Virtus's Reader

5

Chiriko nhặt chiếc còng tay rơi dưới sàn lên. “Xin lỗi. Sở thích này của tôi không được hay ho cho lắm.”

Minegishi câm nín. Đầu óc hỗn loạn, hắn không thể tập trung suy nghĩ.

“Vì lẽ đó,” cô nói rồi cầm tài liệu trên bàn lên. “Đây là đồ thật. Là tài liệu được tổng hợp qua những thủ tục chính quy. Không có bất cứ vấn đề gì để làm tài liệu trình lên tòa án.”

Minegishi ngẩn người nhìn cô cất tài liệu vào cặp.

“Không thể tin được chuyện cô trở thành cảnh sát...” Cuối cùng hắn cũng thốt nên lời. “Lúc nãy cô nói mình làm việc ở công ty... bên điều phối nhân sự.”

“Cảnh sát cũng gọi nơi mình làm việc là công ty mà. Và sự thật là công việc này cũng cần điều phối nhân sự. Nghe ngóng tình hình này, theo dõi này.”

Minegishi nới lỏng cà vạt. Hắn thấy khó thở.

“Cảnh sát,” Chiriko nói. “Là một trong những nghề mà tôi muốn theo thuở bé. Nhưng yếu tố quyết định quả nhiên là vụ án của Emi. Tôi đã tự nhủ phải phá vụ án này bằng bất cứ giá nào. Việc phục hồi dữ liệu trong máy tính của cô ấy mất đến mấy năm là vì khi điều tra lại vụ án này, cần phải đi cửa ngách để đạt được sự đồng ý của cấp trên đấy. Có tốt nghiệp hạng ưu từ trường Cảnh sát, thì một cô gái nhỏ mới chân ướt chân ráo vào Sở Cảnh sát cũng khó lòng được lắng nghe, tôi cũng vất vả lắm đó.”

Chiriko lại nói, “Bức thư tôi đưa lúc đầu, anh cũng mở ra giùm đi nhỉ?”

Minegishi không nói không rằng, lấy phong thư từ trong túi giấy ra. Cô giật lấy, rút một tài liệu đang gấp lại từ trong ra. Rồi cô mở tài liệu và giơ cho hắn xem. Đó là lệnh bắt giữ.

“Anh bị bắt vì bị tình nghi sát hại cô Fujimura Emi.” Cô nói bằng giọng đều đều.

“Chờ đã. Anh không phải thủ phạm. Anh không giết Emi.”

“Muốn biện minh thì chờ tới phòng thẩm vấn đi.”

“Nghe anh đi. Đúng là anh có ăn trộm. Anh đã ăn trộm tác phẩm của Emi. Cái đó anh thừa nhận. Nhưng đó không phải do anh lên kế hoạch từ trước. Anh dự thi nửa đùa nửa thật rồi chẳng may đoạt giải, anh không còn đường lùi nữa. Nhưng chỉ thế thôi. Anh không giết người.”

“Anh không xóa dữ liệu trong máy cô ấy sao?”

“Chuyện đó là... trước khi xảy ra vụ việc.

“Trước khi Emi chết? Nếu dữ liệu trong máy tính biến mất, cô ấy nhất định sẽ làm ầm lên chứ.”

“Chuyện đó có thể do cô ấy không để ý đến. Nói chung anh không giết cô ấy. Chắc chắn không có chứng cớ là anh giết người. Phải không?”

Chiriko khoanh tay, nhìn xoáy vào mắt hắn ta.

“Tôi có chuyện muốn hỏi anh. Anh viết được tiểu thuyết bằng chính năng lực của mình sao?”

“Tất nhiên rồi, anh viết được chứ.” Không hiểu vì sao lại bị hỏi chuyện này nhưng Minegishi trả lời. “Thực tế là từ trước đến giờ anh cũng đã viết mấy bộ.”

“Chuyện đó thì tôi biết. Tôi đã xem xét toàn bộ tác phẩm của anh mà. Nhưng đáng tiếc, ngoài những tác phẩm từ bản thảo của tác phẩm của Emi ra thì tất cả đều là những tác phẩm thất bại. Anh còn không xách dép được cho tác phẩm của cô ấy nữa. Không phải anh cũng nhận ra điều đó rồi hay sao?”

Minegishi không có lời nào để phản bác. Đúng như cô ấy nói. Hắn cũng muốn làm thế nào đấy để viết lách bằng chính năng lực của mình nhưng chẳng bao giờ suôn sẻ. Gần đây hắn đã mất sạch tự tin rồi.

“Này, anh nghĩ vì sao mà tôi không tới gặp anh bao nhiêu lâu nay?” Chiriko hỏi. “Tôi đã khôi phục được dữ liệu từ năm năm trước. Nhưng tôi đã cố chịu đựng tới hôm nay. Anh nghĩ là tại sao?”

Hoàn toàn không hiểu gì nên Minegishi im lặng ngoẹo đầu.

“Tôi đã chờ đợi. Chờ cái ngày anh dùng cạn ý tưởng của Emi. Tôi cho là anh hẳn sẽ sờ đến cả tác phẩm đó. Đến cả tác phẩm cấm kị đó.”

“Cấm kị?”

“Cả lúc bị giết, Emi cũng đang chấp bút một cuốn tiểu thuyết. Thế nhưng anh không thể sử dụng tác phẩm đó. Bởi tác phẩm đó vẫn chưa hoàn thành. Bản thân anh không biết kết cục của tiểu thuyết đó. Anh không biết Emi đặt cái kết nào cho câu chuyện ấy. Thế nên anh vẫn để đó không dùng tới. Nhưng cho tới mùa xuân năm ngoái, khi anh phải nhận công việc đăng truyện dài và bắt buộc phải bắt đầu viết thứ gì đó bằng bất cứ giá nào, cuối cùng anh đã dùng đến cấm thuật đó. Khi bắt đầu loạt truyện dài kì, chắc anh đã cho rằng mình sẽ tự giải quyết được, không bằng cách này thì bằng cách khác. Nhưng anh suy nghĩ quá ngây thơ rồi. Phần Emi viết ra cứ hết dần hết mòn, ấy vậy mà anh không nghĩ ra mạch truyện tiếp theo. Đâm lao phải theo lao, anh đành đưa ra con át chủ bài. Con át chủ bài ‘tạm dừng truyện” Mắt Chiriko lóe sáng. “Tất nhiên, tôi đang nói đến Cửa biển sâu. Tôi nói đến truyện dài kì mà anh đang lâm vào ngõ cụt.”

Minegishi thở dài thườn thượt. Tất cả đều trúng phóc.

“Chuyện đó với vụ việc liên quan gì đến nhau?”

“Liên quan nhiều là đằng khác. Phần anh viết trước khi ngưng đúng là ở chỗ truyện của Emi dừng giữa chừng. Nghĩa là anh biết nội dung cuối cùng mà cô ấy viết khi còn ở trên đời này.”

“Chuyện đó...” thì làm sao, đang nói dở đến đấy thì Minegishi nhận ra. Mặt hắn rành rành không còn giọt máu.

“Có vẻ cuối cùng thì anh cũng hiểu ra điều tôi muốn nói.” Nụ cười thoáng qua trên miệng Chiriko. “Không chỉ có dữ liệu được khôi phục, nhờ giám định mà có thể biết được chính xác mỗi tập tin được tạo ra lúc nào. Lần cuối Emi chấp bút cho câu chuyện không hoàn chỉnh đó là ngày cô ấy bị giết hại. Cõ lẽ cô ấy đã ngồi máy tính cho tới lúc người cô yêu đến chăng? Biết được nội dung dữ liệu văn bản cuối cùng đó nghĩa là ngày hôm đó anh đã ở trong phòng cô ấy.”

“Ở trong phòng cô ấy thì...?”

“Anh muốn khẳng định mình không chạm một ngón tay vào Emi sao? Anh định nói là mình câm lặng ngắm cảnh cô ấy tự treo cổ sao? Hay là sau khi anh tới phòng cô ấy là sau khi cô ấy đã treo cổ rồi? Thế nhưng anh lại để cơ thể cô ấy nguyên xi như vậy rồi rời khỏi căn phòng hả? Anh có thể cầu nguyện để thẩm phán tin vào lời khẩu cung của anh đó.”

Không thể chịu đựng được nữa, Minegishi đứng dậy. Hắn quay lưng định đi về phía cửa ra vào nhưng phải đứng chết trân tại chỗ. Bởi có tận mấy người đàn ông đã vây quanh hắn. Phần lớn trong số đó cho đến vừa mới nãy thôi còn ngồi xung quanh họ như những vị khách.

Trong số đó còn có bóng dáng của chuyên gia rượu vang. Tất cả đều đang hướng ánh mắt sắc lẻm về phía Minegishi.

“Tiệm này là bố tôi làm chủ mà.” Từ sau lưng, giọng Chiriko vang lên. “Ngày Valentine là ngày kiếm bộn, nhưng nghe sự tình xong bố đành bấm bụng đồng ý cho tôi mượn đứt cửa tiệm.”

Minegishi quay lại. “Tại sao cô phải làm to chuyện thế này...”

“Tại sao? Không phải là đương nhiên sao. Vì tôi nâng ly chúc mừng với nỗi lòng dồn nén suốt mười năm nay đấy. Nhưng thế là anh đã không cần phải giả vờ làm một nhà văn viết truyện nữa rồi. Như vậy không phải nhẹ gánh sao?”

Nghe những lời nói của cô ấy, Minegishi không thể đáp lại. Dù tuyệt vọng vì bị phát giác hành vi phạm tội, nhưng ở sâu thẳm trong lòng, thực ra hắn cũng có tâm trạng đó.

“Dẫn hắn đi.” Tiếng Chiriko lạnh lùng vang lên.

Hai người đàn ông lực lưỡng từ hai bên Minegishi tiến lại gần, nắm lấy cánh tay hắn. Chỉ thế thôi mà hắn đã không tài nào cục cựa được rồi.

“Trưởng ban thì sao ạ?” Người đàn ông mang dáng vẻ một chuyên gia rượu vang hỏi.

“Tôi sẽ đi sau. Vẫn còn món tráng miệng mà.” Nói rồi Chiriko đưa miếng socola lên miệng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!