4. LẼ RA ĐÃ RẤT NGỌT
1.
Chiếc máy bay hướng về hòn đảo Honolulu không một chút chậm trễ.
“Cháu đi hưởng tuần trăng mật à?”
Người vừa bắt chuyện với tôi là một người đàn ông đẹp lão, mặc bộ vest nhạt màu rất đẹp, ông ngồi ở hàng ghế cạnh hàng ghế của tôi, ngăn cách bởi lối đi.
“Vâng ạ.” Tôi đáp.
Ông lão lim dim đôi mắt bên dưới hàng lông mày trắng. “Thích thật. Đúng là người ta nên đi du lịch khi còn trẻ.”
Tôi mỉm cười rồi hỏi, “Chỉ có hai bác đi Hawaii với nhau thôi ạ?”
Bên cạnh ông là một bà lão nhỏ nhắn và có vẻ không còn ai khác đi cùng họ. Như thể nhận ra ánh mắt của tôi, bà lão quay sang nhìn tôi mỉm cười.
“Ừ. Vì Hawaii rất tốt cho người già như hai bác.”
Nói rồi ông lão hạ giọng xuống, nói tiếp, “Thực ra chuyến du lịch này nhân dịp đám cưới vàng của hai bạc: Bác tổ chức chuyến đi để lấy lòng bác gái đấy.”
“Vâng, ra là thế.”
Tôi gật đầu, quay sang nhìn Naomi để kết thúc câu chuyện. Cô ấy đang đọc sách, nhưng hình như có lắng nghe cuộc trò chuyện vừa rồi nên khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau, cô ấy nhoẻn miệng cười.
Tới sân bay Honolulu, sau khi nhận hành lý, tôi dẫn Naomi lên xe bus để tới công ty cho thuê xe tự lái. Tôi đã đặt trước nên không mất nhiều thời gian làm thủ tục. Sau khoảng mười lăm phút, chúng tôi leo lên một chiếc xe Mỹ nho nhỏ rồi xuất phát. Từ đây chuyến đi chỉ còn lại hai chúng tôi.
“Anh định đi thẳng tới Kuilima, trên đường đi em có muốn rẽ qua chỗ nào không?”
Địa danh tôi nhắc tới nằm ở đầu phía bắc hòn đảo Oahu. Tôi đã đặt phòng ở một khách sạn trong khu nghỉ dưỡng tổng hợp ở đó.
“Không anh ạ, anh đi thẳng tới khách sạn đi. Em cũng hơi mệt rồi.” Naomi đáp.
“Ừ. Ngồi máy bay nhiều giờ liền mệt thật.” Tôi gật đầu, chân phải giẫm bàn đạp ga mạnh hơn một chút.
Đối với tôi và Naomi, chuyến đi tới Hawaii này không phải lần đầu tiên.
Với tôi là lần thứ tư và với Naomi là lần thứ hai. Dẫu vậy, chúng tôi vẫn không lưỡng lự khi chọn nơi đây làm điểm đến cho chuyến du lịch trăng mật của mình vì cả hai cùng thống nhất rằng chúng tôi không muốn quá phô trương.
Có một vài lý do khiến chúng tôi không thể phô trương.
Đầu tiên là vì lần kết hôn này của tôi là tái hôn. Tôi hiện ba mươi tư tuổi, hồi hai mươi sáu tuổi tôi đã kết hôn một lần. Vợ cũ của tôi đã mất ba năm trước vì tai nạn giao thông.
Và một lý do khác là đứa con gái của tôi với người vợ đã mất cũng vừa qua đời gần đây, tôi vẫn chưa thể cảm nhận được niềm hạnh phúc đong đầy từ trái tim mình.
Thực ra trong lần kết hôn này chúng tôi cũng không tổ chức tiệc cưới. Chúng tôi chỉ đăng ký kết hôn, thậm chí không cử hành hôn lễ. Nhưng Naomi có vẻ không để ý chuyện đó lắm. Gần đây, có nhiều cô gái trẻ không thích hôn lễ và tiệc cưới gợi lên cảm giác về một cuộc hôn nhân giữa hai gia đình (vì lẽ ra chỉ nên là hôn nhân giữa hai người), nên có lẽ việc tôi không tổ chức lễ cưới cũng không phải một việc quá đáng gì.
Nhưng tôi vẫn chưa nói thực với Naomi. Còn một lý do nữa khiến tôi không muốn việc kết hôn giữa chúng tôi trở nên phô trương. Với tôi, lý do chưa nói ra đó mới là nguyên nhân lớn nhất.
2.
Chúng tôi đến khách sạn lúc quá trưa. Giờ làm thủ tục nhận phòng thì hơi sớm nên chúng tôi gửi hành lý rồi ăn một bữa trưa nhẹ trong nhà hàng.
“Bên này ít người Nhật anh nhỉ?”
Gọi món xong, Naomi nhìn quanh rồi nói nhỏ. Ngoài chúng tôi ra, quanh đây không còn người Nhật nào khác.
“Mới qua tuần lễ vàng nên khách du lịch người Nhật khá ít, nếu có chắc họ cũng tới Waikiki rồi em ạ.”
“Vì quanh đây không có chỗ nào cho những người trẻ chơi mà.”
“Nếu ở trong khách sạn thì có thể chơi golf, chơi tennis và cưỡi ngựa nữa, nhưng bước ra ngoài thì chẳng có gì cả.”
“Đến cả sàn nhảy cũng không có thì người trẻ Nhật sẽ thấy nhàm chán lắm.”
“Em đừng một câu người trẻ, hai câu người trẻ nữa. Em mới có hai mươi mấy mà. Em cũng là một trong số những người trẻ đấy thôi.”
“Ái chà, thế thì anh cũng vậy.”
“Thôi đừng trêu anh nữa.”
Tôi nói rồi chau mặt, Naomi nở một nụ cười hân hoan khúc khích. Nụ cười của cô ấy thật đáng yêu. Nó khiến tôi cảm nhận được một cách trực tiếp niềm hạnh phúc của cô ấy. Giá mà tôi có thể tận hưởng giây phút hiện tại với tâm trạng giống như cô ấy thì tốt biết bao. Nhưng tôi không thể làm thế nữa rồi.
Ăn xong bữa trưa, làm xong thủ tục nhận phòng, Naomi liền nói muốn ra biển.
“Vì em thấy cứ phí phí thế nào ấy. Được không anh?
Có vẻ như sau khi nhìn thấy những người Mỹ nhàn nhã tắm nắng trên bãi biển, Naomi không thể ở bên trong phòng được. “Đương nhiên là được.” Tôi đáp.
Ra tới biển, Naomi mặc bộ đồ bơi in hoa rồi hòa mình vào làn nước. Tôi ngồi trên cát ngắm cô ấy. Vốn thích bơi lội nên tư thế bơi của Naomi rất đẹp. Thỉnh thoảng, cô ấy nhìn về phía tôi, giơ tay lên vẫy vẫy. Tôi cũng đưa tay lên đáp lại, mấy lần chụp ảnh cô ấy.
Nhưng tôi biết, rằng những tấm phim này có lẽ sẽ không bao giờ được tráng ra ảnh.
Từ bãi biển về tới khách sạn, lúc chúng tôi đang đứng đợi thang máy thì chợt có tiếng bắt chuyện.
“Ồ, tình cờ thật đấy.”
Ngoảnh lại, tôi thấy vợ chồng ông lão ngồi cùng máy bay khi nãy đang đứng phía sau. Cậu nhân viên khách sạn đi cùng họ lên phòng, nên chắc họ vừa mới tới khách sạn.
“Hai bác cũng ở đây ạ?” Tôi hơi ngạc nhiên hỏi.
“Ừ. Hai bác mải ngắm phố phường và đi mấy chỗ nên giờ mới tới. Các cháu đã kịp đi bơi về rồi à?” Nhìn bộ đồ trên người chúng tôi, ông lão hỏi.
“Dạ vâng ạ.” Tôi gật đầu.
Phòng của vợ chồng ông lão cùng tầng với chúng tôi. Ông lão có vẻ rất vui vì điều đó.
“Vậy chúng ta là hàng xóm rồi. Lúc nào đó chúng ta tụ tập ở phòng cháu hoặc phòng bác uống một bữa nhé.”
Ông lão đưa tay làm cử chỉ nâng ly, nhưng bà lão liền trách, “Kìa ông, hai cháu đây là vợ chồng mới cưới. Ông sang đó là làm phiền họ đấy.”
“Dạ không sao ạ. Bữa nào đó chúng ta tổ chức đi ạ.”
Tôi đáp cho phải phép. Nhưng Naomi lại tiếp lời, “Chúng cháu đợi các bác sang nhé. Càng đông càng vui ạ.” Câu nói của cô ấy rất thật lòng, điều đó khiến tôi bồn chồn.
Bữa tối chúng tôi cũng gặp vợ chồng ông lão. Bàn của chúng tôi cạnh nhau. Họ đã thay những bộ đồ mới.
“Hai bác ấy thật tuyệt. Năm mươi năm trôi qua mà tình cảm của họ vẫn được như vậy, thật đáng ngưỡng mộ.” Naomi thì thầm.
Vợ chồng ông lão lặng lẽ ăn. Thỉnh thoảng, ông lão nói đùa câu gì đó, bà lão liền mỉm cười, một nụ cười rất quý phái.
Rượu vang cuối cùng cũng được mang tới bàn chúng tôi.
“Chúng ta nâng ly vì điều gì bây giờ nhỉ?” Tôi hỏi Naomi, người đang ngồi phía bên kia ngọn nến.
“Đương nhiên là vì hai chúng ta rồi.”
Naomi mỉm cười nâng cốc. Tôi cũng mỉm cười, chạm cốc với cô ấy rồi uống một ngụm vang lớn. Ngụm rượu lạnh lẽo vừa vào tới dạ dày liền đánh thức thứ gì đó trong đầu tôi. Một thứ gì suýt đã bị cảm giác hạnh phúc hiện tại cuốn trôi đi mất.
Không được lạc lối, không được chìm trong thế giới ngọt ngào với cô ấy… Vừa nhìn nụ cười của Naomi qua chiếc ly thủy tinh, tôi vừa thầm nhủ.
Chúng tôi về phòng, tắm rửa rồi chui vào chăn dù lúc đó hãy còn sớm. Naomi bắt đầu nói về những dự định tương lai của cô ấy. Cô ấy nói muốn có con sớm nhất có thể và muốn theo học một vài lớp nghệ thuật.
Tôi lặp đi lặp lại những câu trả lời mập mờ.
Không lâu sau, Naomi bắt đầu thở đều đều trong vòng tay tôi. Trên máy bay cô ấy không ngủ được nhiều, tới nơi không nghỉ ngơi mà ra biển ngay nên ngủ sớm là điều dễ hiểu. Tôi nhẹ nhàng rời khỏi giường để không đánh thức cô ấy.
Vốn dĩ tối nay tôi không định ngủ với cô ấy.
Hai chúng tôi đã có quan hệ thân mật. Tuy nói là đêm đầu tiên của chuyến du lịch trăng mật, nhưng nó chẳng có ý nghĩa gì đặc biệt.
Hơn nữa, có một lý do lớn hơn khiến tôi không thể ngủ với cô ấy nữa.
Tôi vào nhà tắm, rửa mặt bằng làn nước lạnh lẽo, hít vào thở ra thật sâu mấy lần rồi quay lại giường. Naomi vẫn cất tiếng thở đều đều. Tôi ngồi xuống cạnh cô ấy, khẽ vươn hai tay tới cần cổ của cô ấy.
Những ngón tay tôi chạm tới làn da trắng mềm mại. Tôi ngồi im như vậy một lúc thì Naomi chậm rãi hé mắt ra. Ban đầu, Naomi không hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng một thoáng sau, cô ấy nhìn tôi với ánh mắt bất an.
“Có chuyện gì vậy anh?”
Giọng Naomi run run. Tôi khẽ tăng thêm lực vào những ngón tay, gương mặt Naomi ngay lập tức trở nên hoảng sợ.
“Hãy nghe và trả lời tôi.” Giọng tôi trầm tới mức chính tôi cũng phải rùng mình.
“Hiroko là do cô giết phải không?”
3.
Hiroko là tên đứa con gái vừa mất của tôi. Mẹ con bé mất sớm, nên có thể nói chỉ mình tôi nuôi nấng con bé. Con bé bốn tuổi, đôi mắt giống hệt mẹ, to tròn như mắt búp bê.
Hôm đó là buổi sáng ngày Giáng sinh, chúng tôi đang ngồi ăn sáng như mọi ngày. Trời lạnh tới mức dù đã bật lò sưởi, cơ thể tôi vẫn run lên vì lạnh.
“Hiroko, ăn mau đi con.”
Tôi phải nhắc nhở vì Hiroko chỉ ngồi trên ghế mà không động vào đồ ăn. Sáng nào con bé cũng như vậy.
“Con không muốn ăn. Con buồn ngủ.” Hiroko vừa dụi dụi mặt vừa nói rồi ngả người vào lưng ghế, mắt lờ đờ.
“Này, con không được ngủ. Chúng ta phải tới nhà bác gái con bây giờ.” Tôi nói rồi đứng lên, tắt chiếc máy sưởi dầu.
Tôi phải gửi Hiroko tới nhà chị gái trên đường đến công ty. Lúc đó, tôi vô tình nhìn đồng hồ đo bình đựng dầu của máy sưởi, thấy dầu đã sắp hết.
Tôi kéo tay cô con gái đang buồn ngủ ra khỏi phòng khách, để con bé đợi ở hành lang rồi bước xuống cầu thang. Bãi đỗ xe nhà tôi ở tầng hầm.
Sau khi yên vị trên xe, tôi phát hiện mình quên đồ. Hôm đó, tôi cần mang theo băng đài cassette vì có việc cần dùng đến. Tôi định mua từ hôm qua mà quên bẵng đi mất.
Tôi xuống xe rồi ra khỏi nhà. Cách nhà tôi mấy phút đi bộ có một cửa hàng tiện lợi mở cửa 24/24. Ở đó chắc chắn có bán băng cassette. Tôi rảo bước tới đó.
Sau này, tôi vô cùng hối hận vì đã làm như thế.
Trên đường tới công ty tôi có rất nhiều cửa hàng bán băng cassette, vậy mà sao lúc đó tôi lại quyết định cuốc bộ đi mua chứ. Chính tôi cũng không hiểu được lựa chọn của mình. Có lẽ, lúc đó tôi chỉ ngẫu hứng muốn làm vậy.
Ở cửa hàng tiện lợi, tôi bị cuốn vào một vụ rắc rối.
Lúc đứng xếp hàng trước quầy thanh toán để trả tiền, đột nhiên tôi bị đánh vào phía sau đầu.
Tôi nhất thời không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Bị cơn đau đớn mãnh liệt tấn công, tôi ngã quỵ xuống đó. Tôi đưa tay sờ đầu rồi giơ tay ra trước mặt, thấy tay nhuốm một lượng máu lớn. Lúc đó, tôi nghe giọng ai đó vang lên, “Mang tiền ra đây, mau lên!” Đó là giọng của một thanh niên trẻ. Tôi chợt hiểu ra cửa hàng này đang bị cướp tấn công.
Tôi định đứng lên, nhưng bị mất cảm giác thăng bằng, nửa thân dưới của tôi khuỵu xuống. Tôi không bị ngất. Tôi biết mọi người xung quanh mình đang bấn loạn nháo nhào. Nhưng cơ thể tôi không có chút sức lực nào.
Không biết tôi như vậy bao lâu. Đến lúc tỉnh ra, tôi thấy mình đang nằm trên cáng. Tôi được xe cứu thương chuyển tới bệnh viện gần đó.
Vết thương của tôi không mấy nghiêm trọng, lúc tới bệnh viện tôi đã có thể tự đi lại được. Nhưng sau khi xử lý vết thương, bác sĩ vẫn chỉ định tôi chụp X-quang cho chắc chắn. Tôi rất lo cho con gái đang chỉ có một mình ở nhà nên tôi định gọi điện về trong lúc chờ kết quả chụp X-quang nhưng rồi một vấn đề trở ngại khác lại ập đến. Cảnh sát tới và hỏi chuyện tôi. Chuyện không nhiều chi tiết đến mức phải kể đi kể lại, nhưng đó là thủ tục họ phải thực hiện.
Sau khi thuật lại một cách đơn giản mọi chuyện, tôi hỏi anh cảnh sát thủ phạm ra sao rồi. Cảnh sát nói thủ phạm đi theo nhóm hai người, chúng đã bị bắt trên đường cầm tiền bỏ trốn. Cả hai đều còn trẻ măng, mới tốt nghiệp cấp ba.
Sau khi cảnh sát rời đi, tôi gọi điện tới nhà chị gái. Vì tôi nghĩ chị đang lo lắng khi không thấy bố con tôi tới. Nghe tôi kể sự tình, chị gái tôi ở đầu dây bên kia tỏ ra vô cùng kinh ngạc.
“Chị đừng lo. Vết thương của em không nghiêm trọng.” Tôi cố nói với giọng tươi tỉnh.
“Vậy thì không sao rồi, nhưng chuyện lần này ghê nhỉ?” Như thể nhận ra vết thương của tôi không nhẹ như tôi nói, chị tôi chỉ biết cười gượng.
“Có chuyện này quan trọng hơn em muốn nhờ chị. Chị tới nhà xem Hiroko thế nào giúp em. Em để con bé ở nhà một mình nên giờ lo lắm.”
“Chị biết rồi. Chị sẽ bảo con bé là em có việc bận nên chị tới đón nhé.”
“Dạ, nhờ chị nhé.”
Tôi cúp điện thoại, tạm thở phào.
Một lúc sau có kết quả chụp X-quang. Quả nhiên không vấn đề gì, nhưng bác sĩ vẫn nói nếu cảm thấy không khỏe thì hãy quay lại bệnh viện ngay.
Trước khi rời bệnh viện, tôi gọi điện thoại về nhà một cuộc. Tôi hơi ngạc nhiên khi người nghe máy không phải chị gái tôi mà là Naomi.
“Anh Nobuhiko ơi, nguy rồi. Hiroko…” Hơi thở cô ấy hỗn loạn, giọng như sắp khóc.
“Có chuyện gì với Hiroko vậy?” Tôi lo lắng, lớn tiếng hỏi.
“Hiroko bị ngất… Tình trạng con bé rất nguy hiểm.”
“Ngất ư? Tại sao?”
“Nghe nói bé bị ngộ độc khí carbon monoxide. Hình như nhiên liệu trong máy sưởi không được đốt cháy hoàn toàn.”
“Máy sưởi ư?”
Tôi nghĩ không thể có chuyện ngu ngốc đó được. Trước khi ra khỏi nhà rõ ràng tôi đã tắt máy sưởi rồi.
“Thế giờ Hiroko thế nào?”
“Bác sĩ đang khám cho bé ạ. Chị gái anh đang ở đây. Anh ơi, anh về đây ngay được không?”
“Anh hiểu rồi, anh về ngay.”
Tôi đặt ống nghe xuống, chạy đi thật nhanh. Thấy một người đầu quấn băng gạc chạy đi với vẻ mặt dị thường như vậy, chắc mọi người xung quanh thấy kỳ dị lắm.
Lúc tôi về tới nhà, mọi người đang tập trung ở phòng khách. Chị gái tôi và Naomi đang khóc, bác sĩ ngồi yên với nét mặt tối sầm. Hiroko được đặt nằm ở giữa. Hiểu được tình hình, tôi ngã quỵ xuống, ôm lấy con gái yêu thương từ tấm nệm. Những tiếng hét tựa như tiếng chó sủa vô thức thoát ra từ cổ họng tôi.
Đêm đó, tôi và Naomi ngồi ở phòng khách.
“Lúc em tới nơi, Hiroko đang nằm bất tỉnh giữa sàn nhà. Không khí trong phòng ngột ngạt, em lập tức nghĩ tới khả năng ngộ độc khí carbon monoxide, liền bịt mũi lại và mở cửa sổ, cửa chính ra. Sau đó, em tắt lửa trong máy sưởi.”
Naomi nói bằng giọng đều đều, cố gắng không thể hiện cảm xúc. Tôi cũng lặng im ngồi nghe. Cho tới lúc đó, tôi không có đủ thời gian và tâm trí để nghe cô ấy kể.
Nghe nói sáng hôm đó Naomi tới nhà tôi để xem chiếc giường cô ấy định mua có cho vào phòng ngủ được không. Bữa trước cô ấy đã nói về việc này rồi nhưng tôi quên bẵng đi mất. Tôi đã đưa cho cô ấy chìa khóa phụ của ngôi nhà trước đó và bảo cô ấy có thể tới bất cứ khi nào cô ấy muốn.
“Nghĩa là lúc em tới, máy sưởi đang bật à? Trước lúc ra khỏi nhà anh đã tắt nó rồi mà.” Tôi vừa nhìn chiếc máy sưởi vừa nói.
“Chắc Hiroko bật lên đấy anh ạ. Trong lúc đợi anh về con bé thấy lạnh quá nên mới…”
“Chắc thế.”
Tôi thử hình dung hành động của Hiroko. Thấy bố mãi không về, Hiroko quay lại phòng khách, bật máy sưởi. Bình thường tôi không cho phép con bé lại gần lửa, nhưng con bé đã bốn tuổi, nó hoàn toàn có thể bật máy sưởi lên sau khi lén học theo động tác của tôi. Lúc đó, chúng tôi sắp ra khỏi nhà nên tôi đã đóng hết cửa sổ. Dầu sắp hết nên máy sưởi chẳng mấy chốc rơi vào tình trạng đốt cháy không hoàn toàn.
Lúc nghĩ tới đó, trong đầu tôi chợt nảy ra một nghi vấn nhỏ. Sáng nay, lúc nhìn đồng hồ bình đựng dầu của máy sưởi tôi thấy nó đã gần về 0, nhưng giờ thấy bình đầy một nửa. Ai đó đã đổ dầu vào bình ư? Nhưng cả chị gái tôi và Naomi đều không nói gì tới chuyện đó.
Trong lòng vẫn còn thắc mắc nhưng tôi tự nhủ có lẽ do mình nhìn nhầm.
“Sau khi mở cửa cho phòng thoáng khí, em lập tức gọi cho bác sĩ. Một lúc sau thì chị gái anh tới…”
“Thế ư. Lần này làm phiền em rồi.”
“Đâu có, sao anh lại gọi là làm phiền…” Naomi cúi xuống, im lặng.
“Giá mà anh không đi mua đồ…”
Tôi đập tay xuống mặt bàn. “Một cuốn băng cassette, mua ở đâu mà không được chứ.”
“Anh không có lỗi gì cả.” Naomi nhìn tôi với ánh mắt rưng rưng. “Vì anh định sẽ về nhà ngay mà. Người có lỗi chính là nhóm cướp đó.”
Nhưng tôi không đáp lại, chỉ thở dài một hơi vô lực. Giờ có quy trách nhiệm cho ai thì Hiroko của tôi cũng không thể sống lại được nữa.
Khoảng mười ngày sau vụ việc, tôi nghe một chị hàng xóm ở nhà nội trợ kể một chuyện kỳ lạ. Chị này sống phía sau nhà tôi. Chị ấy nói buổi sáng hôm đó có nhìn thấy Naomi mang một bình dầu đốt từ cửa sau vào nhà.
“Bình dầu đốt ư? Khoảng mấy giờ ạ?”
Tôi hỏi, tim đập thình thịch. Đúng là trong chiếc kệ nhỏ đựng đồ bên cạnh lối vào phía sau nhà tôi có đặt một chiếc bình đựng dầu đốt.
“Mấy giờ ấy nhỉ. Tôi chỉ nhớ là sáng hôm đó thôi.”
Chị hàng xóm nghiêng đầu suy nghĩ rồi nói. “Nhưng mà chắc chắn là trước khi sự cố xảy ra. Vì lúc bị nhiễm độc do máy sưởi, có ai lại đổ thêm dầu vào máy sưởi đâu anh nhỉ.”
“Vâng…”
Tôi thấy bối rối. Chị hàng xóm không giống đang nói dối. Vả lại tôi cũng thấy nghi hoặc về việc dầu đốt trong máy sưởi nhiều lên. Nếu Naomi là người đổ thêm dầu vào thì mọi việc đều hợp lý.
Vấn đề là tại sao cô ấy làm thế? Và tại sao cô ấy không kể gì về việc đó?
Đúng như lời chị hàng xóm nói, thật khó cho rằng cô ấy làm thế sau khi sự cố xảy ra. Vậy nghĩa là cô ấy đã tới nhà tôi trước khi sự cố xảy ra ư?
Còn một việc nữa tôi không giải thích được. Trong nhà tôi, phòng khách nối liền với gian bếp. Tôi có mắc rèm xếp để ngăn cách hai nơi. Naomi khai rằng khi xảy ra sự việc, tấm rèm đó đang đóng kín. Tôi thấy lời khai này thật kỳ lạ. Bởi tôi nhớ mình không đóng tấm rèm đó lại. Tôi cũng không nghĩ Hiroko làm việc đó.
Nhưng nếu rèm không đóng thì lại có một điểm bất hợp lý khác. Bởi theo các chuyên gia, xét từ thời gian máy sưởi được bật và độ rộng của căn phòng, nếu tấm rèm đó mở thì đã không dẫn đến sự cố chết người.
Trong đầu tôi, nỗi nghi hoặc đối với Naomi ngày càng lớn. Tôi ngờ rằng cô ấy đã cố ý khiến Hiroko bị nhiễm độc.
Tôi cố gắng phủ định suy nghĩ đó. Naomi không thể làm một việc như thế được. Nhưng cân nhắc việc Naomi có động cơ làm như vậy hay không, tâm trí tôi chợt lung lay.
Bởi vấn đề lớn nhất đối với cuộc hôn nhân của chúng tôi chính là Hiroko.
Thật kỳ lạ, Hiroko không chịu thân thiết với Naomi. Naomi đã tới nhà tôi nhiều lần, ba chúng tôi cũng cùng đi chơi và đi ăn khá nhiều nhưng Hiroko luôn nhìn Naomi như nhìn một phụ nữ xa lạ. Hiroko vốn là một đứa trẻ nhút nhát trước người lạ, có điều hai người đã có nhiều dịp ở cạnh nhau như vậy rồi, thật khó hiểu khi con bé không tỏ ra quấn quýt với Naomi chút nào.
“Có phải Hiroko vẫn còn nhớ mẹ, vì thế mà con bé không chịu mở lòng với em không?”
Có lần Naomi ngập ngừng hỏi như vậy. Chưa đợi cô ấy nói xong tôi đã lên tiếng phủ nhận, “Lúc mẹ Hiroko mất nó mới là một đứa bé sơ sinh, nên anh nghĩ không phải thế đâu.”
“Thế thì tại sao anh nhỉ? Em có chỗ nào không tốt ư?”
“Em rất ân cần, chu đáo, không có chỗ nào không tốt cả. Rồi Hiroko sẽ nhận ra thôi. Em cố kiên nhẫn thêm chút nữa nhé.”
“Vâng, đương nhiên rồi ạ…”
Tôi nhớ chúng tôi đã nói đi nói lại chuyện này tới mấy lần. Mỗi lần như thế Naomi đều nhu thuận đồng ý, nhưng cô ấy liệu có thực sự muốn làm theo lời tôi nói? Tôi nghĩ vậy bởi vì thái độ của Hiroko càng lúc càng quá đáng, giống như con bé rất ghét Naomi. Hôm tổ chức tiệc sinh nhật bốn tuổi cho Hiroko tại nhà, con bé nhất quyết không cho Naomi vào nhà. Naomi rất khó xử, cuối cùng đành ra về.
“Giá mà không có con nhóc đó…”
Suy nghĩ ấy phải chăng chưa bao giờ nảy ra trong đầu Naomi? Tôi không có cơ sở để phủ nhận điều đó.
Tôi thử suy luận về hành động của Naomi ngày hôm đó. Mục đích ban đầu của Naomi khi tới nhà tôi đúng như cô ấy nói, là để đo kích thước căn phòng. Nhưng khi nhìn thấy Hiroko nằm ngủ trong phòng khách, cô ấy đã nảy ra ý nghĩ đáng sợ ấy. Nếu bật máy sưởi dầu trong căn phòng kín mít này, không phải sẽ gây ra ngộ độc carbon monoxide hay sao?
Cũng có thể cô ấy không có sát ý rõ ràng đến thế. Nhưng biết đâu cô ấy luôn nghĩ nếu gặp cơ hội thuận lợi sẽ tát nước theo mưa? Một việc làm không đến mức bị gọi là phạm tội, ví dụ, bản thân việc bật máy sưởi không có vấn đề gì cả.
Naomi tới gần máy sưởi, định châm lửa. Nhưng cô ấy nhận ra dầu trong bình đã hết. Vì thế cô ấy đổ thêm dầu rồi châm lửa lại. Cô ấy biết can đựng dầu được đặt trong kệ đựng đồ ở phía sau nhà.
Thấy máy sưởi bắt đầu đốt cháy dầu bên trong, cô ấy đóng kín cửa phòng khách. Sau đó, để tai nạn chắc chắn xảy ra, cô ấy khép tấm rèm xếp giữa phòng khách và gian bếp lại. Rồi cô ấy ra ngoài, canh đủ thời gian rồi quay lại nhà tôi.
Đúng như cô ấy dự tính, Hiroko nằm ngất đi trong phòng khách. Naomi mở các cửa để thông khí trong phòng, tắt máy sưởi rồi gọi bác sĩ. Đương nhiên cô ấy hy vọng rằng lúc đó đã quá muộn để cứu được Hiroko.
Có lẽ, thực ra cô ấy không muốn khai về bức rèm. Nhưng cô ấy nghĩ nếu không nhắc tới nó thì sẽ phát sinh mâu thuẫn với giả định về một tai nạn, nên cô ấy đành khai rằng khi mình đến rèm xếp đang được đóng kín.
Sự ngờ vực của tôi đối với Naomi cứ lớn dần, cuối cùng trở thành niềm tin vững chắc. Nhưng tôi không nghĩ tới việc báo cảnh sát. Tôi sẽ tự mình tìm ra chân tướng.
Tôi cũng đã quyết định phải làm gì nếu nhận được đáp án xấu nhất.
Nếu Naomi đã giết Hiroko, tôi sẽ dùng chính đôi bàn tay mình để kết liễu cô ta.
“Trả lời mau!”
Tôi hỏi, hai tay tôi vẫn nắm lấy cần cổ Naomi. “Cô đã giết Hiroko phải không?”
Naomi nhìn tôi với đôi mắt đượm buồn. Cô ấy không chịu mở miệng.
“Cô chính là người đã thêm dầu vào máy sưởi phải không? Tại sao cô làm thế?”
Nhưng Naomi vẫn im lặng. Tôi không hiểu tại sao cô ấy không mở miệng biện minh cho mình.
“Sao cô không trả lời? Im lặng nghĩa là cô không thể phủ nhận việc mình đã giết Hiroko ư?”
Naomi khẽ lắc đầu, hé miệng nho nhỏ. “… Vậy mà…”
“Cô nói gì thế?”
“Đây là chuyến du lịch trăng mật của chúng ta, vậy mà… Lẽ ra chúng ta phải rất hạnh phúc mới đúng…”
Tôi thấy gò má mình giật giật. “Nếu không phải do cô giết, chúng ta có thể lập tức tiếp tục kỳ trăng mật. Nào, mau nói ra sự thật đi.”
Nhưng Naomi không nói gì, chỉ nhắm mắt lại. Cô ấy hít thở sâu mấy hơi, ngực phập phồng, rồi nói, mắt vẫn không mở ra.
“Nếu anh giết được em, thì anh giết đi.” Giọng nói của cô ấy khô khốc.
“Như vậy, quả nhiên…”
Naomi im lặng, chỉ chậm rãi thở ra. Sức lực trên người cô ấy hoàn toàn biến mất, như một quả bóng cao su bị xì hơi.
“Được thôi.”
Tôi nuốt nước bọt, dốc thêm sức vào những ngón tay mình.
4.
Sáng hôm sau khi tôi đang ở nhà hàng một mình, vợ chồng ông lão đi tới ngồi xuống bàn bên cạnh. Hình như nhân viên của nhà hàng này muốn xếp các khách người Nhật ngồi vào cùng khu với nhau.
Tôi chẳng muốn nói chuyện với ai, nhưng vì đã gặp mặt họ nên không thể không chào hỏi được.
“Cháu tới một mình thôi ư? Vợ cháu đâu rồi?” Ông lão hỏi.
“Cô ấy bảo mệt nên đang nằm nghỉ trong phòng ạ. Nhưng có vẻ không quá nghiêm trọng.”
“Tiếc nhỉ.” Bà lão nói. “Chắc cô ấy bị mệt đấy. Có lẽ hôm nay hai cháu nên nghỉ ngơi thong thả thôi.”
“Cảm ơn bác.”
Tôi không muốn bị hỏi về Naomi nữa, vì thế tôi hơi cúi đầu xuống, vờ như muốn tập trung vào bữa ăn của mình. Thực tế, miệng tôi nhạt thếch, chẳng muốn ăn uống gì.
Dùng xong bữa sáng nhạt nhẽo, tôi không về phòng mà ra biển. Mới sáng sớm nhưng đã có vài nhóm gia đình trải thảm trên bờ biển. Tôi ngồi xuống một chỗ cách xa họ đôi chút.
Tôi lơ đãng ngắm khung cảnh trước mắt, nhớ lại lần tới Hawaii nhiều năm trước. Lần đó, tôi đi cùng người vợ đã khuất. Cô ấy mang thai ngay sau chuyến đi, trước đó cô ấy nói muốn có một cô con gái. Mong ước đó đã trở thành hiện thực khi Hiroko chào đời.
Tôi vẫn nhớ rõ lần cô ấy gặp tai nạn giao thông. Nhận được thông báo, tôi vội lao tới bệnh viện, nhưng cô ấy không hề tỉnh lại. Hiroko không hiểu chuyện gì nhưng thấy nước mắt của tôi, con bé cũng òa khóc. Tôi ôm lấy Hiroko, tự thề với lòng mình rằng tôi nhất định không để con bé phải khổ, tôi sẽ yêu thương Hiroko thay cả phần người vợ đã mất của mình.
Nhưng Hiroko đã chết.
Nếu là tai nạn thì tôi đành buông bỏ. Nhưng nếu là án mạng do con người cố ý gây ra, tôi phải báo thù. Dù đối phương là ai đi chăng nữa.
Có điều, có đúng là Naomi đã giết con bé không?
Tôi buộc phải thừa nhận một điều, rằng sự nghi ngờ của tôi đối với cô ấy đang bắt đầu lung lay. Rằng tôi bắt đầu nghĩ cô ấy không thể làm một việc đáng sợ như thế được.
Naomi là đồng nghiệp của tôi ở công ty. Tính cách vui vẻ và sự thân thiện, dịu dàng của cô ấy với mọi người đã thu hút tôi. Tôi nghĩ cô ấy sẽ trở thành một người mẹ tốt của Hiroko. Sau đó, tôi cũng có cảm giác cô ấy có ý với mình.
Nhưng tôi vẫn chần chừ việc cầu hôn trong một thời gian khá dài. Cô ấy chưa kết hôn lần nào. Tôi thấy trước rằng nếu ở cùng một người đã có con nhỏ như tôi, cô ấy sẽ phải chịu khổ.
Cuối cùng khi tôi hạ quyết tâm đề nghị kết hôn, cô ấy đã nói một cách chắc nịch, “Em nhất định sẽ trở thành một người mẹ tốt.”
Câu nói ấy sống lại trong đầu tôi. Lời cô ấy nói không giống một câu hứa lèo. Đương nhiên, đôi khi những quyết tâm kiểu đó sẽ hao mòn dần theo thời gian, nhưng lúc đó tôi rất tin cô ấy.
Lúc này, cảm xúc khi ấy lại trỗi dậy trong tôi. Thật ngốc nghếch. Giờ không thể quay lại như cũ nữa rồi. Bằng chứng là tôi tới đây để hưởng tuần trăng mật, nhưng giờ đang ngồi trên bãi biển một mình. Ở một góc trong đầu mình, tôi nghĩ tới việc làm thế nào xử lý thi thể Naomi cho ổn thỏa.
5.
Buổi chiều, tôi đang ngồi trong phòng thì có tiếng gõ cửa. Người đứng bên ngoài cửa là ông lão đó.
“Giờ vẫn hơi sớm, mặt trời còn chưa lặn, nhưng chúng ta làm một chút chứ?”
Ông lão nháy mắt, tay ông cầm một chai brandy. Tôi không tìm thấy lý do nào đủ khéo để từ chối nên đành để ông vào phòng.
“Vợ cháu đâu?” Ông nhìn quanh phòng rồi hỏi.
“Cô ấy ra ngoài một chút ạ. Chắc đi mua sắm gì đó.” Tôi cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng tôi biết giọng mình chẳng tự nhiên chút nào.
“Thế à? Vợ cháu khỏe lại chưa?”
“Dạ rồi ạ, cảm ơn bác.”
Tôi mang cốc và đá tới đặt trên bàn. Ông lão vui vẻ ngồi xuống ghế..
“Cháu có hay đi du lịch nước ngoài không?” Vừa rót rượu vào chiếc cốc thứ hai, ông lão vừa hỏi.
“Dạ không, khoảng vài năm cháu mới đi một lần. Lần nào cũng chỉ đi những nơi rất gần thôi.”
“Chà, thế là đáng ghen tị rồi. Bữa trước bác nói đấy, đúng là lúc còn trẻ phải tranh thủ đi du lịch.”
Ông lão nhấp một ngụm rồi chỉ tay vào chiếc va-li đặt ở góc phòng. “Va-li của cháu to thật. Bác gần như chưa bao giờ thấy cái va-li nào to đến thế.”
“Cái này cháu mua ngày xưa để đi du lịch châu Âu. Nó to quá, thành ra khó mang vác bác ạ.”
Chuyến đi đó tôi đi cùng với người vợ đã mất. Tôi còn nhớ rõ lời cô ấy nói khi nhìn thấy chiếc va-li này. “Hay là em chui vào đây nhỉ, chúng ta sẽ tiết kiệm được tiền vé máy bay đấy.” Thực tế, một người nhỏ nhắn hoàn toàn có thể nằm vừa trong chiếc va-li này.
“Ồ, to thế này chắc đựng được nhiều đồ lắm.”
Ông lão tới gần, chăm chú nhìn quanh chiếc va-li. Ông có vẻ muốn xem bên trong nhưng tôi lặng im không nói gì.
Một lúc sau, ông định nhấc nó lên. Chắc là để xem nó nặng chừng nào. Nhưng ông không thể nâng được nó lên dù chỉ 1 milimet.
“Ừm, nặng thật đấy.” Ông quay lại bàn, mặt đỏ bừng.
“Bác gái đang ở trong phòng ạ?” Tôi hỏi, ông lão cười ngại ngùng.
“Sáng nay, bà ấy chơi vui quá nên kêu đau đầu và đang nằm ngủ.”
“Thế thì đáng lo thật.”
“Không sao, bà ấy khỏe lại ngay ấy mà. Bác hiểu sức khỏe của bà ấy hơn chính bà ấy nữa.”
Nói rồi ông lão vui vẻ đưa cốc tới. “Hai bác không có con ạ?”
“Hai bác không. Chỉ có hai ông bà già nương tựa lẫn nhau thôi cháu ạ.”
Gương mặt ông lão không có vẻ buồn rầu. Có lẽ vì ông đã đi qua thời kỳ buồn rầu vì việc đó rồi.
Tôi vừa nhìn chiếc va-li khổng lồ vừa uống rượu brandy. Tôi nhớ lại hình ảnh Naomi chất hành lý vào chiếc va-li này. Một cảm giác nghẹn ứ từ dạ dày tôi cuộn lên.
“Cháu hỏi bác một câu được không?”
Tôi đặt chiếc cốc xuống, nhìn ông lão. “Bác đã bao giờ nghĩ phải giết chết vợ mình chưa ạ?”
Ông lão không tỏ vẻ ngạc nhiên mà chậm rãi đặt chiếc cốc lên bàn, như một thước phim quay chậm. Ông nhìn chéo lên khoảng không trên đầu mình một lúc, rồi ông quay lại nhìn tôi nói.
“Có.”
“Gì cơ ạ?”
“Có chứ. Vì chúng ta sống với nhau năm mươi năm rồi mà.”
Ông lão đưa chiếc cốc lên miệng mình, sau đó làm một ngụm, rồi di chuyển môi một vòng như một con dê núi, sau đó mới nuốt xuống.
“Nhìn không giống thế chút nào. Trông hai bác rất tình cảm mà.”
“Thế ư? Nhưng những nguy cơ sẽ luôn tìm đến, dù đôi vợ chồng đó tình cảm đến đâu. Nói đúng hơn, chính vì yêu nhau nên cảm xúc của họ lệ thuộc vào nhau, khiến họ lâm vào trạng thái bị ràng buộc chặt chẽ.”
“Cảm xúc lệ thuộc… ạ?”
“Nghĩa là một người làm điều gì đó vì người còn lại, nhưng người còn lại không hiểu, khiến bánh răng bị đảo ngược. Việc đưa bánh răng về như cũ rất khó. Bởi để làm được thế, lần này họ sẽ phải làm tổn thương đối phương.”
“Bánh răng ạ…”
Tôi thở dài. “Nếu nguyên nhân là do hiểu lầm, thì một ngày nào đó hiểu lầm sẽ được hóa giải thôi bác ạ.”
Nhưng trường hợp của chúng cháu thì khác — tôi thầm nói tiếp trong lòng như vậy. Nếu Naomi không giết Hiroko, tại sao cô ấy không biện minh cho mình câu nào?
Như thể đọc được suy nghĩ của tôi, ông lão nói. “Phải tới khi hiểu lầm được hóa giải, người ta mới biết đó có phải hiểu lầm hay không.”
Tôi sững người, trong một thoáng không tìm ra lời gì để đáp lại.
“Đúng như bác nói, nhưng cũng có trường hợp mãi mãi không thể phán đoán được. Có những trường hợp không phán đoán được nhưng vẫn phải đưa ra kết luận.”
Nghe tôi nói, ông lão mỉm cười không thành tiếng rồi tiếp tục. “Khi không thể phán đoán được thì phải tin tưởng. Người nào không làm được điều đó đều là kẻ ngốc.”
Nói rồi ông lão đứng lên.
“Thôi bác về đây.”
Tôi đưa ông lão ra cửa. Ông quay lại nhìn tôi.
“Nếu chỉ nhìn vào hành động của đối phương thì khó mà giải tỏa hiểu lầm được. Cháu hãy nghĩ về việc đó thêm một lần nữa đi.”
Tôi không hiểu ý nghĩa câu nói của ông, vì thế không biết đáp lại ra sao. Ông lão mỉm cười rồi tự mình mở cửa bước ra ngoài.
Còn lại một mình, tôi quyết định uống tiếp. Trong cốc hãy còn rượu brandy. Tôi băn khoăn câu nói của ông lão. Không được chỉ nghĩ tới hành động của đối phương…
Thế nghĩa là sao nhỉ? Nghĩa là phải nghĩ về hành động của chính mình nữa ư? Nhưng lúc Hiroko chết, tôi không có đó. Có muốn nghĩ cũng chẳng nghĩ được gì.
Nếu miễn cưỡng suy nghĩ, thì chỉ có thể nghĩ tới những hành động trước khi ra khỏi nhà. Nhưng tôi có niềm tin vững chắc rằng mình đã tắt máy sưởi rồi.
Ý chí của tôi bắt đầu lung lay khi nhớ lại những hành động sau đó của mình. Trước giờ tôi chỉ chú ý tới cái máy sưởi, ngoài ra không nghĩ tới cái gì khác.
Nhưng đã có một yếu tố quan trọng khác ẩn giấu trong đó. Tại sao cho tới giờ tôi không hề nhận ra nó?
Tôi không thể ngồi yên, liên tục đi vòng quanh phòng như một con gấu. Một suy luận rất đáng sợ đối với tôi dần hình thành một cách vững chắc. Suy luận đó sẽ giải quyết mọi nghi vấn.
Ông lão tới phòng tôi hẳn là để nói với tôi điều đó.
Sau vài phút, tôi lao ra khỏi phòng. Tôi chạy trên hành lang, gõ cửa phòng ông bà lão.
“Cháu nhìn ra rồi ư?”
Ông lão mời tôi vào trong. Tôi bước tới giữa phòng, rồi dừng lại trước chiếc ghế đặt cạnh cửa sổ.
“Tại sao em không nói cho anh biết?” Tôi rên lên. “Người khiến Hiroko phải chết là anh đúng không?”
“Em không thể nói ra điều đó được.”
Naomi khóc.
6.
“Sáng nay, hai bác tìm thấy cô ấy nằm ngất trong rừng.”
Bà lão cầm lấy tay Naomi. Trên tay cô ấy quấn băng gạc, tôi đoán cô ấy đã cố tự sát.
“Lẽ ra bác phải trình báo cảnh sát, nhưng cô ấy xin bác đừng báo. Bác đồng ý với điều kiện cô ấy phải kể sự tình cho hai bác nghe. Bác rất tiếc vì cái chết của con gái cháu. Bác cũng hiểu lý do cháu nghi ngờ vợ mình.” Ông lão ngồi bên cạnh nói.
Trong cuộc trò chuyện với ông lão khi nãy, tôi đã đoán ra Naomi đang ở trong phòng của họ.
Tôi lắc đầu.
“Nhưng đó là hiểu lầm. Đúng như bác nói.”
“Hiểu lầm là điều thường gặp. Quan trọng là tối qua cháu đã kịp dừng tay đúng lúc.”
Tôi xấu hổ trước câu nói của ông lão. Tôi biết mình đã làm điều ngu ngốc nhất trên đời.
Tối qua, tôi đã bóp cổ Naomi, nhưng giữa chừng tôi bỏ cuộc. Song không phải vì tôi tin tưởng cô ấy mà là vì tôi sợ việc giết người.
“Anh không giết em ư?”
Sau khi tôi dừng lại, Naomi hỏi tôi. Tôi không đáp.
Sáng sớm nay, Naomi đã một mình rời khỏi phòng. Có lẽ, việc ở cùng chỗ với tôi là quá sức chịu đựng của cô ấy. Chắc lúc đó cô ấy đã định tự sát rồi. May cho chúng tôi là vợ chồng ông lão đã phát hiện kịp thời.
“Xin lỗi em.”
Tôi cúi đầu tạ lỗi với Naomi. “Anh không mong em tha thứ. Nhưng ít nhất hãy cho anh biết. Chính em đã tắt động cơ xe ư?”
Lúc này, cô ấy vẫn có vẻ chần chừ, nhưng có lẽ thấy không thể giấu được nữa, cô ấy đành gật đầu.
“Vâng, em đã tắt động cơ xe.”
“Quả nhiên là vậy. Và em đã thêm dầu vào máy sưởi để ngụy trang cho việc đó…”
Tôi nhắm mắt lại. Tôi không thể nói phần tiếp theo được nữa.
Tất cả đều là lỗi của tôi. Sáng hôm đó, tôi đã ra khỏi nhà trong khi động cơ xe vẫn bật. Giờ tôi đã hoàn toàn nhớ ra mọi chuyện. Sáng đó trời lạnh lạ thường, tôi định làm ấm động cơ một chút rồi mới xuất phát. Và tôi quyết định đi mua băng cassette trong lúc động cơ ấm lên.
Nhưng rồi vụ cướp đó xảy ra, tôi về nhà muộn. Trong thời gian đó, khí thải của xe đã theo lối cầu thang lên trên nhà, lấp đầy hành lang. Có lẽ, khi đó Hiroko đang ngủ ngoài hành lang. Sáng nào con bé cũng như vậy.
Tôi có thể dễ dàng hình dung trạng thái mọi thứ khi Naomi bước vào phòng. Hiroko đang nằm bất tỉnh trong làn khí thải từ xe. Nhận biết được tình hình, Naomi bèn tìm cách ngụy trang cho sơ suất của tôi. Cô ấy đã đổ dầu vào máy sưởi, tạo ra tình huống ngộ độc vì nhiên liệu không được đốt cháy hoàn toàn.
Chuyện chiếc rèm cũng vậy. Để không bị lộ chuyện ngụy trang đó, cô ấy đã lập tức nghĩ ra lời nói dối ấy.
Thật nực cười. Tôi không nhận ra mình đã hại chết Hiroko, đã vậy còn nghi ngờ Naomi, người luôn cố gắng che chở cho tôi. Không chỉ nghi ngờ, tôi còn xém chút giết chết cô ấy.
Đầu gối tôi mất hết sức lực. Tôi ngồi bệt xuống sàn nhà.
“Em hãy trừng phạt anh tới khi nào em hả dạ.”
Tôi gục đầu, nước mắt rơi lộp bộp xuống sàn. Cảm giác hối hận và tự trách như muốn nghiền nát toàn thân tôi.
Tôi cảm thấy có gì đó chạm vào vai mình. Ngẩng đầu lên, tôi thấy Naomi đang chau mày khổ sở.
“Em đã không thể nói với anh. Vì em không muốn nhìn thấy anh khổ sở.”
“Lẽ ra em nên nói với anh. Ít nhất là vào tối qua.”
Nghe tôi nói, mặt Naomi méo đi. Gương mặt nửa cười nửa khóc.
“Anh đừng giết em nữa nhé.”
“Naomi…”
“Mọi người ơi.” Ông lão cất tiếng sau lưng tôi.
“Bốn người chúng ta đi ăn đi. Lần này để hai bác mời. Dù sao tối nay cũng là tối xuất phát lại của đôi vợ chồng trẻ mà.”
Naomi đưa tay cho tôi, tôi lảo đảo đứng dậy.