5
Ông về nhà rửa tay súc miệng xong xuôi rồi vào phòng khách. Trước tiên ông xem lại búp bê Hina. Đúng là anh đào và cây quất ngược với bài trí ở khách sạn.
Ra là vậy, ra là họ đã luôn nhầm lẫn chuyện này.
Ông đổi luôn vị trí hoa. Tiện thể ông cũng nhìn và so sánh Hữu Đại Thần với Tả Đại Thần, nhưng không như búp bê ở khách sạn, hai búp bê này có vẻ không quá khác biệt.
Ông nhìn Obina. Đúng là Obina không cầm tấm hốt làm ông cứ có cảm giác thiếu thiếu.
Thùng các-tông đựng búp bê còn được mở nguyên. Saburo xem lại trong hộp một lần nữa. Thế là có thứ gì đó rơi hẳn ra từ giấy bọc búp bê. Ông nhặt thứ đó lên xem thì thấy đó rõ ràng là tấm hốt. Hôm trước tìm thế mà không thấy, tối nay không ngờ lại kiếm ra.
Ông nhấc Obina lên, định để búp bê cầm tấm hốt. Trên tay phải búp bê có một cái lỗ để gắn tấm hốt vào. Chỉ cần cắm tấm hốt vào đó thôi.
Nhưng ông không gắn nổi tấm hốt vào cái lỗ đó. Lạ thật, nghĩ vậy rồi nhìn tấm hốt, ông liền hiểu ra tại sao. Có thứ gì đó dính chặt vào vào đấy. Nhìn kĩ thì có vẻ đó là keo dán.
Sao lại có keo dán ở chỗ này?
Saburo cũng kiểm tra lại cả búp bê. Kiểm tra rồi mới thấy có vết dính của keo dán ở tay trái. Thế này rốt cuộc là sao?
Ông nhớ lại chuyện nghe được từ nữ nhân viên khách sạn. Không biết ở đó có gợi ý nào để giải đáp bí ẩn này trong câu chuyện đó không.
Cuối cùng chợt có một thứ lóe lên trong đầu ông. Saburo lục trong album vẫn đương mở đó, tìm ảnh lễ hội búp bê.
Đúng là vậy rồi. Ở ảnh nào Obina cũng cầm tấm hốt ở tay trái. Bản thân búp bê vốn dĩ được chế tác để cầm tấm hốt ở tay phải, thế nên rõ ràng chuyện này rất kì quặc. Tức là đã có ai dùng keo dán cố tình để cho búp bê cầm chiếc hốt bằng tay trái.
“Người nào đó” này là ai? Không thể nào là mẹ của Saburo. Maho cũng không có động cơ để làm chuyện này. Nếu là vậy, người có thể nghĩ đến chỉ có một mà thôi.
Saburo ngồi xổm trước đám búp bê Hina. Đang nghĩ ngợi, ông bỗng bật cười.
Ra vậy, ra là như vậy à...
Kanako sinh ra và lớn lên ở Kyoto. Không thể có chuyện nàng không biết hoa đào bên trái, cây quất bên phải. Chắc nàng đã nhận ra chuyện mẹ Saburo cũng nhầm về vị trí của búp bê Hina. Thế nhưng nàng lại không sửa lại cho đúng. Tại sao vậy? Chắc nàng cũng có suy nghĩ không muốn làm mẹ chồng khó chịu. Nhưng hơn cả, có phải nàng còn suy tính điều gì khác chăng?
Saburo lật album. Rồi ông nhìn mấy tấm ảnh. Ông đã chắc chắn tưởng tượng của mình trúng phóc với thực tế.
Trong lễ hội búp bê, gần như mỗi năm hình ảnh Maho trưng diện đều được chụp ảnh lại. Trong đó nhất định phải có một tấm đứng tạo dáng trước gương soi toàn thân. Rồi khi nhìn kĩ hơn vào gương soi toàn thân, thấy trong đó có soi bóng cả búp bê Hina. Vì ở trong gương nên trái phải bị đảo ngược.
Vì trái phải bị đảo ngược nên vị trí anh đào và cây quất sai cũng thành đúng. Và vị trí Obina, Mebina cũng bị đảo ngược.
Có một thời Obina từng được đặt bên trái. Ở những nơi như Kyoto bây giờ cũng vẫn giữ nguyên nếp ấy...
Ông nhớ lại lời của nữ nhân viên khách sạn.
Chắc khi Maho sinh ra, khi chờ đón lễ hội búp bê đầu tiên, Kanako đã thực lòng mong muốn được bày búp bê Hina theo kiểu Kyoto. Nhưng mẹ Saburo lại tự mình mua bộ búp bê về. Tất nhiên là bộ búp bê theo kiểu Kanto. Obina sẽ ngồi bên trái tính theo phía người nhìn.
Nhưng khi bày biện, lại có một việc không ngờ xảy ra. Đó là chuyện anh đào và cây quất bị xếp ngược. Kanako thấy và nhận ra rằng có vẻ mẹ chồng đã nhầm lẫn đâu đó. Thế là nàng dùng keo dán, đổi tấm hốt Obina đang cầm sang tay trái. Một sai khác bé tẹo. Mẹ Saburo đã không hề nhận ra chuyện đó.
Rồi nàng chào đón ngày lễ Hina. Mọi người chúc mừng, chụp ảnh kỉ niệm. Nhưng Kanako có một nghi thức thành thông lệ trong bí mật. Đó là chụp ảnh Maho đứng trước gương toàn thân. Trong chiếc gương đó nhất định phải phản chiếu búp bê Hina. Lí do là bởi với Kanako, đây mới chính là cách bày biện chính thống. Bởi vì đó là cách bày biện kế tục truyền thống Kyoto nơi nàng sinh ra và lớn lên.
Để đứa cháu gái ngồi trước đám búp bê Hina mình mua về, mẹ Saburo hài lòng lắm. Nhưng nhìn người mẹ chồng như thế, có khi Kanako đã thầm lè lưỡi chế giễu bà cũng nên. Chắc nàng đã tự nhủ: Mẹ à, mẹ xếp ngược trái phải rồi đó, chính cách bày biện trong gương mới là cách xếp búp bê chính hiệu kìa.
Saburo nhìn lên bức tường phòng khách. Ông nhìn vào mắt Kanako trong khung ảnh treo tường.
“Em cũng chơi được lắm đấy. Ông chợt nói ra miệng.
Ông nhớ lại lời Maho. Bố ơi, bố chẳng hiểu gì rồi...
Ra là vậy à, ông đã vỡ lẽ. Chắc Maho cũng đã nhìn ra phương diện này của mẹ mình. Thế nên con bé biết không phải nàng đang chịu đựng hay nhẫn nhịn cả. Con bé hiểu rằng dù không cố gắng chịu đựng, cũng sẽ có bí kíp để tận hưởng cuộc sống và vượt qua khó khăn bằng cách của riêng mình.
Không cần lo lắng sao...?
Cầm lấy lon bia, Saburo đứng dậy. Từ bây giờ sẽ là lễ hội búp bê một mình ta rồi.