Virtus's Reader

2

Uống bia lon lấy ra từ tủ lạnh, Saburo lắc đầu không, không phải.

Bản thân chuyện Maho đi xa cũng không phải chuyện sốc. Chuyện đó thì đúng là tiếc cho ông, nhưng nếu đó là chuyện con bé mong mỏi thì ông có thể buông tay. Nhưng bởi ông nghĩ có lẽ không phải, thế nên nỗi bất an không nói ra được cứ loang trong lồng ngực.

Từ khi còn nhỏ, Maho đã thích đọc sách. Vào ngày đẹp trời, con bé cũng không mấy khi chơi đùa bên ngoài mà phần nhiều ngồi đọc sách trong phòng. Thế nên ông rất hiểu khi con gái có nguyện vọng làm việc trong nhà xuất bản. Bởi cô rất hay nói rằng việc tạo ra những cuốn sách tuyệt vời là ước mơ của mình.

Ước mơ đó thì sao rồi? Sao cũng được ư? Không phải con nói rằng công việc bây giờ rất vui, con rất thích sao? Con có thể dễ dàng vứt bỏ công việc như thế được sao?

Quả đúng là Saburo không nghĩ rằng con gái mình sẽ miễn cưỡng làm điều gì đó vì người đàn ông mà con bé yêu. Ông hiểu chuyện cậu ta là trưởng nam nên phải tiếp quản bệnh viện. Nhưng hẳn là không phải cần trở về quê ngay lập tức như vậy chứ. Không có biện pháp thỏa hiệp nào khác sao, ông muốn nói thế.

Ông còn băn khoăn cả chuyện nhà Kida là một danh gia trong vùng nữa. Thật ra, khi còn lại một mình sau cuộc ăn uống trò chuyện, ông đã thử tìm kiếm về nhà Kida trên điện thoại. Thông tin về gia tộc ấy cứ ào ào đổ ra không dứt. Họ có ảnh hưởng tới hơn phân nửa số doanh nghiệp trong vùng.

Một thân một mình chui vào một nơi như thế liệu có ổn không? Chắc trong số họ hàng cũng sẽ có người lắm điều thích bươi móc. Chắc sẽ có nhiều điều chê trách với nàng dâu đến từ Tokyo của cậu trưởng nam.

Nếu phải nhận xét, Maho là kiểu người trầm tính, con bé không phải người có thể nói ra lời mình muốn nói. Nên chắc nó sẽ nương theo những người xung quanh. Nếu làm vậy trong một khoảng thời gian ngắn thì cũng không sao, nhưng nếu chuyện đó cứ kéo dài mãi sẽ rất hại cho tinh thần. Ông thấy cái cậu Shusuke đó cũng là một người hiểu lễ nghĩa, là một thanh niên tốt, nhưng suy cho cùng, cậu ta có thể bảo vệ được Maho giùm ông không?

Càng nghĩ ông càng thấy sầu não. Saburo nhìn tấm lịch trên tường. Chẳng mấy mà hết tháng Hai. Ngày kết hôn vẫn chưa định, nhưng họ có vẻ đã tính chuyện lễ cưới sẽ diễn ra vào mùa thu năm nay.

Ông cứ nghĩ Tết mới đây thôi, thế mà đã sắp tháng Ba à...

Ông thấy cứ thế này thì chẳng mấy chốc cũng đến mùa thu. Rồi Maho sẽ đi đến một nơi xa xôi.

Ông cầm lon bia, ngồi lại lên ghế xô pha. Trong khi ngắm nhìn căn phòng chẳng có vẻ gì vui thú, ông bỗng nhiên nhớ tới búp bê Hina. Đó là món đồ mẹ của Saburo đã mua vào cái năm ngay sau năm Maho ra đời. Cho đến khi Maho vào cấp Hai, năm nào nhà họ cũng bày búp bê.

Lễ hội búp bê[*] qua rồi mà không lập tức cất búp bê đi thì con gái sẽ đi lấy chồng muộn... mẹ ông rất hay nói thế. Biết thế này, giá mà nhà mình thu dọn búp bê muộn hơn, ông còn nghĩ đến chuyện vớ vẩn như vậy.

Búp bê Hina ấy cất ở đâu nhỉ...

Chắc chắn họ chưa vứt chúng đi. Sau khi Kanako mất, ông dọn dẹp đồ của bà và nhớ là đã nhìn thấy chúng ở đâu đó.

Ông đặt lon bia xuống rồi đứng dậy. Bản tính của ông là hễ đã để tâm rồi mà không kiểm tra thì sẽ không yên lòng.

Ông vừa mở tủ áp trần phía trên tủ âm tường trong phòng ngủ ra thì thấy một thùng các-tông quen thuộc. Ở mặt bên của thùng có chữ viết bằng bút dầu, “búp bê Hina.” Hiếm hoi lắm mới có lần tìm đồ mà thấy ngay thế này.

Có hai thùng các-tông. Ông bê chúng ra phòng khách, phủi bụi rồi mở nắp ra. Búp bê và đồ trang trí được bọc cẩn thận bằng giấy từng món, từng món một rồi xếp vào thùng. Số lượng khá nhiều. Ông đếm thử thì thấy chỉ riêng búp bê thôi cũng có đến mười lăm con.

Khi ngắm nghía chúng, ông chợt nổi hứng, hay bày búp bê ra một lát. Có khi tâm trạng lại sáng sủa hơn tí tẹo.

Đầu tiên, ông lắp kệ gắn đồ trang trí. Đó là một chiếc kệ năm tầng. Màu đỏ của tấm thảm phủ kệ vẫn giữ được vẻ rực rỡ chói lọi.

Tiếp theo ông giở búp bê và bọc đồ trang trí ra. Trạng thái bảo quản của món nào cũng không tồi.

Đang định bày búp bê lên kệ, Saburo chợt dừng tay. Vì ông không rõ cách bày biện lắm. Ông đã tìm trong hộp rồi nhưng không thấy thứ gì nhìn như sách hướng dẫn.

Ông vỗ đầu gối rồi đứng dậy. Xem album ảnh là được mà. Nếu là ảnh lễ hội búp bê thì có đến mấy tấm.

Ông lấy ra vài cuốn album trong phòng ngủ. Khi mở ra, ông thấy toàn ảnh của Maho. Ảnh chụp vợ chồng ông hầu như không có.

Có cả ảnh lễ hội búp bê. Maho còn chưa được một tuổi. Dù vậy, con bé đã được cho mặc kimono truyền thống. Đằng sau có một chiếc gương toàn thân, chắc là để cho con bé nhìn hình ảnh của chính mình. Từ lúc còn chưa nhận thức gì về thế giới xung quanh, nó đã là một đứa bé thích làm điệu rồi.

Nhân dịp này, ông xem lại ảnh lễ hội búp bê hằng năm. Nói chung bài trí mọi năm đều giống nhau, chỉ có hình dáng Maho là thay đổi.

Saburo thở dài. Cũng có những lúc như thế này nhỉ, giá thời gian cứ thế ngừng trôi thì tốt biết bao, ông nghĩ đến những chuyện như vậy.

Ông lắc đầu, lại bắt đầu thao tác. Trong album cũng có ảnh chụp búp bê Hina. Ông nhìn theo ảnh đó rồi xếp búp bê và đồ trang trí lên kệ. Trong lúc làm thế, ông nhớ về mẹ của mình. Vì việc bày biện búp bê Hina từng là việc của bà.

Mẹ của Saburo là một người phụ nữ mạnh mẽ. Bởi bố ông mất sớm nên bà phải vừa làm việc vừa nuôi dạy con cái, nhưng ông chưa từng nghe thấy một lời thở than yếu đuối từ bà. Với Saburo, bà cũng rất nghiêm khắc. Khi thành tích ở trường tụt hạng, ông sẽ bị mẹ mắng, lúc đánh nhau cãi nhau với bạn khóc lóc chạy về, ông sẽ bị mẹ đuổi ra khỏi nhà, “Đàn ông con trai, đánh trả lại nó rồi hãy vác mặt về”.

Dù là chuyện tất nhiên thôi, nhưng bà cũng là một bà mẹ chồng nghiêm khắc với Kanako. Căn nhà này là nhà của người cha đã mất để lại, nên trong mẹ có một ý thức rất rõ đây là “đồ của mình”. Vì cô đã vào đây làm dâu nên đương nhiên là tất cả phải theo cách thức của tôi, bà nghĩ vậy. Hễ có một việc nhỏ xíu làm bà không vừa ý, bà sẽ mắng mỏ trách móc nặng lời. Mấy lần ông đã chứng kiến cảnh bà nói cách thổi cơm không đúng và ra lệnh cho Kanako làm lại.

Thấy không thể nhắm mắt làm ngơ, ông đã xin mẹ đừng quá to tiếng. Lập tức mẹ ông trợn mắt hỏi, Kanako đã nói gì với con hả? Ông nói không phải nhưng mẹ cũng không chấp nhận. Con quá dễ dãi nuông chiều như thế nên mất bao lâu con bé cũng không thành một người nội trợ đàng hoàng được, mẹ nhiếc móc ông.

Chẳng còn cách nào khác, ông đành âm thầm xin lỗi Kanako. Chắc em cũng muốn vợ chồng mình ra ở riêng, nhưng mong em cố gắng chịu đựng thêm chút nữa, ông xin vợ.

“Không, em ổn mà.” Lúc nào Kanako cũng gật đầu mỉm cười. Ông đã được đức tính giỏi chịu đựng ấy cứu vớt. Nếu người đó không phải là nàng thì chắc chắn đã bỏ chạy rồi.

Một người mẹ nghiêm khắc là thế, vậy mà với cháu gái lại rất hiền hòa. Maho nói gì bà cũng nghe theo. Kể cả chuyện búp bê Hina này cũng vậy, bà bảo, “Trong lễ hội búp bê đầu tiên của cháu gái tôi, không thể bày một bộ búp bê bủn xỉn được”. Nói rồi bà đột nhiên mua một bộ búp bê năm tầng hoành tráng có đồ trang trí bắt mắt về.

Ông nghĩ đến hình ảnh mẹ mình cùng Maho bày biện búp bê. Người bà đó cũng không thể trông thấy lễ trưởng thành của cháu gái mình. Khi phát hiện ra bà bị ung thư tụy đã quá muộn rồi.

Mẹ mất đi, hẳn Kanako đã được sống thoải mái. Thực tế nàng có vẻ vui vẻ hơn khi trước. Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang. Không một lời cảnh báo, vợ ông ngã quỵ rồi cứ thế ra đi.

Nghe đến xuất huyết dưới màng nhện, Saburo thấy u ám hơn rất nhiều. Vì ông nghe bảo người làm việc quá sức hay đột quỵ vì lí do đó. Một nguyên nhân phát bệnh có thể nghĩ đến là căng thẳng thần kinh. Dễ dàng tưởng tượng được Kanako đã phải sống chung với sự căng thẳng đó suốt những tháng năm dài. Nếu đó là nguyên nhân thì mình cũng phải chịu trách nhiệm, Saburo nghĩ.

Thế nên đúng là lo cho Maho, suy nghĩ của ông quay về điểm khởi đầu. Bình thường khi tới một vùng đất không quen thuộc cũng đủ khó khăn rồi, đã thế con bé còn bị nhiều người chú ý vì cái tiếng danh gia, phải sống khi chịu bao nhiêu ràng buộc ngáng trở. Chắc chắn con bé sẽ phải chịu sức ép tinh thần rất lớn.

Thương con bé quá, mình có thể làm được gì cho nó không đây... Nghĩ vậy nhưng ông cũng chẳng nảy ra cách nào.

Cuối cùng việc bày biện cũng gần xong. Chỉ còn duy nhất một bộ phận không tìm được.

Theo như ảnh chụp, còn một con búp bê được gọi là “O-Dairi-sama” cầm trên tay một thứ mảnh dài như thẻ bài, nhưng ông không thấy thứ đó đâu. Hay thất lạc đâu mất rồi.

Thôi cũng không sao... Saburo vừa cầm lon bia vừa ngắm nhìn búp bê Hina. Bia trong lon đã chẳng còn lạnh nữa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!