Virtus's Reader

1

Khi Saburo về đến nhà, chắc khoảng gần mười một giờ tối. Chính vì ông sống một mình nên cửa sổ ngôi nhà riêng nguyên căn không thắp sáng, cả nhà tối đen. Tất nhiên đó là chuyện thường lệ, nhưng chỉ có hôm nay là ông cảm nhận được sự hiu quạnh hơn bao giờ hết. Đẩy chiếc cổng han rỉ mở ra, tiếng kim loại cọ vào nhau vang lên. Ngay cả âm thanh đó nghe cũng thật buồn bã.

Việc đầu tiên sau khi ông trở về nhà là rửa tay và súc miệng ở bồn rửa mặt. Đây là việc hai vợ chồng ông đã bắt đầu làm từ khi con gái còn nhỏ để làm gương cho con, cứ thế rồi việc đó trở thành thói quen cố hữu. Không rõ việc này có hiệu quả thật không, nhưng trước mắt thì ông nhớ rằng mình chưa bao giờ bị cúm.

Tháo cà vạt, cởi áo khoác, ông ngồi xuống xô pha trong phòng khách. Có cảm giác sự mệt mỏi đột ngột tràn ứ trong cơ thể. Ông khát, nhưng cũng cảm thấy quá khổ não để vào bếp lấy nước.

Ông thở dài, nhìn lên trên tường phòng khách ngay bên cạnh. Trên bức tường trang trí rất nhiều ảnh, có nụ cười của Kanako. Đó là bức được dùng làm di ảnh trong đám tang của nàng.

Này, mình nghĩ sao...? Saburo hỏi người vợ trên thiên đường.

Tất nhiên bức ảnh của Kanako không trả lời. Nhưng ông có cảm giác như mình có thể nghe thấy giọng Kansai đặc biệt của nàng. “Hổng phải như vậy là ổn sao, chỉ cần Maho chịu.”

Vì mình rất giỏi chịu đựng nhỉ. Chắc vì thế nên mình mới làm thế nào đó để sống được với người mẹ như vậy. Nhưng tôi không muốn để con bé phải chịu đựng đâu...

Saburo xem xét lại những việc đã làm tối nay một lần nữa. Chắc làm vậy thì chỉ tổ thêm u uẩn mà thôi, nhưng ông vẫn muốn tìm được điểm sáng nào đó, dù chỉ một chút.

Mấy tiếng trước, ông đang cùng con gái Maho tới một nhà hàng cao cấp trong thành phố. Vì họ phải gặp một vài người ở đó. Đối phương cũng chẳng phải ai khác, mà là bố mẹ của Kida Shusuke, người đã đính hôn với Maho.

Thành thật mà nói thì ông cảm thấy nặng nề lắm. Saburo là một nhân viên công ty chuyên ngành kĩ thuật, ông vốn không có mấy cơ hội gặp gỡ ăn uống cùng người lần đầu gặp mặt nên không giỏi ứng xử trong những trường hợp như thế này. Nhất là đối phương lại là những người sẽ trở thành bố mẹ chồng của con gái mình theo ước định. Đương nhiên là cảm giác căng thẳng trong ông rất lớn. Mình chẳng muốn đi chút nào, có cách gì để trì hoãn cuộc gặp mặt này không nhỉ, trong lúc ông còn đang băn khoăn thì ngày hôm nay đã tới.

Với Saburo mà nói, chính việc kết hôn của Maho vốn dĩ đã là một việc nằm ngoài dự đoán rồi. Tất nhiên nếu con gái không đi làm dâu nhà người ta thì cũng chết dở, nhưng ông đã mơ hồ dự tính đó là chuyện mãi về sau. Thế nên lần đầu tiên được giới thiệu Shusuke cũng vậy, ông đã đoán rằng chắc cùng lắm chỉ được một, hai năm là chúng nó chia tay. Vì từ trước đến giờ mọi chuyện vẫn là như vậy mà.

Tết năm nay, Shusuke đến nhà và đã đột ngột ngỏ lời, chúng con đã quyết định lấy nhau, khiến cho Saburo phải phun ngụm bia mình đang uống dở ra.

Theo lời hai đứa, Shusuke đã cầu hôn vào đêm Giáng Sinh và Maho đã nhận lời ngay tại chỗ. Đối với Saburo, chuyện đó không khác nào sét đánh giữa trời quang.

Nói thì nói vậy nhưng ông không nghĩ ra lí do gì để phản đối, câu ông thốt ra là: “À thế à, vậy thì tốt quá” một câu thoại ngớ ngẩn. Nếu mặt ông hiện vẻ bối rối vì chuyện không lường trước thì không được ra dáng cho lắm, lúc ấy trong đầu ông chỉ có suy nghĩ như vậy. Thế nhưng sau đó, ông mới nghĩ rất lung. Càng nghĩ, ông càng thấy có nhiều điều để bất mãn.

Cái gì vậy, cái thằng này. Chúng con đã quyết định lấy nhau là sao? Bình thường, trong tình huống này, nó phải cúi đầu nói, xin hãy cho tụi con kết hôn chứ? Đấy có phải là xin phép đâu. Chỉ là một lời thông báo. Nó coi mình là đồ ngốc hay sao? Maho cũng vậy. Đúng là con bé mới hai mấy. Chắc cũng không còn nhiều năm đến vậy cho đến khi con bé ba mươi tuổi, nhưng hai mươi mấy là hai mươi mấy. Không phải là dạo gần đây việc kết hôn muộn càng lúc càng nhiều, số phụ nữ kết hôn ở độ tuổi hai mươi mấy đang giảm hay sao? Cả trên thời sự hay trên mạng, người ta đều bảo thế mà. Thế mà sao con bé lại cuống lên lấy chồng chứ? Ba năm trước, khi Kanako mất vì xuất huyết dưới màng nhện, con bé rõ ràng đã nói với di ảnh mẹ nó rằng, nếu có chuyện gì thì vẫn có con chăm sóc bố, nên mẹ đừng lo nhé. Đó là một lời nói dối sao...

Điều ông muốn nói chất chồng như núi. Thế nhưng Saburo không nói ra. Vì ông đã tự nhận ra rằng: rốt cuộc, chỉ là mình không muốn buông tay để đứa con gái duy nhất đi lấy chồng thôi.

Chuyện kết hôn có vẻ đang được tiến hành suôn sẻ. Gần đây Saburo mới được nghe đầu đuôi câu chuyện này. Sau khi tốt nghiệp đại học, Maho đầu quân cho một nhà xuất bản, nhưng giờ làm việc của cô hoàn toàn không có quy tắc gì, nên khi bắt đầu làm việc tại công ty, cô cũng đồng thời bắt đầu cuộc sống một mình. Thi thoảng cô cũng gọi điện về cho bố, nhưng hầu như hai bố con không trực tiếp gặp mặt.

Chuyện về cậu Kida Shusuke cũng vậy, ông vẫn không biết rõ về cậu ta đến thế. Ông chỉ biết những chuyện như nhà bố mẹ cậu ta ở Tohoku[*], bản thân cậu ta đang làm việc ở một bệnh viện Kyoto với tư cách bác sĩ thực tập... Chuyện gia đình cậu ta ra sao, cậu ta tốt nghiệp đại học nào, ông nhớ mình đã hỏi những câu từa tựa như vậy nhưng lại không có kí ức gì về chuyện đó. Maho sẽ kết hôn, chỉ nội chuyện đó thôi có lẽ cũng làm ông kinh động lắm rồi.

Thế nên ông đã rất ngạc nhiên khi nghe Maho kể chuyện nhà Kida trên đường tới tiệm ăn tối nay. Gia đình đó đang điều hành một bệnh viện tổng hợp, vốn dĩ trong cả tỉnh, những bệnh viện như vậy chỉ đếm được trên đầu ngón tay, bố cậu ta làm viện trưởng.

“Hả, một nhà có gia thế ghê gớm đến thế hả?” Ông bất giác dừng chân.

“Con chưa kể với bố à? Con tưởng con nói chuyện này rồi.”

“Hình như bố đã nghe chuyện bố cậu ấy cũng là bác sĩ...”

Lập tức Maho nói, “bố chờ con chút” rồi bắt đầu lướt điện thoại. Rồi cô nói, “đây, nói rồi giơ màn hình điện thoại cho ông xem.

Hiện trên màn hình là trang web chính thức của bệnh viện. Nhìn từ bên ngoài tòa nhà mà ông hết cả hồn. Đó không phải là một bệnh viện thường thường bậc trung mà là một bệnh viện lớn. Đã thế nhìn vào cơ sở vật chất của bệnh viện cứ phải trố mắt ra. Có vẻ ở đây điều hành cả viện dưỡng lão và nhà trẻ nữa.

“Này, gì thế này? Không phải đây là một nhà có tài sản khổng lồ sao?”

“Vâng, có vẻ như vậy. Công ty con có đồng hương của anh ấy, nói đến Kida là chị ấy biết ngay. Chị ấy bảo nhà đó là một gia tộc có tiếng ở địa phương.” Maho nói với giọng điệu bình thản di truyền từ mẹ.

“Này này, đây không phải lúc để con nhận xét như chuyện của người khác đâu. Bố không biết nhà cậu ta lại là một gia đình bề thế như vậy. Gay thật. Người nghèo như nhà mình chẳng phải sẽ không môn đăng hộ đối với họ à?”

“Nhà mình nghèo ấy ạ? Con nghĩ như nhà mình là bình thường mà.”

“Bố đang nói theo góc nhìn của nhà đó. Chết thật.”

Càng lúc ông càng chùn bước, nhưng giờ thì chạy trốn cũng không xong nữa, họ đã tới nhà hàng hẹn trước rồi.

Thế rồi Saburo đứng như trời trồng trước cửa tiệm ăn đó. Vì đó là một tiệm ăn cực kì cao cấp mà ông có cảm giác mình chưa từng được đặt chân vào. Nơi này tràn ngập thứ không khí nghiêm trang như bước ra từ một bộ phim lịch sử.

“Nghe bảo người nhà Kida lên thủ đô hay dùng bữa ở nhà hàng này đấy.” Maho nói. “Đời trước của nhà hàng này thân với bố của anh ấy.”

Saburo thở dài. Trước khi gặp mặt nhau đã bị người ta làm cho choáng váng thế này rồi.

Trong tiệm ăn đó, có hai người ngồi đợi cùng Shusuke, một người đàn ông với vóc dáng nhỏ nhắn nhưng uy nghiêm trầm tĩnh, một phụ nữ với gương mặt thuần nét Nhật Bản. Sau khi quỳ chính tọa để chào nhau, bố con Saburo cũng ngồi vào chỗ.

Ông không nhớ rõ về màn đối thoại đầu tiên. Nghe người ta hỏi những câu chung chung về sức khỏe, công việc, hình như ông cũng trả lời bừa. Sau đó Maho cũng không nói gì nên chắc ông không trả lời gì kì quặc đâu nhỉ.

Diện mạo vợ chồng Kida để lại ấn tượng lớn trong ông. Bộ com-lê của ông Kida có lẽ được đặt may riêng, vừa in với người ông ấy, chất vải bóng ánh lên vẻ đĩnh đạc, chiếc áo blouse phu nhân mặc có lẽ là bằng lụa. Lúc ăn sashimi lỡ xì dầu bắn lên áo thì phải làm sao, ông còn lo lắng mấy chuyện thừa thãi kiểu như vậy.

Khi bữa ăn tiến hành được một nửa, Saburo cũng thấy bình tĩnh hơn và có thể trao đổi chuyện trò với họ. Không biết có phải vì thấy điều đó không, phu nhân liền đề cập đến chuyện kết hôn của đôi trẻ. Bà hỏi ông tính thế nào sau khi bọn trẻ kết hôn. Không hiểu lắm ý tứ trong câu hỏi, ông trả lời, “Chuyện đó thì... à... tôi thấy cứ theo ý chúng nó là được.”

Ngay tức thì, nét mặt bố mẹ nhà bên kia sáng bừng lên.

“Vậy chuyện kia cũng được ông thông gia đồng ý rồi, mừng quá.” Phu nhân hỏi.

“Chuyện kia... là sao ạ?”

Không hiểu là chuyện gì, Saburo nghiêng đầu thắc mắc thì Maho ngồi cạnh à lên một tiếng.

“Con vẫn chưa nói chuyện cụ thể với bố con.”

“Ái chà, vậy sao? Nhưng mà vừa rồi ông thông gia cũng nói là cứ theo ý chúng nó là được đấy... Nhỉ?” Phu nhân cười với Saburo.

“Xin hỏi, đó là chuyện gì thế ạ?” Saburo đáp trả bằng nụ cười lấy lòng, gãi đầu gãi tai.

Lập tức phu nhân giục con trai: “Hay là các con giải thích đi.”

Shusuke đáp vâng rồi nhìn Saburo. Và nội dung cậu ta trình bày làm đầu óc Saburo trắng xóa.

Chẳng mấy chốc mà kì thực tập của Shusuke sẽ kết thúc nên sau đó hai đứa sẽ kết hôn. Đồng thời, cậu ta sẽ trở về quê nhà và làm việc tại bệnh viện mà gia đình đang điều hành. Tất nhiên, Maho cũng sẽ đi theo cậu ta.

“Ơ, ừm, nhưng mà...” Saburo nhìn Maho. “Thế công việc thì sao con?”

“Chuyện ấy, thì đó... Người con gái lúng búng.

“Công việc là chuyện không thể rồi. Phu nhân cười nói. “Con bé không thể đi lại chỗ làm hiện tại, hơn nữa bác sĩ cũng là một công việc vất vả, nên đúng là phải có người ở nhà gìn giữ gia đình mới được.

“Như vậy cũng được hả?” Ông hỏi Maho.

“Vâng,” cô gật đầu. Ông nhìn thấy con có vẻ đã buông xuôi như nói: chẳng còn cách nào khác.

“Ở quê mọi người đang chờ dài cổ rồi.” Ông Kida nói. “Họ bảo Shusuke không trở về bệnh viện sớm khắc nào, họ không yên tâm được khắc ấy. Có vẻ như họ cho là việc tôi đi đời không phải chuyện xa xôi gì rồi. Ông cười ha hả.

Sau đó câu chuyện cũng được tiếp tục, nhưng Saburo hoàn toàn chẳng thấy vừa lòng. Maho không những kết hôn mà còn đi xa, chuyện đó làm ông sốc.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!