Virtus's Reader

5

Trước tiệm pachinko đã xếp một hàng dài. Những người xếp hàng không hẹn mà người nào người nấy cùng tỏ ra khó chịu. Vì đây là một tiệm mới mở nên hẳn ai cũng chắc mẩm sẽ có máy trúng lớn và vô cùng mong đợi, nhưng chắc họ chẳng thể vui vẻ được cho đến khi chắc chắn rằng mình đã vớ bẫm. Phần nhiều những người có mặt ở đây là những người đang tiêu tốn cuộc sống của mình vào chỗ này.

Tôi cùng anh Hama chậm rãi đi về phía cuối hàng. Đồ anh Hama mặc hôm nay cũng là đồ bộ thể thao cũ. Tôi mặc áo sơ mi và quần bò rách.

“Mừng cho ta, hình như cô bé tiếp viên mà Ucchi tìm thấy đã bị khởi tố rồi đấy.” Vừa đi anh Hama vừa nói. Kể cả trong nhóm, người gọi tôi là Ucchi cũng chỉ có anh Hama.

“A, thế ạ. Sau đó chuyện ra sao em cũng không rõ lắm.” Giọng tôi trầm xuống. Một phân đoạn tôi không quá muốn nhớ lại.

“Lúc nãy anh vừa nghe vậy. May thật đấy. Tại phải tầm một tháng nay không thấy đối tượng đâu mà. Cậu được cả đội trưởng tuyên dương còn gì.”

“Vâng, thì đúng là vậy.”

“Sao thế, nhìn cậu chẳng vui vẻ gì nhỉ. Haha, giờ vẫn còn lưu luyến à. Nhưng chắc là sốc thật đấy. Vô duyên thế nào mà cô bé mình thích lại là kẻ tình nghi đang bị truy nã như vậy, đúng là như truyện tranh.”

“Nói như truyện tranh là ác lắm đấy. Ít ra anh cũng phải nói là như phim hay như tiểu thuyết chứ.”

Vừa đi vừa tán gẫu, ánh mắt tôi và anh Hama hướng đến gương mặt của những người đang đứng chờ đến giờ tiệm pachinko mở cửa. Nhưng chúng tôi tuyệt đối không được nhìn người ta chằm chằm vì không được để đối phương nhận ra mình đang bị quan sát.

“Nghe bảo cô tiếp viên đó đeo kính áp tròng màu nhỉ.”

“Vâng. Lại còn là loại giãn tròng. Thế nên em đã không nhận ra.”

“Cậu non lắm. Ngay lúc ghi vào óc kĩ bức ảnh chụp mặt kẻ bị tình nghi là đã phải tính trước những chuyện như vậy đi. Anh bảo cậu suốt rồi mà. Nhất là trường hợp kẻ tình nghi là những cô trẻ trẻ.”

“Đúng như anh dạy. Quả là em vẫn chưa rèn luyện đủ.” Tôi thật lòng thấy khắc cốt ghi tâm.

“Nhưng mà thôi, cậu tìm giỏi lắm. Nghe bảo cô ta cũng đã chỉnh sửa kha khá rồi.”

“Vâng, có chỉnh sửa ạ. Ngoài mắt ra, cô ấy đã thành một người hoàn toàn khác rồi.”

Dù có đang quan sát gương mặt, đặc biệt là phần mắt của những người đang xếp hàng, việc xảy ra tối hôm đó hiện lên sống động trong trí óc tôi. Chuyện khi tôi nhìn thấy gương mặt đã tháo kính áp tròng của người phụ nữ xưng tên là Momoka.

Khoảnh khắc đó, một dòng điện chạy dọc sống lưng tôi. Tiếp theo, trong đầu tôi bắt đầu công đoạn tra cứu tốc độ cao. Một lượng lớn các bức ảnh chụp mặt người lướt qua trong đầu tôi. Cuối cùng tôi cũng tìm thấy một bức ảnh. Bức ảnh kèm chữ viết [Yamakawa Miki 27 tuổi - Tham ô tài sản - Cảnh sát Thành phố Okazaki thuộc Cảnh sát tỉnh Aichi].

Tôi làm rõ thân phận của cô ấy rồi tiến hành đặt các câu hỏi nghiệp vụ ngay tại đó. Cô ấy kinh ngạc, định bỏ trốn. Tất nhiên tôi không thể để cô trốn thoát. Tôi liên lạc với trưởng ban phụ trách vụ án, thanh tra Hamada, yêu cầu tiếp ứng. Thanh tra Hamada... là anh Hama.

Nghề nghiệp thực sự của tôi là cảnh sát, thuộc Đội Hỗ trợ Điều Tra của Sở Cảnh sát Tokyo, nghiệp vụ là điều tra truy tìm tội phạm.

Điều tra truy tìm là việc ghi nhớ những đặc điểm của tội phạm đang bị truy nã và tìm ra kẻ đó trong những người qua lại trên phố. Nếu chỉ mô tả như vậy thì nghe không khác gì mò kim đáy bể, chắc bạn sẽ ôm mối nghi ngờ với khả năng của công việc này. Nhưng tỉ lệ bắt giữ thành công của điều tra truy tìm ở mức cao không ngờ đấy. Ở Sở Cảnh sát Tokyo, chỉ với chục cảnh sát điều tra mà hằng năm bắt được tầm bốn mươi tội phạm.

Vũ khí của chúng tôi là khả năng ghi nhớ và năng lực quan sát vượt trội. Trong kẹp tài liệu soạn tay mà chúng tôi luôn cầm theo khi đi lòng vòng tập hợp ảnh chụp gương mặt một cách dày đặc, phải tới khoảng năm trăm tội phạm truy nã và những ghi chép về đặc điểm cùng tình tiết tình nghi. Chúng tôi dùng kính lúp xem những tài liệu đó và nhập các hình ảnh, thông tin vào đầu buổi sáng và ban trưa, đó là công việc hằng ngày của chúng tôi. Sau khi xong việc chúng tôi cũng đem kẹp tài liệu về nhà, hễ rảnh rỗi lại liếc mắt tới chúng. Điểm chúng tôi ghi nhớ là đôi mắt. Bởi dù tuổi có lớn hơn, người có béo lên hay gầy đi, rồi kể cả có phẫu thuật chỉnh hình đi chăng nữa, khoảng cách giữa hai mắt, độ lớn và màu sắc của mắt cũng không bao giờ thay đổi.

Khắc sâu gương mặt và đặc điểm của những nghi phạm vào trí óc rồi, chúng tôi sẽ được chia thành nhóm gồm ba, bốn người và ra phố. Những ga đông người lên xuống là một trong những địa điểm hoạt động chính. Bởi rất thường thấy những kẻ phạm tội bị truy nã ở địa phương đã lên thủ đô vì nghĩ rằng có thể dễ dàng lẩn trốn ở các thành phố lớn. Chúng tôi đứng ở góc phố trước ga như hòa vào khung cảnh xung quanh, chỉ chăm chú chờ đợi nhân vật có gương mặt đã được tập hợp trong kẹp hồ sơ đi ngang qua. Kể cả trong cái nóng hầm hập, hay vào buổi sáng rét đến lẩy bẩy tay chân, chúng tôi vẫn tiếp tục nhìn chăm chú.

Cả trường đua ngựa và tiệm pachinko cũng là mục tiêu mà chúng tôi nhắm tới. Nếu một kẻ tội phạm đang chạy trốn muốn có tiền, mấy trò bài bạc sẽ là cách thức nhanh nhất cho chúng. Hôm gặp Yanagida cũng là khi tôi đang quan sát người người ra vào điểm bán vé đặt cược ngoài trường đua ngựa.

Nếu chẳng làm gì mà chỉ đứng không nhìn người ta chằm chặp trong một khoảng thời gian dài dằng dặc, e là chúng tôi sẽ bị người xung quanh nghi ngờ. Thế nên hôm đó, để ngụy trang, thực tế tôi cũng đã mua một vé đặt cược đua ngựa. Ngoài ra, kể cả khi các đồng đội trao đổi với nhau, chúng tôi cũng cần phải nói chuyện sao cho phù hợp với cảnh huống khi đó. Bởi không biết ai sẽ nghe được câu chuyện của chúng tôi. Tôi và anh Hama đã diễn một vở kịch để người ta thấy chúng tôi là khách quen. Có vẻ Yanagida không thấy có điều gì kì lạ, nên chắc diễn xuất của bọn tôi cũng không tồi. Chúng tôi quan sát triệt để gương mặt người khác. Trong chớp mắt, chúng tôi sẽ soi chiếu những gương mặt tiếp nối hiện ra với những bức ảnh chụp mặt người lưu trong đầu. Đó là công việc của chúng tôi. Một công việc không phải ai cũng làm được. Trong các nhân viên điều tra, những người thích hợp đảm đương nhiệm vụ này sẽ được chọn ra và tiếp nhận huấn luyện đặc biệt.

Gần như ngày nào cũng liên miên những thao tác như vậy, vô hình trung chúng tôi lại bắt đầu soi chiếu mặt người kể cả khi ở ngoài giờ làm việc. Nghe nói lúc tham gia tiệc cưới của một người họ hàng, anh Hama đã phát hiện ra một người đàn ông trông có vẻ như nghi phạm bị truy nã ở sảnh khách sạn, để kiểm tra xem có đúng hay không, anh ấy đã nhằng nhẵng bám đuôi hắn. Kết quả là trúng phóc, anh ấy đã lập thành tích không ngờ đến ngoài giờ làm việc, nhưng nghe bảo kết cuộc anh ấy lại không dự được buổi tiệc cưới.

Tuy vậy, tôi nào ngờ chuyện như thế sẽ xảy ra với mình.

Ảnh chụp gương mặt Momoka... Yamakawa Miki đến giờ vẫn còn nguyên vẹn khắc sâu trong trí nhớ của tôi. Cô ta đã bị bắt rồi thì tôi muốn quên ngay, quên sạch những gì liên quan, nhưng kí ức không dễ dàng biến mất như vậy. Đó cũng là nỗi phiền não chung của những nhân viên điều tra truy tìm.

Đã có lệnh bắt giữ đối với cô ta vì nghi ngờ tham ô tài sản. Cô ta làm công việc văn phòng cho một công ty nhỏ mua bán xe cũ ở thành phố Okazaki, tỉnh Aichi, nhưng năm ngoái đột nhiên cô ta biến mất. Công ty nghi ngờ và kiểm tra thử thì mới biết một số tiền lớn đã bị biển thủ.

Sau khi chạy trốn, có lẽ cô ta đã lên thủ đô phẫu thuật chỉnh hình. Sau đó, cô ta đi phỏng vấn xin việc tại một hộp đêm và được thuê vào làm. Chắc cửa hàng đó không yêu cầu cô phải đưa ra những giấy tờ tùy thân chính thức theo quy định.

Nơi cô ta sống là một phòng thuê theo tuần nên đúng là không thể để tôi đưa về. Cả việc cô ta không muốn kể về quá khứ, bao gồm cả chuyện gia đình cũng trở nên dễ hiểu. Nhất định là chính cô ta cũng không muốn nhớ lại.

Cuộc sống khi thay đổi gương mặt, làm giả tên là như thế nào nhỉ, tôi không tưởng tượng nổi. Nhưng tôi cảm thấy cuộc sống đó hẳn là khá cô quạnh. Cô nói rằng mình không giỏi kết giao với người khác nên ở một mình dễ chịu hơn, nhưng sự thật là cô còn con đường nào khác ngoài lối sống đó đâu. Vì chỉ cần mối quan hệ với người khác trở nên quá sâu sắc, một lúc nào đó người ta cũng sẽ tìm ra quá khứ của mình.

Hình ảnh cô cứ dán mắt vào phim hoạt hình trong một căn phòng thuê theo tuần vô vị khô khốc hiện ra trước mắt tôi. Nếu xem phim người thật, cô sẽ cảm thấy được sự tách biệt với xã hội loài người của mình. Có lẽ nếu đã xem, cô chỉ còn có thể xem phim hoạt hình thôi.

Tôi đang nghĩ ngợi vẩn vơ như thế thì anh Hama chọc vào mạng sườn tôi. Bàn tay chọc tôi đang cầm điện thoại.

“Có liên lạc từ Kurosawa. Có vẻ cậu ta đã dễ dàng tìm ra một người ở chỗ nghỉ trọ rồi. Chúng ta cũng tới đó thôi.”

“Rõ.”

Nếu phát hiện ra đối tượng có vẻ là tội phạm truy nã, theo lý thuyết, trước tiên một vài người chúng tôi sẽ cùng xác nhận chuyện đó. Nếu đúng, chúng tôi sẽ bắt chuyện với đối tượng, nhưng khi đó sẽ phải có vài điều tra viên vây quanh để đề phòng việc đối tượng chống cự hoặc bỏ trốn. Vì dáng vẻ của chúng tôi không hề ra dáng nhân viên điều tra, nên có nhiều tội phạm không tin ngay. Cũng có kẻ nghĩ đây là chương trình “Camera ẩn bất ngờ” trên tivi.

Chúng tôi làm mặt tỉnh bơ, nhanh chân rời khỏi hàng. Không được để bản thân lưu lại trong kí ức những người ở đây. Không được để cho ai nhớ mặt. Đó là nguyên tắc bất di bất dịch của chúng tôi.

Khi đi qua trước cửa tiệm pachinko, tôi trông thấy biển hiệu vẽ một nữ chiến binh trẻ trung xinh đẹp trong phim hoạt hình. Tôi nghĩ nếu anh Kurosawa đã tìm được đúng người thì đêm nay tôi vừa có thể thong thả xem phim hoạt hình sau một thời gian dài không xem được, vừa nâng ly ăn mừng.

Yamakawa Miki đã nói dối tôi rất nhiều điều. Nhưng tôi cũng đã nói dối. Chỉ có điều, việc yêu thích phim hoạt hình là thật. Kể cả lí do là tôi mệt mỏi khi xem phim người thật đóng cũng vậy.

Thì đó, bạn thử nghĩ mà xem. Ngày nào tôi cũng phải nhìn chằm chằm vào mắt của biết bao nhiêu người không đếm xuể như vậy cơ mà. Chí ít trong những lúc được giải phóng khỏi công việc, không phải tôi sẽ cần được đôi mắt phi hiện thực của những nhân vật nữ chính trẻ trung xinh đẹp an ủi hay sao?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!