả lỏng cơ thể. Ngón tay! Ngón tay tôi khi đó thế nào nhỉ? Tôi có bám chặt lấy thềm của gôn không?

Vì tôi lúc nào cũng vậy.

Cứ những lúc quan trọng, tôi lại chủ quan và nới lỏng tinh thần.

Thế nên lần này mới bị bắt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!