Virtus's Reader

4

“Thích nhỉ, đến cả Uchimura cuối cùng cũng có bạn gái rồi ư. Đấy không phải là chuyện đáng mừng sao.” Anh Kurosawa vừa nói vừa bật nắp lon cà phê. Anh mặc một chiếc áo sơ mi cổ bẻ cùng túi đeo chéo. Anh Kurosawa là đàn anh của tôi trong công việc.

“Mới chỉ hẹn nhau mấy lần thôi ạ. Không biết có thể gọi là người yêu không…”

Chúng tôi đang ở đường đi bộ gần ga Shinjuku, vừa mua đồ uống ở máy bán nước tự động, ngắm nhìn người đi đường.

“Chẳng liên quan đến số lần gặp. Vấn đề là chuyện đến đâu rồi cơ. Thế sao rồi?”

“Cái gì cơ ạ?”

“Đừng có giả ngây. Ít thì cũng phải hôn nhau rồi chứ hả? Hay là đã tiến xa hơn nữa rồi?”

“Không, cái đó...”

“Gì cơ, vẫn chưa hả? Còn nhì nhằng là tuột mất thời điểm vàng đó.”

“Anh có nói em vậy đi nữa thì cũng chưa có cơ hội để dẫn dắt đến chuyện đó.”

“Mấy chuyện đó muốn tạo ra bao nhiêu thì có bấy nhiêu mà. Đưa về tận phòng chẳng hạn?”

“Cái đó, cô ấy chỉ cho em tiễn đến ga gần nhà nhất thôi”

“Sao cơ? Hay là trong nhà có đàn ông?”

“Không đời nào. Chắc chắn cô ấy không có bạn trai.”

“Hay cô ta là nói dối rồi.”

“Không, em không nghĩ là có chuyện đó.”

“Vậy thì chắc cô ấy vẫn chưa tin tưởng cậu rồi. Người ta đang nghĩ cậu là phường lang sói giả dạng người tốt đấy.”

“Ơ, làm gì có chuyện ấy ạ...”

“Chà, cậu nên tấn công theo các lối đa dạng là tốt nhất. Cố gắng nhiều vào.” Anh Kurosawa uống cạn lon cà phê, ném cái lon rỗng đi rồi vỗ vai tôi. “Thế nhé.”

Nhìn theo bóng lưng dần xa của đàn anh, tôi trông thấy biển hiệu quảng cáo DVD cũ của phim hoạt hình. Tôi nghĩ bụng phải ngó qua sau xem thế nào.

Tôi và Momoka hẹn nhau với tần suất tầm một tuần một lần. Nhưng lần nào cũng như lần nấy, chúng tôi chỉ vừa trò chuyện về phim hoạt hình vừa ăn hoặc uống rượu. Tất nhiên, chỉ thế thôi cũng đủ vui rồi. Vấn đề là tôi đang dần cạn “miếng” để nói chuyện. Để tạo “miếng” mới, tôi chỉ còn cách xem những bộ phim hoạt hình chưa xem, nhưng tiếc rằng tôi không có thời gian để làm việc đó.

Lần hẹn tiếp theo, tôi than thở với em chuyện đó thì Momoka hỏi, “Anh làm việc đến lúc tối muộn thế cơ à? Anh nói công ty anh liên quan đến quảng cáo nhỉ. Anh phải làm thêm giờ nhiều lắm à?”

“Anh không phải làm thêm giờ, nhưng nhiều lúc phải mang việc về nhà ấy”

“Ồ, vất vả ghê.”

“Việc ấy cũng gần như thành thói quen rồi nên cũng không đến mức vất vả. Tạm thời vì lí do đó nên anh không có thêm chuyện mới để nói về phim hoạt hình. Xin lỗi em.”

Momoka cầm nguyên chiếc dĩa trên tay, lắc đầu: “Chuyện đó không sao hết. Trên đĩa của em ấy ngập cả ngao trắng của món mì Ý. Lần này chúng tôi ăn ở nhà hàng Italy. “Anh đừng lo. Chúng ta không nhất thiết phải nói chuyện phim hoạt hình mà.”

“Thế hả? Vậy hôm nay anh muốn nghe chuyện về gia đình Momoka ghê.”

“Gia đình?” Em nhíu mày lại, hệt như nghe phải một từ mà lạ hoắc.

“Nhà em ở tỉnh Aichi nhỉ. Bố mẹ em vẫn còn ở đó chứ?”

“Ừm, thì vẫn...”

“Em có anh em gì không? Nhìn em thì anh đoán là em có em gái.”

“Anh em... em không có.” Trông vẻ mặt em có vẻ trầm xuống.

“Em có hay về nhà không? Vào dịp lễ Obon rồi Tết nhất?”

Lập tức Momoka nhìn tôi trừng trừng. Hôm nay cô ấy cũng đeo kính áp tròng màu, tròng đen ánh nâu to đùng.

“Chuyện đó chẳng vui vẻ gì. Anh đổi đề tài cho em được không?”

“Hả, sao thế?”

“Chẳng sao cả. Nói chuyện gì vui hơn đi.”

Chuyện gia đình không vui sao...

“À... Vậy à. Ừm, vậy thì..”

Tôi hộc tốc vét sạch ngăn kéo trong đầu, nhớ ra một đoạn clip hay ho thấy trên youtube, tôi thử kể chuyện đó, may mà em cũng trở nên vui vẻ. Tôi bật lại đoạn clip đó trên điện thoại rồi hai đứa cười với nhau.

Nhìn Momoka cười, tôi thấy an lòng nhưng không tránh khỏi cảm giác kì quái. Em ấy lúc nào cũng vậy. Hầu như em không có ý định kể về bản thân mình. Cứ động đến vấn đề đó là em lại khó chịu.

Hay là trong quá khứ đã có chuyện đau khổ xảy ra với em ấy chăng? Nếu một người không lớn lên trong môi trường gia đình quá hạnh phúc, chắc người đó sẽ không muốn đề cập đến nhà mình và gia đình chăng.

Giá như một ngày nào đó em ấy tâm sự những chuyện đó với mình, tôi nghĩ.

Sau khi ra khỏi nhà hàng, chúng tôi lại uống ở quán rượu thường lệ. Câu chuyện nói qua nói lại ở đây cũng chỉ toàn những chuyện vô thưởng vô phạt. Tôi cực kì cẩn thận để tránh né những chủ đề có vẻ sẽ động đến quá khứ của Momoka.

Cũng đến lúc quán rượu đóng cửa, chúng tôi rời khỏi tiệm. “Anh đưa em về,” tôi nói.

Momoka xua tay. “Không sao đâu, em về bằng taxi mà.”

“Vậy cùng đi đi.”

“Thôi, bọn mình cũng ngược đường mà.”

“Không sao đâu. Anh muốn em để anh đưa em về.”

Thấy xe trống, tôi định đưa tay lên vẫy. Tức thì Momoka nắm cánh tay tôi.

“Anh thôi đi. Em không cần anh làm thế.”

“Không cần sao?”

“Mỗi khi ở cùng anh Uchimura em vui lắm. Vì chẳng bao giờ em có thể nói nhiều như vậy về phim hoạt hình. Nhưng chỉ thế thôi là đủ rồi. Em không cần gì hơn thế.”

Lời của Momoka như một chiếc đinh to tướng đâm phập vào tim tôi. Nhưng tôi không nản lòng mà tiến lại gần em hơn một bước.

“Anh thì không thể chỉ hài lòng với những điều đó. Để anh nói cho rõ, anh thích em. Anh muốn biết nhiều hơn về em, muốn trở thành sức mạnh của em. Nhưng em không mở lòng với anh dù chỉ một chút. Tại sao vậy?”

Momoka bặm môi vẻ khổ sở, ngước mắt nhìn tôi. “Đó là ngộ nhận.”

“Ngộ nhận?”

“Anh chỉ ngộ nhận là mình thích em thôi. Anh chỉ đang bị vẻ ngoài đánh lừa”

“Không phải.” Tôi trề môi.

Mặt Momoka chợt giãn ra. “Anh chỉ không tự nhận ra thôi. Anh Uchimura đang hợp nhất em với hình ảnh nữ nhân vật chính trong phim hoạt hình mà.”

“Anh không làm thế.”

“Anh đang làm thế đó. Em chỉ cần bỏ lớp trang điểm này đi là anh tan tành ảo tưởng. Anh sẽ tỉnh mộng. Em biết.”

Nghe em nói, tôi kịch liệt lắc đầu. “Anh không nằm mơ. Không bao giờ tan tành ảo tưởng.”

Momoka chống hông, thở dài như ngán ngẩm lắm rồi. Thế rồi sau một khoảng yên lặng, cô ấy nhìn lại về phía tôi.

“Em hiểu rồi. Vậy em sẽ làm cho anh tỉnh lại. Anh quay người lại một chút.”

“Hả, sao thế?”

“Không sao cả, anh cứ quay đi đi.”

Tôi không biết Momoka định làm gì, nhưng tôi vẫn theo lệnh, bên phải - xoay tại chỗ.

Cuối cùng thì tôi cũng nghe em nói, “Được rồi”.

Tôi quay lại thì thấy em đứng đó. Dáng vẻ hầu như không có gì khác so với ban nãy. Tôi chỉ nhận ra một điểm khác biệt duy nhất “... Em vừa tháo kính áp tròng à?”

“Phải. Chỉ vậy thôi mà khác nhiều quá phải không. Một gương mặt tầm thường nhạt nhòa. So với nhân vật nữ chính trong phim hoạt hình đúng là một trời một vực. Sao, thế này anh đã hiểu chưa? Anh đã tỉnh mộng chưa?”

Tôi không thể nhúc nhích. Cũng không thốt nên lời. Từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ, lần đầu tiên tôi kinh ngạc đến thế này. Đúng là tôi tỉnh mộng. Tôi đã trở về hiện thực.

Em tiến một bước lại gần phía tôi.

“Anh sao thế? Ảo tưởng tan nát nên ngơ cả người rồi à? Nói gì xem nào.”

Tôi vừa nhìn chăm chú vào mắt Momoka vừa hít thở sâu. Nhờ vậy cuối cùng cơ thể tôi cũng cử động được trở lại. Tôi nắm lấy hai tay em.

“Gì vậy?” em tỏ vẻ hồ nghi.

“May mà anh gặp được em. Em là... người anh đã tìm kiếm bao lâu nay.”

“Nên mới bảo anh thôi đi mà...” Em giật tay ra. Nhưng tôi không buông. Làm sao có chuyện tôi buông ra được.

“Anh muốn hỏi em chuyện này,” tôi nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!