5. NGỌN HẢI ĐĂNG
1.
Trong lúc tôi sắp xếp lại căn phòng, cuốn album cũ chợt xuất hiện. Mà không, nói là “chợt xuất hiện” chưa thực sự đúng lắm. Nó vẫn luôn tồn tại trong đầu tôi. Tôi chưa bao giờ quên mình cất nó ở chỗ nào.
Tôi đặt nó lên bàn làm việc, cẩn thận mở từng trang.
Thấy trang cần tìm, bàn tay tôi dừng lại. Ở đó có dán bức ảnh và một bài báo cắt từ một tờ báo giấy. Ảnh chụp một ngọn hải đăng trắng.
Từ đó tới nay đã mười ba năm trôi qua. Tháng Tư năm nay tôi đã ba mươi mốt tuổi, Yuusuke ba mươi hai tuổi.
Nhưng tôi không thể kể chuyện đó với ai, dù lúc này tôi vẫn còn nhớ rõ.
Mùa thu mười ba năm trước, tôi mười tám tuổi, còn Yuusuke tròn mười chín.
Chúng tôi học cùng lớp nhưng Yuusuke hơn tôi một tuổi, đó là do vấn đề ngày tháng năm sinh của cả hai, không phải vì cậu ấy học đúp hay thi trượt. Sinh nhật của cậu ấy là ngày hai tháng Tư, còn tôi chào đời vào ngày một tháng Tư năm sau đó. Nghĩa là trong nhóm học sinh cùng khối, Yuusuke nhiều tuổi nhất, còn tôi ít tuổi nhất.
Tôi và Yuusuke học cùng nhau từ thời mẫu giáo cho tới đại học. Điều này, ngoài nguyên nhân nhà chúng tôi gần nhau ra thì chỉ có thể cho rằng có một thế lực siêu nhiên nào đó đã can thiệp. Ở đại học, tuy khoa của chúng tôi khác nhau: Yuusuke học khoa xã hội học, tôi học khoa văn, nhưng chúng tôi vẫn học chung một tòa nhà, vì thế tần suất chúng tôi gặp nhau không khác mấy so với thời cấp ba.
Đương nhiên mối quan hệ giữa chúng tôi cũng không tệ. Chúng tôi thường đi cùng nhau nhưng không phải bạn thân của nhau. Thời đó Yuusuke thường bảo “mối quan hệ giữa chúng ta có lẽ gọi là ‘có quan hệ tốt’.”
Có quan hệ tốt. Xét trên mặt nào đó thì cụm từ này đúng, nhưng xét trên mặt khác thì nó sai. Bởi dù sao mối quan hệ của chúng tôi cũng đã trải qua bao năm tháng quá khứ, phức tạp như một đám chỉ rối.
Có lần chúng tôi quyết định đi du lịch cùng nhau. Đó là vào mùa thu năm chúng tôi học năm nhất. Gọi là mùa thu nhưng khi đó vừa hết đợt nghỉ hè, cách vài ngày lại có một đợt nóng khủng khiếp.
Ban đầu, tôi định đi du lịch một mình. Tôi muốn lưu lại kỷ niệm thời đại học, vả lại tôi nghĩ đi một mình thì tinh thần tôi sẽ được trui rèn, trở nên vững chãi hơn.
Không biết nghe chuyện ở đâu mà tự nhiên một hôm Yuusuke chợt xen vào. Cậu ta nói muốn đi cùng tôi. Tôi chau mày nói như thế không còn là chuyến du lịch một mình nữa, cậu ta bảo đương nhiên tới nơi chúng tôi sẽ tách ra đi riêng.
“Chúng ta sẽ đi theo hai con đường trái ngược nhau. Sau đó, chúng ta so thử xem trong hai ta người nào có chuyến du lịch thú vị hơn.”
“Sao chúng ta phải làm việc đó?”
“Chẳng tại sao cả. Coi như một trò chơi đi. Được không? Cứ coi như tôi tình cờ đi du lịch cùng hướng với cậu là được.”
“Tùy thôi, tôi đâu có quyền ngăn cản cậu đi du lịch.”
Chuyện này thật kỳ cục. Nhưng tôi lờ mờ hiểu được tại sao cậu ta đề nghị như vậy. Có lẽ cậu ta không thích việc tôi nảy ra ý tưởng đi du lịch một mình. Trong kịch bản cuộc đời của Yuusuke, tôi phải đóng vai một kẻ yếu đuối nhát gan, không có sự giúp đỡ của cậu ta thì tôi không làm được việc gì cả.
Tôi quyết định đi du lịch vùng Touhoku. Tôi định sẽ tận dụng hết mức chiếc vé du ngoạn, không lập kế hoạch gì mà đi nhiều nơi nhất có thể.
Xét về thời điểm, đi vào lúc này vắng người hơn cả, đó là suy tính của tôi. Dù đám sinh viên ở Nhật có lười học đến đâu thì trước kỳ kiểm tra học kỳ đầu họ cũng sẽ ngoan ngoãn học bài. Ngay cả tôi cũng vậy, nếu có môn học nào cực kỳ quan trọng trong kỳ thi đầu tiên này thì có lẽ tôi đã không nảy ra ý định đi du lịch rồi. Với lại thường ngày tôi đi học đầy đủ, ghi chép cẩn thận. Tôi không cần phải cuống lên trước mỗi kỳ thi. Yuusuke mới là người phải lo lắng về kỳ thi, nhưng tôi có nói ra chuyện này cũng chẳng giải quyết được gì. Có lẽ ở khoa xã hội học cũng có những người cho cậu ta mượn vở để photocopy, ngày thi thì ngồi cạnh cậu ta, đặt tờ bài làm chếch chếch một chút cho cậu ta dễ chép. Hồi cấp ba, những việc đó đương nhiên là việc của tôi.
Chúng tôi sẽ đi riêng, nhưng lúc đầu thì đi chung. Chúng tôi sẽ cùng lên một chuyến tàu khi xuất phát. Có điều, ga tàu xuống của chúng tôi khác nhau. Tôi sẽ xuống tàu ở vùng phía nam Touhoku rồi đi dần lên, còn Yuusuke đi thẳng lên tận Aomori.
“Cậu chọn được chỗ nào để ngủ tối nay chưa?” Sau khi tàu chạy được một lúc, Yuusuke hỏi tôi.
“Tôi đã đặt khách sạn công vụ gần ga rồi.”
Nghe tôi nói, mũi cậu ta phì ra một tiếng, cậu ta cười chê tôi. “Đi du lịch một mình thì đừng thuê khách sạn. À nhưng mà với một cậu ấm nhà giàu như cậu thì như thế là giới hạn rồi nhỉ. Tôi thì chẳng có nơi nào. Nhưng không cần lo. Nếu cần, tôi có thể ngủ ở phòng chờ trong nhà ga được.”
Bị nói là cậu ấm con nhà giàu, tôi hơi bực mình.
“Tôi cũng định từ ngày mai ngủ ngoài trời đây. Tôi đã chuẩn bị cho việc đó rồi.”
“Thế à? Nhưng cậu nên từ bỏ ý định đó thì hơn. Người nào thường ngày rèn luyện sức khỏe thì mới ngủ vạ vật được, nếu không sẽ mệt lắm.”
“Ngủ vài hôm như vậy chẳng sao đâu.”
“Tóm lại là đừng gắng sức quá. Việc đi du lịch một mình không hợp với cậu lắm đâu.” Yuusuke nói rồi đặt bộp cánh tay lên vai tôi.
Sau đó, chúng tôi nói chuyện về trường lớp, về các câu lạc bộ để giết thời gian. Tôi nói “chúng tôi” nhưng thực ra chủ yếu là Yuusuke độc thoại. Cậu ta tham gia Hội những người đam mê tennis và trượt tuyết. Cậu ta tự hào vì hội đó có nhiều hoạt động rất vui, cậu ta muốn tôi cảm nhận được cậu ta đang ở giữa những ngày tháng sinh viên lý tưởng nhất.
Cảm nhận được. Chính xác là thế. Vì muốn tôi cảm nhận được điều đó nên cậu ta mới nghĩ ra chuyện lần này. Cậu ta không muốn tôi trở nên tự tin.
Bởi tôi chưa bao giờ tự tin.
Bởi tôi không tự tin và luôn phải núp phía sau người khác.
Và trong hầu hết thời gian, “người khác” đó là Yuusuke, nhờ thế cậu ta có thể đóng vai một thanh niên hào sảng, được bạn bè tin cậy dựa dẫm.
Tôi cố nhớ lại xem mối quan hệ như thế này bắt đầu từ khi nào. Từ thời mẫu giáo chăng? Hồi đó, tôi lúc nào cũng núp sau lưng Yuusuke. Vì trong mắt tất cả mọi người, tôi là đứa nhỏ tuổi nhất nên đương nhiên cơ thể cũng bé nhất. Trái lại Yuusuke cao lớn như thể một anh lớp trên bị lẫn vào lớp tôi vậy.
Ai cũng nể nang, nhượng bộ Yuusuke. Chỉ cần cậu ta ra lệnh, mọi người sẽ làm theo một cách răm rắp, như một đội quân đã được rèn luyện bài bản. Nhưng đương nhiên nếu có một người tỏ uy quyền như vậy, nỗi bất mãn sẽ dần tích tụ. Mọi người dồn nỗi bất mãn ấy vào kẻ yếu nhất. Nghĩa là tôi. Vì thế để bảo vệ mình, tôi đã bám lấy Yuusuke. Yuusuke có vẻ rất thích thế.
Mối quan hệ đó cứ kéo dài mãi. Nó tiếp tục sau khi tôi lên tiểu học, rồi cấp hai. Ngay cả khi cơ thể tôi đã lớn kịp mọi người, trái lại Yuusuke không còn cao hơn mọi người mấy nữa, mối quan hệ sức mạnh đó vẫn không thay đổi. Yuusuke luôn trong vai trò thủ lĩnh, cậu ta coi tôi như trợ thủ hoặc đệ tử. Nghe hơi ngu ngốc, nhưng thực lòng mà nói tôi cũng từng hài lòng với tình trạng đó. Vì chỉ cần đi theo cậu ta tôi sẽ gặp được rất nhiều trò vui — những trò chơi không đến mức phạm pháp nhưng ít nhiều cần dũng cảm mới thực hiện được.
Lên cấp ba, khi chúng tôi bắt đầu thực sự để ý các bạn khác giới, Yuusuke bắt đầu lợi dụng tôi theo một cách khác với trước đây. Nói thẳng ra thì đó là vai “làm nền”. Có lẽ, cậu ta nghĩ chỉ cần mang theo một kẻ chẳng có chút hấp dẫn nam tính nào như tôi bên cạnh, thì những sở trường của cậu ta sẽ trở nên nổi bật hơn. Hồi đó, có mấy lần Yuusuke rủ tôi hẹn hò đôi với hai cô bạn khác. Một trong hai cô là mục tiêu của Yuusuke, đương nhiên tôi sẽ phải trò chuyện với cô gái còn lại. Trong trường hợp đó, cô gái tôi tiếp chuyện cũng là người làm nền. Cô ấy bị bắt đảm nhận vai trò đáng thương đó.
Có điều, giờ bình tĩnh ngẫm lại tôi thấy hồi đó Yuusuke bắt tôi đi theo làm nền không chỉ vì cậu ta bắt đầu để ý tới người khác giới. Hồi cấp hai, Yuusuke vẫn đóng vai trò thủ lĩnh, nhưng từ khi lên cấp ba, cậu ta dường như đã đánh mất vầng hào quang sáng chói của mình. Dù là thành tích các môn văn hóa hay các môn thể thao. Ít nhất thì chẳng còn ai sợ cậu ta nữa, cũng không ai đặc biệt coi trọng ý kiến của cậu ta. Tóm lại, cậu ta chỉ còn là một cậu học sinh cấp ba bình thường.
Một người thích thể hiện như Yuusuke đương nhiên không chịu nổi điều đó. Để sự tụt dốc trong địa vị của mình không quá rõ ràng, cậu ta đã đặt cạnh mình một đối tượng để so sánh. Đó là tôi. Nếu tôi vẫn là tùy tùng của cậu ta như trước, thì nhìn bề ngoài cậu ta sẽ không thay đổi gì so với trước đây cả. Chí ít, bản thân cậu ta vẫn sẽ được nhấm nháp cảm giác vượt trội giống như trước đây.
Tàu đang chạy vào giữa núi.
Yuusuke nhắm nghiền mắt. Không biết vì mệt bởi những câu chuyện khoe khoang hay đã hết chuyện để khoe khoang. Lúc tôi nhìn góc nghiêng của cậu ta, như thể cảm nhận được, cậu ta mở mắt nhìn tôi.
“Sao thế? Có chuyện gì à?”
“Không có gì. Cậu đang ngủ à?”
“Ừ.”
Cậu ta lấy đầu ngón tay ép hai bên mí mắt xuống. “Tôi bị thiếp đi một tí. Lần nào đi xa tôi cũng thế này. Tôi tự hào vì mình có thể ngủ được ở bất cứ nơi đâu. Chắc tại thần kinh tôi rất vững.”
Lại tự hào à? Tôi cố vượt qua cảm giác khó chịu, miễn cưỡng nở một nụ cười gượng gạo.
“Cậu cũng vừa ngủ à?”
“Không, tôi không buồn ngủ.”
“Thế à? Bí quyết để không bị mệt là lúc nào ngủ được thì hãy ngủ luôn. Nhưng chắc điều đó khó với cậu. Vì thần kinh cậu hơi yếu mà. Lần này cậu cũng mang theo thuốc ngủ chứ?”
“Ừ, mang cho chắc.”
“Chà, như thế liệu có ổn không?”
Yuusuke nhếch một bên mép lên cười. “Tôi thường mang theo rượu bourbon thay thuốc trong ba-lô. Đi du lịch một mình mà mang theo thuốc ngủ thật thì quá là nhạt nhẽo.”
Chưa gì cậu ta đã tấn công tôi rồi. Tôi tự nhủ đừng để ý tới cậu ta.
Mục đích lớn nhất của chuyến đi lần này là khiến tinh thần tôi vững chãi hơn, trong đó có kèm theo mong ước xóa sổ được mối quan hệ sức mạnh hình thành giữa tôi và Yuusuke mười mấy năm qua. Tôi nghĩ chỉ cần bản thân tự tin thì sẽ không phải mang cảm giác thua kém không có cơ sở trước Yuusuke nữa.
Nhưng có lẽ cậu ta không thích điều đó. Cậu ta không muốn kẻ luôn ở dưới sự điều khiển của mình thoát khỏi vị trí đó. Thế nên cậu ta mới nghĩ ra chuyện lần này. Sau chuyến đi, cậu ta sẽ nói với tôi thế này: Cùng đi du lịch như nhau, nhưng chuyến đi của tôi tràn đầy những sự mạo hiểm thú vị. Còn chuyến đi của cậu chỉ là một chuyến đi một mình tầm thường. Chắc cậu ta nghĩ nếu làm vậy, tương quan vị trí về mặt tinh thần giữa chúng tôi sẽ không có gì suy suyển.
Tôi không được phép thua cuộc. Tôi không thể để chuyến đi của mình chỉ dừng lại ở một chuyến tham quan các điểm du lịch được.
Từ Ueno đi tàu mất 5 tiếng thì tới Sendai. Tôi đứng dậy khỏi ghế, quàng ba-lô lên vai.
“Tôi đi đây.”
“Ừ, cẩn thận nhé.”
Yuusuke khẽ đưa tay phải lên chào. Tôi chẳng nghĩ gì khi thấy vẻ xấu tính của cậu ta thấp thoáng trên gương mặt đầy tự tin, nhưng khi đang đi trên đường và bất chợt ngoảnh đầu lại, tôi ngạc nhiên thấy nét mặt cậu ta thoáng chút bất an.
Sau khi nghỉ một đêm ở Sendai, tôi thăm thú Matsujima rồi đi tới Ishinomaki. Là vì tôi không tìm ra chỗ nào khác để ngủ lại. Ngày hôm sau, tôi đi qua Hiraizumi tới Hanamaki. Tôi ngủ tại một nhà nghỉ gần nhà cũ của Miyazawa Kenji.
Nhưng tôi đột nhiên cảm thấy sốt ruột.
Bởi tôi nhận ra chuyến đi của mình đúng là chỉ đi quanh các điểm du lịch. Chẳng có sự kiện gì xảy ra. Tôi chẳng gặp được một cô nữ sinh đại học nào đang đi du lịch một mình và có một đêm trong mơ với cô ta, cũng chẳng làm thân được với người địa phương và được họ dẫn đi xem những vùng đất bí mật của họ.
Tôi nằm trong chăn, vừa nhìn trần nhà vừa nghĩ không biết Yuusuke giờ ra sao. Cậu ta đã quen bắt chuyện với các cô gái. Mặt mũi cậu ta cũng đẹp nên dễ thành công. Biết đâu lúc này chuyến đi của cậu ta không còn là chuyến đi một mình nữa. Cậu ta chắc chắn sẽ bổ sung chuyện đó vào những chuyện đáng tự hào của mình và nếu nghe cậu ta kể lại nó, tôi sẽ mất đi sự tự tin, đúng như mục đích của cậu ta.
Ngày mai, tôi định đi về phía Biển Nhật Bản. Ngắm mặt biển ồn ào, có lẽ tôi sẽ cảm thấy nỗi lòng về những chuyện cỏn con đó thật ngu ngốc.
Biết đâu ở đấy sẽ có điều gì đó thay đổi được con người tôi.
2.
Tôi đi tàu tới Biển Nhật Bản, xuống ở ga X (Tôi có lý do để gọi đó là ga X thay vì gọi tên thật của nó). Từ ga X, tôi leo lên xe bus. Thân xe cũ đến mức tôi tự hỏi chẳng biết người ta sử dụng nó bao nhiêu thập kỷ rồi, ghế ngồi nào cũng bị sứt mẻ. Đường đi cũng bung bét, xe rung lắc đến mức ê cả mông. Ngoài tôi ra, trên xe còn vài người mà nhìn qua là biết người địa phương, cùng hai du khách nữ trẻ trung. Họ có vẻ là những cô nhân viên văn phòng. Trong đầu tôi nảy ra toàn ý nghĩ tiêu cực, ví dụ như họ đi hai người thì chẳng “làm ăn” gì được và nhìn kĩ thì họ cũng không trẻ lắm. Cuối cùng, tôi bỏ lỡ mất cơ hội tiếp cận họ, xe bus đã tới điểm cần đến mất rồi.
Nơi tôi đến là một mũi đá nhỏ nhô ra Biển Nhật Bản. Tôi thấy xung quanh chẳng có gì. Chỉ có một thảo nguyên rộng mênh mông và một ngọn hải đăng đứng đó. Một đoàn khách du lịch, có vẻ là đi theo tour do công ty tổ chức, đang tản bộ chậm rãi với đôi chân mệt mỏi.
Tôi đi tới đầu mũi đá, nhìn xuống biển. Những tảng đá khổng lồ lổn nhổn bên dưới, những giọt nước do sóng biển đập vào mũi đá bắn lên cao. Hóa ra Biển Nhật Bản là thế này. Vì biển không mang tới cơn sốc hay xúc động nào mà tôi kỳ vọng trước đó nên tôi hơi thất vọng.
Lúc đi qua ngọn hải đăng, tôi nhìn thấy hai cô gái đi cùng xe bus với mình đang bước vào bên trong. Thấy vậy tôi cũng tò mò đi vào. Dù sao thì ở đây cũng chẳng có gì khác đáng xem.
Vừa vào bên trong tôi liền thấy một quầy tiếp đón, họ thu tiền vé tham quan ở đó. Người đứng trong quầy là một người đàn ông đeo kính, tóc đen, tuổi ngoài ba mươi. Lúc anh ta đưa tiền xu thừa cho tôi, tôi thấy cánh tay anh ta vạm vỡ khác thường.
Tôi bước lên chiếc cầu thang xoắn ốc, cảnh tượng nhìn từ trên ngọn hải đăng xuống cũng không có gì đặc biệt. Chỉ là có thể nhìn xa hơn thôi. Nhưng cuộc nói chuyện giữa hai cô gái ở phía đối diện thú vị quá nên tôi cứ đứng đó mãi, sau khi các cô ấy đi khỏi, tôi thấy mình thật vô vị. Tôi đi quanh ngọn hải đăng một vòng rồi đi xuống. Tôi không có thời gian để la cà ở đây. Ngẫm lại thì tôi còn chưa có chỗ để ngủ tối nay.
Đúng lúc tôi định đi xuống cầu thang thì nghe thấy tiếng bắt chuyện ở bên cạnh. “Cậu đi chơi một mình à?” Ngoảnh sang nhìn, tôi thấy người đàn ông đứng trong quầy tiếp đón khi nãy đang dựa vào tay vịn nhìn tôi. Anh ta cao lớn, cơ thể chắc nịch. Ngực anh ta vạm vỡ tới mức chiếc cúc áo sơ-mi trắng như muốn bung cả ra. Anh ta đeo chiếc ống nhòm to tổ chảng trước khuôn ngực vạm vỡ ấy.
Tôi đáp “Vâng” và anh ta nheo đôi mắt phía sau cặp kính.
“Ghen tị thật đấy. Vì chỉ khi còn trẻ chúng ta mới làm được việc đó thôi. Cậu là sinh viên à?”
“Dạ vâng.”
“Cậu chắc là…” Anh ta khoanh hai tay, liếc nhìn tôi từ chân lên đến đầu. “…sinh viên năm ba hả?”
“Anh đoán trật rồi. Năm nhất ạ.”
“Ồ, nghĩa là mùa xuân năm nay cậu vừa đậu kỳ thi tuyển hả? Thế nên năm nay cậu quyết định vui chơi xả láng luôn phải không?”
“Đúng ra là em muốn làm những việc mà chỉ lúc này mới làm được.”
“Ra vậy.” Anh ta gật gù như muốn nói tôi cũng từng có thời như vậy đấy.
“Cậu đang đi quanh vùng Touhoku à?”
“Vâng. Em muốn đi vùng Touhoku, nếu được thì sang cả Hokkaido nữa ạ.”
“Ồ, đi xa thế cơ à? Cậu thấy thế nào? Có đặc biệt thích chỗ nào chưa?”
“Dạ, ừm… cũng có vài chỗ ạ.”
“Ví dụ?”
“Ví dụ như…” Tôi quay gương mặt hơi khó xử của mình đi chỗ khác, Biển Nhật Bản lọt vào mắt tôi. Vì thế tôi nói. “Ví dụ như nơi đây ạ. Tuy không được biết tới như một điểm du lịch nổi tiếng, nhưng chính vì thế nên nơi này rất tuyệt ạ.”
Có lẽ việc khen nịnh người dân địa phương một chút cũng không tệ. Người đàn ông tỏ ra vui sướng.
“Ồ, cậu thích nơi này à? Đúng vậy đấy. Nơi này quả thực là một vùng đất đẹp ít người biết tới. Phong cảnh nhìn từ ngọn hải đăng xuống rất tuyệt. Ngắm cảnh từ nơi đây mang tới cảm giác tâm hồn mình được gột rửa ấy.”
Anh ta quay về phía biển, hít thở một hơi thật sâu rồi ngoảnh lại nhìn tôi. “Cậu muốn xuống dưới uống một tách cà phê không? Tuy rằng tôi chỉ có cà phê hòa tan thôi.”
Vừa nhấp ngụm cà phê hòa tan từ chiếc cốc nhựa, tôi vừa nghĩ thế là mình có chuyện để kể với Yuusuke rồi. Có mối quan hệ thân thiết với người dân địa phương khiến tôi có cảm giác tự hào về chuyến đi này.
Người đàn ông gác ngọn hải đăng tự giới thiệu tên là Koizumi. Anh ta nói công việc ở đây chỉ có mình anh ta phụ trách.
“Chỉ một mình thôi ạ? Cứ như vậy suốt sao?” Tôi hơi ngạc nhiên hỏi, anh ta cười.
“Làm suốt thì không trụ được đâu. Tôi có đồng nghiệp thân, tôi và anh ta thay phiên nhau. Ca của tôi từ trưa hôm nay tới sáng ngày kia.”
“Tuy có thay ca nhưng vẫn vất vả thật.”
Tôi nhìn xung quanh. Phòng quan trắc là một phòng nhỏ xíu, diện tích chỉ chừng mười một mét vuông. Trong phòng đặt nhiều loại máy đo, nhưng tôi không đoán được chúng có những chức năng gì. Một chiếc máy ghi dùng bút đang hoạt động, chậm rãi vẽ ra những đường màu đỏ, đen và xanh lên tờ giấy.
Tôi đang ngồi trên chiếc sofa giản dị đặt cạnh tường. Anh ta ngồi đối diện tôi qua một chiếc bàn nhỏ.
“Hôm nay thời tiết đẹp thật. Cậu muốn đi ngắm cảnh hoàng hôn không?” Anh ta nhìn đồng hồ đeo tay, nói. Tôi cũng nhìn đồng hồ của mình. Đồng hồ chỉ gần năm giờ.
“Cảnh hoàng hôn nhìn từ đây đẹp lắm. Cậu đã ngắm cảnh mặt trời chìm xuống biển bao giờ chưa?”
“Mặt trời chìm xuống biển ư? Chưa ạ.”
“Tôi biết mà. Những người sống ở phía biển Thái Bình Dương chỉ thấy mặt trời từ biển nhô lên chứ không được thấy nó chìm xuống biển. Cảnh đó đẹp lắm. Chúng ta đi thôi. Có một chỗ rất hợp để ngắm.”
Người đàn ông gác ngọn hải đăng vỗ lên hai đầu gối rồi đứng dậy.
“Anh bỏ đi thế này có sao không? Lỡ có khách du lịch khác tới thì sao?”
“Không sao. Hôm nay không ai đến nữa đâu. Chiếc xe bus đưa cậu tới là chuyến cuối cùng từ nội thành đến đây. Vả lại khách chỉ được vào bên trong ngọn hải đăng tới năm giờ chiều thôi, đóng cửa sớm một chút cũng không vấn đề gì.”
“Thế ạ?”
Tôi nghĩ nếu vậy để anh ta dẫn mình đi cũng không tệ. Dù không phải một cảnh đẹp bí mật, nhưng tôi cũng muốn tới nơi mà người dân địa phương coi là đẹp.
Tôi định khoác ba-lô lên vai thì anh ta chợt nói: “Hay cậu để hành lý ở đây đi. Chúng ta sẽ leo lên leo xuống các mỏm đá, nên cơ thể càng nhẹ nhàng càng tốt.”
“Nhưng em định nhân tiện đi ra điểm bắt xe bus luôn ạ.”
Từ giờ tới khi chuyến xe bus cuối cùng xuất phát không còn nhiều thời gian nữa.
“Sẽ kịp mà. Chúng ta chỉ cần về cho kịp giờ là được. Nếu cần, tôi sẽ lái xe chở cậu tới ga gần nhất.”
“Dạ thôi, chúng ta hãy về cho kịp giờ xe bus chạy đi ạ. Thế em mang theo máy ảnh thôi vậy.”
Tôi lôi chiếc máy ảnh từ trong ba-lô ra. Lúc đó, tôi chợt phát hiện nãy giờ có một thứ cứ vẩn vơ trong đầu tôi mãi. Đó là câu nói của anh ta. Tại sao anh ta biết tôi đi chuyến xe bus cuối cùng từ nội thành tới đây nhỉ?
Đồng thời tôi chợt nhớ ra, lúc đứng trên ngọn hải đăng, anh ta có đeo một chiếc ống nhòm trên cổ.
“Chúng ta mau đi thôi. Nếu để lỡ mất cơ hội chụp ảnh thì tiếc lắm.” Thấy tôi có vẻ lơ đãng, anh ta giữ ống tay sơ-mi trắng xuống, thúc giục.
“Vâng, em ra ngay đây.”
Tôi cầm máy ảnh trên tay đi theo anh ta. Tôi tự trách mình toàn nghĩ chuyện kỳ cục. Sao có chuyện anh ta luôn chăm chú quan sát tôi được.
3.
Dù Koizumi thúc giục tôi nhưng phải một lúc nữa mặt trời mới bắt đầu lặn. Tôi hối hận nghĩ biết thế này mình mang theo cái ba-lô cho rồi.
Chúng tôi vừa nhìn xuống bờ biển ở phía tay phải, vừa bước đi trên thảo nguyên đầy cỏ dại lan tràn.
“Phía trước mặt có một khóm hoa đang nở đẹp lắm.” Koizumi vừa nói vừa chỉ một mỏm đất mọc hơi cao lên một chút phía trước nói. Anh ta có vẻ không để ý tới thời gian lắm.
Chúng tôi đi qua một ngọn đồi nhỏ, nhưng không thấy chỗ nào hoa nở đẹp cả. Vì thế tôi dáo dác nhìn quanh.
“Ở đằng kia kìa. Nhìn xem, chỗ đó đó.”
Nói rồi anh ta lại chỉ tay về phía trước nữa. Tôi nhìn thấy một đám hoa trắng mọc rất dày giữa triền đá quay mặt với biển. Nhưng từ đây tới đó còn khoảng hai trăm mét nữa.
“Chúng ta đi thôi.” Anh ta nói, nhưng tôi khẽ xua tay trước mặt.
“Dạ thôi, ở đây được rồi. Dù sao cũng không còn nhiều thời gian.”
“Thế à? Thế thì chúng ta ngắm hoàng hôn ở đây vậy.”
Anh ta ngồi xuống cỏ, vì thế tôi cũng ngồi xuống theo.
“Anh Koizumi có hay đi dạo thế này không?”
“Có chứ. Chỗ này rất đẹp. Dạo bộ ở đây bao nhiêu lần cũng không chán. Ở đây tôi có thể thấy rõ sự thay đổi của tiết trời như lòng bàn tay mình. Trong thành phố chắc không có được cảm giác ấy đâu nhỉ?”
“Thật đáng ghen tị.”
“Tôi biết. Cậu hãy nhân cơ hội này mà tận hưởng cảm giác ấy đi.”
“Vâng.” Tôi vừa gật đầu vừa nhìn đồng hồ đeo tay.
Giờ lên xe bus đã gần tới. Tôi đang nghĩ phải quay về ngọn hải đăng ngay thì anh ta hỏi như thể đoán được nội tâm của tôi. “Cậu có chỗ ngủ lại đêm nay chưa?”
Tôi lắc đầu rồi đáp vì chưa có nên phải nhanh chóng quay về ga X.
“Nếu vậy,” anh ta nói, “sao cậu không ngủ lại đây tối nay nhỉ?”
“Ngủ lại… trong ngọn hải đăng ấy ạ?”
“Ừ.” Anh ta nói và mỉm cười. “Ở đó có chỗ ngủ lại tạm thời, chúng tôi thường ngủ lại tại đó. Hai người nằm vẫn ngủ thoải mái. Chỉ là nó không đẹp lắm thôi.”
“Dạ, nhưng mà em ngại lắm.”
“Tôi thì không sao. Khi nãy tôi nói đó, tôi ở đây có một mình. Thế nên trái lại tôi còn ước có người nói chuyện cùng ấy chứ.”
“Vâng, nhưng mà…”
“Quyết định vậy đi. Đỡ tốn một khoản tiền thuê phòng.”
“Dạ. Vậy xin phép làm phiền anh ạ.”
Lúc đó trong đầu tôi chỉ nghĩ, nếu ngủ lại ngọn hải đăng thì việc đó sẽ trở thành một chương thú vị trong chuyến du lịch một mình của tôi. Bởi Yuusuke luôn nghĩ tôi là một thằng công tử nhà giàu, không thể ngủ lại nơi nào không tươm tất tử tế.
“Tốt lắm, quyết định thế nhé. Giờ phải nghĩ xem tối nay ăn gì. Chúng ta cùng đi mua thứ gì đó chứ nhỉ?” Anh ta đứng dậy nên tôi hơi cuống.
“Ủa, thế còn cảnh mặt trời lặn xuống biển thì sao ạ?”
“À, ừ nhỉ. Chính tôi đề nghị như vậy mà lại quên béng mất.” Anh ta cười ngại ngùng rồi ngồi xuống.
Sau khi chú tâm chụp cảnh mặt trời chìm xuống biển, chúng tôi ra về, bỏ lại biển phía sau. Ra tới đường đi được chừng mười phút tôi thấy có một cửa hàng thực phẩm nhỏ.
“Nói là đi du lịch nhưng chúng ta không cần phải cố tìm ra món ăn nổi tiếng của vùng đó làm gì. Việc ấy chỉ để tự hài lòng với bản thân thôi. Quan trọng là mình hít thở bầu không khí thế nào.”
Vừa nói Koizumi vừa ném mấy món như túi cà ri ăn liền và hộp cá mòi ướp dầu vào giỏ mua hàng. Tôi thấy hơi chán khi nghĩ mình cất công tới tận đây mà phải ăn đồ ăn liền ư, nhưng mở miệng phàn nàn thì không phải phép lắm.
Ra khỏi cửa hàng thực phẩm, anh ta vào cửa hàng rượu bên cạnh, mua hai chai rượu địa phương, mỗi chai 1,8 lít.
“Chúng ta có duyên nên mới được gặp nhau. Đêm nay ta nhậu thâu đêm đi. Cậu uống được rượu chứ?”
“Vâng, em uống được một chút.” Tôi đáp một cách khiêm nhường, nhưng thực ra tôi uống rượu khá được. Có lẽ là do di truyền.
Lúc ra khỏi quán rượu, tôi thấy cửa hàng thực phẩm chúng tôi vừa vào khi nãy đang dọn hàng. Không chỉ cửa hàng đó mà những nhà bên cạnh cũng đang đóng cửa. Chỉ có hai chúng tôi bước đi trên con đường mờ tối.
Lúc tới điểm đón xe bus, tôi vô tình liếc nhìn bảng giờ xe, chân tôi khựng lại. Bởi tôi nhận ra vẫn còn chuyến xe bus tăng cường chạy tới ga X. Nhìn đồng hồ, từ giờ tới lúc xe xuất phát còn 15 phút nữa.
“Sao thế?” Koizumi đi phía trước tôi dừng chân lại hỏi.
“Anh ơi, thôi em về đây. Vẫn còn xe bus tăng cường anh ạ.”
“Gì cơ?”
Anh ta quay lại chỗ tôi, nhìn bảng giờ xe rồi nhìn tôi. Đôi mày anh ta chau lại tạo thành nếp nhăn khắc sâu xuống.
“Nhưng cậu đâu có chỗ ngủ, phải không?”
“Em nghĩ chuyện đó thu xếp dễ thôi. Chỉ cần tới một nhà ga lớn thì sẽ có khách sạn công vụ anh ạ.”
“Chán chết.” Anh ta bực dọc nói. “Đi du lịch kiểu ấy thì chán lắm. Lãng phí bao nhiêu tiền của. Thôi đừng ngại, cứ về chỗ tôi mà ngủ.”
“Nhưng mà…”
“Tôi đã mất công mua đồ ăn, rượu cũng mua rồi. Đừng làm tôi thất vọng chứ. Vả lại mới là sinh viên mà đã thuê khách sạn, như vậy lãng phí quá.”
Giọng Koizumi xen lẫn nỗi bực tức rõ ràng, tôi giật mình, tim đập thình thịch. Sao anh ta lại giận dữ đến thế nhỉ? Anh ta bực vì bản thân muốn giúp đỡ một cậu sinh viên đi du lịch một mình nhưng lại bị cậu ta phản bội ý tốt của mình chăng?
Nếu vậy có lẽ tôi nên đón nhận ý tốt của anh ta thì hơn.
“Em hiểu rồi ạ. Vậy em sẽ ngủ lại.”
“Ừ. Đấy là lựa chọn tốt nhất đấy.”
Koizumi gật đầu, hai tay cầm túi đồ ăn và túi rượu, bước đi tiếp.
Về tới ngọn hải đăng, chúng tôi quyết định ăn tối luôn. Công đoạn chuẩn bị chỉ gồm hâm nóng lại gói cà ri ăn liền và mở hộp cá mòi, dốc cá bên trong ra một cái đĩa nhựa. Ở đây hầu như chẳng có thứ đồ gì dùng để nấu nướng được. Tôi dùng con dao gọt hoa quả để thái phô-mai, nhưng ngay cả con dao ấy cũng bị mẻ nhiều chỗ.
Chuẩn bị các thứ xong, Koizumi lấy ra hai cái cốc, rót đầy rượu vào đó.
“Nào, uống vì chuyến du lịch một mình của cậu.”
“Cảm ơn anh.”
Chúng tôi chạm cốc với nhau.
Chai rượu 1,8 lít thứ nhất trong nháy mắt đã cạn sạch. Koizumi uống rượu nhanh và nhiều, anh ta mời tôi uống một cách khá cưỡng ép.
“Chà, tửu lượng của cậu khá đấy chứ.” Vừa mở nắp chai rượu thứ hai anh ta vừa nói. “Cậu có hay uống không?”
“Không thường xuyên lắm ạ. Nhưng em cũng không ghét việc uống rượu.”
“Cậu thích loại rượu nào? Whisky à?”
“Em không đặc biệt thích loại nào. Trong đám bạn em có một thằng chỉ uống rượu bourbon.”
Người đó là Yuusuke.
“Ồ. Còn tôi thì chỉ uống rượu Nhật. Mấy thứ như whisky hay brandy, tôi thấy đắt mà chả ngon gì cả.” Nói rồi anh ta lại rót rượu vào cốc cho tôi.
Vừa uống chúng tôi vừa nói đủ thứ chuyện. Ban đầu là những chuyện về bản thân mình, sau đó chủ đề chuyển sang văn hóa, thể thao, chúng tôi lớn tiếng nói về những bất mãn với chế độ chính trị hiện tại. Tôi cảm nhận được cảm giác hồi hộp và hào hứng chưa từng có trong đời, bởi lúc này tôi đang dốc hết nỗi lòng với một người mà khi nãy hãy còn là người xa lạ.
“Mà này.”
Khi bình rượu thứ hai chỉ còn một nửa, Koizumi nở nụ cười đầy ẩn ý nói. Mắt anh ta hơi lờ đờ, chứng tỏ rượu đã chạy khắp cơ thể. Bản thân tôi lúc này vẫn đang tỉnh.
Anh ta đưa ngón tay út lên.
“Cậu có kinh nghiệm yêu đương chưa?” Anh ta hỏi.
“Em cũng có chút chút…”
“Chút chút là sao. Đừng nói nghe khó hiểu thế. Cậu có bạn gái chứ?”
Anh ta cười cười nhìn tôi. Tôi thấy da con cá mòi ngâm dầu anh ta ăn khi nãy đang mắc vào kẽ răng anh ta.
“Giờ thì không nhưng hồi cấp ba em từng có.”
“Ồ. Thế sao mà chia tay?”
“Lý do chẳng có gì ghê gớm. Bố cô ấy chuyển công tác sang nước ngoài nên cô ấy cũng tới Mỹ học đại học. Từ đó chúng em không gặp nhau nữa…”
Nghe tôi nói tới đó, anh ta cười ha hả. “Trời đất, thế thì khác gì cậu bị đá đâu.”
“Nhưng hiện chúng em vẫn thư từ với nhau ạ.”
“Thế à? Nhưng chỉ thư từ thì khó lắm.”
Anh ta tự rót rượu vào cốc của mình, uống một hơi hết phân nửa. Sau đó, anh ta lấy mu bàn tay lau khóe miệng rồi nói tiếp. “Thế cậu và cô gái đó thế nào?”
“Thế nào… nghĩa là sao ạ?
“Thôi đừng đánh trống lảng. Tôi hỏi hai người đã ngủ với nhau chưa? Cậu chiếm được cô ta rồi chứ?”
“Chuyện đó…”
Tôi không thoải mái với từ “chiếm được”, vì thế chần chừ không kể. Lúc làm tình với cô ấy, tôi không thấy thỏa mãn. Vì lần đó giống như nghi thức chia tay giữa chúng tôi.
“Tùy anh tưởng tượng.” Tôi đáp sau một hồi suy nghĩ, nhưng không giấu được anh ta.
“Thế à, ra là đã ngủ với nhau rồi.” Anh ta vừa nói vừa gật gù như nghiệm ra. Sau đó anh ta ngẩng mặt lên, hỏi tiếp, “Đó là lần đầu tiên của cậu hả?”
Tôi suýt sặc rượu.
“Chuyện đó anh muốn tưởng tượng sao cũng được.”
“Gì thế, kể thật ra đi xem nào. Cùng là đàn ông với nhau, ngại gì. Ha ha, xem ra cậu uống chưa đủ nhiều rồi. Lẽ ra, tôi phải mua thêm chai nữa mới đúng.”
Anh ta nghiêng bình rượu, theo phản xạ tôi đưa cốc của mình ra. Vừa chờ rót rượu, tôi vừa cảm thấy ở cùng anh nhân viên gác ngọn hải đăng này thật khổ.
4.
Từ lúc quyết định ngủ lại bên trong ngọn hải đăng, tôi đã chuẩn bị tinh thần tối nay không được ngâm mình trong bồn. Bởi tôi nghĩ chắc ở đây chỉ có vòi hoa sen thôi. Thế nên khi thấy anh ta chuẩn bị bồn tắm tôi khá ngạc nhiên.
“Cậu nên tắm qua một chút. Ngâm mình trong bồn là cách tốt nhất để giải tỏa mọi mệt mỏi trong ngày đấy.”
Bồn tắm nằm ở phía đối diện, ngăn cách với phòng này bởi dãy hành lang. Nhưng không có phòng thay đồ. Khi tôi hỏi về điều đó, anh ta đáp với nụ cười hơi ngượng, “Vì mọi khi chỉ có mình tôi thôi nên không cần tới phòng thay đồ. Cậu có thể cởi đồ ở đây cũng được.”
“Ồ, vậy thì xin phép anh vậy…”
Tôi cởi đồ bên trong phòng quan trắc, gấp gọn rồi đặt bên trên chiếc ghế dài. Sau đó, tôi lấy đồ tắm ra, đi về phía cửa với chiếc quần xà lỏn trên người.
“Sao thế, cứ cởi hết ra cũng được mà.” Anh ta cất tiếng nói sau lưng tôi.
“Dạ thôi, em chỉ định tắm qua qua trong bồn thôi.”
“Tắm qua thì cởi ra cũng được chứ sao. Mà thôi tùy cậu đấy.”
“Vậy em xin phép nhé.”
Phòng tắm hẹp hơn tôi tưởng và rất tốt. Bên trong có một bồn tắm hình trụ tròn, nhìn như thể nó được cải tạo từ một chiếc thùng tôn cũ, không gian vài chục centimet phía trước nó là nơi để tắm tráng.
Sau một lúc thong thả ngâm mình trong bồn, tôi cẩn thận kỳ cọ cơ thể sao cho tay chân không va phải bức tường hay vòi nước. Đúng lúc ấy, cánh cửa phía sau đột nhiên mở ra.
“Nhiệt độ nước có vừa không?” Koizumi hỏi.
“Dạ, vừa vặn ạ.”
“Vậy thì tốt. Để tôi cọ lưng cho nhé?”
“Không cần anh ạ.”
“Thôi đừng khách sáo.”
“Em không khách sáo, em đã cọ lưng trước đó rồi.”
“Chà.”
Anh ta im lặng nhìn tôi chằm chằm trong vài giây. Không thoải mái với ánh mắt ấy, tôi quay lại hỏi, “Có chuyện gì thế ạ?”
“Không có gì. Để tôi đi chuẩn bị phòng ngủ.” Nói rồi anh ta đóng cửa lại.
Ra khỏi phòng tắm, tôi mặc lại bộ đồ cởi ra khi nãy. Tôi có bộ đồ nỉ mang theo để thay ra, nhưng không biết tình trạng phòng nghỉ tạm ra sao nên vẫn mặc bộ cũ.
Tôi đang ngồi đọc sách trên chiếc ghế dài thì anh ta quay lại.
“Phòng bên cạnh là phòng ngủ tạm. Hãy lấy một tấm chăn đặt ở đó rồi ngủ trước đi. Tôi đi tắm một lát.”
“Cảm ơn anh.”
Tôi cất cuốn sách, bước sang phòng bên cạnh, thấy nhiều tấm chăn nệm chất chồng lên nhau trong căn phòng 5,5 mét vuông đó. Chẳng biết chiếc nào để trải xuống dưới, chiếc nào để đắp. Tôi chọn bừa một tấm cuốn lên người rồi nằm xuống.
Phòng này không có cửa sổ. Đang nằm nhìn trần nhà đầy vết ố thì khoảng năm phút sau Koizumi bước vào.
“Anh tắm xong rồi à? Nhanh thế?”
“Ừ. Tôi tắm cho hết mồ hôi thôi.”
Anh ta mặc một chiếc áo tập thể dục và quần. Cánh tay và khuôn ngực vạm vỡ như những bức tượng. Anh ta tắt đèn rồi nằm xuống cạnh tôi.
Tôi nhắm mắt nằm im, tự cảm nhận được bản thân đang dần thiếp đi. Hình như lúc này rượu mới chạy khắp cơ thể tôi. Đầu óc tôi trở nên mơ hồ, tôi nghĩ tới gia đình mình. Bố mẹ và em gái tôi chắc trong mơ cũng không nghĩ tôi đang ở một nơi như thế này.
Tôi nghĩ tới người bạn gái đã sang Mỹ. Nhớ lần ôm lấy cơ thể mềm mại của cô ấy. Đúng lúc đó, tôi giật mình mở mắt. Bụng dưới tôi có cảm giác dị thường. Không đơn giản là “người anh em” của tôi đang chào cờ.
Từ lúc nào, khóa quần jeans của tôi đã bị kéo xuống. Có ai đó đang mân mê nó qua chiếc quần xà lỏn.
Mà không cần nói “có ai đó” nữa. Bởi ở đây ngoài tôi ra chỉ còn một người nữa thôi.
Tôi chăm chú nhìn, thấy đầu anh ta cúi ngay bên cạnh hông mình. Tim tôi bắt đầu đập nhanh, người tôi cứng đời như bị đóng băng.
Ra là thế.
Giờ tôi mới biết mục đích của gã nhân viên gác ngọn hải đăng này. Ngẫm thì thấy chẳng có lý do gì khiến anh ta phải đối tốt với một thằng sinh viên xa lạ như tôi. Quả nhiên anh ta đã dùng ống nhòm để nhìn từng người, từng người xuống khỏi xe bus. Anh ta làm thế để tìm kiếm những thanh niên trẻ hợp với sở thích của mình.
Mồ hôi túa ra trên người tôi. Tôi nghĩ giờ phải làm sao cho ổn đây. Không thể giãy giụa phản kháng được. Nếu làm ầm lên, chắc chắn anh ta sẽ dùng sức mạnh quật ngã tôi. Tôi không nghĩ mình có thể đánh thắng được một kẻ vạm vỡ như khỉ đột thế này.
Tôi có cảm giác anh ta đang thò ngón tay vào quần xà lỏn của tôi. “Cậu bé” của tôi đã xìu xuống như quả bóng bay thủng.
Tôi không thể chần chừ thêm nữa. Tôi giả đò chóp chép miệng, vờ như đang ngủ lơ mơ, quay người lại ngược phía với anh ta. Chắc anh ta cũng hơi giật mình, tay anh ta rụt lại.
Sau khi quay mặt vào tường, tôi cố thở thật nhẹ. Tôi không thể đoán được tiếp theo anh ta sẽ giở trò gì, nỗi bất an và sợ hãi cuộn trào trong đầu tôi. Việc nằm quay lưng với anh ta khiến tôi thấy chán nản. Tôi lo lắng nghĩ anh ta có thể kéo quần jeans, tụt quần xà lỏn của tôi xuống bất cứ lúc nào. Tôi rất muốn kéo khóa quần jeans trở về như cũ, nhưng nếu làm thế sẽ lộ ra rằng tôi đã tỉnh ngủ mất. Điều cứu rỗi duy nhất của tôi lúc này là anh ta vẫn chưa dùng sức lực để thỏa mãn dục vọng của mình, mà chỉ đang chờ con mồi là tôi ngoan ngoãn ngủ say.
Trong lúc tôi còn nằm im chưa nghĩ ra kế sách gì, anh ta đã có hành động tiếp theo. Anh ta chạm tay vào hông tôi. Sau đó, anh ta chậm rãi vỗ về nó. Hành vi này một phần là để xác nhận xem tôi đã ngủ say chưa. Nghĩa là tôi không thể nằm im thêm nữa.
Tôi hạ quyết tâm trong đầu, vừa khẽ rên “Ưm” một tiếng vừa trở mình. Tay anh ta lại rụt về lần nữa. Thấy vậy, tôi húng hắng ho một tiếng, chậm rãi ngồi dậy vẻ mệt mỏi. Rồi làm ra vẻ một người bị đánh thức khi đang ngủ say, tôi gãi mặt sồn sột và ngáp một cái thật to. Anh ta giả vờ ngủ úp mặt xuống.
Tôi chú ý không tỏ ra gấp gáp quá, bò bằng tứ chi ra phía cửa. Tôi xỏ chân vào đôi giày thể thao trong tư thế chân giẫm lên gót giày, bước ra ngoài và mở cánh cửa nhà vệ sinh phía đối diện. Nhưng đương nhiên tôi không rảnh để mà đi tiểu. Tôi chỉ bật đèn, đóng cửa lại rồi rón rén vào phòng quan trắc, không gây ra tiếng động nào.
Thật là một quyết định sáng suốt khi để hành lý bên phòng này. Tôi đi lại giày cẩn thận, kéo khóa quần jeans lên, mở cánh cửa sổ khung nhôm, bỏ ba-lô ra ngoài trước rồi bản thân cũng trèo qua khung cửa sổ.
Nhưng vụ chạy trốn tới đây mới bắt đầu. Đó là vì quanh tòa nhà này có một bức tường rào bằng bê tông cao 2 mét vây quanh. Cổng cũng cao chừng đó. Tôi vẫn đeo ba-lô trên vai, điên cuồng leo qua cổng.
Gã có thể đuổi tới bất cứ lúc nào. Từ cánh cổng nhảy xuống, tôi cắm đầu cắm cổ chạy. Nơi đây không có đèn đường, chỉ có thể dựa vào ánh trăng, nhưng bóng tối sẽ giúp tôi nấp mình dễ dàng hơn, vì thế tôi rất yên tâm. Tôi thầm cảm ơn câu thành ngữ “Dưới chân đèn luôn tối” của người xưa.
Đêm đó, tôi chui vào túi ngủ và nằm trên đám cỏ cách điểm chờ xe bus một chút. Điểm chờ xe bus có mái và có cả ghế để nằm nhưng nếu gã kia đuổi tới, gã sẽ tìm thấy tôi ngay, vì thế tôi sợ không dám nằm đó.
Trời vừa tảng sáng, chuyến xe bus đầu tiên xuất hiện. Tôi vừa dụi dụi đôi mắt buồn ngủ vừa leo lên xe. Tôi chẳng ngủ được chút nào. Bởi cứ chập chờn thiếp đi là tôi mơ thấy anh ta đuổi theo và giật mình tỉnh dậy.
Tôi nhìn cảnh trí bên ngoài cửa sổ xe bus, thầm thì nói sẽ không bao giờ quay lại đây lần thứ hai.
Tới nhà ga X, tôi lên tàu điện, đi tới nhà ga đã hẹn trước với Yuusuke. Tôi lập tức tìm được quán cà phê dùng làm điểm hẹn, trong lúc đợi cậu ta tới, tôi nghĩ xem nên nói về chuyện tối qua như thế nào. Chắc chắn ngay cả cậu ta cũng sẽ kinh ngạc trước trải nghiệm dị thường đó của tôi.
Khoảng ba mươi phút sau giờ hẹn Yuusuke mới xuất hiện. Nhưng cậu ta chẳng hề xin lỗi về việc đó, vừa ngồi xuống ghế cậu ta vừa cười nhếch mép “Tối qua thật tuyệt,” vừa lôi điếu thuốc ra.
“Cô gái tôi làm quen ở Toono là một chiêu đãi viên sống một mình ở Morioka. Tối qua, tôi ngủ lại phòng cô ta. Cô ta rất đẹp, chỉ hơn tôi có một tuổi nhưng cơ thể mơn mởn lắm.”
“Thế à…”
“Vì có những chuyện như thế nên những chuyến đi du lịch một mình mới vui vẻ đấy. Còn cậu thì thế nào? Có sự kiện bất ngờ nào xảy tới không?”
“Ừm, cũng có chút chút.”
Khoảnh khắc nói xong câu đó, một suy nghĩ chợt nảy ra trong đầu tôi. Suy nghĩ ấy nhiều ác ý tới mức không thể gọi là một trò đùa, nhưng nó đã tóm chặt trái tim tôi không rời.
“Thế à? Đã có chuyện gì vậy?”
“Ừm, ví dụ như chuyện ở chùa Chuuson…”
Tôi kể lại những chuyện trước đêm hôm qua cho cậu ta nghe. Yuusuke phá lên cười.
“Đúng như tôi đoán, chuyến đi của cậu thật sang trọng. Sao cậu không thử phiêu lưu mạo hiểm một chút?”
“Mãi chẳng có cơ hội nào. À, nhưng mà tôi nghĩ tối qua tôi đã làm một việc rất đáng tiếc. Tôi đã có cơ hội được ngủ lại tại một nơi hơi khác thường một tí.”
“Một nơi hơi khác thường ư?”
“Là ngọn hải đăng ấy.”
Tôi kể cho Yuusuke nghe việc mình đến mũi đá nhỏ đó. Nhưng tôi nói dối rằng tối qua tôi ngủ tại một nhà nghỉ ở ga X.
“Ở nhà nghỉ đó tôi có nghe mấy vị khách du lịch khác kể rằng nếu khéo thương lượng thì có thể sẽ được ngủ lại trong ngọn hải đăng. Đương nhiên không mất tiền ăn hay tiền ngủ. Nhưng nghe nói trước giờ rất ít người thương lượng thành công. Nghe nói đối với những người từng đi du lịch một mình tới Touhoku thì nơi đó đã trở thành một vùng đất truyền thuyết.”
“Ồ, nghe thú vị đấy.”
Đúng như kỳ vọng của tôi, Yuusuke bắt đầu tỏ ra quan tâm. “Vậy hôm nay tôi sẽ đến đó thử xem.”
“Thật á? Nhưng nghe nói anh nhân viên gác ngọn hải đăng đáng sợ lắm đấy.”
“Không sao. Cậu đừng nghĩ tôi giống cậu chứ.”
Yuusuke nhếch mép cười.
5.
Sau khi tạm biệt cậu ta, tôi bắc tiến đến Aomori. Sau đó, tôi đến Osorezan, rồi lại trở lại Aomori và check-in ở một khách sạn công vụ. Vừa tắm vòi sen, tôi vừa nghĩ chắc lúc này cuộc nhậu tưng bừng ở ngọn hải đăng đó đã bắt đầu rồi.
Tối nay, chắc chắn gã gác ngọn hải đăng đó sẽ mua loại rượu địa phương ấy. Còn Yuusuke thì uống bourbon. Tính cách cậu ta sôi nổi, giờ này chắc đang uống ào ào rồi.
Yuusuke cũng có tửu lượng cao. Bình thường, giống như tôi tối qua, cậu ta sẽ không say khướt nếu mới uống một ít.
Nhưng tối nay chắc chắn khác.
Lúc gặp cậu ta sáng nay, tôi đã đặt bẫy. Nhân lúc cậu ta vào toilet, tôi tìm chai bourbon của cậu ta, ném vào đó mấy viên thuốc ngủ tôi thường mang theo người.
Nên tối nay cậu ta sẽ gục thôi.
Và chuyện gì sẽ xảy ra nhỉ…
Hôm sau, tôi đi xe bus qua núi Hakkouda, xuống ở Oirase, đi bộ tới hồ Towada. Rất nhiều thanh niên trẻ, có vẻ là sinh viên đại học, cũng đang đi dọc theo dòng chảy của hồ như tôi. Tôi đi thuyền ngắm cảnh qua hồ Towada, từ đó lên xe bus về phía nam Towada, đi tàu tuyến Hanawa về Morioka.
Ở Morioka, tôi dừng chân ở một nhà nghỉ truyền thống kiêm tiệm mì số ba. Tôi thử thách bản thân với món wanko soba[2] [../Text/note.xhtml#n2] và bỏ cuộc ở bát thứ 72.
Tôi ôm chiếc bụng no tới mức sắp nứt về phòng, bật TV lên. Tôi lơ đãng xem bản tin được phát trên đó, nhưng rồi nghe được một tin chấn động khiến bản thân nhảy dựng lên.
Trên đây là phần tóm tắt sự tình xảy ra 13 năm trước.
Sau khi biết tới vụ án qua bản tin TV, sáng hôm sau tôi vội vã đi mua báo giấy. Tôi cẩn thận cắt bài báo ra, kẹp vào giữa cuốn sách hướng dẫn du lịch của vùng Touhoku.
Mảnh báo đó hiện được dán trong cuốn album này.
Ngoài tôi ra, chỉ có Yuusuke nhìn thấy mảnh báo ấy. Trở về sau chuyến du lịch, chúng tôi đã cho nhau xem.
Cuốn album của Yuusuke cho biết hành trình của cậu ta đã đứt đoạn tại mũi đá nhỏ ấy. Tôi không thể quên được nét mặt cậu ta khi nhìn thấy cuốn album của tôi.
Cậu ta không nói gì về việc bài báo ấy được dán ở đó. Thậm chí không hỏi ý nghĩa của bài báo đó.
Tôi cũng không nói gì.
Có lẽ chúng tôi sẽ không bao giờ nói gì với nhau về việc này. Như vậy cũng tốt.
Trước khi gấp cuốn album lại, tôi đọc bài báo cũ một lần nữa. Bài báo viết một nhân viên gác ngọn hải đăng tại một mũi đá nhỏ đã bị đâm chết.
Hung khí là con dao gọt hoa quả. Trong báo không viết rõ, nhưng chắc chính là con dao mẻ ấy.
Thời điểm tử vong suy đoán là năm giờ tới tám giờ sáng. Nạn nhân có vẻ bị giết khi đang ngủ trong phòng nghỉ tạm. Không có dấu vết xô xát.
Trên tấm nệm trong phòng nghỉ tạm có dính tinh dịch của nạn nhân.
Tôi rất quan tâm đến việc gã gác ngọn hải đăng đã xuất tinh. Nhưng đương nhiên tôi không hỏi Yuusuke về việc đó.
Tôi lặng lẽ gấp cuốn album lại. Lần tới tôi mở nó ra có lẽ sẽ là mười hoặc hai mươi năm sau.
Dù sao, mối “quan hệ tốt” giữa tôi và Yuusuke hẳn vẫn đang được duy trì.