3
Vài ngày sau, Saburo cùng Maho tới một khách sạn trong nội thành. Đó là khách sạn mà vợ chồng Maho đưa vào danh sách để chọn làm hội trường tổ chức đám cưới. Hôm nay người ta tổ chức ăn thử các món ăn chuẩn bị cho hôn lễ nên ông được con gái nhờ đi chung. Vốn dĩ, vợ chồng Maho có kế hoạch sẽ cùng tới đây nhưng cậu ta bận công việc quá nên thành ra không thể tới được.
Nghe đến việc sẽ được thử đồ ăn Pháp với suất nhỏ, ông cảm thấy hào hứng. Không biết bao nhiêu năm rồi mới chỉ có hai bố con đi ăn thế này, lòng ông không khỏi phấn khích.
Thế nhưng khi tới khách sạn, ông đã phải thất vọng. Bởi phu nhân Kida đã xuất hiện ở đó cùng Maho.
Theo lời phu nhân, sau bữa ăn uống gặp mặt hôm trước, bà đã nghe Shusuke kể về tiệc ăn thử nên quyết định sẽ cùng tham gia. “Những người thường ngày vẫn quan tâm giúp đỡ, nay còn hân hoan chúc phúc cho hai nhà chúng ta, cũng vì thế nên món ăn tiếp đãi rất quan trọng. Nếu chỉ có những người trẻ thử món, chúng sẽ không biết được khẩu vị của những người lớn tuổi và nhiều lúc cũng không để ý được tiểu tiết, đúng không ạ? Tôi cũng không muốn xen vào chuyện của bọn trẻ đâu, nhưng riêng điểm này tôi muốn kiểm tra cẩn thận. Ông thông gia cũng nghĩ vậy phải không?”
Phu nhân nói với khí thế ào ào như thác đổ. Saburo ậm ừ trả lời cho qua. Cùng lúc đó, ông mới lí giải được việc Maho gọi bố đến buổi ăn thử này. Chắc con bé cảm thấy sẽ bị bí bách trong một bữa ăn chỉ có mình cùng người phụ nữ sẽ là mẹ chồng mình.
Buổi ăn thử này sử dụng một hội trường tiệc của khách sạn. Để tạo hình ảnh một tiệc cưới thực thụ, các bàn tròn được xếp thành hàng, người tham gia ngồi vào chỗ dùng bữa. Nhìn quanh một vòng, ông thấy có tầm năm chục người tham gia. Đương nhiên là có nhiều cặp đôi trẻ tuổi, nhưng cũng có cả những vị như phụ huynh của họ. Biết không chỉ có nhà mình là có người lớn đi theo con, Saburo thấy yên lòng phần nào.
Cuối cùng đồ ăn cũng được mang ra. Bắt đầu từ món khai vị. Trên chiếc đĩa trắng, suất ăn tổng hợp được sắp xếp rất quý phái. Người phục vụ vừa mang đồ ăn tới đang giải thích về nguyên liệu và cách chế biến bằng ngữ điệu lịch sự.
“Ồ, trông ngon ghê.” Saburo cầm dao dĩa lên.
“Anh vừa nói đây là tôm càng xanh Shiba,” phu nhân Kida ngẩng lên nhìn người phục vụ. “Có thật không đấy? Không phải là tôm thẻ chân trắng đâu nhỉ? Tôm này là tôm ở đâu đây?”
“Dạ dạ..” Người phục vụ vốn vẫn bình tĩnh từ tốn, bỗng lúng ta lúng túng. “Xin lỗi. Tôi sẽ hỏi và quay lại ạ.” Nói rồi anh nhanh chân đi mất.
Phu nhân hừ một tiếng.
“Tại gần đây có nhiều vụ làm giả thực phẩm quá. Có nói là khách sạn cao cấp đi nữa thì cũng không thể sơ suất. Con cũng nghĩ vậy phải không, Maho?”
“Vâng,” Maho gật đầu. Rồi thấy phu nhân động vào thức ăn nên cuối cùng con bé cũng cầm lấy dao dĩa. Có vẻ con bé nghĩ rằng không được bắt đầu ăn trước mẹ chồng tương lai nên đã chờ.
Người phục vụ ban nãy quay trở lại.
“Xin lỗi đã để quý khách chờ lâu. Tôi đã hỏi lại bếp trưởng, tôm càng xanh Shiba này là đặc sản nổi tiếng của Saga. Bếp trưởng khẳng định chúng tôi chỉ sử dụng tôm Shiba hàng thật, xin quý khách yên tâm.”
“Vậy sao, tôi hiểu rồi. Tôi cũng nghĩ rằng những vấn đề nhỏ như nơi xuất xứ của thực phẩm thì anh chị có thể giải đáp ngay nhỉ.” Phu nhân vừa nói vậy, vừa tiếp tục dùng bữa. Gương mặt bà bình thản tới mức có phần đáng sợ.
“Xin lỗi quý khách. Từ nay tôi sẽ chú ý hơn.” Người phục vụ cúi đầu thật thấp.
“Tôi hiểu. Anh có thể đi được rồi.
Tôi xin phép, người phục vụ nói rồi rời đi. Nhìn theo bóng lưng của anh ta, Saburo nghĩ chắc hẳn anh ta đang thầm kêu trời vì mình phụ trách phải một bàn phiền phức.
Ăn xong món khai vị, phu nhân lấy ra từ trong túi một cuốn sổ và bút ghi.
“Thao tác của nhân viên có hơi thiếu sót, nhưng hương vị có vẻ không tệ nhỉ. Thẩm mĩ của dụng cụ ăn uống cũng khá ổn” Vừa nói vậy, bà vừa bắt đầu ghi chép gì đó vào sổ tay. Có vẻ như bà đang viết những đánh giá của riêng mình.
Sau đó mỗi lần đồ ăn được mang lên, phu nhân lại vừa lẩm bẩm một mình vừa ghi chép. Ngoài ra, bà luôn luôn đưa ra những câu hỏi về nguyên liệu và cách thức chế biến. Người phục vụ kia trả lời các câu hỏi đó, mặt mũi trông căng thẳng. Chắc cậu ta đã cố gắng nhồi vào đầu mớ kiến thức liên quan đến thức ăn ngay trước đó, Saburo tưởng tượng ra chuyện đó và thấy thương cảm.
Ánh mắt nghiêm khắc của phu nhân không chỉ hướng đến thức ăn và nhân viên. Có vẻ bà cũng rất chú tâm quan sát dáng vẻ của những người tham gia xung quanh.
“Nhiều người không biết phép tắc trên bàn ăn nhỉ. Không hiểu họ được giáo dục thế nào?” Bà nhíu mày.
Không biết bà có ẩn ý chê trách cả Maho không, Saburo bất an. Ông không dạy con ông mấy phép tắc trên bàn ăn. Bởi bản thân ông cũng không biết rõ chuyện ấy.
Cuối cùng đồ tráng miệng và cà phê cũng được mang ra. Ăn xong những món đó, Saburo nghỉ một lát.
“Chà, ngon quá. Đúng là thi thoảng đi ăn đồ ăn Pháp cũng hay.”
“Cũng được nhỉ, ông thông gia.” Phu nhân cũng nheo mắt cười. “Chắc cũng có thể cho điểm đạt.”
“Vậy ạ. Nhưng bà thông gia đúng là có kiến thức uyên bác về đồ ăn. Tôi lấy làm khâm phục.” Saburo cúi đầu. Đây không phải lời mỉa mai mà là điều ông thật lòng cảm thấy.
“Cũng không đến mức đó đâu ạ. Tôi vẫn còn phải học hỏi nhiều.” Phu nhân chuyển ánh nhìn sang Maho. “Từ tháng sau Maho cũng phải cố gắng nhỉ?”
“Vâng,” cô trả lời. Saburo nhìn qua nhìn lại mặt con gái và phu nhân.
“À ờ, từ tháng sau nghĩa là...”
“Là lớp học nấu ăn đấy.” Maho trả lời.
“À, nấu ăn...”
Đã lấy chồng thì phải nấu cơm cho chồng. Một chuyện đương nhiên cho đến giờ vẫn không nằm trong đầu Saburo.
“Đó là một trường nấu ăn nổi tiếng có cơ sở chính ở Paris. Ở Nhật cũng có vài trường chi nhánh.” Phu nhân nói. “Tôi cũng học ở đó trước khi về làm dâu nhà Kida.”
“Ồ, ra là như vậy.”
“Phải học hành tử tế ở đó để nấu được những món ăn ngon cho gia đình. Maho nhỉ?”
“Vâng,” Maho trả lời. Saburo suýt rơi nước mắt vì sự kiên cường đó.
Chuyện với cậu phục vụ khi nãy không phải chuyện người ngoài, phu nhân đã cho ông suy nghĩ như vậy. Đã vào làm dâu nhà Kida, Maho phải đứng ở vai trò đó. Con bé sẽ thường xuyên bị bình phẩm, bị chấm điểm. Người đánh giá không phải chỉ có chồng nó. Họ hàng nhà Kida sẽ đồng loạt đổ dồn mắt về phía nàng dâu mới. Chỉ tưởng tượng thôi ông cũng thấy ngộp thở rồi.