Virtus's Reader

3

“... Vì vậy, cả tác phẩm đó cũng làm em cảm động vô cùng. Thật đó, anh đã nghĩ ra những câu chuyện hay đến thế.” Chiriko vừa nói vừa điều khiển dao dĩa.

“Nghe em nói vậy anh rất vui. Vì truyện đó cũng thuộc nhóm các tác phẩm mà anh tự tin. Mà em biết rõ về các tác phẩm của anh nhỉ. Em đã đọc hết thật rồi hả?”

“Thì em đã nói từ đầu rồi còn gì. Anh nghĩ là em nói dối hả?”

“Anh nghĩ chắc em cũng đọc một hai cuốn, nhưng không nghĩ là đọc hết. Minegishi khẽ cúi đầu. “Cảm ơn em.”

“Người phải nói cảm ơn là em. Vì lúc nào anh cũng cho em được đắm chìm trong tác phẩm.”

“Vậy từ nay về sau anh cũng phải cố gắng mới được.”

Món thủy hải sản là tôm càng xanh áp chảo và mousse sò điệp. Minegishi vừa uống vang trắng vừa đưa món ăn vào miệng. Món khai vị cùng món này đều ngon tuyệt đỉnh.

“Em hay tới tiệm này lắm hả?”

Chiriko hơi nghiêng đầu suy nghĩ. “Cũng không đến mức hay đến. Chắc là thi thoảng thôi.”

“Em biết các tiệm ngon nhỉ. Lần tới anh cũng phải tới nhà hàng này mới được.”

“Anh thích là em vui rồi.

“Nhưng chắc chắn là giá cả không rẻ. Giờ em đang làm gì? Chúng mình chỉ toàn nói chuyện tiểu thuyết của anh, vẫn chưa hỏi chuyện em tí nào.”

“Em làm trong một công ty bình thường thôi. Việc chủ yếu liên quan đến điều phối nhân sự. Em bị kẹp giữa cấp trên vô tổ chức trong việc dùng nhân sự với cấp dưới cứng đầu cứng cổ, ngày nào cũng phải vừa cười hi hi vừa xoay như chong chóng.”

“Ồ, có vẻ không giống với hình ảnh của em lắm nhỉ. Anh nghĩ em đang làm ở một công việc năng động hơn cơ. Thư kí hay nhân viên khách sạn chẳng hạn.

“Anh đừng tưởng tượng hiện tại bằng ấn tượng của mười năm trước. Chiriko chun mũi. “Hơn hết, có một chuyện làm em bận tâm.”

“Chuyện gì vậy?”

“Cửa biển sâu, câu chuyện đó thế nào rồi?”

“À,” hắn nhăn mặt trong vô thức. “Em làm anh nhớ lại một chuyện khó chịu rồi đấy.”

“Chuyện khó chịu sao? Thì em không biết phần tiếp theo sẽ thế nào mà, tò mò không chịu nổi.

“Em đọc cả truyện đó hả. Đấy là truyện dài đăng trên nguyệt san mà.

“Em đã bảo là em đọc hết mà. Anh này, sao truyện dài kì lại bị ngừng thế? Em sợ anh ngã bệnh, nhưng có vẻ không phải vì lí do đó. Hay có chuyện gì xảy ra với anh?”

“Cũng không có chuyện gì to tát, chỉ là anh định tới đó thì tạm nghỉ một thời gian, rồi nhào nặn lại cốt truyện phần sau.”

“Vậy sao? Nhưng từ trước tới giờ, chuyện như vậy chưa từng xảy ra dù chỉ một lần có phải không?”

“Tác phẩm đó hơi đặc biệt, anh vừa viết vừa suy nghĩ về diễn biến tiếp theo. Thế nên cũng có lúc rơi vào cảnh bế tắc. Anh cũng là con người mà.”

“Đúng là một công việc vất vả.” Chiriko thở dài, vươn tay cầm lấy ly rượu vang.

Tiểu thuyết dài kì mà cô ấy hỏi tới được bắt đầu vào mùa xuân năm trước. Nhưng chỉ đến mùa thu là việc viết lách còn trôi chảy. Hắn cũng tính viết cho xong, nhưng không sao nghĩ ra cốt truyện tiếp theo, cuối cùng thành ra phải tạm dừng. Chỉ nghĩ tới tác phẩm thôi đã khó chịu rồi, hắn cố gắng không đụng mặt biên tập viên phụ trách trong những chỗ hội trường tiệc tùng. Ngoài mặt nói là tạm dừng, thực ra là hắn đã định bụng xếp xó câu chuyện đó rồi.

Nói đi cũng phải nói lại, Chiriko định tiếp tục mấy câu chuyện kiểu này đến bao giờ đây? Hay là chỉ nói chuyện về tác phẩm của Minegishi như thế này thôi cũng đủ làm cô ấy mãn nguyện rồi. Nếu vậy thì thật lãng phí thời gian, Minegishi nghĩ bụng. Chí ít cũng phải hỏi được lí do vì sao mười năm trước cô ấy lại đột ngột biến mất.

Chuyên gia rượu vang tới, giới thiệu thật đơn giản rồi rót rượu vang đỏ vào một ly thủy tinh mới. Sau đó, món thịt được đem tới. Đó là món bánh nướng cuộn thịt cừu non.

Chiriko bỗng mỉm cười.

“Em may mắn quá. Một độc giả được vừa ăn tối với tác giả vừa nói chuyện tiểu thuyết thế này, chắc chắn chẳng mấy ai có cơ duyên như vậy.”

“Có khi. Nhưng trên hết, anh cũng đang muốn nghe chuyện của em...”

“Với cô ấy cũng vậy. Không để ý đến lời Minegishi, cô nói. “Em muốn cho cô ấy tận hưởng trải nghiệm như thế quá. Vì cô ấy cũng rất thích tiểu thuyết, đặc biệt là tiểu thuyết kì bí” Cô nhìn chằm chằm Minegishi.

“Cô ấy?”

“Bạn Fujimura Emi. Bạn Fujimura Emi cùng câu lạc bộ. Em nghĩ anh Minegishi cũng đã từng gặp bạn ấy.” Chiriko nói bằng một giọng đều đều.

Fujimura Emi... Cái tên này tự động đổi thành kí tự chữ Hán “Đằng Kha Hội Mĩ” trong đầu Minegishi. Cùng lúc đó, gương mặt một người con gái hiện lên thật rõ ràng, sinh động. Cả người hắn bỗng phát ngốt lên, tim bắt đầu đập thình thịch.

“À ờ...” Minegishi kéo ly lại gần. Nhưng có vẻ run tay, hắn thôi không nâng ly. “Anh không nhớ. Đó là người thế nào nhỉ?”

“Cô ấy cùng tuổi với em. Chúng em vào câu lạc bộ từ năm nhất. Bọn em rất thân, hay đi chơi cùng nhau. Khi em quyết định nghỉ một năm để đi Mĩ, cô ấy đã rất buồn, còn khóc vì em. Tóc ngắn, người cao cao. Ngực chắc phải trên cúp E. Anh thật sự không nhớ à?”

“Không. Không có tí có kí ức nào. Anh nghĩ là anh không gặp ở hội họp mặt sinh viên các khóa rồi.” Minegishi xoay cổ. Vừa làm thế, hắn vừa nghĩ bụng không hiểu sao Chiriko lại đưa chuyện này ra.

“Đúng là cô ấy không có mặt ở tiệc họp mặt sinh viên năm chúng ta gặp nhau. Cả ở bữa tiệc năm trước đó cũng vậy. Bởi trước đó cô ấy đã không còn là người của thế giới này nữa rồi.” Sau khi nói ra một lời như thể tuyên cáo, Chiriko dùng chiếc dao trên tay cắt miếng thịt cừu non một cách thô bạo. “Cô ấy đã thắt cổ trong chính phòng mình. Cô chỉnh khung treo quần áo lên mức cao nhất rồi tròng dây vào đó và chết. Đây là chuyện xảy ra trước khi em từ Mĩ trở về vài tháng.”

Minegishi nghẹn thở. Hắn đã chắc chắn rằng việc này không phải vô tình. Rõ ràng Chiriko đã bắt đầu câu chuyện này với mục đích nào đó. Nếu vậy, chính buổi hẹn gặp ăn uống tối nay cũng có thể được cô dàn xếp vì mục đích ấy sao.

Vậy mục đích đó là gì đây?

“Sao vậy? Anh không ăn à? Ngon lắm đó. Sao anh không ăn nhân lúc món này còn nóng?” Chiriko hỏi. Cô cho hết miếng thịt này đến miếng thịt khác vào miệng.

Minegishi cầm lấy dao dĩa.

“Tại anh đang định ăn thì em bắt đầu kể chuyện đó ra đấy, anh chẳng còn muốn ăn uống gì nữa. Nghe chuyện người chết như vậy.”

“Chỉ vì chuyện cỡ đó thôi sao? Anh Minegishi đang viết những chuyện còn dữ dội hơn vậy còn gì. Không ngờ anh lại hơi yếu bóng vía nhỉ.”

“Đó là truyện tưởng tượng mà.” Minegishi cắt bánh nướng cuộn thịt cừu non bằng dao rồi cho vào miệng. Nếu được ăn món này mà không phải nghĩ ngợi thì sẽ thấy vị ngọt của thịt, nhưng bây giờ hắn chẳng nếm ra mùi vị gì. Hắn nhai một cách máy móc, nhồi đồ ăn vào dạ dày cho xong.

“Lần cuối Emi tham gia tiệc họp mặt sinh viên các khóa là lúc cô ấy học năm ba. Khi đó em đang ở Mĩ. Tiệc họp mặt khi đó anh Minegishi có tham gia mà, đúng không? Trong ghi chép của câu lạc bộ có lưu lại.”

“Hình như là vậy. Thế có thể bọn anh cũng đã chào hỏi nhau rồi cũng nên.”

Chiriko gật đầu vẻ mãn nguyện rồi nghiêm mặt. “Emi mất sau đó tám tháng.”

Minegishi dùng rượu để nuốt trôi miếng thịt trong miệng.

“Cô ấy đã đến mức phải tự tử như vậy, chắc có nỗi sầu muộn khổ sở lắm nhỉ.”

Lập tức Chiriko bật thẳng lưng. “Em có nói là tự tử đâu?”

“Nhưng cô ấy đã thắt cổ trong phòng, phải không?”

“Đúng là cảnh sát đã phán đoán rằng đây là một vụ tự sát. Giải phẫu pháp y cũng không được tiến hành. Nhưng nếu là anh Minegishi, ít nhất anh cũng biết trong quá khứ có đến mấy vụ sát nhân ngụy trang thành treo cổ rồi chứ?”

“... Căn cứ để em nghĩ cô ấy bị giết hại là gì?”

Chiriko nhìn xoáy vào Minegishi. “Emi không có động cơ tự sát.”

Khóe miệng Minegishi giãn ra. “Chuyện ấy chỉ có bản thân người đó mới biết thôi.”

“Lúc đó Emi có người yêu. Cô ấy không cho em biết tên tuổi hay bất cứ thông tin nào của người đó, nhưng em đã mấy lần nhận được email tràn ngập niềm hạnh phúc của cô ấy. Email viết bạn ấy và người yêu nói chuyện cực kì hợp nhau. Theo lời kể của gia đình cô ấy, anh người yêu đó không hề ló dạng kể cả ở đám tang. Anh không thấy lạ với chuyện như vậy sao?”

“Hay là cô ấy bị anh người yêu đá? Vì cú sốc đó mà cô ấy tự sát, nghĩ như vậy thì thấy hợp lí.”

“Emi không phải đứa yếu đuối đến vậy.”

“Nên anh mới bảo làm sao người khác biết được chuyện đó.” Vì quá cáu giận, giọng hắn trở nên gắt gỏng. Minegishi ho khan, rồi nhỏ giọng nói tiếp, xin lỗi.

Chiriko hơi lảng mắt nhìn xuống, gật đầu.

“Phải rồi. Vì lúc đó em cũng ở Mĩ, việc em gần như chẳng biết gì về chuyện của Emi khi ấy cũng là sự thật. Thế nên sau khi về nước, em mới định tìm cách nào đó để thu thập thông tin. Em đã xin phép gia đình cô ấy và được cho xem di vật để lại, rồi em gặp gỡ những người quen biết của cô, hỏi han nhiều thứ.

“Kết quả là...?”

Chiriko chầm chậm lắc đầu. “Không thu được gì hết. Em chẳng biết được bất cứ điều gì. Em không thể đoán được động cơ tự sát, nhưng cũng không thể tìm ra chứng cứ chứng minh chuyện cô ấy bị giết. Phòng không có dấu hiệu xô xát, cũng không có gì bị mất trộm.”

“Có nghĩa là chẳng được gì hết phải không. Vậy thì tiếc quá.” Minegishi đưa thức ăn vào miệng. Hắn đã có tinh thần để ung dung thưởng thức món ăn rồi.

“Cứ như vậy, hơn một năm cũng trôi qua, ngay trong lòng em, vụ này cũng dần phai mờ. Thế nên em đã tới những nơi như tiệc họp mặt sinh viên các khóa của câu lạc bộ để vui vẻ hết mình. Rồi khi gặp được đàn anh vừa ra mắt văn đàn mà em vẫn ngưỡng mộ, em đã vui mừng khôn xiết.” Nói rồi Chiriko trao cho hắn ánh mắt đầy ý tứ.

“Cuối cùng thì anh cũng đã xuất hiện trong câu chuyện rồi đây.”

“Chẳng mấy chốc mà em bắt đầu hẹn hò với người đàn anh ấy. Ngày nào cũng vô cùng vui vẻ. Anh ấy là người dịu dàng, lại hiểu biết. Anh ấy cũng kể cho em nghe những ý tưởng viết tiểu thuyết khi ở trên giường. Trong một lần như vậy, khi nghe những nét phác thảo tác phẩm mới của anh ấy như thường lệ, em bỗng cảm thấy vô cùng quái lạ. Em có cảm giác mình đã từng đọc qua những câu chuyện mà anh ấy kể ở đâu đó, vào một lúc nào đó rồi. Chắc chắn không phải vậy, nhất định đó chỉ là ảo giác, nghĩ vậy nên khi đó em đã im lặng. Nhưng sau đó, đột nhiên em nhớ ra. Đúng là em đã đọc tiểu thuyết đó rồi. Nhưng đó không phải là một cuốn truyện bình thường mà là một tiểu thuyết được in thành tập giấy. Đó là tiểu thuyết do một tác giả nghiệp dư viết nên. Tác giả đó là Emi. Phải, cô ấy cũng viết tiểu thuyết. Cô ấy đã ôm khát vọng trở thành nhà văn."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!