Virtus's Reader
Những Kẻ Đáng Ngờ

Chương 7: Mục 8

6. THÔNG BÁO KẾT HÔN

1.

Vừa thầm nghĩ Yamashita Noriko nào thế nhỉ, Tomomi vừa mở chiếc phong bì nền màu xanh thẫm với họa tiết hoa lá ra. Nhưng khi nhìn những con chữ tròn trịa viết san sát nhau trên thư, Tomomi ngờ ngợ nghĩ, “Trời, lẽ nào là Noriko đó?”

Rồi cô đọc bức thư với tâm trạng hơi sốt ruột.

Bức thư ấy quả nhiên tới từ Noriko đó, Hasegawa Noriko.

“Chào cậu Tomomi, lâu rồi không liên lạc với cậu. Cậu khỏe không? Tớ đã khiến mọi người lo lắng cho mình lâu quá, nhưng lần này cuối cùng tớ cũng trở thành cô dâu rồi. Ngẫm lại, cuộc đời tớ lên bổng xuống trầm, tớ đã phải đi một vòng rất xa.

Người cứu tớ — một cô gái ngấp nghé ba mươi — khỏi bờ vực ế ẩm là anh Yamashita Masaaki, người tỉnh Niigata, hơn tớ một tuổi. Chúng tớ làm cùng công ty với nhau.

Chắc Tomomi cũng biết, mẫu người lý tưởng của tớ là một người có đôi mắt dịu dàng, sống mũi thẳng, khóe miệng sang, làn da nâu rám nắng và nhẵn mịn không mụn nhọt, bờ vai vững chắc, mông nhỏ và chắc nịch, cao ráo, nói chung là tuýp người chơi thể thao. Nhưng anh Yamashita Masaaki chẳng được một phần mười tiêu chuẩn của tớ. Mỗi khi giới thiệu anh ấy với bạn bè tớ, họ đều nói “Trông anh ấy hiền nhỉ.” Nhưng cơ thể anh ấy rắn chắc, anh ấy làm việc chăm chỉ nên tớ nghĩ chọn anh ấy làm chồng là đúng đắn. Chỉ có một điều khiến tớ đau đầu, là anh ấy có những sở thích mà tớ không hiểu nổi, ví dụ như sưu tập bươm bướm. Căn hộ nhỏ hai phòng ngủ, một phòng khách kiêm phòng ăn của chúng tớ bị những hộp tiêu bản bươm bướm gớm ghiếc độc chiếm. Trong số đó có những con trông chẳng khác gì con ngài. Hôm trước, tớ đã nhắc nhở anh ấy rằng tiền bạc của cả hai không dư dả nên anh ấy phải biết tiết chế thú vui của mình. Thật sự là thế, vì mọi thứ chỗ tớ đều đắt đỏ lắm.

Cuộc sống của cậu gần đây thế nào? Chắc cậu vẫn đang đầu tư cho sự nghiệp, sống cuộc sống theo nhịp độ của riêng mình nhỉ? Tớ biết cậu rất bận, nhưng nếu có dịp về quê tớ thì hãy rẽ qua nhà tớ chơi nhé.”

Ở phần tái bút có ghi vì không muốn lãng phí tiền nên Noriko không tổ chức lễ cưới, cô ấy gửi kèm một tấm hình chụp chung với chồng cho Tomomi.

Hừm, cái gì mà “đầu tư cho sự nghiệp, sống cuộc sống theo nhịp độ của riêng mình” chứ? Ý cậu muốn chê tớ ế chồng chứ gì.

Tomomi đọc lại bức thư lần nữa, trong bụng thầm mỉa mai. Nhưng cô không thấy khó chịu. Từ hồi sinh viên cô đã hay viết thư như thế này với Noriko rồi.

Cô học chung trường cao đẳng với Noriko ở Tokyo. Hằng ngày, Tomomi đi tàu từ nhà ở tỉnh Saitama lên Tokyo học, mỗi chiều đi mất một tiếng rưỡi, còn Noriko người tỉnh Ishikawa nên ở trọ lại. Mỗi lần đi chơi ở Tokyo về muộn, Tomomi đều ở nhờ trong phòng Noriko.

Sau khi tốt nghiệp, Tomomi làm việc ở một nhà xuất bản nhỏ và bắt đầu cuộc sống ở Tokyo, còn Noriko về quê. Lý do là Noriko biết cuộc sống trên Tokyo rất vất vả, vả lại cô cũng muốn ở cạnh chăm sóc bố mẹ. Noriko chọn vào làm công ty mà bố cô ấy đang làm việc.

Tomomi cố nhớ lại xem lần cuối mình gặp Noriko là khi nào. Cô nhớ ra khoảng ba năm trước, Noriko có việc lên Tokyo, đợt đó nhóm bạn của họ có tụ tập với nhau. Hồi ấy, chỉ còn Tomomi và Noriko chưa kết hôn. Trong số những người bạn đã kết hôn của họ, có người đã sinh được hai bé. Có lẽ vì thế Tomomi chỉ nói chuyện với Noriko, bởi những người bạn kia chỉ toàn nói về chuyện chồng con, chẳng có gì thú vị.

Chà, cuối cùng cũng tới lúc rồi.

Vừa thở dài Tomomi vừa nhìn vào bên trong phong bì, còn có một tấm ảnh. Cô rút nó ra, lòng hơi bất an nghĩ có khi anh chồng rất đẹp trai, chẳng qua Noriko cứ chê thế thôi. Trong ảnh là một đôi nam nữ. Người đàn ông không đẹp trai lắm, nhưng cao ráo, nụ cười tươi rói mang tới cảm giác thân thiện, dễ mến.

Cũng được đó chứ Noriko. Tomomi nghĩ, mắt liếc sang phía người phụ nữ bên cạnh.

“Ủa?” Cô bất giác thốt lên. “Chuyện gì thế này?”

Cô gái trong ảnh không phải Noriko. Dáng vóc và mái tóc dài thì giống, nhưng gương mặt lại là của một người khác.

Chuyện này nghĩa là sao?

Tomomi đưa mắt lại gần bức ảnh. Gương mặt chụp trên đó không nhỏ lắm. Ảnh chụp phần thân trên của đôi nam nữ. Phía sau họ là thành Kanazawa.

Không phải, đây không phải Noriko. Trời đất, cô ấy gửi cho cô hình gì thế này?

Tomomi nghĩ về bức thư và tấm ảnh, nhưng không tìm ra được lời giải thích hợp lý. Cô nghĩ có khi Noriko đãng trí nhét nhầm ảnh khác vào, nhưng chẳng lẽ cô ấy có thể mắc sai sót kiểu đó? Hồi sinh viên Noriko cẩn thận lắm mà.

Càng nghĩ càng cảm thấy tò mò, Tomomi liền nhấc điện thoại lên. Giờ là mười giờ tối, gọi lúc này vẫn được, chưa bị muộn quá.

Cô bấm dãy số viết cuối thư, chờ đường dây kết nối, nhưng rồi chợt nghĩ hay Noriko đã phẫu thuật thẩm mỹ? Nếu vậy cô không nên hỏi han kĩ quá kẻo tội nghiệp cô ấy.

Nhưng rồi Tomomi nghĩ lại, gương mặt Noriko không cần phải thẩm mỹ. Cô ấy vốn đã xinh đẹp rồi. Vả lại, dù thế nào thì gương mặt Noriko cũng không thể trở thành cô gái trong ảnh được.

Chuông reo hai hồi rồi ba hồi. Tomomi đợi nghe giọng nói vui vẻ của Noriko từ đầu dây bên kia, nhưng điện thoại mãi không được kết nối.

Vắng nhà ư?

Tomomi gác máy, nghĩ thầm cô bạn nên đăng ký gói tin nhắn thoại khi vắng nhà.

Hôm sau vừa đi làm về Tomomi liền gọi tới nhà Noriko. Nhưng cũng như hôm qua, chỉ có những hồi chuông điện thoại vang lên không dứt.

Sau đó, hai hôm liên tiếp, Tomomi đều lén lút dùng điện thoại công ty để gọi vào ban ngày. Bởi cô nghĩ chắc buổi tối Noriko đi đâu đó. Nhưng vẫn không có ai nghe máy.

Tomomi cảm thấy hơi lo lắng. Nếu chỉ không nghe điện thoại thì có nhiều cách để giải thích, nhưng cô không hiểu nổi bức ảnh đó, nó làm cô thấy ghê người.

Nếu gọi được về nhà bố mẹ Noriko thì tốt, nhưng đáng tiếc cô không biết địa chỉ hay số điện thoại của họ.

Rắc rối rồi đây. Phải làm sao bây giờ?

Tomomi đọc lại thư. Dòng chữ “nếu có dịp về quê tớ thì hãy rẽ qua nhà tớ chơi nhé” lọt vào mắt cô.

Chuyện đã thế này, không đi không được rồi. Dù thời tiết dạo này không tốt lắm.

Tomomi nhìn tờ lịch treo trên tường. Ngày hai mươi hai tháng Chín, mai là thứ Sáu.

2.

Từ sân bay Haneda tới sân bay Komatsu bay mất một tiếng, từ ga Komatsu về Kanazawa bằng tàu điện mất thêm khoảng ba mươi phút nữa. Tomomi thầm nghĩ hóa ra đi lại tiện lợi hơn cô tưởng, rất phù hợp để đi du lịch một mình. Hồi sinh viên cô từng một mình tới đây rồi. Lúc đó, đi tới đâu cũng có các chàng trai trẻ bắt chuyện với cô. Có những người giả vờ hỏi bâng quơ, “Em từ đâu tới?” “Em đi một mình à?” Có những người hỏi thẳng luôn “Em đi ngắm cảnh cùng anh không?” “Lên xe anh đi, anh cho em đi nhờ.” Thậm chí, có người còn nói, “Anh biết có một quán nước Itsuki Hiroyuki từng ghé qua, để anh dẫn em tới đó nhé?” Câu nói làm Tomomi bất giác bật cười. Cô đâu có phải sinh viên trường Itsuki Hiroyuki, vả lại sao phải tôn sùng Itsuki Hiroyuki đến vậy nhỉ. Cô định nói thế nhưng kìm lại được, chỉ bảo “Tôi không hứng thú.” Câu này còn có nghĩa, “Tôi không hứng thú với cả anh nữa”. Lúc này, cô vẫn còn nhớ gương mặt tiu nghỉu của anh chàng khi đó.

Lúc tới ga Kanazawa, đồng hồ chỉ hơn mười giờ. Bình thường, đó là giờ Tomomi đi lấy bản thảo. Đêm qua, cô đã gọi tới nhà riêng của giám đốc để xin nghỉ phép. Dường như vui sướng vì được nói chuyện với một cô gái trẻ ngoài giờ làm việc, ông giám đốc đầu hói của cô đã vui vẻ đồng ý ngay. Giám đốc của cô là người Kansai.

Giờ vẫn còn quá sớm để check-in khách sạn nên Tomomi ném hành lý vào tủ gửi đồ rồi đi ra bắt xe taxi. Cô đưa cho tài xế địa chỉ trong bức thư và nói, “Cho tôi đến chỗ này,” người tài xế đáp, “Chỗ này gần đền Genko, cô nhỉ?” Tomomi không rõ lắm nhưng vẫn nói “Tôi nghĩ vậy.”

Con đường trải bê tông gọn gàng kéo dài tít tắp. Hai bên đường là những tòa nhà cao tầng nằm cạnh nhau, những người đang đi bộ trên vỉa hè cũng không khác với trên Tokyo là mấy. Có điều, chỉ cần tách khỏi con đường lớn này để vào bên trong, cô sẽ được thấy những nơi nổi tiếng như đền chùa cổ hoặc nhà ở của các võ sĩ. Vì đã mất công tới đây nên cô định đi thăm thú một lượt, nhưng trước tiên phải giải quyết vấn đề khúc mắc về Noriko đã.

Đi qua Saikawa, chạy được mấy phút trên con đường đầy dốc, chiếc taxi bắt đầu chạy chậm lại.

“Ở quanh khu này đấy cô ạ.”

“Vậy cho tôi xuống ở đây.”

Tomomi xuống xe, nhìn quanh. Những ngôi nhà gỗ nằm san sát nhau. Mấy bác gái trung niên đang đứng phơi đồ trước cửa nhà họ, Tomomi mỉm cười lại gần.

Cách chỉ đường của bác gái đó dở tệ, nhưng cuối cùng Tomomi cũng tìm được tòa chung cư. Đó là một chung cư hai tầng, mỗi tầng bốn căn hộ. Tòa chung cư khá mới, tường bên ngoài sáng trắng lấp lánh, nhưng xung quanh nó là những ngôi nhà kiểu Nhật truyền thống nên trông nó nổi bật hẳn lên.

Căn hộ ngoài cùng tầng hai là của vợ chồng Noriko. Tấm biển bên ngoài đề tên Yamashita Masaaki — Noriko. Tomomi nhấn chuông. Có tiếng “ping pong” bên trong cánh cửa vọng ra. Cô nhấn hai lần nhưng không thấy ai đáp.

Quả nhiên cậu ấy đi vắng.

Tomomi xem hộp nhận báo. Thấy hộp trống không, cô đoán Noriko đã gọi cho bên phát báo nói mình đi vắng. Mà không, họ mới kết hôn, có thể hai người chưa ký hợp đồng đặt báo hằng ngày cũng nên.

Tomomi đang nghĩ không biết nên làm sao thì chợt nghe tiếng ai đó đang đi lên cầu thang. Một người đàn ông gầy trong chiếc áo vest vừa vặn màu xanh nước biển xuất hiện. Tóc được rẽ ngôi thẳng thớm, nhìn giống các nhân viên ngân hàng thời trước.

Người đàn ông liếc nhìn Tomomi rồi cắm chìa khóa vào cửa căn hộ bên cạnh phòng Noriko.

“Anh gì ơi?” Tomomi bắt chuyện.

Đang mở cửa giữa chừng, người đàn ông dừng lại nhìn Tomomi, tay vẫn giữ nắm đấm cửa.

“Có chuyện gì vậy chị?”

“Anh sống ở đây ạ?”

“Vâng.”

Ánh mắt người đàn ông toát ra vẻ cảnh giác, nhưng Tomomi không ngại ngần hỏi tiếp. “Anh có biết đôi vợ chồng sống ở phòng này đi đâu rồi không?”

“Chà, tôi không biết.” Anh ta đáp gọn lỏn.

Nhưng Tomomi vẫn không nản chí hỏi, “Anh đã gặp vợ chồng họ bao giờ chưa ạ?”

Má bên phải người đàn ông hơi giật lên một cái.

“Hồi mới chuyển tới họ có sang chào tôi.”

“Có phải là hai người này không ạ?”

Tomomi lấy tấm ảnh trong túi ra cho người đàn ông xem. Anh ta cầm lấy tấm ảnh, liếc qua rồi đáp, “Vâng, đúng vậy.”

Đầu óc Tomomi choáng váng, nhưng cô cố kiềm chế.

“Anh nhìn kĩ một chút xem. Hình như không phải người phụ nữ này mà?”

“Rốt cuộc cô muốn nói gì?” Nét mặt người đàn ông đanh lại.

“À, chuyện đó… mà thôi không có gì ạ. Xin lỗi anh.”

Người đàn ông bước vào phòng, thô lỗ đóng sầm cửa lại.

Rốt cuộc chuyện là thế nào? Noriko, cậu đã làm gì thế hả?

Tomomi bước xuống cầu thang, đầu cứ vẩn vơ suy nghĩ. Lúc đó, chợt cô nhìn thấy tấm biển đề “Cho thuê phòng. Văn phòng bất động sản Kawahara, số điện thoại XXX.”

3.

Văn phòng bất động sản nằm trên con đường đối diện với sông Saigawa. Giống như các văn phòng bất động sản khác, nơi này cũng dán đầy các bài giới thiệu căn hộ trên lớp cửa kính.

Tomomi nói cô tới tìm bạn nhưng bạn không có nhà, không có cách nào để liên lạc với bạn nên tới đây hỏi. Chủ văn phòng, một người đàn ông trung tuổi đeo kính, tra sổ giúp cô với vẻ mặt thương hại. Có lẽ, theo nguyên tắc bác ta không được phép tiết lộ thông tin khách hàng, nhưng bác ta có vẻ rảnh và thân thiện hơn cô tưởng.

Bác ta đã tìm ra nơi làm việc của Yamashita Masaaki và địa chỉ của bố mẹ Noriko — người bảo lãnh thuê căn hộ hiện tại của Noriko. Theo lời kể của bác chủ văn phòng thì Masaaki không có bố mẹ. Nghe vậy, Tomomi nghĩ Noriko thật may mắn vì không có bố mẹ chồng.

Để chắc ăn, Tomomi hỏi bác chủ văn phòng bất động sản xem bác ta có biết mặt vợ chồng Noriko không.

“Tôi biết mặt anh chồng. Nhưng tôi chưa gặp chị vợ bao giờ. Có chuyện gì à cô?”

“Dạ không, không có gì đâu ạ.”

Nói rồi Tomomi ghi lại số điện thoại và địa chỉ nhà cô vừa được cung cấp vào sổ tay.

“Lát nữa cô sẽ gọi cho anh Yamashita à?” Chờ Tomomi viết xong, bác ta hỏi.

“Cháu định thế ạ.”

“Nếu thế nhờ cô nhắn với cậu ta là tôi nghĩ cậu ta nên lắp lại khóa cửa ngay nhé.”

“Khóa cửa ạ? Vâng cháu nhớ rồi.”

Có được thông tin cần thiết, Tomomi đáp với giọng vui vẻ rồi ra khỏi văn phòng.

Cô tìm thấy bốt điện thoại công cộng, bèn nhanh chóng gọi tới công ty của Masaaki. May là anh ta trực tiếp nhấc máy. Tomomi xưng họ tên, anh ta có vẻ nhận ra ngay. Nghĩa là chắc chắn Noriko — vợ anh ta chính là Noriko — bạn thân của Tomomi.

Tomomi nói đã tới Kanazawa, Masaaki “ồ” một tiếng, giọng hơi mất tập trung.

“Tôi định tới gặp Noriko nhưng hình như cô ấy đi vắng nên tôi đã tới văn phòng bất động sản để xin số điện thoại ở công ty của anh.”

“Thế à… Thực ra Noriko vừa mới đi du lịch hôm nay. Cô ấy đi chơi ba ngày hai đêm với bạn. Thật đáng tiếc, nếu biết cô tới thăm chắc cô ấy đã tìm cách thu xếp rồi.”

“Mấy ngày gần đây tôi đã gọi tới nhà anh nhiều lần. Nhưng không ai bắt máy cả.”

“Ồ, thế à… Cô ấy hay ra ngoài chơi, nhiều lúc cũng về nhà bố mẹ nên chắc cô gọi tới không đúng thời điểm rồi.”

Tomomi cảm thấy anh ta đang nói dối. Anh ta đóng kịch dở ẹc.

“Tôi muốn gọi cho Noriko.”

“Nhưng mà tôi cũng không biết tối nay cô ấy nghỉ lại đâu.”

“Vậy hãy cho tôi biết tên và địa chỉ của người bạn đi cùng cô ấy.”

“Chuyện đó tôi cũng không rõ lắm… Tomomi này, tôi đang làm việc nên không tiện nói chuyện. Lúc nào Noriko về tôi sẽ bảo cô ấy gọi cho cô, được không?”

Tomomi đương nhiên không hài lòng với cách giải quyết này, nhưng cô có cảm giác có hỏi gì thêm thì anh ta cũng nói lảng đi.

“Vậy nhờ anh gửi lời chào của tôi tới Noriko nhé.” Cô nói vậy rồi ngắt máy.

“Thật là, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế nhỉ.”

Vừa đứng lầm bầm trong bốt điện thoại, Tomomi vừa bấm số gọi về nhà bố mẹ Noriko. Mẹ Noriko nghe máy. Bác ấy cũng biết Tomomi. Đầu tiên, Tomomi chúc mừng đám cưới của Noriko cho phải phép.

“Cảm ơn cháu. Con bé kết hôn mà không làm tiệc cưới, thật ngại với mọi người quá.”

“Dạ không, có gì ngại đâu bác. Mà Noriko có về nhà không ạ? Cháu đang ở Kanazawa, cháu tới chung cư thăm cô ấy nhưng hình như cô ấy đi vắng ạ.”

Tomomi có dự cảm không lành.

“Có lẽ con bé đi du lịch rồi cháu ạ. Mấy bữa trước nó bảo thế.”

“Đi du lịch ạ? Đi đâu hả bác?”

“Cái này bác cũng không hỏi. Xin lỗi cháu nhé, mất công cháu xuống tận nơi thăm.”

“Dạ không sao, cháu tiện việc ghé qua thôi ạ.”

Ra khỏi bốt điện thoại, Tomomi khoanh tay, nhìn xuống dòng sông Saigawa.

Cậu đã đi đâu vậy Noriko? Đi đâu thì tùy cậu, nhưng đừng gửi một câu đố khiến người khác tò mò như thế cho tớ chứ.

Câu đố đó đương nhiên là về bức ảnh.

Cứ đứng thẩn thơ ở đó cũng không giải quyết được gì nên Tomomi quyết định vừa đi vừa nghĩ. Khu vực này gọi là phố chùa, vì quanh đây có nhiều đền chùa. Tomomi không hứng thú với đền chùa lắm, nên cô vào một cửa hàng đồ lưu niệm. Những chiếc đĩa và bình hoa bằng gốm Kutani được bày la liệt. Tomomi nhanh chóng kiểm tra giá cả, thấy chúng chẳng rẻ chút nào.

Trong cửa hàng đó ngoài gốm sứ còn có búp bê ninja, que ngoáy tai ninja và tay gãi lưng ninja. Tomomi hỏi cô bán hàng sao trong cửa hàng có nhiều món đồ về ninja thế, cô bán hàng nói bởi vì phía trước có một ngôi chùa có tên dân dã là chùa ninja.

“Trong chùa có nhiều thứ hay lắm, có mê cung, có cả căn phòng mô phỏng phòng của ninja nữa. Cô nên vào xem một lần cho biết.”

Cô bán hàng nhiệt tình giới thiệu nhưng Tomomi chẳng có lòng dạ nào đi xem. Vả lại đi một mình cũng hơi ngại.

Sau khi ăn nhẹ một bữa tại cửa hàng cà phê gần đó, Tomomi quay về ga, lấy hành lý rồi vào khách sạn. Lúc cô ngả lưng xuống chiếc giường đơn trong phòng, đồng hồ đã chỉ bốn giờ chiều. Từ sáng tới giờ phải đi lại nhiều khiến đôi chân cô giờ nặng trịch.

Ngày mai mình sẽ đi xem công viên Kenroku, bảo tàng văn học Ishikawa gì gì đó và khu nhà võ sĩ, mua một món đồ lưu niệm rồi về vậy. Đằng nào cũng mất công tới đây rồi.

Tomomi không hiểu bản thân tới đây để làm gì nữa. Cô lo lắng cho Noriko nên tới nhưng lại không gặp được cô ấy. Cô tưởng có chuyện gì, nhưng gia đình lại nói Noriko chỉ đang đi du lịch thôi.

Hay cậu ấy đi du lịch thật? Không có ai nói dối và tấm ảnh đó cũng chẳng có vấn đề gì…

Không, không thể có chuyện đó. Cậu ấy không thể đi du lịch mà không nói cho ai biết địa chỉ nơi mình tới được. Vả lại người ta không thể nhầm lẫn đến mức gửi ảnh một người khác cho bạn mình. Hơn nữa, người đàn ông sống ở phòng bên cạnh cũng nói hai người trong tấm ảnh là vợ chồng.

“Thật không thể hiểu nổi.”

Tomomi vò đầu bứt tai.

Tối đến, Tomomi gọi điện thoại về phòng mình để xem có tin nhắn thoại nào không. Mỗi lần đi du lịch, ngày nào cô cũng làm việc này.

Trong hộp thư thoại có tin nhắn liên quan đến công việc và hướng dẫn mở thẻ tín dụng.

“Mình đâu cần mở thêm thẻ nữa.” Vừa nói Tomomi vừa đợi tin nhắn còn lại. Tin nhắn ấy như sau.

“Chào cậu, tớ Noriko đây. Tớ vừa đến Tokyo, nhưng hình như cậu không có nhà. Thật tiếc vì không được gặp cậu. Lần tới chúng mình gặp nhau nhé. Chào cậu.”

4.

Sau khi gọi điện đi khắp nơi, Tomomi nhận được thông tin hữu ích từ Yoko. Cô ấy nói vừa gặp Noriko trưa nay. Yoko cũng là bạn thời cao đẳng của cô. Giờ cô ấy đã kết hôn và ở nhà nội trợ.

“Hôm nay cậu ấy gọi cho tớ, chúng tớ hẹn gặp nhau ở Shibuya. Cậu ấy bảo lên Tokyo có việc nhưng vì thừa kha khá thời gian nên hẹn gặp tớ, chứ không phải vì có việc gì đặc biệt cả.”

“Hai cậu nói với nhau chuyện gì?”

“Toàn chuyện linh tinh ấy mà, nhưng vui lắm.”

“Cậu ấy có nói gì về chuyện chồng con không?”

“Chồng ư? Chồng tớ ấy à?”

“Chồng Noriko ấy.”

“Hả?” Yoko kêu lên, giọng lảnh lót như chim. “Không phải cậu ấy vẫn độc thân à?”

Lần này tới lượt Tomomi ngạc nhiên. “Cậu nói chuyện với cậu ấy mà không biết à?”

“Vì Noriko có nhắc tới chuyện đó đâu. Vả lại chúng tớ có quy định với nhau rằng việc nhắc tới cưới xin trước mặt cậu và Noriko là một việc cấm kị.”

Cơn giận bốc lên nhưng Tomomi cố nén lại.

“Noriko có nói sẽ đi đâu sau khi tạm biệt cậu không?”

“Cậu ấy không nói sẽ đi đâu cả. Cậu ấy bảo vẫn chưa biết tối nay sẽ ngủ nghỉ ở đâu.”

“Chưa biết tối nay ngủ nghỉ ở đâu ư?”

Tomomi hỏi rồi sực nghĩ ra. Có lẽ lúc gọi cho Tomomi, Noriko định bảo Tomomi cho ngủ nhờ tối nay.

“Yoko ơi, tớ nhờ cậu việc này được không?”

“Gì vậy?” Yoko hỏi sau vài giây suy nghĩ.

“Tớ muốn cậu tìm Noriko giúp tớ. Có lẽ cậu ấy vẫn đang ở Tokyo. Tớ nghĩ cậu ấy đang ở nhờ nhà ai đó. Cậu có thể gọi cho tất cả mọi người cậu biết được không?”

“Tại sao phải làm vậy?”

“Có một việc khiến tớ nhất định phải gọi cho cậu ấy trong hôm nay. Làm ơn giúp tớ đi! Tớ sẽ kể sự tình cho cậu nghe sau.”

“Nếu thế sao cậu không tự gọi cho mọi người?”

“Tớ không làm được nên mới phải nhờ cậu. Tớ đang ở Kanazawa. Thế nên khó liên hệ với mọi người lắm. Xin cậu đấy Yoko.”

“… Ồ, cậu đang ở Kanazawa à?”

Có vẻ Yoko đã nhận ra có sự tình gì đó nghiêm trọng. Cô ấy im lặng một chút rồi nói, “Xong việc nhớ kể cho tới nghe đấy.”

“Tớ hứa mà.” Tomomi đáp.

Yoko thở dài. “Đành giúp cậu vậy. Thế cho tớ số điện thoại của cậu đi. Khi nào tìm được Noriko tớ sẽ bảo cậu ấy gọi lại cho cậu.”

“Cảm ơn cậu.”

Sau khi cho Yoko biết số điện thoại phòng khách sạn của mình, Tomomi hỏi thêm, “Mà này, cậu thấy khuôn mặt Noriko thế nào?”

“Khuôn mặt ư? Ừm, hình như cậu ấy hơi gầy đi thì phải. Nhưng sao cậu hỏi vậy?”

“À, không có gì đâu. Nhờ cậu nhé.” Tomomi gác máy, thở phù một hơi.

Có lẽ thực sự không có gì khác thường, Noriko chỉ bất chợt nổi hứng lên Tokyo chơi thôi. Nếu vậy cả Masaaki và mẹ Noriko đều không nói dối. Tomomi nghĩ nếu thế thì thật tốt. Không có gì bất thường là tốt nhất.

Nhưng Tomomi vẫn thắc mắc không yên. Về bức ảnh, và về việc Noriko không kể với Yoko rằng mình đã kết hôn. Nếu là bình thường, chắc chắn Noriko sẽ nói ngay tới chuyện đó. Chỉ có thể cho rằng Noriko cố tình né tránh chủ đề ấy. Tại sao cô ấy làm thế?

Lúc này chỉ có thể đợi điện thoại từ Noriko thôi.

Tomomi nhìn chiếc máy điện thoại trong phòng khách sạn, hai tay cô bất giác chắp vào nhau.

Nhưng đêm đó chuông điện thoại không kêu lần nào.

Phải tới sáng hôm sau chuông điện thoại mới đổ chuông. Tối hôm trước Tomomi đi ngủ muộn nên thời điểm ấy cô vẫn đang nằm trên giường.

“Alo.”

“Tomomi à? Tớ, Noriko đây.”

“Norikoooo!” Tomomi bật dậy khỏi giường. “Tớ tìm cậu suốt từ hôm qua tới giờ.”

“Tớ cũng nghe kể vậy. Chúng mình đi ngược chiều nhau mà không biết nhỉ.”

“Noriko à, có một chuyện tớ muốn hỏi cậu. Có thể chuyện này không có gì nghiêm trọng, nhưng tớ thắc mắc lắm. Về thông báo kết hôn của cậu ấy.”

“Kết hôn ư?”

Tomomi cảm thấy giọng Noriko trầm hẳn đi. Rồi Noriko nói. “Sao cậu biết tớ đã kết hôn?”

“Hả? Vì cậu gửi thư báo cho tớ mà?”

“Thư ư?” Sau một chút im lặng, Noriko nói, “Tớ đâu có gửi thư cho cậu.”

“Ơ…”

Hai người cùng rơi vào im lặng. Bàn tay cầm ống nghe của Tomomi rịn mồ hôi.

5.

Mười một giờ năm phút, Noriko xuất hiện. Tomomi đứng lên huơ huơ tay. Noriko lập tức nhìn thấy cô.

Tomomi đang ở cửa hàng cà phê dưới tầng một của khách sạn. Cô hẹn gặp Noriko ở đây lúc mười một giờ. Khi nãy Noriko gọi cho Tomomi từ sân bay Haneda. Cô ấy vốn định về nhà hôm nay.

“Lâu lắm không gặp cậu. Dạo này cậu thế nào?”

“Vẫn bình thường thôi, tớ vẫn cặm cụi làm việc ở một nhà xuất bản nhỏ như cũ.”

Sau khi nói mấy chuyện linh tinh thay cho lời chào hỏi, Noriko vào chủ đề chính.

“Mà này, chuyện khi nãy cậu nói với tớ…”

“Ừ, tớ cũng muốn nói về chuyện ấy.”

Tomomi đặt thư và bức ảnh lên bàn. Noriko tròn mắt nhìn hai thứ đó.

“Sao Tomomi lại có những thứ này?”

“Có người gửi chúng cho tớ.”

Tomomi sôi nổi kể lại mình đã băn khoăn về bức thư ra sao và chạy đôn chạy đáo khắp nơi vì lo cho Noriko như thế nào.

“Người gửi chúng đi không phải là tớ.” Noriko lắc đầu. “Nhưng bức thư thì đúng là do tớ viết.”

“Ơ, thế là thế nào?”

“Tớ định viết thư để gửi cậu. Nhưng cuối cùng quyết định không gửi đi nữa.”

“Vậy ai là người đã gửi đi?”

“Có lẽ là chồng tớ.” Noriko nghiêng đầu, so vai. Gương mặt cô ủ rũ.

“Đợi đã. Nếu thế thì chồng cậu hấp tấp thật. Sao có thể gửi đi một bức ảnh chẳng liên quan gì như thế này được?”

“Tớ cũng không hiểu nữa. Tớ chẳng hiểu gì về những điều anh ấy đang nghĩ.”

Nói rồi Noriko cắn môi. Đôi mắt ầng ậng nước, nhanh chóng đỏ bừng lên.

“Noriko… đã có chuyện gì vậy?” Tomomi hỏi, tay cầm tấm ảnh lên.

“Người đàn ông trong tấm ảnh này là anh ấy. Còn cô gái bên cạnh là bạn gái cũ của anh ấy. Mà không, là bạn gái hiện tại thì đúng hơn.”

“…Nghĩa là sao?”

“Cô gái này đã tới nhà tớ, mang theo bức ảnh này.”

Câu chuyện của Noriko diễn ra vào thứ Sáu tuần trước. Lúc chiều muộn, Noriko vừa nghe tiếng mưa rơi bất chợt bên ngoài vừa viết thư. Bức thư định gửi cho Tomomi. Vừa điền địa chỉ người nhận ngoài bì thư xong thì cô gái đó đến. Cô ấy tự xưng là Horiuchi Akiyo, là bạn của Masaaki thời đại học, hôm nay có việc tới gần khu này nên rẽ vào chơi. Noriko thấy hơi nghi hoặc nhưng vẫn cho cô ta vào nhà. Lúc đầu, Akiyo nói chuyện xã giao bình thường nhưng rồi đột nhiên cô ta đưa bức ảnh ra trước mặt Noriko.

“Cô ta bảo lẽ ra anh Masaaki đã kết hôn với cô ta. Nhưng anh Masaaki sợ nếu từ chối hôn sự với tớ thì vị trí của anh ấy ở công ty sẽ bị ảnh hưởng nên mới đành phải chia tay với cô ta. Sau đó, cô ta cho tớ xem chiếc nhẫn vàng được anh Masaaki tặng trước đây.” Noriko ngước mắt lên nói.

“Sao từ chối kết hôn với cậu lại khiến vị trí của anh ta ở công ty bị ảnh hưởng được?”

“Có lẽ, cô ta muốn nói rằng vì bố tớ là trưởng phòng kế toán nên anh ấy sợ. Thật buồn cười. Nếu bố tớ là giám đốc thì còn có lý. Vả lại, người đề nghị kết hôn là anh ấy kia mà. Cô ta thật bất lịch sự.”

“Cậu nói với cô ta như vậy rồi chứ?”

“Tớ nói rồi. Nhưng cô ta không tin.”

Akiyo đã nói “Không thể có chuyện đó được.” Cô ta nói Masaaki hiện vẫn yêu cô ta và thực ra anh ta rất muốn chia tay với Noriko. Noriko vô cùng bực tức, định đuổi cô ta đi, nhưng đúng lúc đó chuông điện thoại vang lên. Là cuộc gọi của Masaaki. Anh ta gọi về nhờ Noriko tới ga đón anh ta vì trời đổ mưa bất chợt. Ga đó là ga Nomachi của tuyến đường sắt Hokuriku. Ga này cách nhà họ 1,5km.

“Thế nên tớ đã bảo cô ta ở nhà đợi để tớ đi đón anh Masaaki. Tớ muốn hỏi trực tiếp anh ấy. Khi biết cô ta đang ở nhà đợi, mặt anh ấy lập tức tái mét.”

Tomomi định nói anh ta đúng là tên đàn ông thảm hại, nhưng cuối cùng cô kìm lại được.

“Anh ấy thật thực thà, không biết nói dối nhỉ.” Tomomi chỉ nói vậy. “Rồi sau đó thì sao?”

“Đến khi chúng tớ về tới nhà thì cô ta không còn ở đó nữa rồi.”

“Ơ, tại sao?”

“Chắc cô ta đi về rồi.”

“Hừm, thế à?”

Cảm giác căng thẳng đột ngột biến mất, cơ thể Tomomi thả lỏng ra.

“Nhưng tớ không thể để yên như vậy nên đã truy hỏi anh Masaaki về mối quan hệ giữa anh ấy và cô ta. Lúc đầu anh ấy ấp úng định nói lảng đi, nhưng cuối cùng cũng khai ra, rằng trước đây anh ấy hẹn hò nghiêm túc với cô ta với ý định đi tới kết hôn.”

“Nhưng cuối cùng họ chia tay rồi phải không?”

“Anh ấy bảo thế. Nhưng khi tớ hỏi kĩ thì anh ấy không nói rõ. Hình như gần đây hai người thỉnh thoảng vẫn gặp nhau.”

“Trời, thật là hèn hạ.”

“Cậu cũng thấy vậy phải không?”

Noriko ngồi thẳng lưng, đôi bàn tay nắm chặt run lên. “Tớ quá chán ghét mọi chuyện nên đã ra khỏi nhà. Tối thứ Sáu tớ về nhà với bố mẹ.”

“Thế à? Hèn gì tớ gọi tới nhà cậu không được. Ủa, nhưng mà chồng cậu ở nhà mà?”

“Anh ấy hôm nào cũng làm thêm, buổi tối về nhà muộn lắm. Chưa tới mười hai giờ là anh ấy chưa về nhà đâu.”

“À, tớ hiểu rồi.”

Nhắc mới nhớ, trong thư Noriko cũng nói anh ta làm việc rất chăm chỉ.

“Nhưng giờ tớ lại thấy nghi ngờ không biết có thực là làm thêm không nữa. Có khi anh ấy đi gặp cô ta cũng nên.”

Tomomi cũng nghĩ có khả năng đó nhưng cô không nói ra. Thay vì thế cô hỏi, “Cậu lên Tokyo từ bao giờ?”

“Từ thứ Năm. Một phần là để thay đổi tâm trạng, nhưng mục đích chính là để kiếm việc làm. Tớ đã nghỉ việc ở đây, vả lại sau khi chia tay chồng tớ không muốn ở lại đây nữa. Nên tớ định lên Tokyo sống.”

“Ý tưởng hay đấy. Chúng mình sẽ lại được chơi cùng nhau! Thế cậu tìm được công việc ưng ý chưa?”

“Tiếc là điều kiện của tớ không đáp ứng được yêu cầu của họ. Hiện thực thật khó khăn. Thế nên tớ cũng định nhờ cậu tư vấn thêm nữa.”

“Đừng lo, tớ sẽ chỉ dẫn cho cậu tất cả những gì tớ biết. Nhưng trước đó chúng ta cần phải làm rõ việc này đã.”

Tomomi chỉ tay vào bức thư và tấm ảnh. “Nếu người gửi chúng là chồng cậu, tớ cần phải hỏi tại sao anh ta làm vậy.”

“Ừ nhỉ…”

Noriko đưa tay lên má vẻ lưỡng lự, nhưng rồi cô bỏ cánh tay đó xuống bàn. “Giờ cậu về nhà với tớ không? Tớ sẽ về đó và quyết định mọi việc.”

“Đương nhiên tớ sẽ đi cùng cậu.”

Tomomi mạnh mẽ gật đầu, một nửa vì lo lắng cho bạn, nửa còn lại vì hiếu kỳ.

6.

“Còn một việc khó hiểu nữa. Đó là điều anh hàng xóm nói.”

Trên đường đi bộ về căn hộ của Noriko, Tomomi nhớ lại chuyện hôm qua nên kể lại. Khi nhìn bức ảnh, người đàn ông ở phòng bên đã nói đó chắc chắn là vợ chồng nhà Yamashita. Nghe vậy Noriko cũng thấy khó hiểu.

“Lạ thật. Tớ vẫn chưa gặp người ở phòng bên lần nào. Vì lúc chuyển nhà tới, chỉ có anh Masaaki sang chào hỏi anh ta thôi.”

“Thế à?” Tomomi nghĩ có lẽ người đàn ông phòng bên chỉ trả lời qua loa cho xong chuyện.

Càng về gần nhà, sắc mặt Noriko càng lúc càng đanh lại. Bước chân cô cũng chậm hơn. Khi nãy cô đã gọi cho Masaaki, báo với anh ta cô sắp về nhà.

“Chúng ta đi nào.”

Tomomi giục, Noriko khẽ đáp, “Ừ” rồi bắt đầu leo lên cầu thang của chung cư.

Noriko không lấy chìa mở cửa mà nhấn chuông. Masaaki mở cửa, nụ cười trên môi hơi cứng nhắc, “Sao em không vào mà phải gọi cửa vậy?”

Noriko bước vào phòng, mặt không biểu cảm. Tomomi chào anh ta rồi cũng bước vào theo Noriko.

Ngay gần cửa vào là khu bếp, bên trong là hai căn phòng rộng sáu chiếu, một căn hộ hai phòng ngủ tiêu chuẩn. Phòng nào cũng được dọn dẹp gọn gàng, nhưng tiêu bản bươm bướm bày biện khắp nơi, nhìn ghê ghê. Tomomi và Noriko ngồi cạnh nhau trong căn phòng đặt chiếc bàn lùn. Masaaki ngồi ở phía đối diện.

“Chúng ta uống gì đó nhé?”

Có lẽ vì phép lịch sự với Tomomi nên Masaaki nhìn Noriko hỏi, nhưng Noriko chỉ cúi đầu nhìn xuống, không đáp. Tomomi đành bảo, “Dạ thôi không cần đâu anh.”

Masaaki gượng cười, không khí trong phòng nặng nề như trong đêm thức canh người mới mất.

Tomomi đưa bức thư ra để mở đầu câu chuyện. “Em nhận được bức thư này, là do anh gửi đi ạ?”

Masaaki liếc nhìn bức thư rồi khẽ lắc đầu. “Không, tôi không gửi bức thư này đi.”

“Anh không gửi thì ai gửi chứ?” Cuối cùng, Noriko cũng lên tiếng.

Nghe vậy Masaaki nổi giận chất vấn, “Sao anh phải gửi bức thư đó đi? Mà bức thư đó có vấn đề gì chứ?”

“Bên trong có bức ảnh này anh ạ.”

Tomomi lấy bức ảnh ra đặt trước mặt Masaaki. Trước vẻ mặt kinh ngạc của Masaaki, cô kể lại tất cả mọi chuyện từ lúc nhận được bức thư đến nay. Nghe xong Masaaki lại lắc đầu. “Tôi không có chút ký ức nào về việc này. Sao chuyện thế này lại xảy ra được nhỉ…”

“Em hiểu rồi. Vậy đây là hành động của cô ta. Cô ta đã làm thế để trêu tức em!” Noriko hét lên đầy kích động.

“Cô ấy không phải kiểu người làm những việc đó.” Masaaki nói. Nhưng câu nói ấy càng đả kích Noriko nhiều hơn.

“Cậu nghe rồi chứ, Tomomi? Anh ta vẫn gọi cô ấy một cách đầy thương mến kìa. Quả nhiên bây giờ anh ta vẫn yêu cô gái đó.”

“Em nói gì vậy? Sao có chuyện đó được.”

“Nhưng cho tới bây giờ thỉnh thoảng anh vẫn gặp cô ta, đúng không?”

Noriko đã bắt đầu rơi nước mắt nên Tomomi thay bạn hỏi. Masaaki chau mày đầy khổ sở.

“Cô ấy không chỉ buồn về chuyện của tôi mà còn đang gặp trắc trở trong công việc và gia đình rất nhiều, hiện cô ấy bị trầm cảm. Vừa hôm trước cô ấy còn cố tự sát. May mà không nguy hiểm đến tính mạng. Nên khi cô ấy gọi tới, nói nếu tôi không chịu gặp thì cô ấy tự sát, tôi đành phải đi gặp cô ấy. Nhưng chúng tôi chỉ gặp nhau thôi. Chỉ cần tôi tới gặp, uống trà, nghe cô ấy tâm sự, tâm trạng của cô ấy sẽ dịu lại.”

“Nói dối, chắc chắn là nói dối!”

“Anh nói thật. Nhưng giờ em không tin cũng được.”

Nói rồi Masaaki khoanh tay, quay đầu sang hướng khác. Noriko càng khóc lớn.

Tomomi nghĩ như vậy không ổn. Noriko ly hôn cũng không sao, nhưng nếu để thế này, câu chuyện hậu chia tay sẽ rất tệ.

“Anh này, trước mắt sao chúng ta không hỏi thử cô gái kia xem cô ta có gửi bức thư này đi không? Vì nếu cả anh và Noriko đều không gửi nó đi thì chúng ta không nghĩ ra được ai khác ngoài cô ta cả.”

Masaaki ngây người nghĩ ngợi, nhưng sau đó có lẽ thấy Tomomi nói đúng nên anh ta gật đầu đứng dậy.

“Tôi sẽ làm thế. Vì nếu để thế này thì tôi cũng không thoải mái.”

Masaaki đi về phía khu bếp để gọi điện thoại, Tomomi lấy khăn tay của mình lau nước mắt cho Noriko. Noriko vừa nấc vừa nói, “Chuyện thật tệ phải không?”

Tomomi vẫn chưa biết nói gì nên đành ậm ờ rồi động viên cô ấy, “Ừm, nếu cậu tới Tokyo, tớ sẽ giúp cậu tìm một công việc thật tốt.”

“Cậu nhớ nhé. Một chỗ được nghỉ hai ngày một tuần, lương tháng trên hai trăm nghìn yên nhé.” Noriko vừa khóc vừa nói.

Cuộc điện thoại của Masaaki dài hơn dự đoán lúc đầu của họ. Tomomi lắng tai nghe và nhận ra nội dung trò chuyện của anh ta hơi khác thường.

“Vâng… Đúng rồi ạ. Chiều thứ Sáu nghe nói cô ấy đã tới đây… Không, tôi không gặp cô ấy mà là vợ tôi… Vâng, đúng vậy… Bây giờ luôn ạ? Vâng, không vấn đề gì. Địa chỉ của chúng tôi là…”

Gọi điện xong, Masaaki thông báo trước khi Tomomi kịp hỏi. “Nghe nói cô ấy đang mất tích, suốt từ thứ Sáu tuần trước.”

7.

Viên cảnh sát điều tra tới nhà họ là một người đàn ông gương mặt tròn, tuổi ngoại tứ tuần. Thân hình chú ta thấp tròn, lớp mỡ lằn lên bên trên chiếc thắt lưng.

Masaaki gọi tới nhà Horiuchi Akiyo đúng lúc chú cảnh sát Hashimoto này đang ở đó, chú ta là người nghe điện thoại. Chú ta đang điều tra căn phòng của Akiyo sau khi nhận được trình báo từ bố mẹ cô ta nói rằng con gái họ mất tích. Akiyo ở một mình, họ không biết cô mất tích từ khi nào, nhưng họ nói sau khi cô ấy tới nơi làm việc vào thứ Sáu tuần trước thì không ai thấy cô ấy nữa cả.

“Nghĩa là ở thời điểm hiện tại, chị là người cuối cùng gặp Horiuchi Akiyo.”

Nghe xong câu chuyện của Noriko, chú cảnh sát nói với giọng đầy hàm ý. Tomomi ở bên cạnh nghe thấy rất muốn hỏi, “Là người cuối cùng gặp thì sao?” nhưng cô kìm lại được.

Sau đó viên cảnh sát hỏi rất nhiều câu khác nữa, hỏi đến từng chân tơ kẽ tóc. Hầu hết chúng đều liên quan tới chuyện riêng tư, nhưng Noriko và Masaaki đều hợp tác trả lời, mặt không tỏ chút khó chịu nào.

Chú ta chất vấn cả Tomomi. Đương nhiên là về chuyện bức thư.

“Chị có thể cho tôi xem bức thư và tấm ảnh không?”

Tomomi đưa chúng ra, viên cảnh sát đeo đôi găng tay trước khi nhận lấy chúng.

“Tôi có thể giữ chúng chứ? Đương nhiên, sau này tôi sẽ trả lại cho chị.”

Tomomi đáp cụt ngủn “Mời chú,” bụng mỉa mai nghĩ việc chú trả lại là đương nhiên rồi.

Sau đó, viên cảnh sát nói muốn lấy dấu vân tay của ba người. Chú ta nói chúng chỉ dùng để tham khảo khi điều tra, khi nào không cần tới chú ta sẽ cho hủy hoặc trả lại các mẫu vân tay này.

“Chú cảnh sát này đang nghi ngờ tớ.” Sau khi viên cảnh sát ra về, Noriko nói. “Chú ta nghĩ tớ đã làm gì cô gái kia. Vì chú ta hỏi nhiều thế cơ mà.”

“Không phải vậy đâu em. Việc của họ là hỏi cặn kẽ mọi thứ mà.”

“Nhưng họ lấy cả dấu vân tay của em.”

“Chỉ là thủ tục điều tra thôi. Anh nghĩ điều họ đang nghĩ tới là…” Nói tới đây Masaaki dừng lại một chút rồi mới tiếp: “…đây là một vụ tự sát.”

Tomomi cũng nghĩ chuyện đó có khả năng cao nhất. Có vẻ Noriko cũng nghĩ vậy, bằng chứng là cả ba người đều rơi vào im lặng.

“Thôi, tạm thời tớ đi về đã.” Tomomi vừa nói vừa đứng lên. Noriko cũng đứng lên theo.

“Chờ tớ với, tớ đi cùng cậu.”

“Nhưng mà Noriko…”

“Không sao đâu.”

Nói rồi Noriko túm lấy cánh tay Tomomi, đi về phía cửa. Tomomi quay lại nhìn Masaaki. Anh ta chau mày ngồi nhìn mặt bàn, nhưng khi các cô gái xỏ giày xong, anh ta gọi, “Tomomi, cho tôi số điện thoại của cô được không, kẻo cảnh sát có việc hỏi tới thì phiền.”

Tomomi liếc nhìn Noriko rồi đáp, “Vâng.”

Tối đó, Tomomi đặt một phòng đôi trong khách sạn công vụ. Sau đấy, hai cô gái rẽ vào một quán rượu ở gần chợ Oumichou. Ở quán rượu, đầu bếp sẽ chế biến món cá mà khách mua được ở chợ đem đến cho chính vị khách ấy.

“Cậu thấy tớ hợp với công việc gì? Nếu được, tớ không muốn ngồi văn phòng mà thích công việc có thể chạy đi chạy lại cơ.” Vừa ăn sò điệp nướng Noriko vừa hỏi. Vốn tửu lượng không cao nên uống tới chai bia thứ hai mắt cô đã hơi lờ đờ.

“Ừm, để tớ nghĩ.” Tay vẫn cầm ly rượu, Tomomi khẽ rên một tiếng rồi nói tiếp, “Noriko này, tớ có cảm giác anh Masaaki không nói dối đâu.”

Nghe xong khóe miệng Noriko lập tức mím chặt lại. “Tại sao?”

“Vì cô gái tên Akiyo đó có vẻ bị trầm cảm thật mà. Thấy người yêu cũ bị như vậy, chắc anh ấy đã động lòng và tới gặp để giúp cô ấy.”

“Ô kìa, ý cậu là trầm cảm thì được phép hẹn hò lén lút như thế à?”

Ánh mắt Noriko bắt đầu trở nên lờ đờ.

“Không phải vậy.”

“Điều khiến tớ bực tức là anh ấy đã giấu tớ. Giấu chuyện về cô gái kia, giấu cả chuyện họ lén lút gặp nhau. Tớ rất rất ghét chuyện đó.”

Cuối cùng, Noriko gục xuống quầy. Nguy rồi — Tomomi nghĩ. Cô quên mất khi say Noriko thường khóc. Anh đầu bếp và các khách khác trong quán nhìn Noriko cười khúc khích. Tomomi thở dài, cắn một miếng tôm được nướng hơi kĩ quá.

Sau khi dẫn Noriko chân đăm đá chân chiêu về tới khách sạn, Tomomi mở hộp thư thoại và thấy tin nhắn từ chú cảnh sát Hashimoto. Chú ta nói khoảng hơn mười giờ chú ta sẽ gọi lại. Cô nhìn đồng hồ, giờ là hơn chín giờ. Cô đặt Noriko nằm ra giường rồi đi tắm.

Vừa ra khỏi phòng tắm thì điện thoại đổ chuông. Cuộc gọi từ chú cảnh sát Hashimoto.

“Chị đang tận hưởng buổi đêm ở Kanazawa đấy chứ?”

“Vâng, cũng tàm tạm.”

“Vậy thì tốt. Nhân tiện, tôi muốn hỏi chị chuyện này, chị có nhớ đã cho những ai xem tấm ảnh đó không?”

“Dạ có.” Tomomi đọc tên từng người một.

“Ra vậy, tôi hiểu rồi. Xin lỗi vì đã làm phiền thời gian nghỉ ngơi của chị nhé.” Chú cảnh sát nói rồi gác máy.

Tomomi dẩu môi nghĩ, “Gì chứ” rồi đặt ống nghe về chỗ cũ. Noriko đang ngủ ngon lành bên cạnh.

Sáng hôm sau, chuông điện thoại lại reo lần nữa. Tomomi “Ưm” một tiếng, rồi lại trùm chăn lên đầu. Noriko cầm lấy ống nghe.

Sau khi nói vài câu, Noriko cúp máy rồi kéo chăn của Tomomi ra.

“Cậu làm gì vậy.”

“Chuyện nghiêm trọng rồi, Tomomi. Họ bắt được thủ phạm rồi!”

8.

Chưa hiểu đầu cua tai nheo ra sao, nhưng Tomomi vẫn làm thủ tục check-out khách sạn rồi cùng Noriko lên taxi. Cuộc gọi vừa rồi là của chú cảnh sát Hashimoto. Nhưng cô không hiểu thủ phạm gì trong vụ án nào. Chú ta chỉ bảo trước mắt hãy tới căn hộ của Noriko đã.

Về tới gần khu chung cư, họ thấy sự việc đã trở nên ầm ĩ. Có mấy chiếc xe cảnh sát vây quanh. Hai người tách đám đông hiếu kỳ ra để tiến vào bên trong.

“Chào hai chị, vất vả cho các chị quá.” Viên cảnh sát mặt tròn Hashimoto tới gần họ.

“Chú cảnh sát, rốt cuộc chuyện này là…” Tomomi nói, viên cảnh sát đưa tay lên như để ngăn cô lại.

“Tôi giải thích ngay đây. Thực ra Sakurai tự khai việc giết cô gái ấy.”

“Sakurai… là ai?”

“Là gã đàn ông sống bên cạnh nhà anh chị Yamashita đây.”

“Hả? Anh ta ư? Còn cô gái bị giết là ai?”

“Là Horiuchi Akiyo.”

“A??” Nói rồi Tomomi lặng đi. Noriko đứng bên cạnh cũng cứng đờ người.

“Chúng ta lên trên rồi nói cho cụ thể.” Viên cảnh sát chỉ tay lên trên tầng.

Lên tới phòng, Masaaki đang ngồi ở bàn ăn. Nhiều người đàn ông trong bộ đồng phục màu xanh thẫm đang bận rộn đi lại trong hai căn phòng bên trong.

“Chuyện này là sao hả anh?” Noriko hỏi Masaaki.

“Nhà chúng ta chính là hiện trường án mạng.”

“Hả???”

“Chúng ta ngồi xuống trước đã.” Chú cảnh sát Hashimoto giục, Tomomi và Noriko ngồi xuống ghế. Chú cảnh sát vẫn đứng đó, bắt đầu giải thích.

Vụ án xảy ra vào thứ Sáu đó. Ngay sau khi Noriko đi đón Masaaki, Sakurai đã đột nhập vào căn hộ của họ. Hình như gã tưởng trong phòng không còn ai vì đã nghe tiếng Noriko bước ra khỏi nhà rồi.

“Gã đột nhập vào phòng tôi để làm gì ạ?”

“Gã khai mục đích của gã là các tiêu bản bươm bướm. Sakurai tình cờ cũng là một người say mê bươm bướm. Lúc anh chị chuyển tới, gã đã thấy bộ sưu tập của chồng chị, gã nói gã rất muốn có được chúng. Ý nghĩ thứ gã khao khát đang ở ngay phòng bên cạnh khiến gã bồn chồn, bứt rứt đến mức đêm đêm không ngủ nổi.”

“Vì bộ sưu tập của tôi hơi khác các bộ sưu tập bình thường mà.”

Tuy nãy giờ Masaaki im lặng tỏ vẻ đau lòng, nhưng lúc này hai cánh mũi anh ta hơi phổng lên, chi tiết này không qua được mắt Tomomi.

“Nhưng sao gã vào được ạ? Tôi nhớ đã khóa cửa rồi mà.”

“Gã có chìa khóa phụ của phòng. Lúc tới văn phòng bất động sản để trả tiền nhà, gã thấy chìa khóa phụ của phòng anh chị đặt ở đó. Thế nên nhân lúc chủ văn phòng không để ý, gã đã lén lút mang nó về.”

“Bên văn phòng bất động sản có gọi tới nói chìa khóa phụ của phòng đã bị mất. Thế nên anh đã bàn với họ chuyện thay ổ khóa nhà.”

Tomomi sực nhớ ra bữa trước chú bên văn phòng bất động sản có nhắc tới chuyện này.

“Vậy là Sakurai lẻn vào phòng, tìm các tiêu bản bươm bướm treo trên tường, nhưng đột nhiên một người phụ nữ từ phòng ngủ bước ra. Đó chính là Horiuchi Akiyo. Sakurai thất kinh, nghĩ nếu cô gái làm ầm lên thì nguy to nên đã thắt cổ cô ấy. Những kẻ nhát gan vẫn thường có hành động bộc phát như vậy.”

Viên cảnh sát nói với giọng đều đều nhưng đối với người dân thường thì đây là một việc vô cùng dị thường. Mồ hôi bắt đầu chảy xuống từ khoeo chân Tomomi.

“Sau vụ việc, gã chẳng còn tâm trạng nghĩ tới bươm bướm nữa. Điều gã nghĩ tới chỉ là làm sao để xử lý cái xác và tạo chứng cứ ngoại phạm cho mình. Lúc đó, gã tình cờ nhìn thấy bức thư và tấm ảnh đó.”

Bức thư ở trên bàn ăn còn tấm ảnh nằm trên chiếc bàn lùn tiếp khách. Gã đọc qua bức thư, rồi nhét cả nó cùng tấm ảnh vào phong bì, sau đó cho vào túi. Vì không biết mặt Noriko nên Sakurai tưởng Akiyo chính là Noriko.

“Sau khi mang thi thể ra ngoài, tối đó Sakurai đã đi tới đập Saikawa để chôn xác. Giờ cảnh sát đang tìm kiếm, chắc sẽ sớm tìm thấy thi thể thôi. Ngày hôm sau, gã tới nhà bạn chơi, rồi gã nhét bức thư đó vào thùng thư gần nhà bạn. Gã nghĩ đơn giản rằng nếu làm vậy thì mọi người sẽ nghĩ nạn nhân vẫn còn sống tới thời điểm đó.”

“Suy nghĩ đơn giản thật. Nếu Noriko thực sự biến mất, thì tối thứ Sáu tôi đã gọi báo cảnh sát rồi.”

“Sakurai nghĩ anh chẳng mấy khi về nhà. Gã nói gã chẳng bao giờ nghe thấy tiếng bước chân anh về nhà cả.”

“Vì hôm nào anh cũng về nhà vào giữa đêm đấy.” Noriko nói.

Masaaki khẽ lầm bầm, “Thế à?”

“Tôi vừa trình bày hết nội dung vụ án. Nghe qua thì đơn giản, nhưng chỉ cần nhầm lẫn một chi tiết nhỏ thì vụ án này sẽ mãi mãi nằm trong bóng tối. Bức thư và tấm ảnh đó đúng là sai sót trí mạng của Sakurai.” Chú cảnh sát Hashimoto chốt lại câu chuyện rồi gấp cuốn sổ tay lại.

“Chú này, sao chú nghi ngờ Sakurai thế ạ?” Tomomi hỏi.

Hashimoto gật đầu. “Tôi đã kiểm tra dấu vân tay dính trên tấm ảnh. Trên đó có những dấu vân tay không khớp với vân tay của ba người. Một vài trong số đó là của Horiuchi Akiyo. Nhưng chúng tôi không biết dấu vân tay còn lại là của ai. Thế nên tối qua tôi mới hỏi chị đã cho những ai xem bức ảnh. Nghe chị nói xong, ngay trong đêm qua chúng tôi đã đi lấy dấu vân tay của Sakurai trên tay nắm cửa và chiếc xe của gã. Đúng như dự đoán, dấu vân tay còn lại trên tấm ảnh chính là của gã. Sáng nay, chúng tôi thẩm vấn Sakurai, gã đã nhanh chóng khai ra tất cả.”

“Chú lấy dấu vân tay của chúng tôi để phục vụ chuyện đó ư?” Masaaki tò mò.

Viên cảnh sát gãi đầu. “Trực giác của tôi mách bảo rằng kẻ gửi bức thư này đi đã làm gì đó với Horiuchi Akiyo, thế nên tôi đã làm vậy. Cảm ơn sự hợp tác của mọi người nhé. À phải rồi, anh chị thử kiểm tra lại xem có bị mất thứ gì không. Sakurai nói gã không lấy đi món gì, nhưng cứ kiểm tra lại cho chắc.”

“Vâng.” Masaaki đứng dậy khỏi ghế, vào phòng kiểm tra lại bộ sưu tập bươm bướm của mình.

“Chị cũng vậy, nếu có đồ gì quý giá thì thử kiểm tra lại đi.”

“Đồ quý giá ư?” Noriko đứng dậy với vẻ mặt u ám. “Chỉ có hộp đồ trang sức có thể tạm coi là đồ quý giá thôi.”

“Ôi, tớ muốn được xem quá!” Tomomi bất giác chắp hai tay trước ngực.

Trên chiếc bàn trang điểm trong phòng ngủ có đặt một hộp đồ trang sức hình chữ nhật. Tomomi nghĩ để như vậy thật bất cẩn, nhưng như đọc được ý nghĩ của cô, Noriko nói, “Trong này chẳng có món gì đáng kể đâu.”

Nói rồi Noriko mở nắp hộp. Trên cùng có một tờ giấy trắng. Noriko kêu “Ủa” một tiếng, cầm tờ giấy lên, một thứ gì đó bên trong rớt xuống đất. Tomomi cúi xuống nhặt, đó là một chiếc nhẫn vàng.

“Đó là chiếc nhẫn cô ấy từng đeo trên tay.”

Nói rồi Noriko mở tờ giấy ra. Trên đó có dòng chữ được viết bằng son môi, “Xin lỗi, vĩnh biệt.”

“Hình như cô ấy định ra về trước khi cậu và chồng về tới. Giá mà cô ấy ra về sớm hơn thì đã không bị sát hại rồi.” Tomomi nói, Noriko gật đầu.

Chiều muộn hôm đó, Tomomi lên chuyến tàu tốc hành đặc biệt tên Kagayaki xuất phát từ ga Kanazawa. Cô sẽ ngồi tàu này tới Nagaoka, sau đó chuyển sang tàu cao tốc Jouetsu.

“Lần sau cậu lại ghé chơi nhé. Tớ sẽ đãi cậu nhiều món thật ngon.” Noriko đứng bên ngoài cửa sổ tàu nói. Masaaki đứng bên cạnh cũng hùa theo, “Cho tới khi đó tôi sẽ tìm một căn hộ rộng hơn.”

Họ không thể ở lại căn phòng đã xảy ra vụ giết người, vì thế từ ngày mai hai vợ chồng họ sẽ bắt đầu đi tìm chỗ ở mới.

“Chúc hai người hạnh phúc nhé. Nếu có rắc rối gì nhớ gọi cho tớ nhé.”

“Không còn chuyện gì nữa đâu.” Noriko hơi ngượng ngùng đáp.

Tàu bắt đầu lăn bánh, hai vợ chồng Noriko dần biến mất khỏi tầm mắt của Tomomi. Tomomi thở dài.

Chuyến du lịch Kanazawa lần này thật khủng khiếp. Chẳng được đi thăm thú gì cả. Mà thôi không sao, mình có thể quay lại đây nhiều lần nữa mà.

Nhưng trong lòng Tomomi cũng hơi tiếc vì chưa kịp đến thăm công viên Kenroku.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!