1
Cửa tiệm đó nằm ở tầng một của một tòa nhà nom có vẻ sẽ có những cửa hàng thời trang cao cấp. Vì cửa ra vào được thiết kế nhìn ra sân trong nên trông từ bên ngoài, tiệm có bầu không khí như một căn nhà mặt đất.
Khi mở cánh cổng trang trí nặng nề ra, hắn thấy một người đàn ông cổ áo có thắt nơ bướm đang đứng ở đó. Anh ta khẽ cúi đầu rồi chào hắn bằng một giọng điềm tĩnh, “Kính chào quý khách!”
“Hình như tôi đã đặt chỗ trước, tên Tsuda...” Minegishi nói.
“Chúng tôi đang chờ quý khách đây ạ.”
Được người đàn ông hướng dẫn, hắn tiến vào trong góc cửa hàng. Những chiếc bàn bốn chỗ xếp thành hàng, nhưng lượng khách chỉ ngồi đầy được chừng một phần năm số chỗ. Dù là buổi tối lễ Valentine, nhưng với một tiệm ăn Pháp vào một ngày trong tuần như ở đây thì ngần này khách cũng là bình thường thôi nhỉ.
Tại bàn ăn kê trong góc, có một người phụ nữ đang ngồi. Nhìn thấy Minegishi, cô tươi tắn mỉm cười. Có phải cô ấy còn gầy hơn cả ngày xưa một chút không nhỉ? Nhưng đường nét gương mặt cân đối vẫn không thay đổi. Đôi mắt dài và sắc thêm nét hấp dẫn trưởng thành.
Minegishi nhìn đồng hồ. Sớm hơn giờ hẹn năm phút.
“Để em chờ. Chết thật. Anh định đến trước rồi đợi em cơ mà.”
“Tại em đến sớm quá đấy. Anh đừng bận tâm.” Giọng cô hơi mang âm mũi như xưa, nhưng có cảm giác thêm phần quý phái.
Minegishi ngồi xuống ghế, ngắm nhìn gương mặt Tsuda Chiriko lần nữa. “Chào em.”
“Chào anh, lâu lắm rồi mới gặp anh.”
“Em có vẻ khỏe mạnh thế này là nhất rồi.”
“Anh cũng vậy.”
Một người đàn ông có vẻ là chuyên gia rượu vang tới bàn, hỏi họ về rượu khai vị.
“Sâm panh nhé?” Chiriko hỏi.
“Được đấy, anh đồng ý.”
Sau khi chuyên gia rượu vang lui xuống, Minegishi nói: “Nhưng anh cũng ngạc nhiên quá. Anh không tài nào nghĩ ra việc đến giờ em lại liên lạc với anh.”
“Xin lỗi, em làm phiền anh ư?”
“Làm gì có chuyện đó.” Minegishi lắc đầu thật mạnh. “Nếu thấy phiền thì anh đã không ngồi đây giờ này rồi. Anh rất vui. Nói thật lòng thì anh đã luôn muốn gặp em. Nhưng cũng không có cách nào liên lạc được với em nên anh đã bỏ cuộc.”
“Nếu vậy thì may cho em quá.” Chiriko lộ ra hàm răng trắng. “Vì em cứ lo kêu một tác giả ăn khách như vậy ra ngoài liệu có thất lễ không.”
“Ăn khách? Đấy là lời mỉa mai với tác giả hơn một năm rồi chưa ra tác phẩm mới đấy à?”
“Anh đang trong giai đoạn nhào nặn ý tưởng chứ gì? Em đang trông chờ tác phẩm tiếp theo của anh đấy.”
“Em đọc truyện của anh à?”
“Đương nhiên.” Chiriko gật đầu. “Truyện của anh là em đọc hết đấy.”
“Vậy thì vinh hạnh cho anh quá.”
Chuyên gia rượu vang mang sâm panh tới. Minegishi ngắm nhìn vô số những bọt khí nhảy múa trong chất lỏng màu vàng hổ phách rồi nâng ly. “Nào, mừng tái ngộ.”
“Cũng chúc mừng ngày Valentine sau mười năm trời.” Chiriko chạm ly.
Khi để sâm panh trôi vào miệng, Minegishi nắm bắt bóng dáng Chiriko qua khóe mắt. Hình dáng cơ thể trong bộ váy liền thân màu lam đậm trông gần như không khác gì so với mười năm trước. Vì cô ấy chắc chắn chưa đến ba mươi lăm, từ bây giờ mới là lúc người đàn bà dần đạt độ chín.
Một người đàn ông mặc đồ đen ôm thực đơn xuất hiện.
“Anh có món gì không thích ăn không?” Chiriko mở thực đơn và hỏi.
“Không, anh ăn được hết.”
“Vậy em quyết món được không?”
“Tất nhiên rồi.”
“Anh đã nói vậy thì...,” cô nói vậy rồi bắt đầu gọi món. Hình như có suất ăn đặc biệt cho ngày Valentine.
"Tối nay để em mời anh nhé.” Sau khi người áo đen đi khỏi, Chiriko nói.
“Không, như thế thật không phải.”
“Thì vì em mời anh mà.”
“Ừ... Vậy anh biết rồi.” Minegishi gật đầu. “Vậy anh không làm khách nữa.”
“Dạ, anh đừng khách sáo.” Chiếc khuyên tai bên phải của cô ánh lên lấp lánh.
Minegishi nhấp sâm panh, nghĩ bụng, không biết sau bữa ăn Chiriko định làm gì. Vì chắc bọn mình vừa ăn vừa uống rượu vang, thế nên lúc ra khỏi nhà hàng chắc cũng sẽ hơi chếnh choáng. Đầu tiên cứ mời cô ấy vào một chỗ như bar ở đâu đó xem sao. Vấn đề là sau đó.
“À, phải rồi.” Nét mặt Chiriko trông như vừa sực nhớ ra điều gì, cô nhấc lên một chiếc túi giấy nhỏ từ ghế bên cạnh. “Cứ nói là ngày Valentine mà em lại quên mất chuyện quan trọng. Đây, của anh này.” Cô đưa túi về phía Minegishi.
“Hả, gì thế?” Dù đã đoán được thứ bên trong túi, hắn vẫn diễn vẻ mặt ngạc nhiên và nhận lấy. Trong túi là một bọc giấy hình vuông và một phong bì màu hồng. Bọc giấy in tên một cửa hàng bánh kẹo kiểu phương Tây nổi tiếng. Lấy bọc giấy đó ra, hắn nói: “Lâu lắm rồi nhỉ. Những chuyện như được nhận socola vào ngày Valentine thế này, không biết là bao nhiêu năm rồi anh không trải qua. Bây giờ cả socola tình nghĩa cũng không có mà nhận. Nhưng mà vốn dĩ ngay cả từ socola tình nghĩa cũng là tử ngữ[*] rồi.”
“Nhưng anh vẫn nhận socola tình yêu từ bạn gái chứ gì?”
“Tình yêu? Em nghĩ hộ anh đi. Em nghĩ có một người như thế rồi mà tối nay anh còn đến gặp em thế này hả?”
“Vậy nghĩa là năm nay anh không có bạn gái nhỉ”
“Năm ngoái cũng vậy. Năm kia cũng thế, năm trước đó cũng không khác gì.” Minegishi vừa nhìn chằm chằm vào mắt Chiriko, vừa tiếp tục. “Sau khi chia tay em, anh chưa nhận được socola từ bất kì ai. Người làm như vậy cho anh chưa xuất hiện.”
“Không thể nào. Anh lừa em à?”
“Sao lại không thể? Anh nói thật đấy.” Minegishi không rời mắt, trả lời.
“Ồ, vậy sao?” Chiriko chậm rãi chớp mắt. “Vậy cứ coi như thế đi đã”
“Em nghi ngờ anh à, thế bản thân em thì sao? Anh thì cứ mặc định là em đã tìm được một người tốt và lấy chồng rồi cơ.”
“Tiếc là em cũng không gặp được duyên lành.” Chiriko nhún vai. “Giờ em cũng không có ai. Thế nên em mới đang gặp anh thế này đây.”
“Vậy sao? À hình như như trong này có cả thư.” Minegishi nhòm vào trong túi giấy.
“Em đã viết ra những suy nghĩ hiện tại của em với anh đấy. Bức thư ấy dồn nén suy nghĩ của em trong mười năm trời.”
“Hả, nghe hơi sợ nhỉ.” Minegishi vươn tay về phía phong thư.
“Em ngại lắm, bây giờ anh đừng mở vội. Chuyện đọc thư, anh để sau đi.”
“Làm ơn,” cô chắp tay. Hắn nhận thấy vẻ nũng nịu vang trong giọng điệu đó.
“Được rồi,” Minegishi nói rồi bỏ tay ra khỏi túi giấy. Có vẻ sẽ là một buổi tối tốt lành ra trò, hắn thầm cười đắc ý.