4
Chuyên gia rượu vang tiến lại gần mà không gây tiếng động, anh ta rót thêm rượu vang đỏ vào ly của Minegishi rồi đi mất. Nhưng hắn không còn ý định đưa tay ra cầm lấy ly nữa.
“Em đã quên mất điều vô cùng quan trọng. Emi viết tiểu thuyết. Cô ấy kể cho em rằng cô đã viết từ khi học cấp ba. Rằng cô ấy viết cả truyện dài lẫn truyện ngắn, và cô ấy đầy ắp những ý tưởng muốn viết thành tiểu thuyết từ nay về sau. Nhưng vì ngượng, khi ấy cô ấy vẫn chưa từng nói chuyện đó cho ai biết, cũng chưa có một ai đọc tác phẩm của cô. Em đã xin cô ấy cho đọc một lần. Cô ấy gượng gạo nhưng cũng nói, vậy một truyện thôi nhé, rồi cho em đọc một truyện ngắn. Đọc rồi, em mới thấy ngạc nhiên. Vì truyện cô ấy viết cực kì thú vị. Đó là câu chuyện về một học sinh cấp ba sẽ nói dối mỗi độ trăng tròn. Lời nói dối đó càng lúc càng nghiêm trọng, cuối cùng đã đưa tới một tình huống vô cùng khủng khiếp. Cốt truyện là như thế đấy. Nói một hơi đến đó, Chiriko xoay mặt về phía Minegishi. “Giống hệt cốt truyện đêm đó anh kể cho em.”
Minegishi muốn nuốt nước bọt, nhưng miệng hắn đã khô khốc.
“Những người khác nhau tình cờ nghĩ ra những câu chuyện giống nhau, chuyện đó cũng thường xảy ra mà.”
“Giống đến cả tình huống phát triển và điểm nhấn trong đoạn kết đấy. Đó cũng là ngẫu nhiên sao?”
“Cũng không thể nói là không đời nào xảy ra chuyện đó.”
Chiriko lắc đầu.
“Nếu giữa hai tác giả hoàn toàn không có một sự liên hệ nào, có thể em sẽ đồng tình với ý kiến này. Thế nhưng hai người lại có tiếp điểm. Có khả năng hai người đã gặp nhau ở tiệc họp mặt sinh viên các khóa. Ban nãy anh cũng đã thừa nhận chuyện đó. Nếu đã vậy, không thể chỉ xem việc này như một chuyện ngẫu nhiên là xong được.
Minegishi lườm cô. “Ý em là gì?”
“Em đã nói rằng phòng Emi không mất trộm thứ gì, nhưng thật ra có một thứ cực kì to lớn đã biến mất. Đó là tiểu thuyết mà em chắc chắn cô đã viết để dành từ hồi cấp ba và sổ ghi ý tưởng của cô ấy. Không tìm thấy những thứ ấy ở bất cứ đâu. Không có cả bản thảo được in ra, trong máy tính cô ấy dùng để chấp bút cũng không lưu lại. Khi rõ ràng chuyện đó, em đã nghĩ tới một khả năng đáng sợ. Chiriko hít một hơi dài rồi thở ra. Ngực cô chậm rãi phập phồng. “Khả năng những thứ đó đã bị thủ phạm cướp đi. Lí do Emi bị giết là vậy đấy. Vì thủ phạm muốn có tiểu thuyết và những ghi chú của cô ấy”
“Em đang muốn nói thủ phạm đó là anh à?”
Không trả lời câu hỏi này, Chiriko xếp gọn dao dĩa lên đĩa. Không biết từ bao giờ, đồ ăn đã được cô giải quyết sạch. Phần của Minegishi vẫn còn hơn một phần ba, nhưng hắn đã chẳng có ý muốn ăn tiếp nữa rồi. Hắn cũng đặt dao dĩa xuống.
“Emi bị giết trước khi giải cây viết mới của anh được ấn định ba tuần. Vào thời điểm đó, chắc chắn anh đã biết tác phẩm dự thi của mình lọt vào vòng cuối. Vấn đề là tác phẩm dự thi đó là tác phẩm thế nào. Theo suy luận của em, đó cũng là tác phẩm của Emi. Tất nhiên, anh giữ bí mật với cô ấy về chuyện đó. Nghĩ như vậy thì động cơ lại càng trở nên rõ ràng. Anh dự thi chơi chơi thôi nhưng không ngờ lại trụ được đến vòng cuối nên anh hoảng hốt. Nếu đoạt giải thì vui quá, nhưng thế nào cũng lộ với Emi. Không thể nghĩ được rằng cô ấy sẽ im lặng chấp nhận chuyện này. Mà nói vậy thôi, chứ anh còn chẳng có cả dũng khí để công bố sự thật đó. Với anh mà nói, chỉ còn cách là Emi chết đi.”
Người phục vụ bàn tới gần, thu dọn đĩa dùng cho bữa chính.
“Có vẻ..” Minegishi nói, “... đến đây hôm nay là sai lầm của anh. Không thể ngờ mình lại phải nghe phải câu chuyện nhảm nhí đến vậy. Đang ở giữa bữa nhưng anh xin phép về trước.”
“Chỉ còn đồ tráng miệng thôi. Anh ngồi thêm một chút xem nào? Mà anh nghĩ em sẽ không nói chuyện này với ai hả? Nếu có chuyện cần nói thì nói ở đây không phải hơn sao?”
Nghe vậy, Minegishi đang định đứng lên lại ngồi xuống ghế. Cô ấy nói cũng đúng.
“Em có bằng chứng sao? Bằng chứng anh giết em ấy?” Minegishi trầm giọng hỏi.
Chiriko nhướng mày. “Em ấy? Không phải là ‘người phụ nữ đó’ mà là ‘em ấy’ à. Anh không nhớ Emi cơ mà?”
Minegishi vặn vẹo gương mặt, cắn môi. Hắn muốn nói lại nhưng không thốt nên lời.
“Mà thôi,” Chiriko nói. “Vào thời điểm đó, em chẳng có chứng cứ gì. Nhưng em có một niềm hi vọng duy nhất. Là chiếc máy tính. Chiếc máy tính Emi đã dùng. Dữ liệu tiểu thuyết đã bị xóa sạch, nhưng em cho rằng có khả năng khôi phục dữ liệu từ ổ cứng.”
“Em đã... khôi phục sao?”
“Dù cũng lắm thủ tục công đoạn, mất nhiều thời gian. Em đã khôi phục được toàn bộ dữ liệu vào năm năm trước. Nhưng nhờ đó mà chứng cứ trở nên xác đáng hơn.”
“Xác đáng?”
Khi Minegishi còn đang nhíu mày thì món tráng miệng được mang tới. Đó là điệu song tấu của socola và anh đào tím. Socola được tạo hình trái tim.
“Thứ được khôi phục từ ổ cứng là sáu tiểu thuyết và chín tập truyện ngắn cùng rất nhiều ghi chép về ý tưởng. Một truyện ngắn là truyện anh đã kể trước khi đi ngủ, một tiểu thuyết là thứ gần như trùng khớp toàn bộ với tác phẩm đoạt giải cây viết mới của anh. Điều tra tỉ mỉ hơn nữa thì thấy được hầu như các tác phẩm mà anh đã công bố đều là tác phẩm và những truyện được viết dưới ý tưởng của Emi. Anh có thêm thắt vào tập truyện ngắn và chỉnh sửa đôi chút ở các tập truyện dài. Dù ra kết quả cũng không tốt lắm.”
Minegishi nhìn xuống bàn. Nhưng hắn không hề có ý muốn đụng tay vào món tráng miệng.
Tất cả đúng như Chiriko nói.
Hắn gặp Fujimura Emi cũng giống với Chiriko, ở tiệc họp mặt sinh viên các khóa của câu lạc bộ. Vì cô là tuýp ưa thích của hắn nên Minegishi đã chủ động tiếp cận. Emi cũng có vẻ ưng hắn ta, ngay lập tức họ bắt đầu hẹn hò.
Hẹn hò không được bao lâu, hắn biết cô ấy cũng mơ ước trở thành nhà văn nên rất ngạc nhiên. Vì hắn cũng vậy. Tuy nhiên hắn còn kinh ngạc hơn nữa khi đọc những tác phẩm mà cô gọi là tập viết.
Đây là những truyện do một cô gái khoảng chừng hai mươi tuổi viết ra sao, hắn bàng hoàng. Hành văn khéo léo, nhân vật sống động. Trên hết, cốt truyện vô cùng mới lạ, ngập tràn sức hấp dẫn của tiểu thuyết kì bí. Đã vậy, truyện còn hầu như không có lỗ hỗng nào. So với những tác phẩm hắn viết từ trước tới giờ thật đúng là một trời một vực.
Một lần, khi Emi đang tắm, Minegishi đã sao chép toàn bộ “tệp tập viết” của cô ấy để trong máy tính vào USB. Hắn cũng không có suy nghĩ gì sâu xa. Hắn chỉ định tham khảo cho chuyện viết lách.
Thế nhưng khi đọc những tác phẩm đó trong phòng riêng, một cảm giác mời gọi đeo bám hắn. Đó là ý nghĩ muốn gửi một tác phẩm trong số đó đi dự thi giải cây viết mới. Bản thân Minegishi cũng đã dự thi mấy lần rồi, nhưng tới giờ cùng lắm hắn cũng chỉ qua được vòng đầu.
Ý nghĩ đó cứ càng ngày càng dâng cao, cuối cùng hắn lấy một tác phẩm của Emi đi dự thi thật. Hắn chẳng nghĩ đến chuyện đoạt giải. Nếu tác phẩm qua được đến vòng hai, hắn đã có thể cho người khác biết kết quả đó và có thể vênh vang rồi.
Thế nhưng vượt qua cả dự đoán của hắn, tác phẩm dự thi lại lọt vào đến vòng cuối cùng. Biên tập viên liên lạc báo trước với cá nhân dự thi tin này rồi nói, “Tôi nghĩ cậu là người có năng lực nhất”.
Hắn hoảng hốt. Đến nước này thì không thể nói rằng đó không phải truyện mình viết được rồi.
Khi vòng sợi dây qua cổ Emi đã bị hắn đánh thuốc ngủ, hắn gần như chẳng thấy tội lỗi trong lòng. Thứ chống đỡ tinh thần Minegishi chỉ có ý nghĩ: nếu người con gái này chết đi, tệp tập viết đó sẽ là của mình. Có lẽ từ khi lưu tệp này ra USB, suy nghĩ ma quỷ đó đã nảy mầm trong lòng hắn.
Hắn đã xóa hết dữ liệu trong máy tính của Emi. Hắn đã nghĩ rằng chỉ cần vụ này được giải quyết như một vụ tự sát, số dữ liệu đó sẽ không được khôi phục lại.
Minegishi nhìn chằm chằm vào Chiriko. Phải làm thế nào để người đàn bà này im lặng mới được đây?
“Thật đáng tiếc, thứ đó không thể trở thành chứng cứ.”
“Tại sao?”
“Vì thứ đó không mang tính khách quan. Dù dữ liệu văn bản tương đồng với tác phẩm của anh có trong máy tính đi nữa, những thứ đó cũng không thể trở thành chứng cứ chứng minh anh đã đánh cắp chúng. Ngược lại, cũng có khả năng ai đó đã đọc truyện của anh rồi nhập dữ liệu vào máy tính.”
Lập tức Chiriko nheo mắt cười đầy vẻ ung dung.
“Truyện ngắn có thể là bản thảo của tiểu thuyết anh ra mắt hai năm trước cũng nằm trong chiếc máy tính ấy. Như em vừa nói, việc khôi phục dữ liệu là chuyện của năm năm trước.”
“Thông tin ‘năm năm trước’ chỉ có mình em nói thế thôi.”
“Không chỉ mình em.”
“Ngoài ra còn có ai làm chứng nữa à? Người hỗ trợ khôi phục sao? Nếu các người không thống nhất từ trước thì sao có thể khẳng định như vậy?”
“Giám định...” Chiriko nói như gằn từng chữ. “Sẽ không làm những chuyện như thống nhất lời khai với nhau trước.”
“Giám định?”
Cô lấy ra một xấp tài liệu từ trong chiếc túi để bên cạnh, đặt lên bàn.
“Nếu photo hết thì quá nhiều, nên tôi chỉ mang một phần đến đây. Bản báo cáo từ phòng giám định đấy. Anh nhìn ngày tháng giúp. Có phải đúng là năm năm trước không?”
“Cái gì đây, thứ này...”
“Tôi đã nói là bản báo cáo. Bản ghi kết quả khôi phục dữ liệu máy tính của cô Fujimura Emi.”
“Không thể nào.”
“Vì sao?”
“Không đời nào một người bình thường lại có trong tay thứ này được. Đây là đồ giả.” Minegishi vứt toẹt đám giấy tờ xuống bàn.
Chiriko thở dài. “Cái hộp ban nãy, anh mở ra xem giúp được không?”
“Hộp?”
“Hộp socola.”
“Làm gì?”
“Được rồi, cứ mở đi”
Dù trong lòng đầy ngờ vực, Minegishi vẫn lấy bọc gói giấy vuông vức trong túi giấy ra. Hắn mở lớp giấy bọc, gỡ nắp chiếc hộp giấy phẳng khá vuông vức. Giây phút nhìn vào bên trong, tay hắn run rẩy kinh hoàng. Chiếc hộp rơi xuống sàn, thứ bên trong rơi ra ngoài.
Đó là một chiếc còng tay sáng ánh bạc. Minegishi thần người ra, đưa mắt nhìn Chiriko. Cô đang cầm thứ gì đó trong tay. Chỉ cần một khoảng ngắn ngủi để nhận ra đó là huy hiệu cảnh sát Tokyo.
“Xin được giới thiệu lần nữa. Tôi là Tsuda Chiriko của Đội điều tra số Một thuộc Sở Cảnh sát Tokyo.”