3. CHẾT RỒI THÌ KHÔNG THỂ LÀM VIỆC NỮA
1.
Mắt tôi mỏi nhừ không mở nổi, vừa lẩm bẩm như đọc thần chú “Ôi, buồn ngủ, buồn ngủ quá” — câu nói đã trở thành câu cửa miệng của tôi gần đây — tôi vừa bước đi trên con đường đất giữa các thửa ruộng dẫn tới nhà máy. Nhà máy ở thôn quê thường khiến ta liên tưởng đến một nơi tồi tàn thô kệch, nhưng nhà máy nơi tôi làm lại là một khu nhà khổng lồ màu bạc có thể nhìn thấy từ rất xa, trông như căn cứ của lực lượng phòng vệ Trái đất hay gì đó. Nhìn nó, người ta buộc phải công nhận rằng không thể tìm được miếng đất đủ rộng trên thành phố để xây nhà máy này được.
Nhìn quanh, tôi thấy một đám thanh niên trên dưới hai mươi tuổi cũng đang đi lại vật vờ với gương mặt ngái ngủ giống mình. Con đường này là lối đi chính của những người sống ở khu ký túc xá dành cho người độc thân cách nhà máy 3km. Nghĩa là bình thường, cuộc sống của tôi và họ chỉ gói gọn trong việc đi về giữa ký túc và nhà máy trên con đường này. Thế nên có nhiều người lấy cớ rằng không cần mất công thay đồ làm gì, họ mặc luôn những bộ đồ lao động bẩn bẩn để đi làm.
Hôm nay là thứ Hai nên từ phía đối diện không có tốp công nhân nào đi ngược về phía này cả. Họ là những người làm ca đêm. Trong số họ có cả những người tôi quen.
“Ông mới xong việc hả?”
“Ừ. Giờ ông đi làm đấy à?”
Chúng tôi thường trao đổi những câu vô nghĩa như thế, những điều mà chỉ cần nhìn nhau là biết lời đáp.
Ca đêm bắt đầu vào tối thứ Hai, kết thúc vào đêm thứ Sáu hoặc thứ Bảy. Hầu hết các nhà máy áp dụng chế độ làm việc theo ca luân phiên: hai tuần làm ca ngày, một tuần làm ca đêm. Nhà máy nơi tôi đang làm việc cũng vậy. Thực ra tôi vừa làm ca đêm tuần trước. Thứ Bảy tôi cũng phải làm, làm tới sáng Chủ nhật, sáng thứ Hai lại phải đi làm, thật kinh khủng. Hết tuần làm đêm, dù buồn ngủ nhưng Chủ nhật tôi vẫn đi chơi. Đôi khi tôi chơi tới đêm muộn, ví dụ như những lần hẹn hò với một cô gái như hôm qua. Những lúc như vậy, tôi sẽ đón buổi sáng thứ Hai với cảm giác thiếu ngủ của cả hai ngày cộng lại. Do đó, tôi mới luôn miệng kêu buồn ngủ như thế.
Tôi lơ mơ vào nhà máy, quẹt thẻ chấm công, tới phòng thay đồ để đổi bộ đồ lao động đầy mùi dầu mỡ. Sau đó, tôi đi đến phòng chế tạo kim phun nhiên liệu điện tử — thứ mà những người bình thường cả đời không biết tới cũng chẳng sao.
Nhưng tôi không tới thẳng đó. Đầu tiên, tôi mua cà phê tại máy bán hàng tự động, rồi mang nó tới khu làm việc, một thói quen hằng ngày của tôi.
Lúc đi tới phòng nghỉ giải lao nơi đặt máy bán hàng tự động, tôi thấy một nhóm đông người đang đứng ở cửa ra vào. Trong đó có cả nhóm trưởng của tôi. Nhóm trưởng của tôi là một ông chú đeo kính, để một ít râu ở phần mép ngay bên dưới mũi, chú ta hợp với việc ngồi trước bàn tính một nhà máy trên phố hơn là làm việc trong nhà máy khổng lồ này.
Tôi đến gần hỏi có chuyện gì, trưởng nhóm chào tôi.
“Cửa vào nơi này bị khóa, không mở ra được.”
Mặt chú ta hiện rõ vẻ bất mãn vì không được uống cà phê buổi sáng.
“Ồ, hiếm khi thấy người ta khóa cánh cửa này. Không biết tại sao chú nhỉ?”
“Nghe nói có người bất tỉnh bên trong.”
“Ơ, sao mà bất tỉnh ạ?”
“Tôi cũng đang muốn biết đây. Này, khi nào cửa mở thì mua cà phê giúp tôi nhé.”
Trưởng nhóm nói rồi đi mất.
Tôi tách đám đông ra, tiến về phía trước. Cửa ra vào là loại cửa kính, có thể nhìn thấy không gian bên trong. Trong phòng nghỉ giải lao có mấy chiếc máy bán hàng tự động và vài băng ghế, ngoài ra có thêm một chiếc TV, nhìn khá nhàm tẻ. Tôi dán mắt vào lớp kính, quan sát tình hình bên trong.
Một người đàn ông đang nằm trước máy bán nước ngọt. Lưng anh ta quay về phía chúng tôi nên tôi không biết mặt mũi anh ta ra sao. Nhưng khác với bộ đồ lao động màu be chúng tôi mặc, người đó mặc bộ đồ màu xám, có vẻ anh ta không phải nhân viên bên phòng chế tạo.
“Có chuyện gì thế này, chết tiệt.”
Một người đàn ông hung tợn đứng cạnh tôi kêu lên. Thay vì lo lắng cho người đàn ông đang nằm đó bất tỉnh, ai nấy đều lo không được uống cà phê hay nước ép trước giờ làm. Người mỗi lúc tụ tập lại đông hơn, tiếng kêu ca cũng mỗi lúc một lớn.
“Mọi người tránh sang một bên nào.”
Chú bảo vệ người trước đây từng làm trong Lực lượng phòng vệ Nhật Bản — xuất hiện. Được mọi người chú ý, chú chợt cảm thấy mình trở nên quan trọng, cách mở khóa của chú trông cũng uy nghiêm hơn.
Cửa vừa được mở, mọi người phía sau liền ùa lên, xô tôi về phía trước.
Cơ thể tôi cứ thế bị đẩy đi, tới lúc định thần lại, tôi đã đứng trước một chiếc máy bán hàng tự động. Tôi muốn uống cà phê, nhưng trước mặt tôi lại là chiếc máy bán thức uống dinh dưỡng rất nổi dạo gần đây với câu biểu ngữ: “Chết rồi thì không thể làm việc nữa”. Lòng tôi nghĩ câu này khoa trương quá, nhưng phòng nghỉ giải lao đang chật cứng người, giờ không thể đứng sang hàng chờ mua cà phê được. Không còn cách nào khác, tôi đành phải mua thứ nước “Chết rồi…” kia.
Đang uống nửa chừng thì tôi nghe thấy giọng chú bảo vệ khi nãy, “Không được lại gần. Không được lại gần!” Tôi quay sang nhìn, thấy chú ta quỳ một gối và cúi xuống nhìn gương mặt người đàn ông đang bất tỉnh. Sau một thoáng, chú bảo vệ kêu “Ối” một tiếng.
“Ai đó gọi cứu thương giúp tôi với. Có thể anh ta đã chết rồi.”
Mọi người cùng kêu lên đầy sợ hãi, những nhân viên đứng gần đó nhất loạt tránh ra xa. Thế nhưng hàng chờ mua đồ uống vẫn không bị xáo trộn, họ vẫn giữ đúng thứ tự xếp hàng của mình.
“Ôi, sợ quá!”
Trong số đó có cả những nữ nhân viên vừa kêu sợ vừa đang mua nước ép.
Vừa uống “Chết rồi…” tôi vừa run run nhìn gương mặt người đàn ông đang nằm đó.
Giây phút tiếp theo, tôi phun hết thức uống trong miệng ra.
“Này, bẩn quá! Cậu làm trò gì thế hả?” Chú bảo vệ quát.
“Người… người… người này là quản đốc của cháu ạ.” Tôi lắp bắp.
2.
Từ nhỏ tôi đã thích nghịch các loại máy móc, tôi quyết định khi lớn lên sẽ trở thành một anh kỹ sư. Cụm từ “kỹ sư” luôn gợi ra trong tôi cảm giác về những người tiên phong.
Lên cấp ba, huyễn tưởng đó dần tan biến, tôi hiểu ra rằng kỹ sư cũng chỉ là những nhân viên kỹ thuật, nhưng tôi vẫn không lưỡng lự bước đi trên con đường đó.
Tôi tốt nghiệp đại học tháng Tư năm nay, vừa ra trường liền vào công ty này làm. Công ty này nằm trong top ba công ty hàng đầu của Nhật Bản trong lĩnh vực chế tạo linh kiện ô tô. Doanh thu mỗi năm đạt hai nghìn tỉ yên, số nhân viên là bốn mươi nghìn người, nên nó là một công ty rất lớn. Bố mẹ tôi rất hài lòng với công việc của tôi.
Sau một tháng học việc, khoảng ba trăm nhân viên mới trong đó có tôi được phân về các phòng ban khác nhau. Tôi được dẫn tới bộ phận phát triển thiết bị sản xuất. Đó là bộ phận chế tạo ra các thiết bị sản xuất cho nhà máy. Cụ thể, tôi được phân về phòng hệ thống số hai. Ở đó, người đứng đầu là bác trưởng phòng, dưới có hai quản đốc và mười nhân viên bình thường trong đó có tôi. Phòng tôi làm việc thực sự rất nhỏ.
Người chịu trách nhiệm hướng dẫn cho tôi là anh quản đốc Hayashida. Anh tầm ba mươi lăm tuổi, nhưng gương mặt trẻ thơ, da trắng và đôi mắt giống như lúc nào cũng ngạc nhiên. Ngày xưa, hầu như lớp nào cũng có một cậu học sinh ngây thơ, ham học, hay đỏ mặt mắc cỡ, những học sinh đó khi lớn lên hẳn sẽ giống như anh lúc này.
Ở nơi làm việc, uy tín là thứ quan trọng nhất đấy. Đó là điều đầu tiên anh Hayashida dạy tôi. “Chỉ cần có con dấu của cấp trên, sẽ không có ai phàn nàn điều gì, chỉ cần đưa ra danh thiếp của công ty chúng ta, các công ty đối tác khác đều sẽ vui sướng, cố lấy lòng chúng ta. Nhưng dẫu thế chúng ta vẫn phải làm việc bằng tên tuổi của chính mình. Nếu không, tới khi gặp chuyện cần kíp sẽ không thể xoay xở được.”
Anh Hayashida cũng là người có uy tín bậc nhất trong bộ phận tôi làm việc.
“Quản đốc Hayashida nói thế à? Rằng mọi thứ đều ổn? Ồ, nếu anh ấy đã nói thế thì tôi không ý kiến gì nữa. Vậy làm theo cách đó nhé.”
Khi các nhân viên bên tôi ngồi họp với nhân viên phòng ban khác, họ thường xuyên được nghe đối phương nói câu này. Tôi thầm nghĩ anh Hayashida thật giỏi, nhưng thực ra có rất nhiều cách nhìn nhận một con người, nên dường như mọi người không hẳn công nhận thành tích trong công việc của anh Hayashida.
Ví dụ, có lần một anh đã nói với tôi, “Anh ấy là người vô cùng cẩn trọng, luôn chọn cách thức an toàn nhất. Đương nhiên đó là một điều tốt. Nhưng anh ấy không có kỹ năng thể hiện bản thân với cấp trên. Thế nên bác trưởng phòng hình như không thích anh ấy lắm.”
Tôi băn khoăn không biết sự thật có phải như thế không. Trưởng phòng của tôi giống một nhà đầu cơ đất hơn là một người làm bên kỹ thuật, câu cửa miệng của bác luôn là “Thôi, chốt ở đây luôn đi.”
Khoảng một tháng sau khi tôi theo chân anh Hayashida học việc và giúp việc vặt cho anh, bộ phận nhân sự gửi đến một thông báo xui xẻo.
Nội dung là, công ty sẽ gửi các nhân viên mới đã tốt nghiệp đại học đi thực tập tại công xưởng sản xuất. Nhân viên mới cần trải nghiệm thực tế tại công xưởng để làm tốt công việc của mình. Thông báo viết rằng để làm được như vậy, các nhân viên mới sẽ vào làm việc cùng với những nhân viên bình thường khác.
“Thỉnh thoảng, anh cũng tới công xưởng chế tạo dụng cụ kim bơm đấy. Cố gắng lên nhé, để mọi người biết tới mình, sau này sẽ thuận lợi cho công việc. Phải chú ý bảo vệ cơ thể mình đấy.”
Ngày cuối cùng của tuần trước khi tôi đi thực tập, anh Hayashida động viên tôi như vậy. Nhà máy nơi tôi thực tập cách trụ sở chính gần 30km. Trong thời gian thực tập, chúng tôi sẽ ở tại ký túc xá dành cho người lao động thời vụ nằm cạnh ký túc xá cho người độc thân.
Cuộc sống với hai tuần làm ca ngày một tuần làm ca đêm nối tiếp nhau của tôi đã bắt đầu như thế.
Khi đã quen với việc thực tập ở công xưởng, tôi dần cảm nhận được nhiều niềm vui. Trưởng nhóm của chúng tôi là một ông chú vui tính, những công nhân khác cũng rất tốt bụng. Tuy nhiên, cũng có những người nói chuyện rất khó chịu, kiểu như, “Làm việc cho tử tế vào nhé. Đằng nào hai tháng sau các cậu cũng không cần làm việc tay chân nữa, cả đời chỉ việc ôm cái bút chì.”
Nhưng những người đó từ xưa đã bị mọi người ghét nên tôi không cần bận tâm.
Đúng như anh Hayashida nói, trong tuần anh thường xuống nhà máy này một đến hai lần. Thỉnh thoảng, anh còn tới chỗ tôi xem tình hình làm việc của tôi thế nào. Dạo này anh Hayashida đang điều chỉnh lại các thiết bị mới đưa vào dây chuyền sản xuất khác.
“Công việc thế nào, vất vả không?”
Lúc tôi đang đứng lắp ráp các chi tiết máy trước bằng chuyền, anh Hayashida cúi người xuống như thể lo mọi người xung quanh để ý, bắt chuyện với tôi.
“Em vẫn xoay xở được ạ.”
Tôi đáp, tay vẫn không ngừng làm việc. Bởi nếu tôi ngơi tay, các sản phẩm sẽ dồn ứ ở lại ngay. Biết vậy nên anh Hayashida không nói gì thêm nữa, anh chỉ nói nhỏ, “Cố gắng lên nhé” rồi đi luôn.
Một lần trong giờ nghỉ trưa, tôi được xem một thiết bị mà anh Hayashida vừa đưa vào sử dụng thử nghiệm. Đó là một con robot tự động lắp ghép các linh kiện nhỏ, thậm chí sẽ hàn xì những chỗ cần thiết. Nó là một cánh tay dài, sự linh hoạt trong cử động của nó sánh ngang với tay người.
“Tuyệt quá! Nháy mắt mà nó làm xong rồi!”
Nhìn các linh kiện nhỏ xíu được tạo ra sau mỗi ba giây một, tôi reo lên thán phục.
“Nhưng nó vẫn chưa hoàn hảo đâu.”
Anh Hayashida ngắt điện, đôi lông mày chau lại tạo thành hình chữ bát. “Thành phẩm vẫn chưa đạt. Vì máy hàn hoạt động chưa tốt. Trong khi hai tháng nữa là phải đưa nó vào dây chuyền sản xuất chính thức rồi, đau đầu thật đấy.”
Một người đàn ông trong bộ đồng phục lạ mắt đang đứng cạnh máy. Nghe nói anh ta là nhân viên bên chế tạo máy hàn. Anh ta gầy như con cò hương, sắc mặt cũng không hồng hào.
“Anh Hayashida khó tính quá đấy thôi.” Người đàn ông mỉa mai nói.
Anh ta đương nhiên muốn công ty tôi sớm công nhận sản phẩm bên anh ta đạt chất lượng để có thể nhanh chóng yêu cầu thanh toán.
Nhưng anh Hayashida cương quyết nói, “Người dùng chiếc máy này là công nhân nhà máy chứ không phải tôi. Để sau này họ không gặp rắc rối khi sử dụng, tôi cần làm cho thiết bị trở nên hoàn hảo ngay trong giai đoạn này.”
Một lần nữa tôi thầm nghĩ anh Hayashida quả là một người nghiêm túc.
Tối thứ Bảy, tôi gặp anh Hayashida trước một cửa hàng. Anh ấy đang mua bánh gạo. Anh ấy nói phải đi làm cả trong ngày nghỉ và điều chỉnh máy móc từ sáng tới giờ. Có lẽ bị cảm nên anh vừa ăn bánh gạo vừa hắt hơi, xì mũi đến mấy lần.
Người chết trong phòng giải lao đó chính là anh Hayashida.
3.
Hơn mười giờ sáng hôm đó, trong giờ tạm nghỉ buổi sáng, tôi nghe nói có cảnh sát tới công ty. Lúc này, công nhân viên đều đang nghỉ giải lao ở khoang tập trung được thiết kế từng phòng ban. Mọi ngày vào giờ này tôi sẽ tới máy bán hàng tự động để mua nước uống, nhưng vì sự việc sáng nay nên phòng giải lao bị phong tỏa, không ai được phép ra vào.
“Có cảnh sát tới hỏi chuyện chứng tỏ anh ấy chết không phải do xuất huyết não hay đột tử.” Trưởng nhóm của tôi vừa chia bài vừa nói.
Giờ nghỉ giải lao là giờ chơi bài. Nhưng tôi chỉ ngồi xem. Luật chơi không khó nhưng số tiền cược lớn nên tôi không theo được. Những người làm ở xưởng sản xuất đều là những người giàu có.
“Nghe nói anh ấy bị đánh ở đầu. Đầu anh ấy có một ít máu.” Một công nhân lành nghề vừa nhìn quân bài vừa nói theo.
“Bị đánh á? Tức là anh ấy bị kẻ trộm hay ai đó tấn công à?”
“Có lẽ.”
“Nhưng cửa ra vào được khóa từ bên trong mà?”
“Nhưng cửa sổ lại mở. Hung thủ chỉ cần bỏ trốn qua cửa sổ là được.”
“Thế à? Nhưng liệu bọn trộm có tới vào lúc đêm khuya như vậy không? Hay là anh ấy cãi nhau với ai đó? Anh ấy có phải người như vậy không, Kawashima?”
“Không phải ạ.” Tôi đáp. Kawashima là họ của tôi.
Vì người chết là cấp trên của tôi nên sau đó mọi người hỏi han tôi rất nhiều. Nhưng tôi cũng không biết gì cả. Bị đánh vào đầu, chứng tỏ đây là một vụ án mạng. Tôi thậm chí không thể tin nổi một việc khủng khiếp như vậy lại xảy ra ngay gần mình.
Một lúc sau giờ giải lao kết thúc, chúng tôi trở về vị trí, tiếp tục công việc của mình. Nhưng khoảng ba mươi phút sau, một nữ công nhân tên Yoko tới vỗ vai tôi. Cô ấy nói trưởng nhóm đang gọi tôi.
“Nghe nói có cảnh sát tới hỏi chuyện đấy anh.”
Đôi mắt Yoko lấp lánh sau cặp kính bảo hộ. Đây là cô gái tôi hẹn hò hôm qua. Cô gái này là nhân viên mới, vừa tốt nghiệp cấp ba, tuy có một số điểm hơi trẻ con nhưng cô thể hiện rõ ý định túm lấy cho mình một anh chàng thuộc giới thượng lưu trong công ty để lấy làm chồng. Biết tôi đi xe GTO của Mitsubishi, cô nàng lập tức nài nỉ tôi lái xe đưa đi dạo.
Tôi nhờ Yoko làm tiếp phần việc của mình rồi tới bàn trưởng nhóm ngồi. Có hai người tướng mạo xấu xí đang ngồi ở đó. Họ là cảnh sát của sở cảnh sát tỉnh.
Cảnh sát hỏi tôi những câu kiểu như gần đây tôi nói chuyện gì với anh Hayashida, trạng thái của anh ấy ra sao. Tôi nói gần đây anh ấy rất bận rộn về vụ máy móc nọ.
“Có thật anh ấy bị đánh chết không ạ?” Tôi thắc mắc sau khi cảnh sát đã hỏi xong một lượt.
“Không biết có phải bị đánh không nhưng anh ấy có một vết thương ở chỗ này.”
Một viên cảnh sát chỉ tay vào phần đầu bên trái, ở trên tai một chút.
“Nếu không phải bị đánh thì còn có thể lý giải bằng nguyên nhân gì nữa ạ?”
“Có thể nghĩ tới nhiều nguyên nhân, ví dụ anh ấy bị ngã và đập đầu vào đâu đó chẳng hạn. Chúng tôi sẽ điều tra về việc đó, anh đừng lo.” Viên cảnh sát trả lời với vẻ mặt nghiêm túc rồi hỏi, “Anh đã từng thấy cái này bao giờ chưa?”
Nói rồi anh ta lấy ra chiếc bánh gạo nằm trong túi nylon. Bên trong còn tới ba chiếc. Tôi vẫn còn nhớ chúng. Anh Hayashida đã mua chúng vào hôm thứ Bảy. Tôi nói với cảnh sát như vậy.
“Ồ, thế à…”
Gương mặt hai viên cảnh sát vẫn bối rối như thể họ chưa giải đáp được nghi vấn trong lòng.
“Các anh tìm thấy bánh này ở đâu ạ?”
“Trong thùng rác. Chúng tôi thấy nó bị vứt trong thùng rác phòng nghỉ giải lao. Nhưng tôi thấy kỳ cục vì bánh bên trong vẫn còn mà lại vứt đi.”
Đúng là kỳ cục thật. Với tính cách của mình, anh Hayashida đương nhiên sẽ không vứt đồ ăn đi đâu.
“Mà này, hôm qua anh đã ở đâu?” Viên cảnh sát còn lại hỏi.
Hai mắt tôi mở lớn. “Anh muốn hỏi chứng cứ ngoại phạm ư?”
Nghe xong, hai viên cảnh sát quay sang nhìn gương mặt xấu xí của nhau rồi cười vẻ khó xử.
“Mọi người ai cũng hỏi lại như vậy cả. Chắc do nhiễm từ TV đây mà. Câu hỏi không có ý nghĩa gì đặc biệt đâu. Nếu không tiện thì anh không cần trả lời cũng được.”
Vì không có gì không tiện nên tôi trả lời thành thực. Tôi làm việc tới sáng sau đó hẹn hò với Yoko.
Hai cảnh sát hài lòng ra về.
Sau khi ăn trưa xong, tôi đi xem chiếc máy anh Hayashida điều chỉnh giờ ra sao. Tới nơi, tôi thấy anh Miyashita, người vào công ty trước tôi ba năm, đang đứng ở đó.
“Chuyện lần này nghiêm trọng thật.” Trông thấy tôi, anh Miyashita nhỏ giọng bắt chuyện. Anh ấy chơi tennis nên có làn da sẫm như màu chocolate.
“Em ngạc nhiên quá. Anh Miyashita ở đây từ lúc nào thế ạ?”
“Anh mới tới thôi. Vừa tới anh đã bị trưởng phòng giao cho tiếp quản phần việc này rồi.”
“Ủa, vậy là trưởng phòng cũng về đây ạ?”
“Bác ấy gọi cho anh, sáng nay bác ấy một mình tới đây từ rất sớm.”
“Thế ạ.”
Bác trưởng phòng thường giao phó hết công việc cho người phụ trách, vậy mà lần này bác ấy một mình tới đây, chứng tỏ bác ấy đã rất vội vã.
“Ngày hôm qua chắc anh Hayashida cũng tới đây anh nhỉ?”
“Hình như vậy. Sắp phải đưa máy vào dây chuyền sản xuất chính thức, vậy mà phần máy hàn vẫn chưa ổn nên anh ấy rất lo lắng.”
“Bình thường nhân viên sẽ không đi làm vào Chủ nhật. Không biết có ai nhìn thấy điều gì khả nghi không?”
“Hình như là có đấy.”
“Ủa, thế ạ?”
“Nghe nói một người bên tổ đảm bảo an toàn nhà máy đi làm vào ngày nghỉ. Người đó nhìn thấy anh Hayashida lần cuối vào lúc mười một giờ đêm. Lúc đó, anh Hayashida đang đi về phía phòng giải lao.”
“Mười một giờ ư, anh ấy làm việc khuya quá.”
“Thế mà anh ấy vẫn quẹt thẻ chấm công lúc mười giờ đấy.”
Chuyện đó không có gì bất thường. Do quy định về việc làm thêm nên chắc anh ấy đã quẹt thẻ chấm công trước, sau đó làm ngoài giờ không lương.
“Lúc đó, anh Hayashida chỉ có một mình ạ?”
“Không, nghe kể trước đó anh ấy ở cùng một nhân viên bên công ty sản xuất máy hàn. Nhưng lúc bị nhìn thấy thì anh Hayashida chỉ đi một mình thôi.”
“Ồ.”
“Nhân viên đó nói anh ta có gọi anh Hayashida nhưng anh ấy cứ thế bước đi mà không đáp lại. Chuyện đó thật kỳ lạ vì bình thường anh ấy thân thiện thế mà.”
“Anh Miyashita biết rõ thế.” Tôi nhìn gương mặt sẫm màu của anh.
“Anh vừa nói chuyện với anh chàng bên tổ đảm bảo an toàn đó xong. Anh ta rất tức giận vì bị cảnh sát đối xử như nghi phạm.”
Ừm, chắc là thế rồi.
“Nghĩa là vụ án xảy ra sau mười một giờ anh nhỉ?”
“Ừ. Vấn đề là không biết anh ấy bị ai đánh.”
“Chưa khẳng định là bị đánh hay không mà anh.”
“Nhưng ngã kiểu gì mà một bên đầu đập xuống mạnh tới mức gây chết người được? Anh tin anh ấy bị đánh. Có điều, không biết ngoài anh ấy ra còn ai ở lại nhà máy tới giờ đó nữa.”
“Giờ đó máy móc cũng nghỉ rồi anh nhỉ?”
A… Tôi nói hoàn toàn vô tình nhưng giờ chính tôi bị sốc. Hình như anh Miyashita cũng cùng suy nghĩ với tôi.
Hai chúng tôi cùng nhìn cánh tay kim loại của con robot mà anh Hayashida đang phụ trách.
4.
Sáu giờ tối hôm sau, đêm thức canh anh Hayashida được tổ chức tại ngôi chùa gần nhà anh. Tôi không làm thêm buổi tối để về đó. Lúc cầm nén hương trong tay, tôi nghe thấy cuộc nói chuyện của các cô, các bác đứng xếp hàng phía trước mình.
“Nghe nói cậu ấy làm việc chăm chỉ lắm.”
“Ừ. Đúng là cần làm việc để lo cho cuộc sống nhưng cậu ấy chẳng chịu nghỉ ngơi gì, hầu như thứ Bảy, Chủ nhật nào cậu ấy cũng đi làm cả. Như vậy thì hơi quá.”
“Để rồi cuối cùng chết ở công ty luôn. Tội nghiệp vợ cậu ấy.”
Hóa ra trên đời có cách nghĩ như vậy. Tâm trạng tôi trở nên phức tạp. Tôi chỉ biết anh Hayashida khi anh ấy ở công ty, nhưng đúng là khi trở về nhà, vẫn luôn có gia đình chờ đợi anh ấy.
Sau khi dâng hương, tôi sang phòng bên cạnh, thấy sushi và bia được chuẩn bị sẵn trên bàn. Nhìn quanh, tôi thấy rất nhiều người của công ty, điều ấy như chứng minh lúc sinh thời anh Hayashida rất được mọi người yêu mến. Đàn anh của tôi ở công ty đang tụ tập ở góc trong cùng của phòng.
“Nghe nói đã có kết quả giải phẫu.”
Tôi vừa ngồi xuống, anh Miyashita liền ghé vào tai tôi nói nhỏ. “Vết thương trên đầu anh ấy đúng là không phải do ngã mà thành. Họ nói đó là vết thương do một hung khí rất cứng đập vào đầu, một cái duy nhất.”
“Hung khí cứng ư…”
Cánh tay thô kệch của con robot hiện lên trước mắt tôi.
Biết đâu hung thủ chính là con robot đó? Nghĩa là anh Hayashida đã gặp tai nạn trong lúc làm việc, đó là suy đoán của tôi và anh Miyashita. Chúng tôi chưa nói với ai về suy nghĩ này. Riêng việc gặp tai nạn trong giờ làm việc đã là một vấn đề lớn rồi, giờ nếu lộ ra rằng anh ấy gặp tai nạn trong thời gian làm thêm không lương sau khi quẹt thẻ chấm công thì rõ ràng cả bộ phận sẽ bị truy cứu trách nhiệm.
Nhưng nếu cho rằng đó là tai nạn do robot gây ra thì vài điểm mâu thuẫn. Thứ nhất, tôi và anh Miyashita không thấy dấu máu khi kiểm tra cánh tay robot. Thứ hai, anh ấy không gục ở nơi làm việc mà lại gục ở phòng nghỉ giải lao, điều này không hợp lý. Thứ ba, chúng tôi không hiểu tại sao cửa vào phòng nghỉ giải lao lại bị khóa.
“Anh Miyashita ơi, hôm nay anh gặp người bên công ty sản xuất máy hàn chưa?”
“Anh gặp rồi. Nghe nói cảnh sát cũng tới hỏi thăm bên đó. Chắc anh nhân viên đó ngạc nhiên lắm khi nghe tin anh Hayashida đã chết.”
“Hôm Chủ nhật anh ta ở cùng anh Hayashida ạ?”
“Ừ. Ban ngày anh ta bị anh Hayashida gọi tới, bắt cùng điều chỉnh máy móc với anh ấy. Anh ta bảo khoảng hơn mười giờ tối anh ta tạm biệt anh Hayashida để về nhà. Hình như anh Hayashida đã quẹt thẻ chấm công lúc đó. Nhưng anh Hayashida bảo anh kia rằng anh ấy sẽ ở lại làm việc thêm chút nữa rồi mới về.”
Chẳng có gì ngạc nhiên nếu anh Hayashida làm thế. Anh ấy là ông vua làm thêm không lương, đến mức đã từng bị Hiệp hội Lao động để mắt tới.
“Chắc anh nhân viên bên công ty sản xuất máy hàn cũng bị hỏi chứng cứ ngoại phạm anh nhỉ?”
“Nghe nói thế. Nhưng lúc mười một giờ anh ấy đã về tới văn phòng và gặp mặt đồng nghiệp ở đó nên không vấn đề gì cả.”
Giờ khuya như vậy vào Chủ nhật mà vẫn có người ở văn phòng đó, chứng tỏ môi trường lao động ở công ty nào cũng giống nhau cả.
“Sự việc lần này khủng khiếp thật. Sinh mạng con người mong manh thật đấy.”
Một anh có biệt danh “Hổ” ngồi đối diện tôi có vẻ rất mãn nguyện với món sushi. Anh đang dùng tăm xỉa răng. Tuy biệt danh là hổ nhưng dáng anh lại giống một con gấu trúc. Nhìn những bậc đàn anh hầu như không thay đổi cảm xúc khi đồng nghiệp vừa mất, tôi cảm thấy công ty thật là một nơi kỳ lạ. Công ty không phải nơi những người hợp nhau cùng tụ tập lại, mà đôi khi là nơi mọi người bị cưỡng ép ở lại cùng nhau. Ngay cả tôi cũng thế, dù anh Hayashida đã chỉ bảo tôi rất nhiều, vậy mà giờ này tôi lại có một ý nghĩ không phù hợp, rằng giá mà vụ án phức tạp hơn chút nữa thì đã thú vị hơn nhiều rồi.
Lúc chúng tôi đứng dậy, trưởng phòng bỗng xuất hiện. Mặc sự có mặt của những người xung quanh, trưởng phòng chào chúng tôi “Ồ, các cậu uống khá đấy” như cách chào khi người ta gặp nhau ở quán rượu. Chúng tôi đành phải ngồi xuống.
“Hôm nay mệt thật. Chẳng làm được việc gì.”
Vừa ngồi xuống, bác liền mở miệng than phiền ngay. Nghe nói cảnh sát đã tới trụ sở chính, hỏi han mọi người rất cặn kẽ về anh Hayashida.
“Cháu còn bị hỏi cả bằng chứng ngoại phạm đấy bác ạ.”
Anh Hổ lập tức tiếp chuyện. “Chẳng lẽ họ nghĩ chúng ta làm gì anh Hayashida hay sao?”
“Hôm qua bác cũng bị hỏi dưới nhà máy như vậy. Người dân bình thường thì lấy đâu ra bằng chứng ngoại phạm chứ.” Trưởng phòng nói oang oang. “Mười hay mười một giờ tối là khung giờ nằm nhà xem TV rồi. Nhưng lời làm chứng của gia đình lại không có giá trị phải không nào?”
“Nghe nói vậy ạ.”
“Thế thì không được rồi. Nhưng nếu nói tôi còn nhớ nội dung chương trình trên TV thì sao nhỉ?… À mà không được, nếu muốn, thủ phạm có thể thu băng rồi xem lại.”
“Mười đến mười một giờ tối Chủ nhật là khung giờ phát sóng phim Chuyện thu phục thiên hạ, trưởng phòng nhỉ?” Anh Hổ, người am tường về các chương trình TV, nói.
Bác trưởng phòng vỗ đầu gối bộp một cái.
“Đúng thế đấy. Đặc biệt bữa trước là tập cuối của phim rồi. Tôi gần như dán mắt vào phim luôn.”
Tôi thở dài ngán ngẩm. Chuyện thu phục thiên hạ là một bộ phim được giới công nhân viên rất thích, kể về một chàng lính quèn nuôi ước mơ thu phục thiên hạ và con đường thăng tiến của anh ta. Tôi đã xem qua một lần, nó chỉ là một phim cổ trang nhàm chán pha trộn giữa đánh đấm, nhân tình thế thái và các tình tiết ướt át, xem được một nửa tập là chán. Nhưng hình như đối với những người đàn ông mỏi mệt vì công việc thì đây lại là một bộ phim giải trí nhẹ nhàng, phù hợp. Ở mục tin giải trí trên báo có nói rất nhiều người mong ngóng để được xem bộ phim này.
“Thôi chuyện đó bỏ qua.”
Bác trưởng phòng rót ồng ộc thứ bia đã nguội vào chiếc cốc giấy, uống cạn cả lớp bọt trắng rồi nói tiếp.
“Từ ngày mai các cậu hãy làm việc chăm chỉ thay cả phần Hayashida nữa nhé. Vì nếu chết rồi thì có muốn làm việc cũng không làm được đâu.”
Khi bác trưởng phòng nhắc tới một câu không phù hợp để nói ra trong đêm thức canh, một bác gái giúp việc bất chợt lại gần nói, “Bác ơi, có cảnh sát tới tìm ạ.”
“Gì cơ?”
Bàn tay cầm cốc bia thứ hai định uống của bác trưởng phòng khựng lại.
5.
Tôi và anh Miyashita cùng bác trưởng phòng leo lên xe cảnh sát để cùng tới nhà máy. Hai người ngồi ở hàng ghế trước là hai cảnh sát chúng tôi gặp bữa trước.
Họ không nói chuyện nhiều trên xe, điều đó khiến tôi không thoải mái.
Về tới nhà máy, chúng tôi tới chỗ đặt cỗ máy robot của anh Hayashida. Tôi và anh Miyashita nhìn nhau. Mặt anh hiện rõ chữ “Không hay rồi.” Có lẽ, trên mặt tôi cũng hiện ra dòng chữ như vậy.
“Thực ra, tôi muốn các anh chạy thử chiếc máy này. Nói một cách chính xác, tôi muốn nhờ các anh chạy thử phần cánh tay của con robot này.” Vừa tới nơi đặt con robot, viên cảnh sát tên Toshigaki liền nói.
Mái tóc húi cua của anh ta có lẫn những sợi bạc.
“Nhưng giờ không phải giờ làm việc…” Trưởng phòng lí nhí nói.
“Không sao, tôi đã xin phép công ty anh rồi.”
Viên cảnh sát lấy một chiếc phong bì từ túi áo vest ra, đưa cho trưởng phòng. Trưởng phòng nhìn tài liệu bên trong phong bì. Tôi đứng bên cạnh nhòm vào. Đó là công văn cho phép vận hành máy móc để phục vụ điều tra.
“Xem ra anh đã chấp nhận đề nghị của tôi rồi.”
Viên cảnh sát mỉm cười, nụ cười khiến người đối diện gai người, rồi lập tức mặt anh ta nghiêm lại. “Vừa rồi trưởng phòng có nói vì giờ không phải giờ làm việc nên không vận hành con robot được phải không?”
“Đó là quy định của công ty tôi.”
“Tôi biết. Có điều, tôi muốn anh trả lời trung thực câu hỏi sau: anh Hayashida có phải kiểu người hay vi phạm quy định đó không? Nghĩa là anh ta liệu có vận hành máy móc sau khi đã quẹt thẻ chấm công không?”
“Không đâu.”
“Có khả năng.”
“Có khả năng như vậy.”
“Ơ?”
Viên cảnh sát ngớ người. Bởi trong ba người, chỉ có trưởng phòng phủ định khả năng đó. “Rốt cuộc là có hay không có khả năng đó?”
“… Có khả năng.” Trưởng phòng bất đắc dĩ nói. “Nhưng tôi luôn bảo cậu ấy không được làm thế. Có điều cậu ấy nhiệt tình với công việc quá nên…”
“Đủ rồi, đủ rồi anh.”
Viên cảnh sát đưa một tay lên, nở nụ cười khó xử. “Tôi không phải người của công ty anh mà. Nếu vậy, trong trường hợp anh ấy vận hành máy ngoài giờ làm việc và vô tình gây tai nạn thì anh nghĩ anh ấy sẽ làm gì?”
Tôi nghĩ, biết ngay là thế mà. Viên cảnh sát đã nhận ra đây là vụ tai nạn do robot gây ra.
“Đương nhiên trong trường hợp đó, cậu ấy có trách nhiệm phải trình báo lại…”
Trưởng phòng đáp một cách vòng vo. Nhưng việc nói những lời không trung thực nhằm vượt qua vòng truy vấn của cảnh sát vốn dĩ là một việc không thể.
“Anh trưởng phòng này.” Viên cảnh sát tỏ ra ngạc nhiên. “Tôi đã nói tôi không phải người của công ty anh mà.”
Nhưng trưởng phòng vẫn ậm ừ một lúc lâu, mãi sau mới buông xuôi vai xuống, trung thực khai ra. “Chắc cậu ấy sẽ tìm cách che giấu vụ tai nạn đó.”
Viên cảnh sát gật đầu như muốn nói “Tốt lắm.”
“Vậy giờ các anh có thể vận hành chiếc máy, à không, con robot này được không?”
Anh Miyashita đáp “Vâng” rồi bắt đầu thao tác. Cánh tay robot cử động đầy linh hoạt.
“Kỳ diệu thật đấy.” Viên cảnh sát chăm chú quan sát. “Nó có vẻ còn khéo léo hơn cả tôi.”
“Con robot này sử dụng hệ thống ASY. Đó là kỹ thuật độc quyền do phòng tôi phát triển, không gây ồn, hiện chúng tôi đang đăng ký bằng sáng chế cho nó…”
Vừa khoe tới đó thì trưởng phòng chợt bừng tỉnh, bác khẽ ho hung hắng. Khi được người khác khen thiết bị của mình, những lời quảng cáo về nó cứ tự động buột ra khỏi miệng bác như một phản xạ có điều kiện.
“Tôi xem đủ rồi anh ạ.”
Viên cảnh sát nói, bảo anh Miyashita dừng robot lại.
“Ừm…”
Vừa gãi gãi mái đầu thưa, trưởng phòng vừa nói. “Có lẽ anh cảnh sát đang muốn cho chúng tôi biết chi tiết vụ tai nạn, nhưng như anh biết, Hayashida nằm gục trong phòng giải lao nên…”
“Tôi biết. Thế nên khi nãy tôi mới hỏi anh rằng nếu gặp tai nạn anh Hayashida sẽ xử lý thế nào. Anh đáp có lẽ anh ấy sẽ tìm cách che giấu nó. Thực tế, anh Hayashida quả thực đã làm như vậy. Khi nhận ra mình vừa gặp tai nạn, anh ấy đã nghĩ đến việc rời khỏi hiện trường. Thế là anh ấy tới phòng nghỉ giải lao, nằm xuống. Nhưng nếu đột nhiên có ai tới thì rất phiền nên anh ấy đã khóa cửa từ bên trong.”
Ra là vậy. Tôi bất giác vỗ bộp hai tay vào nhau.
“Anh nhân viên tổ bảo đảm an toàn nhà máy đã trông thấy anh Hayashida đúng vào lúc đó các anh nhỉ. Thế nên anh Hayashida mới không thể đáp lại khi được gọi.”
“Chắc thế.” Viên cảnh sát nhìn tôi gật đầu.
“Nhưng nếu thế thì sao cậu ấy lại chết nhỉ? Cậu ấy vẫn đi được mà…” Trưởng phòng hỏi.
Viên cảnh sát trẻ im lặng nãy giờ liền đáp, “Nguyên nhân tử vong là xuất huyết trong não và trường hợp như thế này rất hay xảy ra. Nó gây chấn động não, làm mất đi ý thức, nhiều trường hợp nạn nhân tỉnh lại một lúc rồi sau đó mới tử vong.”
“Thế nên mọi người hãy cẩn thận khi đầu bị va đập nhé.” Viên cảnh sát đầu húi cua cười cười nói. “Thực ra trong lúc mọi người tới lễ thức canh, chúng tôi đã điều tra cỗ máy này một chút rồi. Kết quả là chúng tôi thấy có máu dính ở phần đầu cánh tay robot. Tuy máu đã được lau chùi sạch sẽ, nhưng nếu áp dụng kỹ thuật phân tích để điều tra thì sẽ thấy.”
Tôi nghĩ chắc họ dùng luminol.
“Vấn đề lúc này là ai đã lau vết máu ấy đi.”
“Đương nhiên là Hayashida rồi.”
“Không phải. Vì nếu thế thì sẽ rất lạ.”
Viên cảnh sát lại lấy từ con robot ra một thứ gì đó. Là một miếng giẻ. Loại giẻ này chuyên dùng để vệ sinh máy móc, “Trên miếng giẻ này có dính máu, chúng tôi suy đoán rằng nó đã được dùng để lau cánh tay robot. Miếng giẻ này nằm lẫn trong giỏ đựng giẻ phế thải.”
“Thì… thì chính Hayashida đã vứt đi đó.”
“Không không.” Viên cảnh sát lắc đầu. “Chiếc giỏ đựng giẻ phế thải này được thay mới vào sáng thứ Hai. Thế nên việc miếng giẻ nằm trong giỏ chứng tỏ cánh tay robot đã được lau vào sáng thứ Hai hoặc sau đó.”
Trưởng phòng im lặng. Chúng tôi cũng không nói gì.
“Anh hiểu rồi chứ? Thế nên chúng tôi mới gọi ba người tới. Trong số những người liên quan, chỉ có ba người các anh có khả năng lau chùi robot ngày hôm qua thôi.” Nói rồi ánh mắt viên cảnh sát chợt trở nên sắc lạnh. “Thôi, các anh mau thật thà khai báo đi.”
“Xin lỗi.”
Đột nhiên, bờ vai của trưởng phòng đứng cạnh tôi chùng hẳn xuống. Nhưng thực ra đó là ảo giác của tôi, trưởng phòng đã quỳ xuống đất.
“Chính tôi đã lau chùi nó. Khi nghe tin Hayashida bị thương ở đầu, tôi đã nghĩ ngay tới con robot nên vội lao tới đây. Quả nhiên trên tay robot dính máu nên… Tôi lo sợ nếu chuyện này lộ ra thì tôi sẽ phải chịu trách nhiệm, vì thế… Xin lỗi các anh, hãy tha thứ cho tôi.” Trưởng phòng òa khóc.
Nhìn trưởng phòng luôn ra uy, nạt nộ cấp dưới trong bộ dạng này, tôi thấy buồn nhiều hơn là hả dạ. Con người ta có lẽ không nên tỏ vẻ nhiều quá.
“Không sao đâu, anh ngẩng đầu lên đi.”
Viên cảnh sát đặt tay lên vai trưởng phòng. “Anh yên tâm. Có lẽ, anh sẽ không bị truy cứu trách nhiệm đâu.”
“Gì cơ?”
Trưởng phòng hướng gương mặt đen sì vì nước mắt và bụi bẩn về phía viên cảnh sát.
“Thực ra, có một điều bí ẩn ở đây. Một điểm chưa hợp lý. Đó là hình dáng của đầu cánh tay robot. Chúng tôi đã thử thay đổi góc độ của phần cánh tay dính máu nhiều lần, nhưng vẫn không khớp với miệng vết thương của anh Hayashida. Khi nãy để cho chắc ăn, tôi đã nhờ các anh chạy thử con robot, nhưng có vẻ hình dáng của đầu cánh tay con robot vẫn không hề thay đổi.”
“Hả? Nếu vậy vết thương của Hayashida là…”
“Nghĩa là vết thương của anh ấy không phải do robot gây ra.” Viên cảnh sát mỉm cười.
6.
“Vậy nghĩa là hung thủ là cậu nhân viên bên công ty sản xuất máy hàn đó hả?” Nhóm trưởng vừa xóc quân bài vừa hỏi.
“Vâng ạ.”
“Ồ, đáng sợ quá.”
Người nhân viên đó — tên anh ta là Yamaoka — đã khai ra toàn bộ sau khi bị cảnh sát bắt.
“Do cơn nóng giận nhất thời của tôi.”
Đó là lý do của anh ta. Anh ta đột ngột nổi nóng nên đã lỡ tay sát hại anh Hayashida.
Đương nhiên, anh ta có lý do để trở nên tức giận như vậy. Nhưng lý do đó không chỉ có một. Rất nhiều lý do cùng hợp lại, biến thành sát ý bừng bừng trong người anh ta.
“Tôi đã phát ngấy lên rồi. Anh Hayashida kĩ tính đến mức dị thường, chỉ cần máy móc nhập về có chút xíu không ổn, anh ấy sẽ nói máy khác với thông số yêu cầu và bắt chúng tôi sửa hết chỗ này đến chỗ nọ, không có điểm dừng. Đương nhiên đó là vì anh ấy rất tâm huyết với công việc, nhưng các anh thử đặt mình vào vị trí của tôi — người phải đi theo đáp ứng yêu cầu của anh ấy mà xem. Việc máy móc có chút lỗi là chuyện đương nhiên, không có cỗ máy nào hoàn hảo cả. Chúng ta phải chấp nhận những lỗi ấy ở một mức độ nào đó. Mọi người đều làm thế cả. Hơn nữa tôi còn nhiều công việc khác, từ đầu năm tới nay, tôi mới được nghỉ vỏn vẹn năm ngày. Đấy là bao gồm cả thứ Bảy, Chủ nhật rồi đấy. Vâng, đương nhiên hầu hết là làm thêm không lương.
“Chủ nhật tuần trước tôi cứ ngỡ sẽ được nghỉ, nhưng anh Hayashida lại gọi tôi đến. Đương nhiên tôi phải tới vì anh ấy là khách hàng mà. Quả nhiên vẫn như mọi khi, anh ấy liên tục ra chỉ thị phải làm thế này, phải làm thế kia. Chúng tôi đã tháo ra lắp vào cùng một chi tiết đến cả ngàn lần. Nhưng tôi vẫn ráng kiềm chế. Cứ như vậy, cuối cùng cũng tới gần mười giờ tối. Anh Hayashida bảo tôi rằng thôi hôm nay làm tới đây thôi. Tôi đã rất vui. Bởi lúc mười giờ tối TV sẽ bắt đầu phát bộ phim yêu thích của tôi. Một bộ phim cổ trang tên Chuyện thu phục thiên hạ. Bộ phim ấy là niềm háo hức lớn nhất của tôi trong cả một tuần dài. Hơn nữa hôm đó còn là tập cuối. Tôi đã định gọi về cho vợ, bảo cô ấy thu băng lại cho tôi. Nhưng rồi tôi nhớ ra trong phòng nghỉ giải lao có TV nên quyết định tới đó xem. Anh Hayashida cũng quẹt thẻ chấm công và tới ngồi cạnh tôi. Chuyện đó với tôi không vấn đề gì. Vì tôi hoàn toàn chìm đắm vào việc xem TV. Nhưng khi bộ phim bắt đầu được khoảng 5 phút, anh Hayashida thỉnh thoảng lại nói chuyện với tôi. Đương nhiên là chuyện công việc. Ví dụ như chi tiết đó của máy đang như thế nào, có dữ liệu này nọ không. Anh hiểu cảm giác đó mà, phải không anh cảnh sát? Tôi chỉ muốn được xem TV. Công việc đã kết thúc, tôi không muốn anh ấy nói chuyện với tôi nữa. Nhưng anh Hayashida không hiểu điều đó. Ngoài ra còn một điều khiến tôi khó chịu nữa. Hình như anh ấy bị cảm cúm, cứ một lúc anh ấy lại sụt sịt mũi. Ồn không chịu nổi, không thể xem TV được. Tôi bực bội lắm. Bực đến mức bụng phát đau. Xem phim mà không thể ngấm được nội dung vào đầu. Một lúc sau, anh ấy lại có hành động khiến tôi nổi giận hơn. Đúng vậy, chính là món bánh gạo đó. Anh ấy đã bỏ bánh gạo ra nhai rôm rốp. Tôi lấy chiếc cờ-lê trong hộp dụng cụ đặt bên cạnh mình, đánh thật mạnh vào đầu anh ta. Tôi biết đó là tội ác. Nhưng lúc đó tôi thực sự muốn làm thế. Đúng vậy, lúc đánh tôi thấy thoải mái lắm. Nhưng chỉ giây phút đó thôi. Sau đó, tôi lập tức thấy sợ hãi.”
Theo lời kể của viên cảnh sát, Yamaoka đã cung cấp lời khai như vậy. Sau đó, cảm thấy để nguyên thi thể như vậy không ổn nên anh ta mang anh Hayashida tới trước con robot. Rồi anh ta lấy máu trên đầu anh Hayashida bôi vào đầu cánh tay robot, cắm điện cho con robot rồi rời khỏi đó. Mục đích của anh ta là làm mọi người nhầm tưởng rằng anh Hayashida chết do sai lầm trong lúc sử dụng máy móc.
Nhưng chuyện không dừng lại ở đó. Anh Hayashida đã tỉnh lại. Anh ấy nhìn xung quanh và hiểu ra tình hình. Tuy gọi là hiểu ra, nhưng khả năng cao là anh ấy đã hiểu sai hướng. Có lẽ ý thức của anh ấy rất mông lung, nên anh ấy có ảo giác rằng mình bị robot đánh.
Đối với một kỹ thuật viên, bị tai nạn ngoài giờ làm việc, hơn nữa lại do máy móc gây ra là một điều cấm kị. Vì thế, với đầu óc lơ mơ của mình, anh ấy ngắt điện của con robot rồi đi tới phòng nghỉ giải lao. Anh ấy khóa cửa lại để không ai vào được nữa. Sau đó, anh ấy ngất đi và lần này không bao giờ tỉnh lại nữa.
Người vứt túi bánh gạo vào thùng rác là Yamaoka.
“Tóm lại, bài học rút ra là đừng có làm việc nhiều quá.” Vừa chơi bài trưởng nhóm vừa nói.
“Dân văn phòng và kỹ sư đúng là những người không biết giới hạn gì cả. Chỉ cần muốn làm thì việc nhiều không xuể, làm tới khi nào cho hết được. Còn chúng ta thì khác, nếu không còn sản phẩm được chuyển trên băng chuyền thì có muốn làm việc cũng không được. Chúng ta chẳng bao giờ phải làm thêm không lương cả.” Chú trưởng nhóm nhiều năm kinh nghiệm lên tiếng, đồng nghiệp xung quanh cũng thi nhau nói ra suy nghĩ của mình.
“Kẻ giết người đương nhiên có lỗi, nhưng người đã khuất cũng có vấn đề. Nhiệt tình với công việc là tốt nhưng nếu vì say mê công việc quá mà không nghĩ tới cảm giác của người khác thì không được.”
“Anh nói phải.”
“Vì anh ấy dùng tới cái đầu nhiều quá đấy. Chẳng lẽ những con người tài giỏi đều sẽ chết nếu không dùng tới đầu mình một vài ngày hay sao?”
“Nhưng mà ngày nào cũng không dùng như cậu thì cũng không ổn đâu.”
“Anh nhiều chuyện quá.”
“Dù sao tôi cũng không muốn mình bị như vậy. May là tôi được làm việc tại nhà máy.”
Mọi người gật gù tán đồng.
“Thôi đừng nói vậy. Ngày mai cậu Kawashima phải về trụ sở rồi.”
Nghe trưởng nhóm nói, mọi người liền quay sang nhìn tôi.
“Ồ, kỳ thực tập của cậu kết thúc rồi à? Nhanh thật đấy.”
“Về đó làm việc chăm chỉ nhé.”
Tôi đứng dậy, cúi đầu cảm ơn mọi người.
Không lâu sau, tiếng chuông báo bắt đầu giờ làm thêm vang lên. Mọi người lũ lượt đứng dậy về vị trí làm việc. Nhưng vì còn phải dọn dẹp phòng ký túc nên hôm nay tôi không ở lại làm thêm.
Sau khi mọi người đi khỏi, Yoko đến cạnh tôi. “Lần sau anh lại lái xe đưa em đi dạo nhé.”
“Ừ.”
“Em có cái này tặng anh.”
Nói rồi cô ấy chìa ra một tấm bùa cầu sức khỏe. “Đừng chết vì làm việc quá sức đấy.”
Tôi giật mình. “Anh sẽ chú ý.”
“Tạm biệt anh.”
Yoko đeo kính bảo hộ lên, đi về phía băng chuyền. Nhưng giữa chừng cô ấy dừng lại, quay về phía tôi vẫy vẫy tay. Từ khẩu hình, tôi biết cô ấy đang nói, “Cố gắng lên nhé!”
Làm như tôi ra chiến trận không bằng.
Vừa nghĩ vậy, tôi vừa lắc lắc chiếc bùa.