4
Ra khỏi hội trường ăn thử, phu nhân đi vào nhà vệ sinh. Saburo và Maho đứng chờ ở sảnh.
“Này Maho, con không sao chứ?”
“Chuyện gì cơ ạ?”
“Chuyện gì là sao, con có làm được thật không. Con không cố ép bản thân đấy chứ?”
Maho tươi cười. “Con không cố ép gì mình đâu.”
“Nhưng ở một vùng đất xa lạ như vậy, bị vây quanh bởi một gia tộc khủng khiếp như thế... Có vẻ sẽ vất vả lắm đấy.”
“Vâng, có vẻ như vậy.”
“Có vẻ cái gì...”
“Nhưng bố không cần lo lắng đâu. Con mang trong mình dòng máu của mẹ mà.”
“Ý con là vì thế nên con rất giỏi chịu đựng hả?”
“Chịu đựng?” Maho nghiêng đầu không hiểu rồi cười khúc khích. “Bố ơi, bố chẳng hiểu gì rồi.”
“Gì cơ?”
“Chắc bố đang nói về chuyện của bà nội, nhưng mẹ không hề chịu đựng đâu.”
“Vậy ư? Sao con lại nói được như vậy chứ?”
“Thì con biết mà, con biết nhiều đó.”
“Nhiều?”
“Ví dụ,” Maho chỉ về sau lưng Saburo. “Thứ đó.”
Saburo quay lại. Chỗ đó bày biện búp bê Hina rất lớn.
“Búp bê Hina thì sao?”
“Ở nhà mình rất hay bày búp bê Hina phải không. Bố nhớ chứ?”
“Ừ, đúng rồi. Ông tránh nói đến chuyện mấy hôm trước mình đã lôi đám búp bê ra. “Thế thì sao?”
Nhưng Maho không trả lời, chỉ cười ý nhị. Ông thấy phu nhân đang sắp sửa quay lại đến nơi. Saburo cuống quýt.
“Này, là sao cơ? Nói cho bố nhanh lên.” Ông nhỏ giọng thúc giục.
“Phần sau là bí mật. Bố tự nghĩ đi.
“Gì mà bí mật, này...”
Phu nhân đến gần nói, “xin lỗi đã để mọi người phải chờ”. Trông thấy hai bố con họ, bà bèn hỏi Maho, “Có chuyện gì thế?”
“Không có gì đâu ạ. Bố con và con đang nói chuyện với nhau là đồ ăn ngon quá.”
“Ừ, cũng không tệ nhỉ.” Phu nhân quay sang phía Saburo. “Hôm nay thật sự cảm ơn ông thông gia đã đi cùng.” Bà cúi đầu.
“Không, chính tôi mới phải cảm ơn bà.” Ông luống cuống đáp lại.
Hình như Maho sẽ tiễn phu nhân đến ga Tokyo. Sau khi tiễn hai người họ ở điểm chờ taxi, Saburo quay trở lại sảnh, đứng trước đám búp bê Hina khi nãy.
Một bộ búp bê Hina trang trí bảy tầng vô cùng ấn tượng. Búp bê và đồ trang trí, món nào cũng có kích thước lớn.
Bố chẳng hiểu gì rồi... Ông đang băn khoăn vì câu nói của Maho. Ông không hiểu cái gì như thế nào chứ?
Có nhìn đi nhìn lại bộ búp bê Hina bao lâu nữa ông cũng không tìm thấy câu trả lời. Nhưng khi định rời khỏi đó, ông chợt nhận ra một điều. Ông nhìn lại kệ đặt Hina một lần nữa.
Quả là như vậy. Không sai.
Không biết có ai ở đây không nhỉ, Saburo nghĩ rồi nhìn ngó lòng vòng xung quanh. Lập tức một cô gái mặc bộ vest công sở màu đen hỏi: “Quý khách cần gì thế ạ?” rồi nhanh chân lại gần ông. Nhìn thẻ tên gắn trên ngực thì có vẻ cô này là người của khách sạn. Một người phụ nữ khá đẹp với khuôn miệng mím chặt thể hiện sự tập trung.
“Vị trí của hai loại hoa hơi lạ nhỉ. Tôi nghĩ hoa bị ngược trái phải rồi. Ông vừa hỏi vừa chỉ hai bên tầng thứ năm từ trên xuống. Hai bên trái phải trang trí hai loại hoa giả.
“Là anh đào và cây quất phải không ạ?” Người phụ nữ hỏi lại.
“Phải. Không phải là anh đào bên trái, bên phải là cây quất sao ạ? Cô xem, có câu ‘trái anh đào, phải quất’ đó thôi. Hình như trong vườn ở hoàng cung Kyoto có mô phỏng lối bày biện búp bê Hina phỏng theo chuyện đó mà. Đấy là chuyện Saburo nghe từ mẹ mình. Hôm trước, khi bày búp bê Hina ra, ông đã nhớ đến điều ấy. Mẹ ông cũng dạy Maho phải xếp anh đào bên trái, quất bên phải.
“Đúng như quý khách nói. Vậy nên xếp như thế này là đúng rồi đấy ạ.”
“Không, nhưng mà, không phải là ngược sao ạ? Anh đào đang ở bên phải. Saburo chỉ hoa anh đào giả.
Nhân viên nữ của khách sạn mỉm cười gật đầu.
“Trái phải ở đây không phải từ hướng người nhìn, mà là từ hoàng cung. Nói cách khác, là hướng trái phải đối với búp bê ạ.”
“Ồ, với búp bê sao?” Saburo xoay phải tại chỗ, quay lưng lại với kệ bày búp bê Hina. Đúng là chuyện đương nhiên, nhưng trái phải sẽ ngược lại với hướng người nhìn. “A, đúng là như thế”
“Cũng có nhiều vị nhầm lẫn điều này lắm ạ.”
“Mẹ tôi cũng vậy đó. Bà đã nhầm suốt bao nhiêu lâu. Rõ là đã lớn tuổi rồi mà…”
“Điều này chắc không liên quan gì đến tuổi tác đâu ạ. Có vẻ đến cả ông Sato Hachiro cũng nhầm mà.”
"Sato Hachiro?”
“Có một bài hát nổi tiếng về lễ bé gái[*] phải không ạ? Người sáng tác lời cho bài hát đó là Sato Hachiro đấy ạ.
“Vậy à. Ông ấy sai chỗ nào thế?”
“Ở đoạn ba trong bài hát có câu ‘Tả Đại Thần mặt đỏ’, quý khách có biết không ạ? Câu đó nói tới búp bê kia”. Nhân viên nữ của khách sạn chỉ vào búp bê đặt bên phải theo hướng người nhìn ở hàng thứ tư. Người này tay cầm cung, lưng đeo cung tên. Người này để râu trắng nhưng đúng là mặt hơi đỏ.
“Bài hát ấy sai ở đâu... A!” Saburo há hốc miệng.
“Quý khách hiểu rồi phải không ạ?”
“Vì ngược trái phải nên đó không phải Tả Đại Thần mà là Hữu Đại Thần à.”
“Đúng vậy. Tôi nghĩ quý khách nhìn là nhận ra, nhưng búp bê đó lớn tuổi hơn búp bê bên trái phải không ạ? Bởi đương thời người bên trái sẽ có địa vị cao hơn người bên phải ạ.”
“Vậy à. Hữu Đại Thần to hơn Tả Đại Thần à?”
“Đúng vậy ạ. Nhưng nói cụ thể hơn một chút, thật ra búp bê đó cũng không phải Hữu Đại Thần đâu ạ.”
Nghe cô nói, Saburo tròn mắt. “Ơ, vậy sao?”
“Xin quý khách nhìn thật kĩ. Búp bê này mang cung và tên phải không ạ. Họ là võ quan đảm đương cảnh vệ. So với Hữu Đại Thần và Tả Đại Thần, họ có địa vị thấp hơn nhiều.”
“Ra là vậy. Tôi hoàn toàn không biết điều này.”
“Bài hát nổi tiếng quá nên giờ mọi người vẫn gọi là Tả Đại Thần, Hữu Đại Thần nhỉ. Nữ nhân viên khách sạn vẫn giữ nguyên nụ cười, nhìn lên. “Thật ra mà nói, Sato Hachiro còn phạm phải một sai lầm to lớn nữa.”
“Hả, là gì vậy ạ?”
“Là lời ca O-Dairi-sama và O-Hina-sama. Thật ra không có tên gọi đó, tên gọi chính thức của hai búp bê này là Obina (Hina nam) và Mebina (Hina nữ), gộp hai búp bê ta có tên gọi Dairi-bina[*].”
“Ồ, ra là vậy. Chà chà, đây là lần đầu tôi nghe được chuyện này. Tôi cũng nghĩ là O-Dairi-sama và O-Hina-sama.”
“Sức ảnh hưởng của bài hát thật đáng sợ phải không ạ. Nghe nói sau đó bản thân Sato Hachiro cũng nhận ra nhầm lẫn đó và đã rất hối hận. Sinh thời ông ghét bài hát đó lắm.”
“Ừm, nghe cũng khổ thân, nhưng chuyện này thú vị thật đấy.” Saburo ngắm nhìn Obina và Mebina rồi nói. Được một chốc, ông lại cảm thấy kì lạ.
“Ơ, lạ thật. Lúc nãy cô vừa nói bên trái có địa vị cao hơn bên phải. Nhưng Obina nhìn từ phía chúng ta đang ở bên trái, tức là ngồi bên phải nhìn từ phía hội búp bê. Như thế nghĩa là sao nhỉ?”
“Quý khách đã nhận ra một điểm rất thú vị đấy ạ.” Nữ nhân viên khách sạn khẽ xua tay phải. “Đúng như quý khách nói. Vì lí do đó, có một thời Obina từng được đặt bên trái. Ở những nơi như Kyoto bây giờ cũng vẫn giữ nguyên nếp ấy."
“Vậy tại sao bây giờ người ta lại xếp ngược lại?”
“Nghe nói do ảnh hưởng của Thiên Hoàng Đại Chính. Thiên Hoàng Đại Chính là người đầu tiên tổ chức hôn lễ ở Nhật Bản và khi đó ngài đã đứng bên phải. Thế nên búp bê Hina cũng được sắp xếp theo vị trí ấy.”
“Ra là vậy. Chà, nhưng đúng là cô tường tận ghê, cứ y như tiến sĩ búp bê Hina.” Ông nhìn gương mặt nữ nhân viên khách sạn một cách chăm chú.
Cô cười gượng, xua tay.
“Không phải thế đâu. Tôi chỉ học xổi thôi ạ. Đến khoảng thời gian này, lúc nào tôi cũng phải học lại.”
“Kể cả vậy thì cũng quá tuyệt vời. Nhân tiện tôi muốn xin được cô chỉ dạy một điều cuối cùng, thứ mà Obina cầm ở tay trái là cái gì thế ạ? Một thứ dài mảnh như tấm thẻ ấy.”
“A, đó là ‘tấm hốt’ ạ.”
“Tấm hốt?”
Cô lấy ra từ trong túi áo một cuốn sổ tay, dùng bút bi viết xoèn xoẹt.
“Chữ viết thế này ạ.”
Trên đó viết một chữ “...” (phiên âm: hu, Hán-Việt: hốt).
“Ban đầu khi triều đình tổ chức việc chính sự, họ sẽ dán ghi chép lên tấm hốt[*] [../Text/index_split_021.html#filepos196265]. Nói cách khác đó là 'phao quay bài' ạ. Dần dà, thứ đó trở thành vật trang trí dùng trong các nghi thức.”
Không thể nghĩ đây học xổi được, cô ấy giải thích dễ hiểu quá.
“Ra là vậy.” Saburo nhìn lên Obina. Giá mà cũng cho búp bê nhà mình cầm được tấm hốt, ông nghĩ bụng.